DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,193,229

Trần Yên Hòa - Nhớ-khói-đốt-đồng

Sunday, September 29, 20199:41 AM(View: 733)
Trần Yên Hòa - Nhớ-khói-đốt-đồng



Trần Yên Hòa

 

Image result for trần yên hoà


Nhớ-khói-đốt-đồng


 Image result for tranh đinh trường chinh

tranh đinh trường chinh


Anh đưa em đi trong chiều nắng nhạt

Màu nắng vàng thương nhớ đến nao nao

Ơi-cái-thuở-hẹn-hò-như-bỡn-cợt

Trái tim tơ, rung nhẹ, phím, tuôn trào

 

Con đường dài, chạy xe, sao ngắn thế

Em ngồi sau ôm eo ếch quanh (chàng)

Đường thuở đó, chưa là đường tráng nhựa

Nên xe rùng, từng chặp, lộn tim gan

 

Đường về nhà em, từ-bến-xe-chợ-lớn

Thẳng miền tây, chạy tít tắp qua cầu

Những-đoạn-tân-an-long-an-bến-lức

Xe miệt mài đi trong nắng hoàng hôn

 

Em ôm phía sau làm anh ngạt thở

Vòng tay như bạch tuột siết vòng

Tim thảng thốt, hồn chập chùng, lỡ ngỡ

May, nụ cười em, thiệt quá bao dung

 

Xe đến trung-lương, giáp ranh thị xã

Trời hoàng hôn mù trắng phía trời xa

Không-phải-mây-mà-khói-đốt-đồng, em há?

Anh cùng em nhìn khói, đến, sa đà


*


Những-khói-đốt-đồng, ngày xưa, tít tắp

Đường về quê em, đẹp thật không ngờ

Dĩ vãng lặng chìm vào vùng xa lắc

Giờ em xa rồi, anh cũng lơ ngơ

 

Cũng mười lăm năm, chia mình đôi ngã

Lại thấy đất trời dâu biển mênh mông

Nhớ-khói-đốt-đồng-mỗi-lần-qua-đó

Em còn không, thiếu phụ có chờ mong?

 

Thôi thì thôi cũng một thời như thể

Anh trở thành người lang bạt, lìa quê

Còn em, bao tháng ngày dâu bể

Hát ngao câu, rau đắng mọc sau hè

 

Với những cây cầu

 


Image result for tranh đinh trường chinh


xe qua cầu sông cạn

dòng nước khô thuở nào

một mình anh đứng ngó

trời, mây, nước, nôn nao

 

xe qua cầu cỏ may

em xa rời mấy thuở

ngày đó em má hồng

bây giờ như vạn cổ

 

xe qua cầu bà dụ

nắng in màu thủy tinh

những mảnh đời đen trắng

vẽ lên bao chuyện tình

 

tuổi thơ qua như gió

bóng mây mưa trên trời

những cuộc tình lở dở

những cuộc tình phôi pha

 

em còn ngồi hong tóc

dưới chân cầu hôm xưa

anh một mình trách móc

cuộc đời nhiều hư hao

 

trở về cầu mạch nha

đã đi qua một dạo

nhìn dòng kinh nước đen

thấy mình như mắc cạn

 

những cây cầu thân quen

những giòng sông tiếp nối

dòng suối xưa khô cằn

nên tình ta trôi nổi

 

kêu hoài câu hoài niệm

biết đâu là bến bờ

và đâu là ngã rẽ

dòng nước bỗng bơ vơ

quảy gánh tiêu điều


Image result for tranh đinh trường chinh

quảy gánh tiêu điều trên vai

qua con suối nọ trần ai một thời

 

một mình ru đêm dài hơi

tiếng ru nhẹ lắng xuống đời quên đi

 

xa như tiếng gọi xuân thì

bờ vai xưa cũng xầm xì gọi tên

 

người ơi mưa rớt ướt mèm

anh nâng vạt áo đưa lên ngắm trời

 

mùa xuân mù khuất xa rồi

ta so đo bật nụ cười tráo trơ

 

thì ra gánh nặng sông hồ

tương lai khuất nẽo hững hờ sao em

 

ta quảy gánh suốt mọi miền

lòng như đá tảng bên triền núi non

 

trở về vai mỏi tay không

đêm ân ái tựa thiên đường rất xưa.

 

 

Trần Yên Hòa
(Tác giả gởi)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, January 22, 20206:30 AM(View: 21)
Trời thênh thang nắng đổ. gió mát luồn qua cây. bãi cỏ xanh bát ngát. thơ thẩn dáng nai gầy. Cây vừa nẩy chồi non. nụ đầu mùa mơn mởn. chú chim chuyền cành nhanh. hót vui trong nắng sớm. (TĐP)
Tuesday, January 21, 20207:51 AM(View: 28)
trốn cái nắng trưa nhiệt đới. và tiếng giao thông nhốn nháo. trong một quán cà phê ở tầng ba. trong góc phố trung hoa. ở Sài gòn. hít thở những vết tích. (NND)
Monday, January 20, 20208:21 AM(View: 55)
tưởng rằng xuân đã cạn ngày. rượu còn đôi chén hiên mai úa vàng. xuân qua rồi sẽ phai tàn. nắng rơi rớt giọt khẽ khàng mong manh. thế rồi em đến cùng anh. mưa chan nỗi nhớ tình xanh nụ hồng. xôn xao hoa cỏ thơm nồng.
Saturday, January 18, 20208:59 PM(View: 64)
nàng hỏi thăm bạn bè qua tiếng gió của biển. trăng thật tròn như khuôn mặt em bé dịu hiền. bên kia núi đồi chiều thắp lửa. cây phong buồn nằm yên trong chậu. mùa thu về trên những ký ức mông lung. ngày yêu dấu bắt đầu già. tiếng ca rách vụn và bài thơ đứt đoạn.
Saturday, January 18, 20206:47 AM(View: 63)
Thế mà chiều đã ba mươi. Đời ta chưa trọn nụ cười nhân gian. Nén nhang chiều đã lạnh tàn. Nhúm tro dư ảnh mù tan cõi người. Thế mà ngày xế ba mươi. (LVT)