DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,094,149

Chuyện VN: "Chợ Người" ở Hà Nội - Tội phạm vùng "tam giác đen"

Monday, November 28, 201112:00 AM(View: 8410)
Chuyện VN: "Chợ Người" ở Hà Nội - Tội phạm vùng "tam giác đen"
Hà Nội: "Chợ Người"


Ai cũng ước, giá như quê mình có một khu công nghiệp nào đó, hay nhà nước định hướng cho bà con phát triển một nghề nào đó ở quê thì sẽ không còn ai phải tha hương, hằng ngày phải nghe những câu hỏi đắng lòng của người đến “mua sức”: “Đây là “chợ người” phải không?!”.


Những mảnh đời đi bán sức lao động

Người ta gọi là chợ người lao động bởi ở đây tụ họp rất nhiều người, nhưng chỉ mua bán một loại hàng hóa duy nhất: Sức lao động.

Mỗi ngày đều có hàng trăm người ra đây ngồi ngóng xem có ai đến “mua” sức thì “bán”. Họ có thể làm bất cứ việc gì từ quét dọn, lau nhà, đến gánh đất cát, chở gạch, bốc xi măng, chuyển nhà...


blank
Những cảnh “vạ vật” ở khu chợ người lao động



Thời điểm này những năm trước, người lao động thời vụ “chạy sô” cũng không hết việc. Nhưng năm nay, khắp các chợ lao động tại Hà Nội như: đường Bưởi, ngã tư Giảng Võ, chân cầu vượt Mai Dịch…đều chung một cảnh nặng nề, ế ẩm.

Dù 12 giờ trưa nhưng chợ người lao động ở đường Bưởi vẫn có gần 40-50 người ngồi ngóng việc. Có thời điểm, ở đây tập trung hơn trăm lao động mà chủ yếu quê ở Nghệ An, Thanh Hoá...

Mỗi người một hoàn cảnh, có người vì quá ít ruộng, có người vì lụt lội, mất mùa triền miên, có người đi xuất khẩu lao động nhưng phải về và đang gánh nợ hàng trăm triệu, có những cậu sinh viên mới ra trường, chưa xin được việc làm… đều ra “chợ người” để bán sức lao động.

Lại cũng có hoàn cảnh cả hai bố con, hai vợ chồng cùng ra đây “họp chợ” để tìm kế sinh nhai.

Mùa vừa rồi bị lụt nên cả 6 sào ruộng nhà anh Nguyễn Hồ Đức, quê Kiến Thạch, Nghệ An đều mất trắng.

Bây giờ gạo ăn cũng phải đi đong từng ngày. Anh phải ra đây làm để hàng tháng có tiền gửi về quê cho vợ mua gạo, cho 2 cậu con trai đang học trong thành phố Hồ Chí Minh và cậu con út học lớp 12.

“Chưa đến cuối tháng ở quê đã điện lên nào là nhà hết gạo, đứa xin tiền đóng học phí, đứa chuẩn bị thi tốt nghiệp, đứa mua sách vở…nên mỗi lần về quê chưa được mươi ngày đã hết tiền. Có lần còn không đủ trả nợ. Vậy là lại vội vàng khăn gói ra đây, chứ ở quê bây giờ thì “chết” cả nhà!” – anh Đức chia sẻ.


blank
Ai cũng mỏi mắt ngóng việc




Còn hai cha con bác Nguyễn Hữu Thịnh và anh Nguyễn Hữu Bảy đã làm ở khu chợ người lao động này được hơn 3 năm nhưng với hoàn cảnh khác. Những năm trước ở các làng quê Việt Nam rộ lên phong trào xuất khẩu lao động đi nước ngoài.

Với ước mơ sẽ nhanh chóng đổi đời, không ít những người nông dân nghèo đã chạy vạy vay mượn khắp nơi từ người thân đến ngân hàng để có tiền đi xuất khẩu. Cả nhà anh Bảy vay mượn được hơn 100 triệu cho anh sang Ả Rập Xê Út lao động.

Nhưng đi chưa đầy một tháng anh đã phải về nước vì tin vợ ốm nặng. Vậy là không những không có tiền mang về, anh còn phải gánh cả một cục nợ trên vai.

Rồi hai bố con tìm đường ra Hà Nội mưu sinh và đến khu chợ người lao động này. Bác Thịnh hằng ngày chạy xe ôm, còn anh Bảy thì ai mướn việc gì làm việc đó, bất kể nặng nhọc như vác xi măng, vác gạch, đào móng nhà…với hy vọng sẽ kiếm được đủ tiền trang trải số nợ hàng trăm triệu kia.

Còn với Nguyễn Đức Hải, cậu thanh niên còn trẻ măng, dù đã tốt nghiệp trường Đại học dân lập Đông Đô nhưng chưa xin được việc làm nên ra đây để chạy xe ôm và đợi người ta thuê mướn.

Khu chợ người lao động ở chân cầu vượt Mai Dịch phần nhiều đều là những chị em phụ nữ ở Diễn - Phùng tranh thủ lúc nông nhàn ra đây đề kiếm thêm thu nhập. Cả chợ ai cũng biết đến hai vợ chồng anh N.V.T và chị N.T.L.

Không chỉ bởi hoàn cảnh của anh chị rất khó khăn, mà bởi nhờ “bán sức” ở khu chợ người lao động này mà anh chị đã nuôi 3 đứa con ăn học trưởng thành. Các con của anh chị bây giờ đều là sinh viên của những trường đại học có tiếng ở Hà Nội.

“Có con học đại học, vui thì vui thật, nhưng lo lắm. Mỗi tháng kiểu gì cũng phải để ra được 3 triệu cho ba đứa. Còn thiếu bao nhiêu chúng nó phải tự đi làm thêm để trang trải” – anh chị tâm sự trong tiếng thở dài.

Người càng đông, “chợ” càng ế ẩm

Vì mua bán một loại “hàng hóa” đặc biệt nên chợ người cũng không giống những phiên chợ thường.

Ở đây người càng đông, chợ càng ế ẩm. Bởi việc làm thì ít mà người đi “bán sức” ngày một nhiều.


 

blank
Không khí nặng nề, ế ẩm bao trùm cả khu chợ


Chẳng thế mà mỗi khi có người hỏi “Đây có phải “chợ người” không?”, thì tất cả mọi người cùng đổ xô lại: “Đúng! Đúng rồi! Anh cần làm gì hả anh? Cần bao nhiêu người chúng em cũng có!”. Nhưng rồi người ta chỉ thuê hai thanh niên khỏe mạnh nhất, còn những người khác lại ngồi trông ngóng.

Nhìn cảnh người đứng, người ngồi, người nằm, người gục mặt tranh thủ ngủ…mới thấy hết cảnh ảm đạm và ế ẩm ở khu chợ người này.

Bác Nguyễn Bá Vượng, quê ở Nghệ An ra đây làm nghề xe ôm đã được hơn 10 năm cho biết: Những năm trước chợ còn thưa người, việc làm cũng còn nhiều thì ngày cao điểm, có thể kiếm được năm trăm đến sáu trăm nghìn. Còn bây giờ ngày nào may mắn ra mới được trăm rưỡi, hai trăm nghìn…

Còn phần nhiều là không có khách, sáng đi, tối lại về không! Theo bác thì cũng vì người đến họp chợ đông quá. Ngày trước chỉ có một vài người chở xe ôm như bác, bây giờ cả khu chợ này có không dưới 20 người cũng làm nghề xe ôm. Kiếm được đồng tiền ngày càng khó khăn.

Nhìn đôi mắt đầy lo âu của người cha đã ngoài ngũ tuần này, chúng tôi không khỏi xót xa. Ở nơi kia, 4 đứa con đang ăn học trong miền Nam vẫn từng ngày mong tin bác!


blank
Cả chợ đổ xô lại mỗi khi thấy có người đến thuê mướn


Hai cha con bác Thịnh và anh Bảy cũng không khá hơn. Anh Bảy tâm sự từ năm ngoái đến nay, người đến thuê việc ít đi hẳn. Hôm nào may mắn ra thì được một hai người thuê đi bốc vác chốc lát.

Còn lại, cả ngày ngồi chơi thế này. Có đến mấy hôm cả hai cha con không kiếm được việc gì để làm, đành đi nhặt rác, thu gom vỏ chai, đồ đồng nát để bán lấy tiền sống qua ngày.

Vừa nhìn xa xăm, bác Thịnh vừa tâm sự: “Có lẽ mấy hôm nữa lại phải khăn gói về quê như những lần trước. Vì trên này bây giờ cái gì cũng đắt ghê người. Ăn một bữa cơm bụi 20 nghìn mà vẫn còn đói. Tiền phòng trọ, điện nước mỗi tháng bèo ra cũng bảy, tám trăm nghìn mà việc làm thì vẫn không có”.

Cũng như cha con bác Thịnh, anh Bảy, ở đây khuôn mặt ai cũng khắc khổ, sạm đen vì nắng gió miền Trung, hay vì suốt bao năm nay, cái nghèo, cái khổ vẫn đeo đẳng họ mãi không thôi.

Ai cũng ước, giá như quê mình có một khu công nghiệp nào đó, hay nhà nước định hướng cho bà con phát triển một nghề nào đó ở quê thì sẽ không còn ai phải tha hương, hằng ngày phải nghe những câu hỏi đắng lòng của người đến “mua sức”: “Đây là “chợ người” phải không?!”.

Biết đến bao giờ ở Hà Nội mới không còn những khu chợ người lao động như thế này nữa? Để không còn những ước muốn nghẹn lòng như ai đó ở đây đã buột miệng nói ra: “Ước gì bây giờ có vài tấn xi măng để người ta thuê mình vác nhỉ?!”.


BVN-TH

Tội phạm vùng "tam giác đen"


Tìm hiểu hoạt động của các băng giang hồ tại vùng giáp ranh giữa SG, Đồng Nai và Bình Dương.


Vùng giáp ranh giữa SG - Đồng Nai - Bình Dương là 1 trong 16 cụm địa bàn phức tạp nhất cả nước. Các băng nhóm thường gọi đây là “vùng dạt biên”, tức là nơi giang hồ khắp nơi quy tụ về hoạt động. Địa bàn của “tam giác” này kéo dài theo 2 trục lộ chính. Trục thứ nhất theo QL1A, từ ngã ba Vũng Tàu (Đồng Nai) nối Bình Dương về Q.Thủ Đức (SG). Trục thứ hai, dọc theo QL1 (từ cầu vượt Sóng Thần về phía H.Hóc Môn). Hiện công an các địa phương đang đối mặt với 24 băng nhóm hoạt động đòi nợ thuê, cưỡng đoạt tài sản, cướp, trộm cắp tại khu vực này.


blank
Bọn chúng xuất hiện ở cây xăng Hiệp Phú 2 để quan sát xe tải trước khi “ăn hàng”



Bám sát băng đầu trộm đuôi cướp


Nhận được thông tin phản ánh của cánh tài xế xe tải đường dài về nạn trộm cướp dọc QL1A (đoạn qua địa bàn giáp ranh Đồng Nai - Bình Dương - SG), dữ dằn nhất là đoạn từ nghĩa trang SG đến ngã ba Vũng Tàu.

Chúng tôi chọn cây xăng Hiệp Phú 2 (xã Bình Thắng, TX.Dĩ An, Bình Dương) để bắt đầu tìm hiểu về một băng chuyên "trộm mà như ăn cướp" đang hoành hành tại đây. Hầu hết cánh tài xế chúng tôi tiếp xúc đều khiếp sợ băng nhóm này.

Sau 1 tuần bám địa bàn, chúng tôi phát hiện một băng trộm khoảng 6 tên (5 nam, 1 nữ) đi trên 3 xe gắn máy khống chế khu vực trên. Chúng hoạt động từ 2 - 7 giờ sáng, luẩn quẩn săn “mồi”, phát hiện xe tải nào không có người trông coi là ập đến. Thủ đoạn của chúng rất táo tợn, khi tiếp cận, 2 tên leo lên buồng lái, nếu tài xế để cửa mở thì lấy tài sản như ví, tiền… Sau đó, 2 tên đứng chốt 2 cửa bên hông, nếu tài xế phát hiện muốn mở cửa xuống tri hô sẽ b






ị 2 tên này chốt cửa bên ngoài nhốt lại bên trong để đồng bọn tháo trộm bình ắc quy. Ngoài ra, 1 đồng bọn đứng xa hiện trường có nhiệm vụ cảnh giới công an.

Khoảng 24 giờ ngày 16.11, chúng tôi vào vai tài xế, phụ xe của xe tải và có mặt tại cây xăng Hiệp Phú 2. Lúc đó, có khoảng chục xe tải đang đậu phía trước cây xăng. Đến 3 giờ 30 thì phát hiện 5 thanh niên đi trên 3 xe gắn máy tiến sát chiếc xe tải 76K-417… Chúng tôi liền tiếp cận, dùng camera bí mật ghi hình. Cách hiện trường khoảng 30m, 1 đối tượng đi xe Future màu đỏ đứng dưới gốc cây xanh ven đường quan sát; đối tượng đi xe Wave màu xanh đậm đứng gần hiện trường cảnh giới; 3 đối tượng khác chạy chiếc Attila tiếp cận một xe tải. Vừa ập đến, chúng leo lên buồng lái quan sát nhưng không phát hiện tài sản nào đáng giá nên quay xuống tháo trộm 2 bình ắc quy nằm bên hông xe. Phụ xe treo võng ngủ cách bình ắc quy hơn 1m nhưng chúng vẫn ngang nhiên dùng kềm cộng lực cắt dây xích sắt, mở bù lon. Chúng tôi lân la hỏi chuyện đối tượng đi xe Wave màu xanh đậm, tên này trợn mắt: “Mày biến chỗ khác cho tụi tao làm ăn”. Chỉ 5 phút sau, bọn chúng đã tháo xong, lấy 2 bình ắc quy bỏ lên xe Attila chạy ngược chiều về hướng nghĩa trang thành phố. Khoảng 10 phút sau, bọn chúng ung dung quay trở lại hiện trường, tiếp tục tìm “con mồi” khác…

Trong lúc đó, mãi đến 5 giờ sáng, khổ chủ mới phát hiện bị mất trộm. Anh N.T.Đức (45 tuổi, quê Quảng Ngãi, tài xế xe 76K-417…) buồn bã: “Tôi có nghe các đồng nghiệp rỉ tai nhau về tình trạng trộm cắp dọc đoạn đường này nhưng buồn ngủ quá, không cảnh giác nổi”.


blank

blank

blank

blank
Dù các tài xế luôn tìm cách bảo vệ nhưng bọn trộm vẫn lấy được bình ắc quy và các tài sản khác


“Ngủ tiếp đi, dậy làm gì cho mất mạng”

Các đêm trước đó tại địa điểm trên, chúng tôi ghi nhận cũng chính băng nhóm này trộm 6 bình ắc quy của 3 xe tải mang biển số SG, Đà Nẵng và Nam Định.

Nhưng có lẽ “đau” nhất là trường hợp của anh Nhạc (tài xế xe tải Đà Nẵng). Anh Nhạc vừa tấp xe vào cây xăng Hiệp Phú 2, gục đầu lên vô lăng định chợp mắt một chút thì chiếc quạt trên buồng lái bất ngờ tắt. Theo kinh nghiệm, anh biết là bọn trộm đang tháo ắc quy. Anh mở cửa định nhảy xuống nhưng 2 cửa đã bị 2 đối tượng chặn lại, nhìn qua gương chiếu hậu thấy 4 tên đang tháo bình ắc quy. Khi tung được cửa nhảy ra thì cũng đành bất lực nhìn hai chiếc bình ắc quy trị giá gần 10 triệu đồng bị chúng chở đi. Anh Nhạc cho biết đó không phải lần đầu tiên anh gặp “xui” tại đây. Hồi giữa năm 2010, trong lúc đậu xe, ngủ quên, anh cũng bị chúng lấy cắp bình ắc quy và chiếc ví có hơn 5 triệu đồng.

Với cánh tài xế, dừng chân ở khu vực này luôn thường trực sự bất an. Có hôm bọn tội phạm thậm chí táo tợn đến mức cầm dao xông lên buồng lái để... canh chừng tài xế ngủ cho đồng bọn phía dưới lấy bình, hút dầu, bẻ kính chiếu hậu, mặt nạ xe. Đến bây giờ, anh Ban (một tài xế xe tải đường dài ở Hà Nội) vẫn còn bị ám ảnh. Anh kể, vào một đêm cuối năm 2010, anh đang ngủ thì nghe tiếng động lạ từ phía dưới gầm xe. Anh vùng dậy và “chết đứng” khi thấy 2 thanh niên cầm hai cây dao kê vào cổ mình. Anh chưa kịp tri hô thì bọn chúng dọa: “Ngủ tiếp đi, dậy làm gì cho mất mạng”. Bất lực, anh đành nằm im.

Các đối tượng này cũng sẵn sàng tấn công tài xế nếu bị phát hiện, đánh dằn mặt những ai cản trở việc “làm ăn” của bọn chúng. “Tôi từng can ngăn nhưng bị bọn chúng 2 lần tấn công. Một lần bị ném đá, một lần bị dùng cây đánh vào đầu. Tôi có báo cho dân phòng đi tuần tra ở đây nhưng bọn này vẫn ngày càng manh động, công khai hơn”, một bảo vệ của công ty trên đoạn đường này bức xúc.

BVN-TH


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6735)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 8241)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 10470)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 13987)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7441)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh