DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,708,256

Chuyện VN: Sài Gòn: Tràn ngập hàng Trung Quốc - Mịt mùng đời ngư phủ

30 Tháng Mười Một 201112:00 SA(Xem: 7525)
Chuyện VN: Sài Gòn: Tràn ngập hàng Trung Quốc - Mịt mùng đời ngư phủ

Sài Gòn: Tràn ngập hàng Trung Quốc


Mỗi tuần SG phát hiện hàng trăm vụ vi phạm nhập hàng TQ, không có hóa đơn chứng từ. Hàng nhập từ phía Bắc đổ về SG dự báo là sẽ tăng mạnh vào dịp Tết


Tình hình buôn bán, vận chuyển, chứa trữ hàng, hàng giả, hàng cấm vô cùng phức tạp. Đặc biệt là hàng Trung Quốc (TQ) đưa vào TPSG.


Mỏi tay xử lý

Giới chuyên môn cho biết sở dĩ hàng năm nay tràn về nhiều hơn mọi năm là do giá cả hàng hóa trong thời gian qua tăng khá cao. Do đó hàng với ưu thế giá rẻ tìm đủ mọi cách để len lỏi vào thị trường nội địa, nhất là ở các địa phương có sức tiêu thụ lớn như SG. 


hang_lau-content


Vụ bắt quả tang một xe tải đang xuống hàng trên đường Lê Tấn Kế (quận 6), với 8 tấn nấm đông cô, 5 tấn táo khô (TQ) không có hóa đơn; hay vụ phát hiện và thu giữ 523 thùng bánh kẹo TQ không có chứng từ, không có giấy kiểm định an toàn vệ sinh thực phẩm tại kho hàng số 21 Nguyễn Xuân Phụng (quận 6). Số bánh kẹo này mang nhãn hiệu Yappy, Talong Candy, Laohubang, Longtai Food, Hoopie… 

Tại kho hàng 114-116 đường số 2, quận 6, chứa trữ gần 16 tấn bột ngọt nhãn hiệu Friend; gần 5 tấn rong biển, đều là hàng TQ, không có chứng từ. Ngoài ra, cơ quan chức năng cũng phát hiện nhiều vụ kinh doanh mỹ phẩm giả với số lượng hàng chục ngàn sản phẩm giả các nhãn hiệu như Lacoste, Chanel; hoặc sữa tắm hiệu Fresh Care, Havy Care giả, xuất xứ Malaysia. Nhiều mặt hàng quần áo, giày dép, túi xách, thực phẩm chế biến, thức uống, mỹ phẩm còn làm giả từ nước ngoài để đưa vào Việt Nam tiêu thụ. 

Tuần nào cũng kiểm tra, phát hiện hàng trăm vụ vi phạm, phần lớn đều là hàng nhập lậu, không có hóa đơn chứng từ. Trong tuần vừa qua, cơ quan chức năng tịch thu 28.252 đơn vị sản phẩm, gần 1,7 tấn sản phẩm hàng hóa, trong đó có hơn 1 tấn hóa chất, 12.511 linh kiện máy vi tính, gần 5.000 đồ chơi trẻ em, 1.362 sản phẩm mỹ phẩm (trong đó 532 chai, hộp mỹ phẩm). Trước đó, trong tháng 10, QLTT cũng đã tịch thu 343.826 đơn vị sản phẩm hàng hóa, 31 tấn hàng hóa các loại và 37.337 m vải lậu. Trong quý III/2011, cơ quan cũng đã tịch thu hàng cấm, hàng ngoại nhập lậu, hàng giả với 723.902 đơn vị sản phẩm hàng hóa, 47,5 tấn hàng hóa, 13.840 m vải. Trong đó, có 44.230 gói thuốc lá, 64.857 chai, lọ, hộp mỹ phẩm, 1.146 điện thoại di động, 20.229 phụ tùng ô tô, xe gắn máy, 172.950 đồ chơi trẻ em. Hầu hết số vụ vi phạm bị phát hiện, xử lý vẫn là buôn bán, vận chuyển, chứa trữ hàng nhập lậu, nhiều nhất vẫn là hàng TQ.


Hàng lậu không chỉ len lỏi qua đường tiểu ngạch mà còn trà trộn qua đường chính ngạch bằng cách khai gian thành mặt hàng có thuế suất thấp. Đáng nói là hàng cấm cũng được trà trộn, nhập chính ngạch. Một hình thức phổ biến cho hàng lậu là mua bán lòng vòng để được hợp thức hóa bằng hóa đơn trong nước. Với hóa đơn này, họ công khai đưa hàng lậu xâm nhập sâu vào thị trường phía Nam.

Hàng lậu từ phía Bắc vận chuyển vào SG với số lượng bằng xe tải nặng, xe container. Khi tập kết đến vùng ven SG, sẽ có lực lượng bốc xếp hùng hậu và đội xe tải nhẹ, xe ba bánh, xe gắn máy đến chẻ nhỏ hàng hóa rất nhanh để tẩu tán đi các nơi nhằm né tránh lực lượng kiểm soát.


BVN-TH


Thừa Thiên - Mịt mùng đời ngư phủ


Sống lênh đênh trên sông nước với bao hiểm nguy, phận đời những ngư phủ bên phá Tam Giang, tỉnh Thừa Thiên – Huế luôn chìm trong vất vả, tương lai mờ mịt


Trời chạng vạng tối, các con đường ở thôn Tân Lập, thị trấn Thuận An, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên – Huế vắng lặng không một bóng người. Những căn nhà cửa đóng then cài, chỉ còn vài bóng đèn điện le lói giữa màn đêm tĩnh mịch. Ở thôn nghèo này, đa số người dân đều là ngư phủ và họ thường bắt đầu ra phá Tam Giang mưu sinh khi màn đêm buông xuống. 


Cha truyền con nối

Mặc gió rít từng cơn se lạnh, chiếc xuồng nhỏ của vợ chồng ông La Hợi và bà Trần Thị Hiền vẫn lướt đi dưới làn mưa nặng hạt trên phá Tam Giang. Từ khi lấy nhau, chỉ trừ những hôm mưa to gió lớn hay lễ Tết, sau bữa cơm chiều hằng ngày là vợ chồng ông Hợi lại rời căn nhà tạm bợ nép mình bên cảng cá Thuận An, cùng nhau đi bủa lưới.


Trời mùa đông, đêm mịt mùng như phận đời ngư phủ ở đây. Từ trên bờ nhìn ra phá Tam Giang, chúng tôi chỉ thấy ánh sáng nhỏ giọt của chiếc đèn pin. Ra gần tới của biển Thuận An, ông Hợi cho chiếc xuồng lướt nhẹ ngược dòng nước để bà Hiền từ từ buông lưới đánh cá.

Thả lưới xong, vợ chồng họ lại chèo xuồng lượn quanh chỗ bủa lưới và dùng mái chèo gõ mạnh vào mạn xuồng. Tiếng lốc cốc vọng ra giữa đêm khuya thanh vắng rõ mồn một. “Phải mần rứa để cá sợ, chạy vô lưới. Mình ở trên ni nghe rứa chứ ở dưới nước, âm thanh truyền đi mạnh lắm. Cách ni đời ông cha tui truyền lại” - ông Hợi lý giải.

Gần 22 giờ, giữa sóng nước mênh mông gần cửa biển, tiếng lốc cốc từ hàng chục chiếc xuồng đánh cá đêm của ngư phủ mỗi lúc càng lớn. Khi việc bủa lưới và gõ vào xuồng đuổi cá xong, trong khi chờ gỡ cá, họ lại chèo xuồng tới neo đậu ở một cái lăng nằm giữa phá để tạm nghỉ ngơi. Nhiều người tranh thủ ngủ một giấc; có người lại phì phèo điếu thuốc, trò chuyện với nhau cho qua cơn buồn ngủ.

Ông Trần Văn Hồng (55 tuổi), một ngư phủ lão làng của thôn Tân Lập, tay không ngừng châm thuốc. Sau mỗi lần rít, người đàn ông có biệt danh “lão cụt” này ngửa mặt lên trời phà một làn khói trắng dày đặc rồi đưa ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Ông Hồng kể mình đã biết đi bủa lưới từ hồi 15 tuổi với cha mẹ, đến khi lập gia đình thì cùng vợ tiếp tục làm nghề này.

Bị cụt tay phải nhưng ông Hồng chèo xuồng rất giỏi, còn việc bủa lưới do vợ ông đảm nhận. “Tui cụt tay từ năm 22 tuổi nhưng chỉ trừ ngày mưa bão, còn những ngày khác thì vợ chồng đều đi bủa lưới. Mần rứa mới có cơm nuôi 9 đứa con” - ông cho biết. “Lão cụt” lại rít một hơi thuốc thật sâu, ngửa cổ nuốt ực một ngụm nước thật to rồi chèo xuồng đi tới chỗ bủa lưới.

Bà Trần Thị Ngò (43 tuổi) làm nghề bủa lưới từ lúc mới 16-17 tuổi. “Lúc trước, cả nhà tui sống trên xuồng, cứ đêm mô cha mẹ đi bủa lưới là cả nhà đi theo. Đi mãi cũng biết nghề, đến khi lấy chồng thì cả hai lại làm cái nghề ni để nuôi con” - bà Ngò tâm sự. Cả 4 lần mang thai, lần nào trở dạ bà mới chịu ở nhà, sinh xong chưa tới một tháng lại cùng chồng đi đánh cá.

“Khi mang thai đứa con thứ hai được 7 tháng, tui suýt chết ngoài cửa biển. Đêm đó, vợ chồng tui đi bủa lưới gặp sóng biển to, gió mạnh, cả hai chèo xuồng đến kiệt sức cũng không vào đến bờ mà cứ trôi ra biển. Khi xuồng sắp chìm, vợ chồng tui đánh liều cột phao quanh người rồi để trôi trên mặt biển. May mắn, sóng biển đẩy tụi tôi trôi vô bãi ngang. Vì rứa nên chừ thằng con này 20 tuổi rồi mà thân hình chỉ bằng trẻ 14” - bà Ngò cho biết.


Hiếm ai biết chữ

Trời hửng sáng, những người đánh cá từ đêm hôm qua mới bắt đầu trở về nhà cho kịp mang cá ra chợ bán. Trong khi đó, những người đi bủa cá ban ngày ở Tân Lập lại bắt đầu một ngày làm việc. Ai cũng mang theo cơm nước để bủa lưới cho tới chiều tối mới về nhà. “Nghề ni làm ngày hay đêm chi cũng được. Người làm ngày thì đêm về ngủ, người làm đêm thì ngày ngủ. Nghề ni lúc được lúc không, có cá thì kiếm vài chục ngàn đồng nhưng nhiều khi bủa không được một con về kho ăn” – ông Hợi chán chường.


ngu_phu-content

Vì gia đình khó khăn nên những đứa trẻ này phải sớm thất học


La Thị Viền (18 tuổi), con gái đầu của vợ chồng ông Hợi, học chưa xong lớp 1 đã phải nghỉ để ở nhà giữ em. Bà Hiền trầm ngâm: “Viền nói cho nó ở nhà giữ em để ba mẹ đi làm, nhà nghèo quá nên nó không nỡ đi học”. Hơn 10 tuổi, Viền phải đi ở thuê kiếm tiền phụ giúp gia đình. Bà Hiền cho biết thời gian tới, Viền sẽ vào Đà Nẵng bán hàng thuê cho một người bà con.

Ngoài Viền, giờ đây, vợ chồng ông Hợi chỉ còn đứa út (9 tuổi) đang đi học lớp 2, còn 2 người khác mù chữ. “Mấy bữa trước, thằng Só, đứa thứ 3, cũng đi học lớp 1, được vài bữa thì nó bỏ vì không chịu ngồi chung với những đứa chỉ mới 5-6 tuổi. Hai thằng con trai lớn thất học chắc cũng theo cha mẹ làm nghề bủa lưới, còn thằng út thì tụi tui gắng cho nó học được chữ mô hay chữ đó” - bà Hiền tâm sự.

Trong 9 con của ông Hồng chỉ có 3 người được đi học nhưng cao lắm thì xong lớp 4 đã nghỉ. Ông Hồng phân trần: “Nhà nghèo, con cái chẳng đủ ăn lấy chi cho chúng đi học. Ba đứa được đến trường, biết chữ là vợ chồng tui cố gắng lắm rồi”. Hiện vài người con ông Hồng đã lập gia đình và tiếp tục theo nghề ngư phủ, có người vào Nam kiếm sống.

Ông Huỳnh Văn Ngợi, trưởng thôn Tân Lập, cho biết toàn thôn có 167 hộ với 875 người, đa phần làm nghề bủa lưới, số ít đi biển. “Trước đây, dân Tân Lập đều sống trên xuồng, lênh đênh sông nước đánh bắt và được đưa lên bờ tái định cư từ năm 1999. Nghề bủa lưới của họ là cha truyền con nối, con cái 15-16 tuổi đã biết theo cha mẹ đi bủa lưới, biết lấy mái chèo gõ vào xuồng xua cá vào lưới rồi” – ông Ngợi nói.

Theo ông Ngợi, ở Tân Lập, những người từ 25 tuổi trở lên hiếm có ai biết chữ, mỗi lần làm giấy tờ gì đều phải điểm chỉ tay. “Nhiều người làm cha, làm mẹ nhưng không nhớ nổi cả tên tuổi của con mình. Có người đi làm giấy khai sinh cho con mà không phân biệt được chữ lót giữa nam với nữ, con mình là nam mà đặt chữ lót là “thị”. Hiện Tân Lập có hơn 100 người vào Nam làm thuê, đa số là bọn trẻ đang tuổi đi học. Vì nghèo khó nên nhiều em mù chữ, học cao lắm cũng lớp 6-7 thôi” – ông Ngợi xót xa.



Ngụ cư dưới gầm cầu


Dưới gầm cầu Thuận An bắc qua phá Tam Giang đã từ lâu tồn tại một xóm ngụ cư của dân vạn đò. Hàng chục người dân trong xóm sống tạm bợ trên các xuồng đánh cá và những căn nhà chồ. Họ sống trong cảnh không điện, nước ngọt phải đi xin, thiếu thốn trăm bề và khổ nhất là những ngày mưa bão phải chật vật tản đi khắp nơi tìm chỗ trú tránh. Ông Nguyễn Văn Nữa, một cư dân ở xóm này, cho biết: “Đa số các hộ dân ở đây đều đã được chính quyền cấp đất lên bờ định cư nhưng vì không có tiền làm nhà nên đành ở trên xuồng, tiện cho việc đánh cá kiếm sống”.


ngu_phu_1-content

Những đứa trẻ ở xóm ngụ cư dưới gầm cầu Thuận An
chào đời và sống trong chiếc xuồng chật hẹp



Điều mà người dân xóm ngụ cư buồn nhất, lo nhất là chuyện học hành của con trẻ. Xóm ngụ cư này có hơn 10 trẻ nhưng đứa học cao nhất chỉ đến lớp 5, rồi sau đó nghỉ ở nhà đi làm nghề cùng cha mẹ kiếm sống. Ông Nữa nghẹn ngào: “Trong 5 đứa con của tôi thì 3 đứa đầu nghỉ học, vô SG làm thuê đã 2 năm nay, 2 đứa nhỏ đang học nhưng chắc cũng sắp nghỉ rồi. Cuộc sống khó khăn, lang bạt như chúng tôi thì biết tính sao được”.



BVN-TH


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5281)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6491)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9238)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12593)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6478)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh