DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,926

MANG VIÊN LONG - "TÌNH YÊU MẦU NHIỆM” CHO MỌI THỜI & MỌI NGƯỜI.

15 Tháng Mười Hai 20188:00 SA(Xem: 274)
MANG VIÊN LONG - "TÌNH YÊU MẦU NHIỆM” CHO MỌI THỜI & MỌI NGƯỜI.

"TÌNH YÊU MẦU NHIỆM” 
CHO MỌI THỜI & MỌI NGƯỜI.
(Đọc tuyển tập Thơ & Văn “Tình yêu Mầu Nhiệm”
Gồm 25 bài thơ và 6 truyện ngắn của Nguyễn Minh Phúc - Đỗ Thu Hồng– NXB Hội Nhà Văn 12/2018)




Image result for nhà thơ nguyễn minh phúc
                                                                                             nguyễn minh phúc


Tình Yêu có mặt trên hành tinh của chúng ta đồng thời với sự hiện diện của Con Người, tuy sự thể hiện thuở sơ khai có khác nhau. Sự chuyển biến, thay đổi của Tình Yêu qua nhiều thời kỳ, ảnh hưởng bởi nhiều nền văn hóa, nhưng bản chất của Tình Yêu không hề thay đổi, luôn giữ vai trò như một nhân tố chính trong các mối quan hệ giữa các cá nhân; tình yêu đã và luôn là một trong những chủ đề phổ biến nhất trong sáng tạo nghệ thuật từ thời Homer, cho mãi đến mai sau - Tình Yêu có mặt, Văn học Nghệ thuật có mặt.

Nói về mãnh lực của Tình Yêu - Virgil đã có lần phát biểu “Tình Yêu sẽ chiến thắng tất cả.” - Còn Beatles cũng đã khẳng định: “Tất cả thứ bạn cần là Tình Yêu”. 
Triết gia Bertrand Russell, là một nhà toán học, một người đấu tranh cho hòa bình, nhưng năm gần 90 tuổi, mới gặp nàng Edith. Tình Yêu của bà đã là nguồn cảm hứng to lớn, mầu nhiệm, để ông viết bài thơ tình “Gởi Edith” - có lẽ là bài thơ tình hay nhất của ông lão gần 90 tuổi trên thế giới:

“ …Giờ đây tuổi đã già
Cuộc đời như sắp cạn
Anh mới tìm thấy em
Anh mới tìm được em(..)”.

Nhà thơ Nguyễn Minh Phúc & nhà văn Đỗ Thu Hồng đã có sự đồng cảm rất chân tình về một “Tình yêu mầu nhiệm”, nhất là có cùng cảm xúc mạnh mẽ về Tình Yêu, hướng đến lòng vị tha, cảm thông và chia sẻ; rất đáng trân quý.

Nỗi nhớ thương da diết:

“những sớm những chiều trong giấc ngủ
anh chẳng bao giờ thôi nhớ em
tình yêu như mưa cuồng sóng lũ
thổi tạt đời anh ngọn gió mềm (…)”
(Có bao giờ anh thôi nhớ em).

Với Tình yêu nồng nàn keo sơn như vậy, nhà thơ tự cảm thấy cũng vẫn chưa đủ: Sự hiến dâng trong Tình Yêu thật là vô bờ.

“yêu em tôi nợ bờ vai
chông chênh nỗi nhớ bàn tay ngại ngần
tôi còn nợ mắt lá răm
trăng chao bóng khuyết đợi rằm tương tư (…)”.
(Nầy em tôi nợ)

Tự an ủi bằng ước mơ, bởi Tình yêu luôn ươm mầm cho mơ ước hướng đến tương lai:


“…dẫu mai sông suối nghìn trùng

dẫu mai dâu bể mịt mùng đời nhau
thì còn sợi tóc người đây
tôi còn giữ mãi nghìn sau nồng nàn...”.
(Như sợi tóc người)


Nhưng, đôi khi chạnh lòng vì cuộc vô thường của kiếp nhân sinh, nhà thơ cũng đã giây phút“chạm đời hư không” rất thật: 

“một đời dong ruổi
đôi bờ gió xiêu
buổi về tiếc nuối
tôi đã như chiều
buồn không hỡi gió
đôi hàng kinh thư
nghe lòng chợt ngộ
chỉ là phù hư..”.


Nhưng rồi Tình Yêu luôn là niềm khát vọng, là ước mơ hướng tới của đời sống. Nhà thơ đã bày tỏ niềm hân hoan hạnh phúc trong “Riêng một đóa Quỳnh” rất dịu dàng, thắm thiết:

“…Từ trong môi mắt gọi mời

Mùa xuân đã đến bên trời tiếng chim
Nụ hôn thêm ngọt môi mềm
Và em thanh khiết từ đêm dịu dàng (…)”.


Từ đó, “Tình yêu mầu nhiệm đã đến” (trang 54) thật nhiệm mầu; đã chuyển hóa bao khổ đau, bất hạnh:


“…Em bỗng đến trong cõi người lạ lẫm

Sáng mai nào nghe chim hót tương tư
Ta hồi sinh phút giây bừng nắng ấm
Nghe thiên thu bỗng rạng vỡ nụ cười (…)”.


Nhà văn Đỗ Thu Hồng đã có sự đồng cảm cao độ, chia sẻ qua 6 truyện ngắn, từ góc nhìn hiện thực hơn của đời sống chính mình và chung quanh về “Tình Yêu mầu nhiệm”. Bằng những ghi nhận qua thực chứng đời sống, Nhà văn đã trải lòng chia sẻ, mở rộng tâm từ cảm thông, dù đôi khi khắc khoải ưu tư, để hướng tình yêu thương đến bờ bến an vui, hạnh phúc cho mọi người. 

Hạnh phúc trong “Yêu mãi không thôi” cho dù “chàng và nàng” phải nếm trải không ít đắng cay, không khỏi ngậm ngùi xót xa khi bị ngăn cách - nhưng đó là một “gặp gỡ duyên mệnh” thú vị, trong sáng; một cuộc tình đầy chất lãng mạn, thơ mộng, mà điều “mầu nhiệm” nầy chỉ có Tình Yêu chân chính mới đạt được:

“ (…) Sau khi cậu tôi qua đời, nàng đã cho tôi xem kỷ vật của chàng mà nàng đã giữ kỹ mấy mươi năm. Đó là những lá thư, có vàng ố, có mới, đề ngày tháng từ 45 năm trước cho đến bây giờ. Đến lúc này tôi mới biết, thì ra sau khi chia tay, kẻ lấy vợ, người lấy chồng, chàng và nàng vẫn thương nhớ nhau. Họ đã viết thư thăm nhau và gửi về nơi làm việc. Tôi thầm phục họ, đã kiên nhẫn viết cho nhau mà không hề tìm cách gặp nhau sau mấy mươi năm cách biệt. Nàng đã trao tôi vài lá trong số đó:
- Con giữ đi, để làm kỷ niệm của cậu và dì.
Cho đến bây giờ, sau nhiều năm ra đi của cậu tôi, nàng vẫn nhắc đến cậu tôi bằng những lời yêu thương nồng nàn nhất. Thỉnh thoảng tôi vẫn đến thăm nàng hoặc thay cậu tôi gọi điện chúc nàng buổi chiều vui vẻ hay buổi tối ngủ ngon. Mỗi lần gọi nàng, tim tôi đều đập mạnh vì hồi hộp. Tôi lo lắng vì sợ có một ngày nào đó, đầu dây bên kia reo mãi mà không có ai trả lời, hoặc số điện thoại này vĩnh viễn không còn tồn tại nữa. Nghĩ đến đó, tôi bỗng nghe tim mình đau nhói vì biết nàng không còn nữa, nàng đã đi xa lắm. Biết đâu nàng đã gõ cửa thiên đàng tình ái để gặp lại cậu tôi. Nếu là như vậy, tôi thật mừng cho họ vì mối tình bất tử của họ đã có kiếp lai sinh. 

Tôi chợt nghe mắt mình cay cay và nước mắt chực trào. Tôi vội kéo tay áo lau nước mắt và lại mĩm cười vì không chừng, chàng và nàng đang vui vẻ nắm tay nhau nơi thiên đàng tình ái và họ đang nhìn tôi cười, vì cho rằng tôi là con nhỏ mít ướt » .


Chàng họa sĩ trong «Tình yêu mầu nhiệm» đang lâm vào cảnh tuyệt vọng cùng cực khi Sophie - người yêu quý, cũng là vợ chàng «xách va- li ra đi, bỏ chàng bơ vơ vào mùa đông hai năm trước”: 

“…Nỗi buồn gặm nhấm khiến chàng biếng ăn, mất ngủ. Chàng đau khổ, u sầu, gầy gò, không còn sức sống. Những bức tranh chàng vẽ chỉ có màu tím sẫm của buổi hoàng hôn hay màu trắng tinh lạnh giá của ngày đông rét buốt. Nghe lời khuyên của bác sĩ và cũng để quên Sophie, chàng tìm đến một làng quê hiền hoà, trong một thung lũng xanh tươi, xung quanh là những ngọn đồi bát ngát, luôn đổi màu mỗi khi sang mùa. Nét đẹp êm đềm và thơ mộng đó đã níu chân chàng ở đây được hai năm rồi. Hai năm qua, chàng đã nguôi ngoai, nhưng vết cắt trong tim vẫn chưa lành hẳn. Nó khiến lòng chàng chai sạn. Chàng lạnh lùng, hững hờ với những cô gái xung quanh. Chàng không muốn quen ai vì đã mất niềm tin vào tình yêu (..)”.

Thế rồi, một buổi sáng nơi miền thôn dã yên vắng - “con đường” định mệnh đã đưa đẩy chàng:
“…Con đường nhỏ ngoằn ngoèo vàng ươm hoa dại. Hoa nút vàng líu ríu nở hai bên lối mòn làm bức tranh đồng quê thêm sáng ngời trong nắng sớm. Chàng thấy vui tai khi nghe tiếng suối chảy thật gần. Nhưng chàng bỗng nhíu mày khi nghe văng vẳng như có tiếng ai đó ngân nga, một giọng hát nhỏ nhẹ, lúc ấm áp, lúc trong trẻo của một người con gái. Chàng tò mò muốn biết người đã phá tan không khí yên tĩnh nơi này. Nghĩ đến đây, chàng lại nghe tiếng cười rúc rích và tiếng chó sủa rền vang.

- “Thôi rồi, dòng suối này không còn là của riêng mình!” Chàng thở dài, nghĩ vậy.(…)”.
Sự tình cờ trong tình yêu luôn là “mắc xích” trong chuỗi nhân duyên nhiệm mầu của đời người. Mỗi việc đi qua đời ta, đều có lý do của nó: 
“…Thấp thoáng trên thảm hoa vàng, gần bờ suối, dưới gốc cây sồi, nơi chàng định đến ngồi vẽ, có bóng dáng một người con gái đang nằm ngắm mây trời. Một tay nàng gối đầu, tay kia nàng vuốt ve con chó nhỏ lông xù xinh xinh. Chàng nhìn thấy cánh tay nàng gầy guộc do tay áo bị trễ xuống. Chàng không dám đến gần, giả vờ gây tiếng động cho cô gái biết có người đến bên cạnh. Con chó nhỏ sủa gâu gâu, nhỏ nhẹ, như tỏ ý muốn làm quen với chàng. Nàng ngồi dậy và lên tiếng:
- Xuỵt, Tristan, không làm ồn, hãy tử tế, ngoan nào!
Rồi nàng quay qua nhìn anh, rất duyên dáng , nàng nói:
- Chào anh, chúng tôi không có làm phiền anh chớ? Tôi xin lỗi vì con Tristan đã làm ồn!
- Ồ, không thưa cô, nó rất dễ thương. Tôi thích nó lắm, cô đừng bận tâm (..)”.
Một tình cờ, hay một gặp gỡ duyên lành cho cuộc đời của hai người xa lạ? Hai tâm hồn cô đơn đang trống trải, khao khát Yêu thương? 
“…Buổi sáng sau cơn mưa, trời xanh thật đẹp, hoa cỏ ướt đẫm đến mát rượi. Chàng lại muốn đi vẽ bên dòng suối. Thấy chàng cắp đồ đạc đi ra ngoài, ông bạn hàng xóm nói :
- Này, Philippe, ngoài đồng còn ướt át, cậu ra ngoài đó làm gì ?
- Tôi phải đi gặp một người.
Ông hàng xóm ngạc nhiên tròn xoe mắt khi nghe chàng trả lời như thế, vì suốt hai năm ở đây, ông ta không thấy chàng quen biết ai, ngoài mấy người sống xung quanh (…)”.
Khi ánh mắt, nụ cười chân tình đã trao nhau, như một “tiếng sét”, thì nỗi nhớ nhung càng sôi nổi, thúc giục trong lòng. Yêu thương nhiều, nhớ thương càng sâu đậm. Chàng họa sĩ tài hoa (nhưng bạc phận) kia cảm thấy như đã được “bù đắp” cho sự bất hạnh, mất mát của mình.
“ -Anh à, anh cho phép tôi xưng em với anh nhé.
Anh đã mong đợi điều ấy từ lâu, anh mừng rỡ trả lời:
- Anh thích vậy, em hãy xưng em với anh đi.
Vậy là từ khi thay đổi xưng hô, họ lại càng thêm thân thiết. Họ nói chuyện với nhau tự nhiên hơn và vui vẻ hơn. Chàng thấy hạnh phúc khi nàng nhờ chàng, giọng nói thật ngọt ngào, nũng nịu:
- Anh à, em nhờ anh mở giùm em chai nước, anh hái giùm em mấy nhánh hoa trong bụi lùm kia ...
Chàng nhủ thầm:
- “Em ơi, em hãy nhờ anh, anh sẽ vì em mà làm tất cả. Em hãy nhờ anh suốt đời. Anh thật cám ơn Thượng Đế đã sắp xếp cho mình gặp nhau. Em đã cứu rỗi đời anh. Từ khi gặp em, anh thấy lòng mình xao xuyến. Anh biết mình đã yêu và điều đó khiến anh nhận ra là mình đã bình phục. Anh thật vui sướng biết bao khi có em. Anh chỉ mong có ngày, em hiểu lòng anh và em sẽ yêu anh như anh yêu em vậy!”.
Lòng chàng có muôn điều muốn nói với nàng, nhưng chàng chưa dám thổ lộ điều gì. Rồi cũng có lúc chàng mạnh dạn hỏi nàng:
- Em ơi, em nhờ anh hoài, nhưng em có nhớ anh không?
Nàng cười e thẹn:
-Em có nghĩ đến anh. Chắc đến lúc không gặp anh, em sẽ nhớ anh đó.
Rồi mùa hoa bồ công anh tàn, hoa cúc dại lại nở trắng bờ suối. Chàng đề nghị với nàng hãy làm mẫu cho chàng vẽ.

Những bức tranh của chàng vẽ ngày càng vui tươi, sinh động và tràn đầy màu sắc vì có nàng, có Tristan vui đùa. Khi thì màu trắng của hoa cúc bên dòng suối, lúc thì sắc đỏ rực của cánh đồng vào đầu hè, khi hoa anh túc nở rợp trời. Rồi cũng có màu vàng tươi của những cánh đồng hoa hạt cải, hoa hướng dương tít tắp (…)”.


Nhà văn Đỗ Thu Hồng đã gởi đến mọi người bức thông điệp cao quý “Đời sống nầy hữu hạn nhưng tình yêu thì vĩnh cửu, người ta sẽ không mang gì theo ngoại trừ tình yêu”. Khi biết tin nàng đang bị bệnh hiểm nghèo:

“…Đọc xong lá thư nàng, lòng chàng đau đớn và càng thấy yêu nàng hơn. Chàng đã không hề biết nàng mắc chứng bệnh khó trị này. Chàng nghe gò má mình nóng hổi vì những giọt nước mắt đang lăn dài. Chàng tự nhủ:
- “ Người yêu ngốc nghếch của anh, sao em không hề thố lộ điều này với anh ! Bây giờ anh biết, thì anh càng không buông tay em. Anh đã từng nói với em, đời sống nầy hữu hạn nhưng tình yêu thì vĩnh cửu, người ta sẽ không mang gì theo ngoại trừ tình yêu. Anh cũng không ở đây đợi em về, anh sẽ đi tìm em, em yêu ạ! “.
Với văn phong trong sáng mà gợi cảm, chơn phác mà sâu sắc - nhà văn Đỗ Thu Hồng, đã rất thành công trong sáu câu chuyện tình đầy ắp tính nhân văn, tính giáo dục, trong thời đại mà “chữ tình” đang bị ảnh hưởng khá nặng nề của những nhu cầu vật chất, và hưởng thụ thấp kém.
  Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Minh Phúc & nhà văn Đỗ Thu Hồng đã dâng hiến cho đời nguồn cảm hứng êm đềm, những giờ phút thư giãn hạnh phúc trong “điều mầu nhiệm” của Tình Yên…



Quê nhà, những ngày đầu tháng 12.2018

MANG VIÊN LONG
(NMP gởi)
 
 
*

Mời tìm đọc:

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
Click vào:


ĐỌC THƠ TRẦN YÊN HÒA HƠN 55 NĂM Thơ
(từ: Sấp Ngửa)

Amazon Mẫu Hệ



*

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 3 con gai TYH3 con gái của TYH, từ trái, Trần Yên Đông Nghi , Trần Yên Thư và Trần Yên Quế Chi, (Ô Mai - Cindy Y. Trần) áo trắng


Hòa 70
TYH và ba cô con gái tại Acacia Pharmacy



hình Quang ở đám cưới Ô Mai                                                                                                                                                                        hình đám cưới Cindy Y.Tran

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Ba 20198:11 CH(Xem: 30)
Lan man nhớ "cái thuở ban đầu Quán Văn” bao nhiêu là lưu luyến bảy năm xưa...Buổi ra mắt khá rộn ràng với nhiều tên tuổi làng văn mà thật tình tôi
14 Tháng Ba 20199:12 SA(Xem: 172)
Tuyển tập 44 Năm Văn Học Việt-Nam Hải Ngoại (1975-2019) do nhà văn/họa sĩ Khánh Trường, nhà thơ Luân Hoán và nhà biên khảo Nguyễn Vy Khanh thực hiện
02 Tháng Ba 20197:28 CH(Xem: 187)
Giết, giết nữa,
23 Tháng Hai 20198:25 SA(Xem: 212)
Trần Hạ Vi sinh năm 1979 có 12 năm ở Melbourne, Úc và sống ở Canada từ 2015. Tiến sĩ ngành tài chính tại trường Monash ở Úc và hiện giảng dạy tại trường Đại học Saint Francis Xavier (StFX), thuộc Nova Scotia, Canada. Tác phẩm “Lật tung miền ký ức” (thơ), Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2017.
19 Tháng Hai 20195:01 CH(Xem: 191)
Hơn 25 năm xứ người, không có được một mùa xuân, Tết, đúng nghĩa quê hương: Ngày Tết phải đi làm, đêm giao thừa có khi tuyết đổ, đường phố đóng băng, xe cộ tê liệt.