DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,093,110

Luật Nhà Văn, Nhà Thơ - Trần Khải & Trần Mạnh Hảo

Monday, November 7, 201112:00 AM(View: 5927)
Luật Nhà Văn, Nhà Thơ - Trần Khải & Trần Mạnh Hảo

Luật Nhà Văn, Nhà Thơ


Trần Khải




lydoi-buichat-content
nhà thơ Lý Đợi, Bùi Chát



Quốc hội bàn về Luật nhà văn, Luật nhà thơ. Không phải chuyện kể cho vui bên bàn nhậu, mà là những chữ nghĩa ghi xuống cho thành Dự thảo và rồi đưa qua Quốc Hội thảo luận. Và Quốc Hội khóa này sẽ tự hào là nơi khai sinh ra một sáng kiến độc đáo, đầy “tính nhân văn,” đậm đà “bản sắc đi tắt đón đầu,” qua mặt cả các siêu cường như Mỹ, Trung Quốc.
Như thế, những sản phẩm độc đáo như Luật nhà văn, Luật nhà thơ sẽ làm thế giới quên những chuyện cán bộ Tiến sĩ giả, Thạc sĩ dỏm... bởi vì, chỉ cần tự hào thực sự là “nhà văn, nhà thơ đúng theo quy định của Luật nhà văn, Luật nhà thơ” là cũng hơn vô số các nhà văn, nhà thơ nước khác rồi.
Tuy nhiên, những Luật như thế có tước danh hiệu nhà văn của Đào Hiếu, hay danh hiệu nhà thơ của Lý Đợi được hay không?
Ai là người đầu tiên nghĩ ra sáng kiến làm Luật như thế? Chính xác, người ta chưa rõ.
Nhưng một trong những nơi đề ra sáng kiến là từ Hội Nhà văn.
Bài báo nhan đề “Ồn ào... dự thảo Luật nhà văn!” trên báo Người Lao Động hôm Thứ Sáu 4-11-2011 cho biết:
“...Trả lời trên báo Tuổi Trẻ, đại biểu Quốc hội, bác sĩ, nhà văn Nguyễn Minh Hồng cho biết: “Sáng kiến Luật nhà văn không phải của tôi. Đó là trong một hội nghị của Hội Nhà văn, đồng chí Hữu Thỉnh đề xuất và tôi có hứa sẽ trình trước Quốc hội. Vì vậy tôi chỉ là người làm cầu nối để trình ý tưởng của Hội Nhà văn thôi. Luật này điều chỉnh rất nhiều. Nào là các tác phẩm được xuất bản, các quy định đối với nhà văn ra sao, chế độ nhuận bút và các chế độ chính sách khác thế nào, chế độ thẩm định rồi quy định viết về cá nhân, viết về lịch sử phải thế nào...”...”(hết trích)
Nghĩa là, ông Hữu Thỉnh nghĩ ra trước? Nếu chỉ là chuyện quy định, nhuận bút, chế độ chính sách... thì đâu có cần luật, vì không lẽ trước giờ chưa có, không lẽ Trung Quốc, Bắc Hàn, Cuba và cả VN chưa có những chuyện như thế? Nhưng có lẽ điều nhà nước chú ý là chuyện “quy định viết về cá nhân, viết về lịch sử phải thế nào”...
Có nghĩa là, chính phủ làm sẵn hàng rào để tương lai không ai viết gì trái nghịch về ông Hồ, về các lãnh tụ CS, và cũng sẽ không cho ai chất vấn về những chuyện trong lịch sử như Cải Cách Ruộng Đất, như Bản Công Hàm 1958, như Hoàng Sa, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc... bất kể đó là thơ hay truyện?
Báo Người Lao Động ghi nhận, trích:
“Những ngày qua, hàng loạt trang web, diễn đàn tràn ngập ý kiến xoay quanh Luật nhà văn đang được dự kiến đưa vào chương trình xây dựng pháp luật tại Quốc hội khóa XIII. Nhiều người trong giới thẳng thắn cho rằng đề xuất luật này là "vô duyên" và không phù hợp.
Làng văn đang im ắng tác phẩm lại xôn xao vì dự thảo luật nhà văn vừa được đưa ra ngày 2-11. Đây là dự thảo chương trình xây dựng luật và pháp lệnh của Quốc hội khóa XIII. Ngay từ khi có thông tin về luật này, dư luận lập tức xôn xao, nhiều lời bàn tán, thảo luận của giới văn sĩ bùng nổ trên các diễn đàn, blog cá nhân.
Sắp có Luật nhà văn?
Trên blog Quechoa nổi tiếng của nhà văn Nguyễn Quang Lập ngay lập tức xuất hiện bài thơ “tranh thủ trước khi có luật” của nhà thơ Đỗ Trung Quân, kèm theo lời nhắn nhủ: “Không biết đã có luật cấm nhà thơ được dị bổn chính thơ mình hay không? Ở xứ mình cái gì không cấm là cho – Cái gì không cho là cấm. Chiếu theo nhận định ấy, nay tôi – Đỗ Trung Quân sau 25 năm trình làng bài thơ "Bài học đầu cho con" khi phổ nhạc có tên Quê hương xin cho ra, mắt tiếp Quê hương bis trước khi bị tịch thu dị bản”.
“Quê hương làm gì có luật
Nên ta luồn lách mỗi ngày
Quê hương mình thường lách luật
Huề tiền lắm vụ hay hay…
… Quê hương ngu gì có một…”
(Trích Quê hương bis)...”(hết trích)

Nhưng không phải ai cũng nhắm mắt vâng lời ông Hữu Thỉnh.
Báo Pháp Luật ghi lời Đại Biểu Quốc Hội Trần Du Lịch, một đại diện khu vực Sài Gòn:
“Tôi không hiểu dự án Luật Nhà thơ nó chế định cái gì mà lại được đưa vào chương trình. Chẳng nhẽ lại bắt ông kia phải làm thơ, ông này không được làm. Trong khi những cái rất cần như Luật Quản lý vốn kinh doanh nhà nước, đã được đề nghị đưa vào từ khóa trước đến nay nhưng đến bây giờ chúng ta vẫn còn nợ cử tri.” (hết trích)
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo, trong bài viết “Hoan hô Quốc hội sắp ban hành luật nhà thơ” đăng ở Dân Làm Báo, đã ghi:
“Các vị dân biểu chắc là nhìn xa trông rộng, thấy mối nguy của dân tộc hiện nay là nhà nhà làm thơ, người người làm thơ, không biết chữ cũng làm thơ, cứ thơ phú thi thi tửu tửu kiểu này quên bố nó chuyện tiến lên thiên đường cộng sản, bèn sinh ra bộ luật này để cấm việc ai cũng có thể biến thành nhà thơ chăng?”(hết trích)
Tương tự, nhà văn Nguyễn Tường Thụy viết trên blog riêng với bài “Thử hình dung Luật nhà thơ”, nhận xét:
“Đã qui định về nhà thơ và làm thơ thì phải có chế tài. Sẽ có qui định về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực thơ, ví dụ công bố thơ khi không phải nhà thơ thì phạt bao nhiêu tiền. Trong Bộ luật hình sự có thêm tội danh “làm thơ ám chỉ”. Người nào làm thơ ám chỉ, nội dung không rõ ràng thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ, đi tù mấy năm đến mấy năm. Tình tiết tăng nặng như ám chỉ nhiều lần, ám chỉ có tổ chức thì tội nặng hơn.” (hết trích)
Câu chuyện có lẽ ẩn mật hơn những gì chúng ta nhìn thấy trên mặt báo. Thí dụ, hãy hình dung, trong một buổi họp mặt thi ca, chính phủ sẽ lúng túng nếu có một ai đó ngâm thơ tặng LS Cù Huy Hà Vũ, người đang ở tù vì đòi các quyền làm người căn bản. Chuyện tương tự như thế thực ra đã xảy ra rồi: trên blog Giang Nam Lãng Tử ghi rằng, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm (nguyên Ủy viên Bộ chính trị,Trưởng ban Tư tưởng-văn hóa trung ương, nguyên Bộ trưởng Bộ văn hóa-thông tin, nguyên Tổng Thư ký Hội Nhà văn Việt Nam) hồi tháng 9-2011, viết một bài thơ về Cù Huy Hà Vũ, cảm xúc khi nhìn thấy tấm tranh LS Hà Vũ từ trong nhà tù vẽ chân dung Tướng Võ Nguyên Giáp, trích:

“...Người họa sĩ trẻ
Từ sau song sắt
Vẫn bình tâm
Dành lòng biết ơn
Không dứt
Cho một người lính già.”(hết trích)
Như thế có phải là chính phủ lúng túng?
Hay như trường hợp bên Miến Điện. Trong lễ hội thi ca quốc tế International Poetry Festival tổ chức ở Columbia từ ngày 2 tới ngày 9 tháng 7-2011, một khách mời từ Miến Điện là thi sĩ Min Htin Ko Ko Gyi (cũng là một đạo diễn phim nổi tiếng) được mời lên đọc thơ trước đạị hội, bên cạnh 15 bài thơ của chính ông đọc trước đại hội (mà ông nói là chọn theo cách lựa bản dịch Anh văn mà người ngoại quốc có thể hiểu dễ dàng được), Min Htin Ko Ko Gyi còn đọc cho đại hội nghe một bài thơ của bà Aung San Suu Kyi, vị lãnh đạo phong trào dân chủ Miến Điện, trích:
“Thơ là...
Tiếng vang của trí tuệ,
Luật của nhịp tim đập,
Nhận ra âm vang
Tiếng chuông của hy vọng


*


Thơ là...
Tiếng gọi chiến đấu của chúng ta.”(hết trích)
Bà Aung San Suu Kyi giỏi tiếng Anh, nên bài thơ viết bằng cả tiếng Miến Điện và tiếng Anh; lúc đó, bài thơ viết tay của bà được Min Htin Ko Ko Gyi đưa ra trước đạị hội.
Chính phủ Miến Điện hiển nhiên là đã cởi mở, bởi vì không hề chế tài gì nhà thơ/đạo diễn Min Htin Ko Ko Gyi, còn cho phép ông, cùng với bà Aung San Suu Kyi và nghệ sĩ hài Zaganar (người vừa được thả ra khỏi nhà tù mấy tuần trước, bất kể bản án rất nặng là 59 năm tù vì hoạt động cho dân chủ) đứng ra tổ chức một đaị hội phim ảnh sẽ tổ chức vào tháng 1-2012.
Đạị hội phim này cũng có một tên gọi rất minh bạch: The Art of Freedom Film Festival (Liên Hoan Phim Nghệ Thuật Tự Do).
Chính phủ CSVN thấy rõ là không có tâm lượng như chính phủ Miến Điện. Thế nên Hà Nội phải ra Luật Nhà Thơ trước để ngăn chận những tiếng nói khó kiểm soát.
Điều có thể thấy rằng, sau khi Luật Nhà Thơ xuất hiện, có lẽ sẽ không còn ai dám gọi Nguyễn Du là nhà thơ nữa.

TK



Nói về "Luật nhà thơ"

 

Trần Mạnh Hảo


Trên báo điện tử “Pháp luật TPSG” ngày 03-11-2011, có in bài : “Luật cần không có, lại thò luật nhà thơ”, nhằm chê bai “cuốc hội” bao nhiêu luật cần có không bàn, lại đâm ra vớ vẩn, thò luật nhà thơ, luật thư viện ra cho rách việc. Đến nỗi, đại biểu quốc hội Trần Du Lịch đã phản ứng rằng: “Tôi không hiểu dự án Luật Nhà thơ nó chế định cái gì mà lại được đưa vào chương trình. Chẳng nhẽ lại bắt ông kia phải làm thơ, ông này không được làm. Trong khi những cái rất cần như Luật Quản lý vốn kinh doanh nhà nước, đã được đề nghị đưa vào từ khóa trước đến nay nhưng đến bây giờ chúng ta vẫn còn nợ cử tri” – ĐB Trần Du Lịch (TP.SG) bức xúc.

Theo thiển ý của chúng tôi, báo Pháp luật TP.SG và đại biểu quốc hội Trần Du Lịch chắc chưa hiểu hết thâm ý của quốc hội, nên mới có ý phản đối luật nhà thơ chăng ?
Riêng bản thân chúng tôi (danh xưng này bị mấy độc giả không hiểu, phản ứng: có nhiều ông Hảo trong một ông Hảo hay sao mà xưng “chúng tôi”? Chẳng qua, khi còn bé đi học, thầy dạy TMH rằng : xưng “tôi” trong bài viết không khiêm nhường, lấc cấc, cái tôi đáng ghét, nên phải xưng “chúng tôi” cho văn hóa và khiêm tốn), nghe quốc hội bàn luật nhà thơ thì hai tay bèn đưa lên trời mà vỗ đến rát ràn rạt để hoan hô quốc hội.
Trần Mạnh Hảo trở cờ sao mà đột nhiên hoan hô quốc hội của đảng vậy? (98% đại biểu quốc hội là đảng viên đảng cộng sản Việt Nam, 2% đại biểu quốc hội tuy không mang thẻ đảng viên nhưng cũng là những đảng viên ngầm, kết nạp trong bóng tối, giả vờ không đảng viên để thành phần quốc hội của đảng có tí tì ti dân trong đó cho ra vẻ dân…chủ chứ không phải hoàn toàn đảng …chủ).


imagesca10kooa-thumbnail
Xin đừng quy kết vội, xem chúng tôi bàn cái đã, thưa qúy bạn đọc.
Lịch sử nhân loại đã chỉ ra rằng: thi ca bao giờ cũng là yếu tố khai sáng nền văn minh. Hai trường ca vĩ đại của đại thi hào Home: Iliad và Odissey đã mở đầu cho nền văn minh vô tiền khoáng hậu Hi Lạp. Kinh Vệ Đà (veda) một hình thức thi ca truyền miệng đã mở đầu văn minh Ấn Độ. Kinh Thi mở đầu cho nền văn minh Trung Hoa. Ngay cả khi nền văn minh Trung Hoa khi đã phát triển cao độ, thì đại thi hào Khuất Nguyên của nước Sở đã mở màn cho nền văn chương bác học Trung Hoa. Việt Nam ta, ai ai cũng biết, ca dao, dân ca (thi ca) đã khai sáng cho văn hóa dân tộc.
Có lẽ, quốc hội Việt Nam hôm nay với các đại biểu hầu hết đều thông qua bằng cấp của nền văn hóa siêu việt tại chức, hoặc siêu việt chuyên tu (dốt như chuyên tu, ngu như tại chức – ngạn ngữ truyền miệng bố láo của các thế lực thù địch), toàn là thạc sĩ, tiến sĩ (hầu hết mù ngoại ngữ) đã thấy vai trò thi ca là vô cùng quan trọng với dân tộc Việt Nam, nên các vị muốn có trong hiến pháp một đạo luật nhà thơ chăng?
Hoặc giả các dân biểu, các trưởng lão của đảng cử dân bầu (bán ?) thấm nhuần cuốn sách vô cùng kinh điển của đại triết gia Hi Lạp cổ Platon là cuốn (Republic:“Cộng hòa”), thấm nhuần câu nói trứ danh của vị hiền triết: “Hãy choàng vào cổ các nhà thơ vòng nguyệt quế rồi đuổi họ ra khỏi nền cộng hòa” mà sinh ra luật nhà thơ chăng ?
Các vị dân biểu chắc là nhìn xa trông rộng, thấy mối nguy của dân tộc hiện nay là nhà nhà làm thơ, người người làm thơ, không biết chữ cũng làm thơ, cứ thơ phú thi thi tửu tửu kiểu này quên bố nó chuyện tiến lên thiên đường cộng sản, bèn sinh ra bộ luật này để cấm việc ai cũng có thể biến thành nhà thơ chăng ?
Biết đâu, sau khi luật nhà thơ được ban hành, cấm đưa thơ dở vào sách giáo khoa, cấm đưa thơ dở lên đài truyền hình ca ngợi, cấm những người làm nghề ca ngợi thơ dở thì đất nước được cứu vãn, không còn bị bạn vàng lừa đảo ôm hôn rồi lén cướp biển, cướp đất, cướp đảo, cướp nước nữa ? Chuyện ông Hữu Thỉnh, chủ tịch nhà văn vừa ca ngợi thơ dở của ông Trần Gia Thái (ông HT còn ca ngợi thơ dở của ông Hồng Vinh) tai hại cho văn học, cho văn hóa nước nhà xiết bao. Chuyện ông tiến sĩ nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại cũng mượn báo “An Ninh thế giới” mà ca ngợi thơ dở của ông tổng giám đốc đài phát thanh & truyền hình Hà Nội Trần Gia Thái là hay lắm lắm, làm công chúng trẻ bị mê lầm, toàn đi tìm thơ dở thưởng thức thì có phải là tiêu diệt mỹ cảm văn chương không nào?
Việc quốc hội cần có một đạo luật cấm quách việc đưa thơ dở tràn lan vào sách giáo khoa để học, cấm quách việc khen thơ dở tràn lan trên truyền hình, cấm quách việc dạy và quảng bá thơ dở tràn lan trên báo chí là phương cách cứu nước hữu hiệu đó sao? Vỗ tay !
Một năm, đài truyền hình quốc gia và hàng mấy chục đài truyền hình trong cả nước đưa lên truyền hình ca ngợi ít nhất một trăm ông bà chuyên làm thơ dở, ca ngợi các tập thơ dở, hại cho ngân sách cả nghìn tỉ đồng. Việc mất tiền vào việc đi ca ngợi thơ dở trên truyền hình, trên báo đài là vô cùng to lớn, nhưng việc làm mất mỹ cảm thi ca của lớp trẻ thì còn tai hại khôn lường. Cứ nhìn vào sách giáo khoa văn học xem, hầu hết các bài thơ được dạy cho học sinh học chẳng là những bài thơ dở hay sao ? Tai hại lắm, tai hại lắm. Nên việc quốc hội ra một bộ luật cấm học thơ dở, cấm tuyên truyền, cấm quảng cáo thơ dở thì Trần Mạnh Hảo tôi không chỉ có vỗ tay, mà còn vỗ cả chân nữa.
Nhưng thế nào là thơ hay, thế nào là thơ dở thì rồi đây chắc quốc hội sẽ cho ra một bộ luật khác quy định thơ hay là thế nào, thơ dở là thế nào, ông nào được làm thơ tự do, bà nào được làm thơ ngũ ngôn, cụ nào được mần lục bát… đưa ra thảo luận để những ông nghị loa phường …tha hồ lên truyền hình phản biện, để dân quên đi việc đòi hỏi cần có bộ luật về biển đảo, cần có bộ luật về thế nào là giặc, thế nào là bạn, không được coi giặc là bạn …chẳng hạn.
Có thể, các dân biểu trăm công nghìn việc, vừa một mình kiêm lập pháp, kiêm hành pháp, kiêm tư pháp, vừa đá bóng vừa thổi còi mệt quá, nên thường xuyên ngủ gật khi đăng đàn quốc hội, cần có một bộ luật rất vui nhộn là luật nhà thơ, luật thư viện mang ra bàn để làm thuốc chống buồn ngủ thì cũng là hữu ích cho quốc gia đại sự lắm chứ sao?
Có thể, các vị dân biểu thấy hiện nay các cán bộ cao cấp về hưu, phát biểu toàn có trái chiều với lề phải, ví như các ông Võ Văn Kiệt, Nguyễn Văn An, Trần Phương, Đặng Quốc Bảo, Nguyễn Trọng Vĩnh, Dương Danh Dy, Tống Văn Công, Lê Hiếu Đằng, Trần Nhơn…




tmh
nhà thơ Trần Mạnh Hảo


Các bố hưu trí, rỗi việc bèn nói toẹt ra sự thật, nói toẹt ra mọi thứ làm dân nó thích như chim chích, rất nguy cho an ninh quốc gia cần phải giấu diếm sự thật mới làm chánh trị được. Quốc hội được đảng rỉ tai : phải có luật cấm các cán bộ cao cấp về hưu làm thơ, in thơ, không thì tai hại cho đảng lắm. Mà quốc hội thì đảng bảo sao làm vậy; vì quốc hội là đày tớ của nhân dân, mà nhân dân thì lại làm đày tớ (xin lỗi, chịu sự lãnh đạo) của đảng. Ví như thơ của nguyên thứ trưởng bộ nông nghiệp Trần Nhơn toàn đả kích vào chủ nghĩa Mác-Lê, toàn nói xấu đảng, thì đảng không thể chịu nổi, mà bắt ông này thì không được, vậy nên chỉ cần luật cấm các bố này làm thơ là thượng sách…
Chưa nói đến bọn làm thơ diễn biến hòa bình (trong khi bạn vàng Tầu Phù bốn tốt, mười sáu chữ vàng thì đang diễn biến chiến tranh) thi ca là món rất phức tạp, rất khó lãnh đạo. Vậy nên quốc hội có luật cấm làm thơ, theo lời khuyên của Platon bỏ ra nghìn tỉ đồng cho tất cả mấy trăm nhà thơ của hội nhà văn Việt Nam được giải thưởng văn học Hồ Chí Minh hết ráo đi, rồi cấm chúng làm thơ ca hò vè rách việc cho yên chuyện, cũng là thượng sách, chứ sao?
Nhân việc quốc hội bàn về luật nhà thơ, luật thư viện, chúng tôi cũng xin gợi ý quốc hội nên có luật về nhà văn, luật về họa sĩ, luật điện ảnh, luật múa, luật nhiếp ảnh, luật sân khấu, luật ca nhạc, luật chim hót, luật mây bay gió thổi không theo định hướng xã hội chủ nghĩa mới yên bề mà trị dân được.
Thưa quốc hội, việc bảo vệ tình nhân, bảo vệ các ông chồng bị hành hung trong việc chăn gối theo chúng tôi là việc rất hệ trọng, cần được bộ luật của quốc hội bảo vệ. Vì luật pháp sinh ra là để bảo vệ người dân. Hiện nay, cái ác đã lấn vào cả tình yêu, cái ác đã xuất hiện cả khi các cặp tình nhân hôn nhau hoặc cả khi ân ái.
Ngày xưa, tên Juda bán Chúa đã dùng nụ hôn chỉ điểm cho quân dữ bắt Chúa Jesus: ta hôn ai thì các người bắt kẻ đó nha. Hiện nay, có những loài quỷ dữ son phấn giả làm người đẹp mê hồn, mượn cái hôn để cắn đứt lưỡi tình nhân. Vậy quốc hội có cần ra một đạo luật nghiêm khắc: CẤM HÔN LƯỠI để bảo vệ cái lưỡi cho công dân của nền cộng hòa được yên lành mà nói lên sự vui mừng được sống trong thiên đường xã hội chủ nghĩa, có phải thậm hay không?
Hiện nay, việc các bà vợ (hoặc tình nhân) ghen tuông cắt mất chim các ông chồng đang là chuyện phổ biến, một vấn nạn quốc gia, gây ra sự khiếp hãi cho đàn ông khi vào việc chăn gối. Mà như các vị quốc hội biết đấy, khi vào chuyện ái ân hạnh phúc kia mà đàn ông lo sợ bị mất của qúy, thì chúng tôi xin cam đoan với quốc hội là trăm phần trăm trên bảo dưới không nghe. Nếu cánh đàn ông khi vào cuộc chăn gối mà trên bảo dưới không nghe vì sợ vợ làm liều, sẽ ảnh hưởng đến sự tồn vong dân tộc, thưa quốc hội. Việc này dễ gây ra diệt chủng lắm, thưa các vị dân biểu đáng kính.
Nên chúng tôi xin kiến nghị lên quốc hội hãy thương xót nhân dân mà cho ra một đạo luật cấm vợ hay tình nhân cắt đứt chim chồng vì ghen tuông, lấy tên rất dễ hiểu là LUẬT CẤM CẮT CHIM thì có phải là nhân đạo vô cùng, là cứu nguy dân tộc, là mở đường hiếu sinh cho các thế hệ tương lai, hơn là đưa ra đạo luật nhà thơ rất vui nhộn ra bàn, bị ông nghị Trần Du Lịch chê là ấm ớ hay không ?


Sài Gòn ngày 03-11-2011

T.M.H


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6734)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 8240)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 10470)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 13985)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7440)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh