DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,379,872

Thái Sinh - Cán bộ nguồn

Thursday, October 24, 20197:04 PM(View: 1340)
Thái Sinh - Cán bộ nguồn
Cán bộ nguồn

Image result for cán bộ bần nông
 
Đội kéo mật mía của làng Tào năm ấy hoàn thành kế hoạch trước thời gian gần một tháng, lão Tư Lâm thay mặt đội kéo mật mang ba sản phẩm lên huyện dự triển lãm những mặt hàng chế biến thủ công nghiệp, gồm: mật nước, mật cô đặc đóng thành bánh, mật đường cát. Không ai có thể ngờ ba sản phẩm của làng Tào đều được chủ tịch huyện tặng bằng khen.
Danh tiếng làng Tào và lão Tư Lâm bỗng chốc nổi như cồn. Đích thân chủ tịch huyện Hoàng Nhật Nam dẫn đoàn tham quan của tỉnh về làng Tào để tận mặt xem cơ sở chế biến mật mía do lão Tư Lâm làm đội trưởng. Lão Tư Lâm giới thiệu với khách cách kéo mật, lọc nước trước khi đổ vào chảo đun, cách đun, đặc biệt lão giới thiệu cách ủ men nấu rượu từ rỉ đường mía khiến quan khách trố mắt kinh ngạc. Chủ tịch Hoàng Nhật Nam rất hài lòng, khen hết lời: 

- Đây là sáng kiến chưa từng có, vì rượu không thể thiếu trong đời sống chúng ta. Nhà nước lệnh cấm nấu rượu bằng lương thực, nay có thể dùng rỉ đường để nấu rượu thì thật quá tuyệt vời, mà chưa một kỹ sư thực phẩm nào nghĩ ra… Mỗi làng nghề chỉ cần một phát minh như làng Tào này thì đất nước chúng sẽ chẳng mấy chốc phát triển vượt bậc,  qua mặt cả Nhật, Đức…

Lão Tư Lâm được mời đi báo cáo điển hình trong nhiều hội nghị của tỉnh. Dù là nông dân nhưng do ít nhiều có đọc sách, nên ban đầu lão phải viết ra giấy cầm đọc, sau không cần giấy nữa, cứ nói vo trơn tru. Ai hỏi gì thì lão cứ người thật việc thật mà nói, đôi khi khiến cả hội trường cười vỡ bụng. Về kinh nghiệm, lão kể, có lần con trâu đang kéo mật thì đứng ỳ ra dạng cẳng ỉa một bãi to tướng. Nếu lão không nhanh trí lột áo hứng bãi cứt  thì cứt sẽ bắn hết vào trục kẹp mía, và chảo nước mía ở phía dưới phải đổ bỏ luôn. Lão kể rất có duyên, ai nấy đều cười chảy cả nước mắt.
Cuối năm đại hội xã viên, cấp trên chỉ đạo cơ cấu lão Tư Lâm vào ban quản trị. Lý do: lão đang là lao động trực tiếp, cơ cấu vào để “có tiếng nói của người xã viên”. Thế là, nhoáy một cái, lão trở thành cán bộ ban quản trị hợp tác xã nông nghiệp làng Tào.

Do trình độ học vấn của lão Tư Lâm chỉ là lớp hai bổ túc, nên lão được cử đi học văn hóa khóa dành cho cán bộ cơ sở, thời gian học tập trung là ba năm trên huyện, để có được mảnh bằng cấp hai.
Ban đầu lão không muốn đi, nên khi chủ tịch xã Vũ Huy Đại tới động viên, lão chỉ ậm ừ:

- Không học cũng nhìn đít con trâu, học xong cũng nhìn đít con trâu. Xin các bác tha cho em. Năm nay em bốn mươi tuổi rồi, học hành làm sao vô được.
Chủ tịch Đại vỗ vai lão Tư Lâm đánh đốp:
- Chú được trên ưu tiên để mắt tới, xây dựng thành cán bộ nguồn từ chính thành phần nông dân, không mấy người được như chú đâu. Vả lại, chú đi học hợp tác xã vẫn tính công điểm, còn được nhà nước nuôi, chú tính xem mình có mất gì… Nói vậy chắc chú hiểu. Sau này lớp cán bộ chúng tôi cũng tới lúc nghỉ, khi đó cờ sẽ đến tay những người như chú… Đám thanh niên có học thì vào chiến trường cả rồi, cuộc kháng chiến này chắc còn kéo dài chưa thể biết ngày nào chấm dứt được đâu.
- Vâng, bác để em bàn tính với nhà em xem sao…
- Sau một tuần sẽ chốt danh sách, chú phải trả lời sớm để anh còn báo với cấp trên.

***

Đêm ấy lão Tư Lâm hẹn mụ Tuyền Bếp ra lò nấu mật. Đêm cuối năm, gió từ rộc Khoang cứ thổi hun hút, lạnh thấu xương. Mụ Tuyền Bếp nép vào người lão cho đỡ lạnh. Họ vơ những khúc củi nấu đường mía còn vương vãi bên cạnh lò nhóm lửa, sưởi  cho ấm. Nghe lão Tư Lâm bảo mình được đi cử học bổ túc văn hóa trên huyện, mụ Tuyền Bếp ôm bụng cười rũ rượi.

- Sao em lại cười như phát rồ thế?
- Cười cái sự cười. Anh đi học về để làm cán bộ, thì cái làng Tào này bọn phụ nữ chửa hoang hết…
- Mụ nói bậy quá. Cả làng Tào, mấy người được như lão Tư Lâm này mà mụ không tin?
- Này nhé, tôi hỏi lão: gái làng Tào này lão đã ngủ với bao nhiêu người? Lão đừng có mà giấu tôi. Vợ ông giáo Loan đã kể với tôi hết cả rồi…

Lão Tư Lâm vội lấy tay bịt miệng mụ Tuyền Bếp lại, lão biết mụ yêu lão và ghen tức với tất cả những người đàn bà lão đi lại.
- Tôi xin mụ, đêm hôm khuya khoắt thế này mụ nói to thế nhỡ mọi người nghe được thì ảnh hưởng đến tôi sao… Tôi gọi mụ ra đây chỉ để hỏi một câu: Mụ có đồng ý cho tôi đi học không?

Nghe thế, mụ Tuyền Bếp lại rú lên cười.
- Tôi là gì mà đồng ý cho lão đi học chứ? Cấp trên cho lão đi thì lão cứ đi, chả mất gì, cứ ngồi chơi vẫn được công điểm. Sau này về làng lại được đề bạt làm cán bộ. Biết đâu chức chủ tịch chả rơi vào tay lão. Lúc đấy, mụ này lên xã xin cái triện có nói rã bọt mép chắc gì lão đã cho…

Lão Tư Lâm lập tức vật mụ xuống đất ngay trước cửa lò, lột phăng quần áo mụ ra, cười nhăn nhở:
- Không cần phải đến lúc làm chủ tịch xã Tư Lâm mới cho mụ triện. Lão cho mụ triện ngay đây… Mụ cần bao nhiêu cái lão cho đủ hết…

Mụ Tuyền Bếp rú lên trong sự sung sướng tột cùng, lão Tư Lâm phải bịt miệng mụ lại, quát mụ:
- Kêu cũng khẽ khẽ thôi, kẻo người ta nghe thấy lại bảo cán bộ hiếp dân…
- Thì cán bộ đang hiếp dân đây chứ còn oan nỗi gì…



Ngày 28/7/2019
Thái Sinh
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, September 24, 20207:11 AM(View: 64)
Tôi qua Mỹ năm 11 tuổi tức là thuộc thế hệ Việt – Mỹ, sinh ở Việt Nam nhưng trưởng thành ở Mỹ. Trước năm 75 tôi sống ở trong khu nhà dành cho sĩ quan trong Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Sau 75, nhà của tôi bị tịch thâu, bố tôi đi tù cải tạo, mẹ tôi dẫn ba đứa con còn thơ dại lên trên Sài Gòn ở nhờ nhà người anh ruột. Đứa lớn nhất là tôi lúc đó được năm tuổi và cô em út của tôi lúc đó mới được một tuổi. Năm tôi lên bảy tuổi đã biết đọc thành thạo và đọc ké sách mà các anh chị họ con của bác tôi họ mượn của bạn bè. Tôi luôn luôn là đứa được đọc sau cùng mà phải đọc cho lẹ để mấy anh chị mang đi trả. Thủa ấy mấy anh chị của tôi cũng còn đang học dưới trung học nên toàn thích coi truyện kiếm hiệp và sách Tuổi Hoa. Phần tôi, vớ được cuốn truyện nào là tôi đọc và mê hết không kể thể loại. Từ năm tám tuổi tôi đã được đọc “Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa”, “Liêu Trai Chí Dị” luôn cả truyện tình cảm của Dung Sài Gòn và Võ Hà Anh. Nghĩ lại tôi thấy buồn cười vì mẹ tôi không cấm mà chỉ cười khi tôi
Friday, September 18, 20207:23 AM(View: 317)
Trước khi đi lính, tôi cũng đã nghe nhiều người kể chuyện, đi Sĩ Quan Đà Lạt bị huấn nhục dữ dội lắm, tôi chưa biết được nên không tưởng tượng nổi, đến khi tụi tôi dừng xe tại cổng Anh Đào, đứa nào đứa nấy cũng lê thê lếch thếch vì đi đường mệt mỏi, tuy ''đi máy bay quân sự'' nhưng chỉ được ''ngồi trên sàn'' nên ai nấy cũng nhừ người, lại thêm những quân trang quân dụng mang theo như balô, nón sắt,''sac marin'' nặng trĩu áo quần, vật dụng, nên khi xuống xe GMC, các Niên Trưởng khóa 1, quần áo kaki vàng, bê rê xanh đậm, phu-la xanh, thắt dây lưng cổ truyền, ra dàn hàng ngang đứng đón là tôi thấy mệt xỉu rồi. Khi các niên trưởng hô,''các anh bắt đầu chạy theo tôi'' tôi ôm xắc ma-ranh, vai mang ba- lô và chạy. Ơi những hòn đá cuội bên đường, ơi những đồi thông, ơi ''những hoa mộng'' như Đồi Cù, Rừng Ái Ân, Thung Lũng Tình Yêu ở đâu không thấy, chỉ thấy trước mắt tôi là bạn bè đang tơi tả. Từng tốp Niên Trưởng chia nhau ra ''quần'' chúng tôi, hết tốp nầy đến tốp khác, nhiều lúc mệt quá
Tuesday, September 15, 20207:32 PM(View: 238)
Nhật Tiến cầm bút rất sớm, từ thuở học sinh đã mơ làm văn sĩ, lập bút nhóm có tên là Gieo Sống, có truyện ngắn đầu tay Chiếc nhẫn mặt ngọc được đăng trên báo Giang Sơn, năm ấy Nhật Tiến mới 15 tuổi. Di cư vào Nam năm 1954; ban đầu sống ở Đà Lạt, Nhật Tiến viết kịch truyền thanh cho Đài tiếng nói Ngự Lâm Quân (thời còn Hoàng Triều Cương Thổ). Ít lâu sau đó, gia đình Nhật Tiến dọn về Sài Gòn. Không tốt nghiệp trường sư phạm nào nhưng năm 21 tuổi anh đã bắt đầu đi dạy học môn Lý Hoá tại các trường trung học tư thục, ban đầu ở các tỉnh Miền Tây như Bến Tre, Mỹ Tho ba năm sau đó mới về sống hẳn ở Sài Gòn. Truyện dài đầu tay Những người áo trắng được khởi viết và hoàn tất khi Nhật Tiến đang còn là một thầy giáo tỉnh lẻ. Tới Mỹ, không còn sống bằng nghề dạy học, Nhật Tiến đi học về máy điện toán/ hardware và sau đó làm cho một hãng Nhật đủ 15 năm trước khi nghỉ hưu. Tại hải ngoại, Nhật Tiến tiếp tục viết và xuất bản sách, sinh hoạt Hướng Đạo, hoạt động cứu trợ thuyền nhân. Hiện cư ngụ ở
Monday, September 14, 20206:43 AM(View: 706)
Những buổi chiều sau khi đi học quân sự ở trường Võ Bị Quốc Gia về, hay các buổi học Văn Hóa trên Đại Giảng Đường về, chúng tôi được sắp hàng ngay ngắn để vào Phạn Xá để ăn cơm chiều. Tôi không hiểu chữ Phạn Xá lấy ở đâu ra. Phạn có nghĩa là ăn (có lẽ thế). Phạn Xá là Phòng Ăn. Nhưng dùng chữ Phạn Xá (có lẽ) nó lạ hơn, trang trọng hơn, nó cho người nghe có cảm giác mình vào ăn ở một căn phòng sang trọng. (hay đại tá Lâm Ngươn Tánh là người Việt gốc Hoa nên muốn dùng chữ Tàu cho có vẽ kiểu cách). Thật ra Phạn Xá của trường cũng chẳng có gì sang trọng. Căn phòng lớn, lợp bằng ngói micro ximăng màu xám, thềm tam cấp bước vào Phạn Xá cũng bằng xi măng. Nơi phòng ăn này cũng là một nơi các niên trưởng đã "huấn nhục" tụi tôi bằng mọi cách, như đem những bức thư tình từ các "nàng" ở các miền quê gởi lên thăm các chàng ở đây. Bức thư được đọc lên cho mọi người cùng nghe và "người nhận thư" phải giải thích mọi điều trong thư, cho các niên trưởng nghe và các anh em học viên cùng nghe. Có khi
Tuesday, September 8, 20208:43 PM(View: 435)
Anh em SVSQ nghe tin ông đi cũng thở phào nhẹ nhỏm, bởi vì ông là một chỉ huy trưởng rất "rết lô", nói theo nghĩa bình thường là ông khám súng, khám doanh trại, khám rất kỹ, nhưng về chiến thuật bộ binh, thì ông không biết gì, để đến nỗi, khi địch đánh vào trường khiến hơn 40 tu sĩ tuyên úy Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Tin Lành và một số SVSQ Khóa 2 chết. Xác của họ đã được bỏ vô hòm, chất đầy cả đại giảng đường, thật là những ngày bi thảm. Nhưng rút cuộc rồi ông cũng ung dung thăng chức tướng và đi nhận nhiệm vụ mới, ngon lành. Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh là một đại tá Bộ Binh. Ông xuất thân Khóa 4 trường Võ Bị Quốc Gia. Đọc trong bản tiểu sử, đại tá Quỳnh đã từng là tỉnh trưởng tỉnh Quảng Trị, Trưởng Phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu...Đại khái là Đại tá Quỳnh cũng đã giữ một số chức vụ quan trọng trong thời gian trước đây. Nên khi ông về làm chỉ huy trưởng, đám SVSQ chúng tôi vui hơn. Trong cách giao tiếp, ông rất thoải mái, tuy nhiên chúng tôi vẫn luôn giữ lòng kính trọng ông.