DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,096,180

Chuyện VN: Từ nhà hàng vào... nhà nghỉ!

Tuesday, November 15, 201112:00 AM(View: 8111)
Chuyện VN: Từ nhà hàng vào... nhà nghỉ!
Từ nhà hàng vào... nhà nghỉ!


Cuộc nhậu nào cũng đến lúc tàn canh, thế nhưng có những khi rượu đã cạn, ăn uống đã ê hề mà cả khách và tiếp viên đều không muốn "dứt nhau". Thì đây chính là thời điểm những chân dài muốn dừng cuộc chơi phải giở đủ mọi cách làm sao để khách bo cho căng áo ngực.


Còn với một số tiếp viên cảm thấy vẫn muốn "phục vụ khách hết mình" thì lúc này chính là lúc bắt đầu "chiến dịch" gợi tình để dụ dỗ những gã đàn ông ham của lạ tìm bến đỗ mới để cùng "phê tới bến"...

Từ “mơi hết mình” đến “chơi tới bến”

Dù mới vào quán nhưng nhờ sự ăn chia hào phóng với gã quản lý, nên tôi có được khá nhiều ưu ái. Mới hơn một tuần, gã đã điều tôi lên dãy VIP trên lầu, vốn là "khu cấm địa" mà tiếp viên bình thường chẳng ai được bén mảng tới. Các nhân viên nhà hàng thường gọi dãy phòng VIP trên lầu là "VIP cao". Và để được trực ở VIP cao tiếp viên phải ăn mặc hot hơn, chịu chơi hơn và cả chịu chi hơn cho quản lý nữa... Khách tại VIP cao hẳn nhiên là khách sộp, mà đã sộp thì họ có nhiều chiêu trò để làm sao cho đáng với "đẳng cấp" dân chơi của mình.


blank
 "Mặc như vầy, còn đòi thoát y kiểu gì".


Do quán thuộc dạng "nửa nạc nửa mỡ", nên tiếp viên tại đây thường xuyên được "nhắc nhở" chiều khách phải biết điều tiết sao cho có... chừng mực. Nhưng để hài lòng "thượng khách", và đôi khi gặp trúng những "tay chơi không sợ mưa rơi" thì quản lý phải huy động đến đội ngũ PR "ngoài luồng".

Cả khách và PR dạng này khi đã "bập" vào nhau là nảy ra vô vàn chuyện bỏng mắt, bỏng tai. Có khách mới "vơ" cô tiếp viên vào lòng đã nằng nặc đòi xem "múa lửa" (từ lóng để chỉ việc múa thoát y). Ngay lập tức cô này liền nắm ngay cơ hội để ý tứ "bỏ nhỏ": "Em mặc thế này, có bao nhiêu anh thấy hết bấy nhiêu, còn đòi thoát cái gì nữa!", "Muốn "thoát", chút nữa mình đi chỗ khác "thoát".

Đó chỉ là một trong những chiêu rất bình thường của các PR muốn dẫn dụ khách "vui tới bến". Khi tiệc sắp tàn, có lúc các cô dùng lời lẽ bóng gió xa xôi, nhưng nếu mãi mà khách... không chịu hiểu thì các cô gái dạng này cũng không ngại ngần mời gọi một cách sống sượng.

Nếu khách "sập bẫy" sẽ có một cuộc thương lượng, ngã giá ngay tại chỗ, rồi "bay". Cần thiết phải "thương lượng giá cả" ngay trên bàn nhậu vì: "Không làm giá trước mà "bay" luôn, đến khách sạn nó "ép giá" lại thì lỗ à!", một cô tiếp viên "ngoài luồng" chia sẻ kinh nghiệm.

Màn chốt giá thì thường rất "nhanh gọn", nhưng cũng có không ít trường hợp dằng dai, mặc cả cái giá của xác thân từng đồng, trộm nghe mà cười ra nước mắt...Trong thời gian trực ở VIP cao, tôi có quen với cô "tiếp viên tự do" tên Bảo Dung. Bảo Dung có thân hình đẫy đà, khuôn mặt tầm tầm, nhưng vòng một thuộc hàng "khủng", có lẽ vì thế nên cô được khá nhiều khách "ruột" gọi đến quán.

Vốn là gái gọi, nên nhậu xong là Dung "bay" luôn. Có hôm, tôi đứng rót bia cho Dung và khách, tình cờ nghe được cuộc ngã giá thế này: "Sao rồi anh, mệt chưa mình đi "nghỉ mát"?", "Bao nhiêu?", "500 nhá!". Vị khách khề khà: "Thôi dẹp đi, người nhão nhoẹt, mỡ không mà 500 cái gì?", Dung bĩu môi, nựng yêu lên đôi má phúng phính của người đàn ông béo ị: "Cái anh này, người ta mập nhưng mà cái khác nó hấp dẫn, vậy 400 có đi không?"; người đàn ông tiếp: "Lúc nãy đã boa 200 rồi, giờ 300 thì đi luôn, cưng trả tiền phòng!"...

Lần khác, tôi trực chung phòng với cô gái tên Oanh, nghe đâu bên quán H.L qua. Gần tàn cuộc, Oanh bỏ ra ngoài đốt thuốc, tôi xuống ca, mon men theo chìa cho Oanh tờ 100 ngàn gọi là "chia boa". Oanh không nhận, cô nhả khói phì phèo, cười khẩy: "Ở trong lạnh quá, tao ra đây rít vài hơi cho ấm! M... nó, nó đòi "bay" với tao mà trả có 200 ai chịu. Kẹt cái nó chưa đưa boa cho tao, để nó ôm ấp cho đã, giờ không chịu "bay" nó "xù boa" là đêm nay mất trắng!".

Tôi cố nhét tờ 100 ngàn vào bàn tay lạnh ngắt của Oanh. Thoáng chút lưỡng lự cô vò tờ 100 trong lòng bàn tay, rồi quay mặt đi, dụi dụi đầu thuốc lá vào ban công. Một lúc sau Oanh vứt điếu thuốc, ngoảnh lại hỏi: "Mày thấy tao có còn đẹp không mày?". Tôi gật gật, rồi vội vàng bước đi. Đây không phải là lần đầu tiên tôi cảm nhận thấy "khoảng lặng" của một tiếp viên. Một cảm giác trượt xuống mũi thoáng một chút gì đó vừa ê chề, vừa chua chát.

Nỗi kinh hãi mang tên “khách VIP”

Để có một cuộc chơi "tới bến", nếu không phải là "tiếp viên" mời mọc, gạ gẫm khách đi nhà nghỉ, thì một số trường hợp, các khách VIP sau khi đã say mềm cả rượu lẫn "chân dài" thì bắt đầu dụ dỗ, ép buộc thậm chí lừa tiếp viên quán nhậu vào khách sạn.


blank
 Tiếp viên ngoài luồng luôn rất bốc lửa và sẵn sàng "chơi tới bến".


Khoảng 12h khuya, tôi khập khiễng bước chân về đến nhà, mới vứt đôi giày cao gót vào góc phòng thì điện thoại vang lên, là số của Ngọc Thúy, cô tiếp viên mới 17 tuổi mà tôi vẫn thầm nghĩ "trách nhiều hơn là thương". Bởi trong số những tiếp viên ở quán, Thúy không chỉ là ma mới, mà tính cách còn nhiều chỗ khá "ngây thơ".

Nhiều lần Thúy tâm sự: Thực sự là em rất bí tiền mới phải xin vào làm cái nghề này. 1, 2 tháng nữa, qua giai đoạn khó khăn em cũng nghỉ luôn, chứ ở trong chốn này giữ mình khó lắm... Vừa ấn nút nghe tôi đã chói tai bởi tiếng cầu cứu lạc đi của Thúy, cô nhờ tôi đến đón về, tiếng được tiếng mất, tôi nghe loáng thoáng biết Thúy đang ở một góc đường tại quận Tân Bình. Không dám đi một mình, tôi gọi thêm một người đồng nghiệp nữa cùng đi.

Đến nơi, thì thấy Thúy mặt mũi nhòe nhoẹt son phấn, người tái xanh cắt không còn giọt máu. Cô thút thít kể: Lúc nãy, có khách xin quản lý cho đi bar cùng gã, khách là người quen của quản lý, nên quản lý "ừ cho đi luôn". Nào ngờ, hắn chở thẳng đến khách sạn. Vừa đến cửa Thúy đã ngờ ngợ, nhưng hắn bảo khách sạn có bar "ngầm", không sao.

Đến lúc hắn đưa Thúy lên phòng, khóa cửa lại rồi cởi chiếc áo để lộ những hình xăm trổ kín người, Thúy mới bắt đầu hoảng loạn. Thừa lúc khách vào phòng tắm, Thúy gọi điện bảo tiếp tân lên mở cửa, rồi ba chân bốn cẳng chạy trốn. Gục mặt trên vai tôi, Thúy không ngừng sỉ vả mình ngu ngốc, và khóc suốt đường về.

Thế mới biết, quán nhậu không phải là môi trường dễ sống đối với những cô gái còn quá non nớt và ngây thơ. Ngay cả những "đàn chị" dày dạn trong nghề như Châu, Hồng, Huệ, đôi khi vẫn gặp "sự cố".

Một lần, sau khi khách gạ gẫm Châu đi nhà nghỉ không thành thì hắn nổi giận, lôi Châu ra ngoài ép phải đi chơi đêm với hắn. Thấy hắn quá hung hãn, bảo vệ và cả chủ quán phải ra mặt can ngăn. Vậy mà tận mấy ngày sau hắn vẫn tới nhà hàng đòi gặp Châu cho bằng được. Báo hại cô tiếp viên thuộc hàng "sao" của quán sợ quá phải về quê "lặn" đến gần một tuần.

Không những thế, có nhiều khách còn ép tiếp viên bán thân ngay tại phòng nhậu. Không ít lần, lợi dụng sự riêng tư và kín đáo của phòng VIP, khách định giở trò đồi bại cưỡng bức tiếp viên.

Tuy nhiên, mỗi phòng VIP ở nhà hàng đều có nút nhấn chuông, nối với quầy tiếp tân để gọi nhân viên tiếp thực, phục vụ... và trong trường hợp khẩn cấp nó trở thành chiếc nút báo động khẩn, giúp tiếp viên gọi người đến hỗ trợ khi gặp nguy hiểm. Người ta nói nơi nào có nhiều tiền thì ở đó khó giữ được mình, bước vào phòng VIP, các tiếp viên dù là ma mới hay ma cũ, non nớt hay dạn dĩ đều phải hiểu một điều như vậy.


BVN-TH  



Tuy
ệt kỷ moi tiền của "chân dài"



Đôi mắt ươn ướt, vẻ mặt xa xăm, và giọng thì nũng nịu tủi thân cho số phận mình... là chiêu phổ biến và cũ xưa nhất mà tiếp viên quán nhậu thường dùng để đánh vào lòng trắc ẩn của các vị "đại gia" đang ngất ngây trong men rượu, men tình ... hòng moi móc tiền boa.


Không dừng lại ở đó, tiếp viên ngày nay còn truyền tai nhau vô số chiêu thức khác ma mãnh hơn gấp bội...

"Bài ca" muôn thuở

Có một câu mà dân ăn chơi thường kháo nhau là "đừng nghe cave kể chuyện, đừng tin con nghiện trình bày", vậy mà vẫn có không ít "đại gia bàn nhậu" chẳng tiếc hầu bao, vung tiền ra gọi là "hỗ trợ" phần nào cho những hoàn cảnh thật thật giả giả mà trong một phút "yếu lòng" các cô tiếp viên giãi bày tâm sự. Còn nhớ hôm đầu tiên, khi tôi khai lý lịch là sinh viên, cô gái ngồi bên cạnh đã liếc xéo nói "đổng": "Có thật là sinh viên không đấy?".


blank
 Thậm thụt bày trò móc hầu bao khách sộp.


Về sau tôi được chị Huệ, một tiếp viên khá lớn tuổi trong quán "lên lớp": "Nếu mày là sinh viên thiệt thì quá dễ. Gặp khách mày cứ kể lể là không đủ tiền đóng học phí, phải mang thân đi làm tiếp viên. Nhớ kể ít thôi, để cho mấy thằng chả chủ động hỏi, thì nó mới tin. Mà mày cũng phải tỏ ra ngại ngùng, đừng làm quá, mấy thằng nhậu bây giờ nó quen trò này hết rồi. Mày không biết, rồi diễn quá đà coi chừng nó nghi mình gạt, nó ghét, khỏi boa luôn là mệt!".

Và tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh kể lể hết sức thương tâm của Thanh Bình, cô gái quê gốc Quảng Ngãi. Thanh Bình thường nói chuyện bằng cái thứ giọng lơ lớ mà cô rất tự hào khoe rằng: "Mất mấy năm mới sửa được!". Bình cũng chịu chơi, chịu "quậy" nhưng cô thường khôn khéo tạo ra những "khoảng lặng" để hỏi chuyện khách.

Và chỉ cần khách tỏ vẻ quan tâm là mắt Bình lại ươn ướt, xa xăm kể về một vùng quê nghèo, ở đó, ba cô làm nghề đánh cá, rồi đi mãi không về. Để lại năm, sáu mặt con nheo nhóc cho một mình mẹ Bình cáng đáng. Thương mẹ, thương em, Bình phải dấn thân vào môi trường phức tạp này mới mong đủ tiền trang trải việc học và có chút đỉnh gửi về cho mẹ ở quê, vân vân và vân vân...

Với vẻ mặt biểu cảm, chất giọng nghèn nghẹn như muốn khóc thì thật đúng kiểu "cua trong hang cũng phải bò ra nghe". Nhưng theo thông tin tôi nghe ngóng được từ những tiếp viên ở đây thì thật sự nhà Thanh Bình không hề khó khăn, thậm chí còn khá giả là đằng khác, và Bình đang là sinh viên của một trường đại học dân lập có mức học phí cao ngất ngưởng.

Có một lần Bình say bí tỉ, than với tôi là có mẹ lên chơi, rồi cô năn nỉ tôi đưa về nhà, nói dối là liên hoan với lớp. Qua tiếp xúc với mẹ Bình tôi thật sự rất ngạc nhiên khi biết được cha Bình là một cán bộ nhà nước, còn mẹ cô là chủ vựa hàng tạp hóa chuyên bỏ sỉ. Mỗi tháng mẹ Bình vẫn đều đều gửi cho Bình 3 triệu đồng, Bình có anh trai làm kỹ sư xây dựng và một em trai đang theo học trường Đại học Sư phạm kĩ thuật Tp.HCM. Vậy thì hà cớ gì cô gái có gia đình nề nếp và khá giả này lại đi làm tiếp viên, mà còn không từ "độc chiêu" nào để moi móc hầu bao của khách?

Hỏi ra mới biết, thì ra trong suốt mấy năm học tại trường Đại học H.B, Bình chơi thân với một nhóm bạn toàn con nhà giàu sụ. Để đủ tiền ăn chơi, đua đòi cùng những "cậu ấm, cô chiêu" đó, Bình đã không ngần ngại đi làm tiếp viên. Và đồng tiền cô kiếm được từ men rượu lại nướng vào men rượu tại những bar, vũ trường có tiếng tại Sài Gòn. Nhìn mẹ Bình lui cui nấu nước nóng, vắt khăn chườm trán cho Bình giải rượu, lại nghĩ đến ánh mắt tràn ngập tự hào khi bà kể về gia đình mình, lòng tôi bỗng nhiên thấy khó chịu lạ lùng, vừa giận lại vừa thương...

Tiếp viên ở đây không ngại nói dối, nhưng đa phần rất ngại khi nói về hoàn cảnh thật sự của mình. Có lần, gã quản lý chỉ bảo tôi: "Đừng có dại mà chia boa cho tụi nó nhiều. Tụi nó toàn con nhà khá giả không đó, mày không thấy da thịt tụi nó trắng nõn, trắng nà hay sao. Anh làm lâu, anh biết hết, tụi nó ham tiền nên làm hoài không dứt được. Mày cũng vậy, đừng bày đặt làm "anh hùng". Có "lo" mày "lo" cho anh mày đây nè!". Tôi hiểu ý gã muốn vòi tiền, nhưng vẫn có gì đó rất tiếc cho những cô gái không thể cưỡng nổi hấp lực của đồng tiền.

Kỳ dị những “tuyệt kỹ” moi tiền


blank
 Tiền càng nhét đầy ngực thì ma lực của nó lại càng lớn bùng lên


Ngoài việc được các "đàn chị" thương tình chỉ bảo, trong quá trình phục vụ tôi còn học lỏm được một số chiêu moi tiền khá độc của các "ngôi sao" trong quán. Để dễ dàng "hành động" các cô thường chuốc cho khách thật say, rồi bày ra những trò chơi hay trò cá cược mà phần thưởng tất nhiên phải là tiền mặt. Một trong những trò phổ biến nhất và hấp dẫn nhất đối với "quý ông" là đo kích cỡ vòng một của các cô tiếp viên bằng ... gang tay.

Và tùy theo luật chơi thỏa thuận trên bàn nhậu mà có khi tiếp viên cược với khách hay khách này cược với khách kia và những lúc mỗi khách ôm mỗi cô so xem "người tình" của ai có vòng một "khủng" nhất. Đã là "chiến hữu" trên bàn nhậu, thì ăn thua nhau chi "mấy đồng bạc lẻ" nên "phần thưởng" nghiễm nhiên được chia cho "em út" trong cuộc vui.

Cũng có khi "hăng máu", các thượng khách chơi ngông còn đẩy "phần thưởng" lên đến tiền triệu chỉ để đoán xem... cô tiếp viên mặc nội y màu gì. Và tất nhiên lại phải khá tốn kém để gạ các cô tự "hé lộ sự thật thầm kín" bằng nhiều cách... Tiếp viên dày dặn kinh nghiệm sẽ khôn khéo "làm giá" để trong lúc cao hứng các vị khách sẽ chẳng tiếc tiền để mua vui.

Với các phòng VIP có trang bị dàn karaoke thì moi tiền bằng những trò chơi khá "lành mạnh" như hát thi, hát tính điểm... Lúc này, chỉ cần nữ tiếp viên "bỏ nhỏ" với nhân viên kỹ thuật trong nhà hàng là y như rằng, sau mấy bước điều chỉnh, dù khách có hát hay cỡ nào cũng phải "xì tiền ra". Cô PR nào chịu chơi hơn nữa thì gạ các quý ông xem múa thoát y, múa bụng hay vô vàn những trò nóng mắt khác.

Cũng nhờ tuyệt chiêu "đo vòng một bằng gang tay", Thu Hồng mới kiếm được hơn một "chai", cô phấn khởi bước tung tẩy ra ngồi vắt vẻo tại bàn nhân viên nghỉ xả hơi. Khi thấy các tiếp viên đàn em đang "mắt tròn mắt dẹt" nhìn cô đầy ngưỡng mộ thì Thu Hồng hất nhẹ mái tóc xoăn tít, vừa kẻ lại chân mày, cô vừa lên lớp: "Để "lừa" được mấy thằng chả trước tiên phải chiều chuộng hết mức, rồi tìm cách gợi chuyện bóng gió xa xôi để mấy ổng tự nổi hứng mà sập bẫy, nhớ chưa mấy cưng!". Nói ra thì đơn giản, nhưng trực tiếp chứng kiến các cô "tung hứng" những vị khách của mình mới thấy đó quả là những "tuyệt kĩ" mà không phải ai trong nghề cũng luyện được.

Rồi những chiêu ăn hoa hồng từ nhà hàng như "đổ bia", đập khăn lạnh hay phải "dụ" khách gọi món thế nào để hóa đơn thanh toán của khách hàng phải đội lên cao nhất có thể, và biết bao bí quyết, "ngón nghề" kiếm thêm khác mà chỉ có giới "chân dài bàn nhậu" mới chỉ bảo lẫn nhau. Cũng có không ít nữ tiếp viên bày ra lắm chiêu nhiều trò nhưng vui vẻ xong khách chỉ boa như bình thường. Những lúc như thế các cô hay xuề xòa kiểu: "Kệ nó, có thì kiếm thêm, không thì thôi. Có tiền boa là được rồi!".

Và hằng ngày hằng giờ, trong bóng đêm mờ ảo của những căn phòng kín mít, những trò vui nhuốm màu nhục dục lại được bày ra...Tiền càng nhét đầy ngực thì ma lực của nó lại càng lớn bùng lên. Thế nên, trong những cơn say mèm, hay đau đớn vì men rượu đốt cháy ruột gan, không ít cô đã tự lau những giọt nước mắt tự xót thương cho chính thân phận mình...

Nhưng đến đêm mai các cô gái mới vừa rũ rượi, tàn úa đêm qua lại rực rỡ, kiêu kì trong cái mác "đặc sản chân dài bàn nhậu", lại kháo nhau về các vị khách sộp, lại rôm rả truyền tai nhau các bí quyết moi móc hầu bao...



BVN-TH

  


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6737)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 8246)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 10473)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 13987)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7445)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh