DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,164,508

Đoàn Việt Hùng - CUỘC BÔN TẨU LỘNG LẪY

Friday, October 11, 20197:42 AM(View: 721)
Đoàn Việt Hùng - CUỘC BÔN TẨU LỘNG LẪY
CUỘC BÔN TẨU LỘNG LẪY



Image result for tranh đinh trường chinh
                                                                                                 tranh đinh trường chinh
 

Phòng có chiều ngang 8 viên rưỡi gạch 60 phân, chiều dài 13 viên thêm miếng nhỏ 20 phân. Gọi là phòng thì hơi lớn, nhưng gọi nhà có vẻ không cân xứng vì diện tích nền chỉ xấp xỉ 40 mét vuông chưa tính gác. Lai lịch trích ngang trước đây của nó là căn phòng sau nhà chính bị bỏ trống nhiều năm, kèo cột xiên xẹo, thời gian kéo mái ngói âm dương oằn xuống như lưng con ngựa thồ chở hai giỏ đầy ứ rêu mốc, mạng nhện; là nơi lưu trú an toàn của dế tắc kè thằn lằn rắn mối chàng hiu cuốn chiếu mối kiến… cùng các loại chuột và một bầy mèo hoang.

Đêm nằm nghe đủ các loại âm thanh cao thấp khác nhau: tỉ tê, ai oán, hân hoan, phẫn nộ, đằng đằng sát khí kéo dài từ đầu hôm tới rựng sáng. Chưa kể bầy chó trong khu phố hứng tình gào rú gầm gừ phun châu nhả ngọc. Phiền toái hết chỗ nói.

Khi căn phòng được xây mới, đám cư dân cộng sinh tự động di tản chiến thuật khỏi nơi cư trú xách theo những âm sắc rất mất vệ sinh. Chẳng biết chúng phiêu dạt chân trời nào, nhưng quá tốt cho sức khỏe ông bà già và đứa nhỏ sau đó đến với tâm thế kẻ chiến thắng cay đắng não nề, vừa gục vừa ngẩng cao đầu.

Một buổi sáng bão táp vừa lặng xuống, đang mang tâm trạng ủ ê, kiểu nuốt vào không trôi mà khạc nhổ ra cũng không xong thì nghe rỏn rẻng điện thoại chàng nghĩa tế và cô con gái bật Zalo gọi về. Ba mẹ coi nè, căn phòng dành cho ba mẹ nè. Màn hình quét từ lối dẫn vào nhà, phòng khách, bếp, nhà vệ sinh ngược lên cầu thang lên gác. Ba, chỗ đặt bàn thờ nè ba, rộng khang trang. Còn phòng trong dành riêng cho ba với kệ sách, bàn viết và giường ngủ. Ổn không ba, có cần thêm bớt chỗ nào ba nói, chỉ còn 2 ngày nữa là thợ thu quân. Ờ, ờ được đó con. Tốt quá. Một mình ba trên chuồng cu, tha hồ đọc tha hồ viết nhăn cuội và nằm chình ình nhớ lại những cuộc tình mối gặm, giáp mặt với tuổi nhỏ tuổi già, bạn thân và bạn thổ tả. Không sửa sang thêm bớt gì nữa đâu. Ba mẹ cảm ơn các con.

Rồi đó. Bậc sinh thành nhận lấy lòng hiếu thảo của con cái bằng cách đùm túm đồ “tế nhuyễn” gồm mùng mền chăn gối quần áo chén muỗng… cùng hơn 50 thùng sách chất lên xe, không quên mang theo bàn thờ hoành phi câu đối và 4 khung ảnh của ông bà cha mẹ. Ra đi không hẹn ngày về!
Lênh đênh đúng một đêm trên chiếc xe giường nằm, len chặt như cá mòi sardines marocaines thuở xưa nằm gọn trong hộp thiếc tẩm hương vị; mờ sáng hôm sau có mặt ở miền “đất hứa”. Mất cả tuần dọn dẹp sắp xếp, ông cùi bắp mới có thời gian quan sát từ trước ra sau, từ dưới lộn ngược lên trên… Phòng khách nằm gọn trong 8 viên rưỡi gạch 60 phân nhân 5 viên, thông với nhà trên, nơi ở của vợ chồng con gái và hai đứa con là một hành lang hẹp vừa đủ cho hai người bước qua lại. Liền kề là phòng ngủ, bếp. Phòng vệ sinh sát bếp và rộng bằng với phòng ngủ. Ý chừng chúng đề phòng khi một trong hai ông bà lỡ trợt té lúc đi vệ sinh hay tắm táp thì vẫn đủ không gian xoãi dài chân tay thẳng thóm; không phải còng queo ở một nơi tum húm chật chội, coi kỳ kỳ.

Cầu thang đúng 18 bậc theo phong thủy để lên gác có tay vịn giả gỗ, nhưng khổ nỗi nó chỉ vừa đủ cho bàn chân to bè ông già đặt xéo lên một cách cẩn thận nếu không muốn va vấp chảy máu. Căn gác thì bị thu hồi mất đi 4 viên gạch, thành ra khi đứng trước bàn thờ ngó xuống phòng khách, cảm giác đầu tiên như được đứng trên một chòi canh dưa bắp ngoài soi, tệ hơn như vọng gác ở các đồn lính ngoài biên ải, ngó xuống sâu tun hút, chóng mặt. Để chặn đứng phần nào cảm giác sắp té nhào từ miệng giếng, ông già mở thùng các-tông to bằng nửa giường cá nhân lôi ra những bức tranh của những ông bạn họa sĩ thâm tình vẽ tặng, treo quanh tường.

Phòng trong hạp ý ông già nhất, rộng rãi thừa chỗ cho chiếc giường to khổ, bàn viết, hai giá sách dài thòn, cao nghệu cho các ông vua bà chúa, các nhà hiền triết, lập ngôn, các nhà văn nhà thơ họa sĩ lớn bé đông tây kim cổ kề vai thích cánh hòa hợp hòa giải. Có điều các ông bà này luôn im thin thít, chìa mông ra ngoài trong tư thế bị lèn khít, không to tiếng tranh biện phản biện, không kêu la dẫy nẩy, chẳng tố cáo ai và cũng không ai trong số họ lên tiếng phản đối phía bên kia phình to xâm lấn, rờ chạm thô thiển vào bộ ngực lép kẹp của nàng chinh phụ hay cô gái điếm… dẫu có ăn chơi bạt mạng trác táng be bét rượu chè gái gú như lão Zorba.

Chắc là ông già rất hài lòng, nên chi sáng hôm sau thấy ông khui các thùng xốp, khệ nệ bưng sắp một hàng các hũ rượu lên giá: một chai martell XO của ông bạn quý từ NJ gửi về, chai Buchanan’s de luxe của anh-bạn-lãng-tử đất thần kinh, rồi những Rémy Martin, Hennessy, Black Bottle đầu quấn khăn tang… vuông tròn cao thấp vơi đầy sắp hàng ngay ngắn như buổi chào cờ đầu tuần trong trại lính nghĩa quân ngay trong lòng thủ đô. Những chai đó là nghĩa là tình nhưng chẳng thấm vào đâu so với bình rượu Bổ thận tráng dương 20 lít sóng sánh màu hổ phách trong bình gốm sứ da lươn sản xuất từ tay các chú khách trú tòng teng với dân bản địa, trong các cuộc bôn tẩu phản Thanh phục Minh; bình thứ hai nhỏ hơn chứa chất lỏng tinh luyện của Minh Mạng thang, nước rượu đen thui, cả hai được vợ ông sưu tầm từ hơn ba mươi năm trước với một ý đồ rất rõ ràng; kề bên là chiếc bình thủy tinh hữu nghị Việt-Tiệp, có vòng hai to gấp rưỡi vòng một và vòng ba, bên trong là những củ sâm cao ly tươm màu mật ong; một hũ nữa là những củ đinh lăng sần sùi như một sự thách đố về mặt văn hóa và lịch sử với anh cao ly.

Chỗ này đặc biệt. Hẳn nhiên, chỉ có những bạn thân như môi với răng ông già mới mời lên. Cửa lớn sẽ khép lại, cửa sổ mở toang hoác đón gió lùa phảng phất mùi hương nguyệt quế thập thò ngoài balcon. Chiếc bàn gỗ xếp cao 3 tấc sẽ đặt ngay trước giá rượu. Những chiếc ly thủy tinh há hốc miệng ngước chờ. Ông già và bạn xếp bằng quanh bàn huyên thuyên chuyện tình đông tây, lũ cháu thập thò dưới cầu thang nhóng lên… đó là viễn cảnh gió mây do ông cảm khái về khoảng không gian riêng tư mà tơ tưởng vậy, chứ thật tình từ ngày ông ngồi nằm ở phòng này, chưa thấy thân sơ bằng hữu chi giao nào lai vãng!

Cuối đời, có một chỗ dung thân như vậy kể cũng tạm đủ chờ ngày vào lò hỏa táng. Ngày đó chẳng biết khi nào, nhưng hai ông bà đã thầm thì to nhỏ bàn tính từ lâu rồi thống nhất, quyết tâm, kiên định lập trường, trước sau như một, nhất định đi theo con đường hỏa thiêu khi nào “Nín hơi tôi thở cái phèo/ Bao nhiêu mộng ảo bay vèo hư không” (1).

Một bữa, con gái hỏi. Sao ba, ba cảm thấy dễ chịu không? Ờ ờ, dễ. Phòng áp mái nóng sẽ ảnh hưởng tới huyết áp, để bữa nào con lắp cái máy điều hòa cho ba. Ông già ngó con gái hỏi lại, cái gì? Máy điều hòa ba, cho nó mát mẻ. Ông già dẫy nẩy. Cái vụ đó huyết áp càng như ống kéo bễ lò rèn. Chun vô chun ra nóng lạnh bất thường dễ kêu xe cấp cứu đó con. Đường hẹp, xe khó trở đầu, khiêng ra tới nơi coi bộ ngỏm củ tỏi từ hồi nào. Nóng thì lộn xuống nhà dưới, hề chi vừa tốn kém vừa không mấy hiệu quả? Dạ, tùy ba chớ con thấy có thêm cái máy điều hòa ổn hơn, hay ba ngại tốn tiền? Ờ, cả hai. Tự nhiên tốt hơn máy móc hổ trợ. Chớ chi mà có phép thần thông như anh Tề Thiên bắt gió cứ thổi lòn hiu hiu qua cửa sổ cửa lớn suốt ngày đêm năm tháng thì y như đang trên bồng lai rồi. Thôi khoản này cứ đánh dấu ghi nhớ, lúc nào mở hội nghị Zalo nữa thì bàn tiếp.

Lần đó rồi thôi, ông không buồn nhớ và cũng không thấy con gái nhắc lại, coi như cả hai đều hiểu nhau. Nhưng coi bộ vấn đề nóng và lạnh cho căn phòng này cũng nhiêu khê âm ỉ như vùng biển đang tranh chấp, khó có biện pháp rốt ráo cho cả hai phía.

Gì thì gì, ông già cũng đang bước tới khấc thứ 73 trên cột nhà rồi, cụ bà trụt vài khấc. Tính toán chi cho mệt óc. Thiệt tình, khi bỏ xứ ra đi hai ông bà cũng ngậm nước mắt trong trái tim đập lụp bụp, ruột chưa đứt như văn chương từng tuôn ra, nhưng những cú xây xẩm thì không còn chỗ chen chân. “Biệt thự” vừa xây mới dưới quê, tường mái chưa phủ rong rêu, rộng thoáng. Cửa sổ mở ra gió lùa bốn mùa tám hướng, mùa nào gió đó, mát lồng lộng. Khuôn viên vườn rợp bóng cây, hoa cỏ thơm lừng, chim chóc bay về ríu rít mỗi sáng mỗi chiều. Có lúc, đang ngồi trên ghế xa lông gõ đen bóng, vợ ông cảm thán: Mát, cứ như mình đang ở Đà Lạt.

Nhưng, cơ mà, niềm vui chưa quá năm chục con trăng thì thằng phá gia chi tử hoang tàng dẫn con vợ loại gỗ mục về sừng sộ “nhà đây mà tui ở đâu?” như thể nó là đứa từ dưới đất chui lên, tự trời cao rớt xuống hay như con của chằn tinh quỷ sứ chứ không phải con hai người đang ngồi trước mặt nó. Lời qua tiếng lại, tiếp đến là phồng mang trợn mắt xỉa xói, tuôn những lời lẽ ống cống gầm cầu với người mang nặng đẻ đau, lại còn khoa chân múa tay như thể ông bà là mối cựu thù cần phải trả xong kiếp này, trong khi hai ông bà già chỉ muốn yên tĩnh tuổi già, vui vầy với những tử tế của con cháu. Vợ ông òa khóc tức tửi. Như chưa đã nư, nó ra sau bếp vác chiếc rựa bén lừ lừ bước tới thẳng tay phạt gọn những cây chuối sắp trổ buồng nằm sắp lớp, như lão Bát Lê trong truyện Chém treo ngành của cụ Vang bóng một thời:

Sống không thù nhau
Chết không oán nhau

Đống chuối gục đổ tơi tả mủ máu lênh láng?
Vụ này giật gân, lan nhanh từ các hãng thông tấn ngoài vòng rào cây xanh. Các con gái khóc hụ hụ từ xa, nước mắt chắc có vòi. Biến lớn rồi. Bà vợ dậm chân kêu trời. Thôi thôi, nó là con thú hoang hết đường thuần dưỡng. Bao nhiêu thói hư tật xấu trên đời ôm hết vào người, nhét cứng trong đầu có lấy xà beng nạy cũng không ra. Hết thiệt rồi. Trời cũng chắp tay vái dài nói chi lòng mẹ bao la như biển Thái bình, công cha như núi Thái sơn. Chỉ là hư tự trong cảnh huống này?

Mà, thù oán cái nỗi gì khi hai ông bà ăn chay nằm đất, van vái Long thần Thổ địa cùng Trời Phật phù hộ độ trì sinh cho mụn con trai nối dõi tông đường để phụng tự cái cơ ngơi xẹo xọ sau một hồi hạ độc thủ tư sản mại bản, kinh tế mới, cấm chợ ngăn sông…Nhưng quan trọng hơn hết là để cha ông không còn chì chiết mỗi khi ngồi chung mâm, ngoài cá nục kho tương, tô canh tập tàng điểm xuyết vài con tép cong đỏ cam phận, dĩa rau luộc, chén nước mắm còn thêm món nhà vô phần vô phước, chó ỉa gò mả… Chén cơm chan đầy nước mắt và khô khốc hơn dề cơm cháy để qua đêm.

Buồn buồn ông cụ lôi mấy chữ đó ra xỉa răng súc miệng trên bộ trường kỷ, trước bàn thờ tổ tiên, cao ở trên là bức hoành phi ngạo nghễ, đến nỗi vợ ông dần mòn hốc hác, đêm nằm thì thào bên tai “ hay anh coi cô nào lỡ thì kiếm một đứa rồi hợp thức hóa, cơ quan chẳng biết đâu”. Mệnh đề đầu nghe chân tình ngọt ngào, nhưng tới kiếm một đứa thì đích thị là đệ tử cô Hoạn Thư lẫy lừng. Ông ứ hự, nội lo cho gần tiểu đội đã rút hết thịt xương gân cốt lấy tinh lực đâu nữa mà ta bà kiếm chác? Nói kệ ổng, đừng có nghe. Sao không nghe, ngày nào trong bữa ăn cũng mấy câu đó nhấn nhá lui tới. Phận dâu con, chắc có ngày em điên!

Cuộc chiến tranh lạnh này dám có người sẽ điên thiệt chứ chẳng chơi. Ông trằn trọc không sao nhắm mắt. Thương cha mẹ vợ con trong hoàn cảnh oái ăm, phải ngậm tăm nhét sâu tận đáy lòng. Thân gái dặm trường, bơ vơ giữa xứ xa, không bà con thân tộc, rơi đúng vào bến nước thứ mười ba đục lềnh làm nàng rối bùng hốc hác. Cơ mà, từ nơi ngao sò ốc hến nhảy giỡn cà chơn trên bờ, ruộng đất bề bề chó chạy thụt lưỡi, cá tôm đặc lềnh kinh rạch, lại đem lòng thương thằng cha l’écrivant (không phải l’écrivain) xách va li lên xe đò làm dâu nhằm cái nhà có ba chữ Tộc Tương Đại, xứ quanh năm nắng lửa mưa dầm, xa lắc. Có phải là phần số không? Thương vợ, ông chỉ biết chia sẻ nỗi hẩm hiu ấy bằng vòng tay ôm chặt tiếng thở dài trong đêm sâu, không nói được thành lời, như thằng câm.

Không rõ do lòng thành, ngoài giờ tới trường, đi chợ nấu cơm, cho heo ăn, soạn bài còn chen mấy câu lâm râm cầu nguyện mà động lòng Trời Phật Thổ địa nên đêm nằm mộng thấy hoài thai với Ngưu Ma Vương sinh ra thằng quý tử. Ngày đầy tháng, heo eng éc, pháo nổ dậy làng, khách khứa nườm nượp. Ông cụ áo thụng khăn đóng cười nói híp mắt, ngước nhìn ba chữ Hán ngạo nghễ Tộc Tương Đại cẩn ốc xa cừ sáng quắc trên tấm hoành phi ông nội ông mời thợ Quảng Nam Bình Định cẩn hồi Bảo Đại nguyên niên, nghênh ngang chiếm một chỗ khá cao trên cây xà, giữa gian thờ rộng đến 80 mét trừng mắt ngó xuống bộ trường kỷ đen bóng khúm núm như kẻ phạm tội, một sự chờ chực từ lâu, tuy có hơi muộn, chứng kiến ngày đại hỷ một cách hả hê. Rồi cũng ba chữ trên tấm hoành phi đó lại tiếp tục ngậm ngùi cùng dâu biển với câu phán xanh dờn: “…chúng nó thì ta đày đi lao động khổ sai vùng kinh tế mới vào nơi rừng sâu nước độc. Chúng nó sẽ chết lần mòn…” (2)

Lời tiên tri của bực thánh nhơn ĐM nhè rơi đúng vào trường hợp ông bà “…sẽ chết đần chết mòn” trong một ngách nhỏ giữa muôn trùng hệ lụy rối rắm nước mắt tủi hờn của những kẻ bị đẩy vào bước đường cùng.
Để tránh cảnh cha mẹ dần mòn chết vì đứa em bất nghì bất hiếu, các con gái ông nhất tề xúm lại làm một cuộc hội nghị gia đình bằng Zalo. Kết quả 100% phiếu thuận yêu cầu hai ông bà già lên kế hoạch di tản chiến thuật càng sớm càng tốt để tránh hậu họa, gửi tấm thân tàn nơi con gái thứ tư, chúng nó chung tiền phụng dưỡng, các nghĩa tế thì không ý kiến. Kể ra thì hội nghị Zalo này chỉ một phía một chiều, thiếu tính công bằng công khai dân chủ bởi chúng gạt phăng ra ngoài hai nhân vật chủ chốt là ông bà già và thằng em nghịch tử du côn… Cơ khổ, hội nghị đã thành công tốt đẹp, nghị quyết đã ban hành, các thành viên chỉ còn cắm đầu tuân thủ, không chống chế phân bua.
Chiếc xe tải trờ tới, de đít sát cổng. Đồ đạt cấp tập khuân vác, khiêng, lôi, kéo, vác, mang… chất lên thùng trước những cặp mắt ngơ ngác của hàng xóm. Máy nổ khọt khẹt lao cái vù tới trước, bon bon đường xa vạn dặm.
Trước khi chờ taxi chở tới bến xe, có cuộc đối thoại ngắn giữa ông già và ông quý tử lúc nào mặt mũi cũng nhơn nhơn: Tao và mẹ mày chịu hết thấu cách xử sự và cách sống của mày rồi. Giờ phải nuốt bồ hòn làm ngọt ra đi. Nhà cửa giao cho mày trông coi, lo mà làm ăn; hãy thành người lớn, sống lương thiện tử tế, giữ giềng mối đạo đức làm người… gần tới tuổi tam thập nhi lập rồi… Không có tiếng trả lời, trong khi bà già bắt đầu sụt sịt. Còn thằng cháu này, mày lo mà dạy dỗ cho nên người, đừng để nó hư hỏng như mày. Ông già nói và vuốt đầu, rồi đẩy cháu về phía thằng cha, nãy giờ núp bên gấu bà nội, hai tay bấu chặt khừ vào ống quần nhùng nhằng. Thôi con ở lại chóng ngoan, vâng lời cha mẹ, ông bà đi đây. Thằng bé òa khóc. Không không. Con đi với ông bà… đi với ông baaà…à…à…    

Ba mẹ xấu xa độc ác…Ba mẹ không thương con thương nội. Thằng cháu chỉ gần ba tuổi rưỡi đã thốt ra những lời như người từng trải khiến trái tim ông già càng nát tan hơn. Nó khóc tức tưởi ôm cứng lấy bà nội. Coi bộ tình mẫu tử nơi thằng bé 34 tháng tuổi không còn liên quan gì tới ông cha chỉ biết ăn chơi, ỷ lại buộc người khác phải khòm lưng cung phụng, và bà mẹ đặt tình thương dưới gót chân, đang đứng thù lù kia. Ông quan sát thấy thằng con có giật giật chút xíu ở đuôi mắt, còn con vợ thì trơ trơ vô cảm như cành cây khô, mắt mũi ráo hoảnh. Vậy là rạch ròi chuyện “nghĩa tử tình thâm”, đứt dây máu mủ. Xe bóp còi tin tin. Ông bà ngoái lại ngó gian nhà năm gian lần cuối như ném nắm đất xuống lòng mộ huyệt tiễn đưa người quá cố, dựa vào nhau lê bốn chân nặng trịch bước tới nơi không hề mong muốn. Thằng bé loắng quắng chạy theo, tay không rời gấu quần nội. Lên xe nó thôi khóc, ngó căn nhà qua cửa kính rồi gục mặt vào ngực bà ôm chặt khừ như thể sợ bị ai đó đẩy xuống xe.

Cái cách nó nhìn vào căn nhà qua cửa taxi, khiến lòng ông già quặn thắt, bởi giữa nó và căn “biệt thự” có một mối liên quan mật thiết ngay từ khi mới 3 tháng tuổi. Đang lúc căn nhà ngói năm gian xây từ thời toàn quốc kháng chiến diệt thù chung đã rệu rã sắp đổ quỵ phải dỡ bỏ để xây mới thì thằng cha ôn vật và con mẹ trời ơi bồng cục thịt đỏ hỏn về đặt lên bộ phảng gõ nói “tui sinh cho ông bà thằng cu nối dõi rồi đó…” rồi thản nhiên bước ra, tiếp tục lên đường làm cuộc “hành hương giang hồ cống rãnh”. Tiếng khóc oe oe trộn với vôi vữa tung bụi mịt mù như giọng ca sĩ tí hon đang hát trong nền khói màu trên sân khấu là lán trại che bụi hứng nắng chang chang! Tất cả đều nhịp nhàng không trật khớp giữa tiếng đổ ầm ầm của những viên gạch, khúc rui kèo, bụi bay mù và tiếng oe oe khiến những khán giả có mặt không khỏi chùi quẹt bởi hoạt cảnh và giọng ca quyện lấy nhau, mùi rệu.

Cái đoạn này, nếu như ông già nhanh trí lấy máy chụp hình ra quay vài “đúp” lưu lại chắc chắn sau này nó sẽ hiểu thêm về số phận buổi đầu đời của mình trầy trật bụi bặm là thế nào? Khốn nỗi trong đầu ông khi đó dày đặc các phép tính cộng trừ nhân chia các khoản sao cho kháp với túi tiền, không phải chạy vạy vay mượn nài nỉ ỉ ôi; tâm trí đâu chừa ra một chỗ hẹp cho cái sinh linh bé bỏng tội nghiệp kia. Rồi, chớ chi mà không có cái ngày
tiến về Sài Gòn ta quét sạch giặc thù .v. v. thì chuyện ông cháu đích tôn hai đời của ông Chánh tổng Mười, con ông giáo Ba đậu bằng ri-me xây lại nhà thờ ông bà tổ tiên rất là dễ ợt. Tất cả nguồn cơn khiến ông quên khuấy. Nay chợt nhớ lại thì quá muộn. Tội nghiệp thằng cháu, đeo dính cứng bà nội, không rời nửa bước.
 
Tạm yên ổn chưa? Đầu óc bớt căng thẳng chưa? Nhiều lần ngồi một mình trong phòng sách hướng ra phía cây dầu cành tán vượt tầng ba ngoài đầu đường ông tự hỏi nhưng câu tả lời thì rụt rè, lí nhí như đứa bé bước chân lên nhà người lạ.
Thôi, đã kiên định lập trường tiến lên lò hỏa thiêu, trước sau gì cũng đến, chớ dằn vặt lôi thôi.

Ông lại chìm lún lan man trong đống sách cũ.
Trời chưa mở mắt, ông bò dậy nấu nước pha trà để sẵn rồi đi bộ dưới khu đất dự án cỏ mọc um tùm, rộng mấy chục mẫu tây, nơi nhà cửa phố xá chợ búa trường học còn nằm trong máy vi tính. Bởi vậy ông tha hồ hít thở không khí trong lành (dễ gì ở thành phố xô bồ đông đúc có một nơi như thế) nhẩn nha đếm từng bước chân coi chừng đã chai sừng. Ông ngó lên mặt trời lỏn lẻn sau những tàng cây thầm mong sao cái thằng chủ dự án cứ thoi thóp ngáp ngáp mãi để đàn bò cả trăm con tha hồ gặm cỏ, để ông và các ông bà già các cô nường các em thiếu niên nhi đồng tha hồ đi tới đi lui, hít mùi cỏ dập trộn lẫn mùi phân bò ngai ngái; để thằng cháu nội và hai cháu ngoại và lũ trẻ trong khu phố có chỗ bắt cào cào châu chấu cất nhà chòi chạy nhảy đá banh… Ông già cười rung hai má cóp rọp.
Té ra cuộc bôn tẩu cũng rất chi là lộng lẫy.



(LT, táng 7/2019)
Đoàn Việt Hùng
(Tác giả gởi)
_________
 
(1) Thơ Nguyễn Đức Sơn
(2) Tuyên bố để đời của ông Đỗ Mười trước sân tòa Đại sứ Hoa Kỳ tại Sài Gòn lúc 10 giờ 15 phút ngày 20/02/1976 “…chúng ta có quyền tịch thu tài sản, trưng dụng nhà cửa, hãng xưởng, ruộng đất chúng nó. Xe chúng nó ta đi, vợ chúng nó ta lấy, con chúng nó ta bắt làm nô lệ. Còn chúng nó thì ta đày đi lao động khổ sai vùng kinh tế mới vào nơi rừng sâu nước độc. Chúng nó sẽ chết lần mòn…”.
 
 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, December 10, 201912:06 PM(View: 32)
“Chú cho cháu bao nhiêu cũng được. Cháu chỉ cần chú giúp cháu mở hàng.” Giọng nói nhỏ nhẹ, mỏng mềm như trượt về từ một không gian xa lơ lắc.
Saturday, December 7, 20198:38 AM(View: 85)
Loại đàn ông không tài mà lắm tật như anh thi biết cái gì. Mấy tháng nay, ngủ với nó em có làm đếch gì đâu
Thursday, December 5, 20197:14 PM(View: 203)
Phục đạp xích lô chạy trên đường Cách Mạng Tháng Tám. Sáng nay anh đã chạy hai cuốc xe cũng kiếm được mười mấy ngàn dằn túi. Anh loay huay ngóng ngó bên này bên kia, coi có khách nào gọi xe mình không. Không có ai. Anh nghĩ,
Saturday, November 30, 20193:02 PM(View: 127)
Sophia Ferdinand là một kiều nữ tóc vàng đẹp mê hồn. Đôi môi nàng căng đầy và đỏ sẫm như trái anh đào chín mọng. Ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, tôi đã không kiềm chế được khao khát đè nghiến hàm răng mình l
Thursday, November 28, 20199:56 AM(View: 163)
Họ gặp nhau khoảng giờ Tỵ, một ngày thu. Hôm ấy Nguyễn Trãi từ Côn Sơn trở lại Đông Đô, ông ghé nghỉ ở một quán khách