DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,150,133

Chuyện VN: Nhọc nhằn mưu sinh bằng "quán cơm bụi di động" - Quán cơm 2000đ/VN

Sunday, December 4, 201112:00 AM(View: 9337)
Chuyện VN: Nhọc nhằn mưu sinh bằng "quán cơm bụi di động" - Quán cơm 2000đ/VN

Nhọc nhằn mưu sinh bằng "quán cơm bụi di động"


Người Hà Nội vốn khá thân thuộc với những gánh hàng rong ngày ngày vẫn qua lại trên những con phố bán hoa quả, bún miến… Nhưng thời gian gần đây, ở một số điểm công cộng người ta còn bắt gặp những gánh cơm di động.



Một “quán cơm di động“ ở gần Bệnh viện Việt Đức
Một “quán cơm di động“ ở gần Bệnh viện Việt Đức


Cơ động

Mới tang tảng sáng, chị Lài đã tỉnh dậy. Sau khi và vội bát mì tôm nghi ngút khói được úp trong lúc… đánh răng, chị xách làn, cuốc bộ ra chợ để bắt đầu công việc. Sà vào những hàng thịt, cá, rau… đã quá đỗi quen thuộc mỗi ngày, chị nhanh chóng lựa cho mình những
thực phẩm thiết yếu để về nấu nướng.

Về đến nhà mới hơn 6 giờ, chị Lài đánh thức chồng dậy để đi làm. Sau đó, người phụ nữ này cặm cụi nhặt rau, thái thịt và nấu nướng bên chiếc bếp than lúc nào cũng rực lửa.


Độ chừng 10 giờ, khi những món ăn đã hoàn tất, chị đem chúng cho vào những chiếc hộp nhựa, âu sành đã để sẵn trong chiếc khay nhựa lớn rồi chở đến cổng bệnh viện Ung bướu (bệnh viện K) bày bán.


Đa phần khách hàng của chị Lài đều là người nhà bệnh nhân và ở quê. Họ mua cơm của chị Lài cũng vì rẻ và tiện lợi. Rẻ là ở chỗ, cùng với một số tiền như vậy, nhưng nếu mua trong hàng quán, chắc chắn sẽ không có nhiều thức ăn như của những người bán rong vì họ không phải trả tiền thuê cửa hàng. Thêm vào đó, thức ăn do tay chị Lài nấu lại rất dễ ăn…


Anh Trần Văn Cừu (Lý Nhân, Hà Nam)-một thực khách thường xuyên của chị Lài cho hay, anh phải tá túc lại bệnh viện vì cơn bạo bệnh của vợ. Cửa hàng cơm bụi quanh bệnh viện cũng nhiều, song anh luôn đợi chị Lài bởi vừa rẻ, vừa ngon.


“Nói về vệ sinh thì bây giờ trong quán chắc gì đã khá hơn hả chú? Bây giờ chỉ có tự trồng rau, chế biến lấy thì may ra…,” anh Cừu chép miệng khi nói về vệ sinh an toàn thực phẩm.


Bởi tính nhanh gọn và đơn giản nên cách bán cơm của chị Lài và một số người khác là rất linh hoạt. Người thì cho đồ đạc vào thúng, quẩy trên vai, người thì cho vào khay rồi bê… Khi có khách, họ đặt xuống đất và nhanh chóng đưa cơm, thức ăn, canh… vào hộp nhựa và không quên “đính kèm” một chiếc thìa nhựa, đôi đũa…


Nhọc nhằn


Theo quan sát của phóng viên
, những “quán cơm” này thường mọc gần một số bệnh viện, bên trong bến xe ở khu vực trung tâm thành phố - nơi mà những căn nhà mặt tiền có giá thuê ngất ngưởng. Và, nó thường được sử dụng làm cửa hàng, cửa hiệu chứ không dành cho địa chỉ bán “cơm bụi.”

Sau khi đã bán gần hết số cơm và thức ăn đem theo, chị Lài bảo với phóng viên-khi ấy đang trong vai một thực khách ngồi ăn trên vỉa hè-rằng nghề cơm bụi di động này vất vả lắm.


Quê chị Lài ở Khoái Châu (Hưng Yên), cuộc sống đồng áng vất vả, anh chị lại không có nghề phụ nên rất vất vả trong việc nuôi các con ăn học. Sau này, có mấy người cùng quê rủ lên Hà Nội buôn bán, chị Lài đã đi theo được vài năm rồi kéo chồng lên làm chung. Thế rồi, vợ đi buôn bán hoa, chồng đi làm cửu vạn nên cũng có đồng ra đồng vào, mua được xe máy để tiện đi lại và có tiền cho con ăn học.


Mấy tháng trước, khi đi bán hàng qua một số bệnh viện, chị Lài thấy có một số người bán cơm di động. Thấy nghề này có vẻ kiếm ra tiền hơn, chị quyết định chuyển nghề, cho dù biết sẽ vất vả hơn nhiều so với đi bán hoa rong.


Cái vất vả ấy, không chỉ là câu chuyện chuẩn bị hàng hóa ra sao, mà còn cả những lần bị lực lượng giữ trật tự công cộng “lùa” chạy “tuột dép.” Thêm vào đó, nếu “lớ ngớ” mà lấn chiếm địa bàn hoạt động, cũng dễ xảy ra tranh chấp.


Một người bán cơm ở bệnh viện Việt Đức kể, khi mới bán hàng, chị đã sang trước cổng Bệnh viện Phụ sản Trung ương để “bầy hàng.” Chưa ấm chỗ, chị đã được một người phụ nữ “nhắc khéo” về việc phải… dịch chuyển hàng hóa xuống đoạn vỉa hè khác cách xa cổng bệnh viện. Khi chị chưa kịp thực hiện, thì đã có một thanh niên nhìn “rất gớm” đứng cạnh khiến chị phải vội vàng làm theo.


Sau đó, chị lựa chọn “điểm đỗ” cho mình ở gần Bệnh viện Việt Đức [điểm nối ngã tư Phủ Doãn, Tràng Thi-pv], song ban đầu cũng khá dè dặt.


Chị Thành, một người bán “cơm bụi di động” ở bến xe phía Nam thì kể, có lần chị đã gặp những đối tượng “dặt dẹo” đến mua cơm, xong rồi đi thẳng mà chẳng trả tiền, hoặc trả rất ít mà chị cũng phải “ngậm tăm” mà bán.


Tuy nhiên, cho dù vất vả đến mấy thì chị Thành cũng như nhiều người khác vẫn phải bê thùng cơm đi bán hàng ngày.

BVN-TH

Sài Gòn:Quán cơm 2000đ/VN


Cứ vào độ 10 giờ trưa là hàng trăm người dân sinh viên nghèo có mặt tại quán cơm 14/1 Ngô Quyền, phường 5, quận 10, TP.SG để được xếp hàng mua phiếu cơm giá rẻ. Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng khi về đây họ cảm nhận được chút ám áp của tình người tình đời khi lâm vào hoàn cảnh khó khăn.



Toàn cảnh buổi ăn
Toàn cảnh buổi ăn


Giúp người nghèo

Anh Hoàng Mạnh Hải là người đầu tiên khởi xướng diễn đàn nguoitoicuumang.com với mục đích kêu goi cộng đồng mạng chung tay giúp đỡ người nghèo, người khó khăn mưu sinh tại TPSG. Ban đầu anh đọc bài báo kể về chuyện một cô gái trẻ phải thay cha mẹ nuôi ba người anh trai điên dại. Cha mẹ cô mất vì những vết thương chiến tranh để lại cho cô mấy sào ruộng, và ba anh trai điên dại, cô phải thực hiện nhiều vai trò khác nhau như vừa làm ruộng, khi rảnh đi làm phụ hồ kiếm thêm tiền trang trải thuốc men viện phí cho các anh, khi lại vào viện chăm sóc các anh mình khi trái gió trở trời.

Thông cảm với những người có hoàn cảnh thương tâm quanh mình, nhiều cư dân mạng đã tự nguyện đóng góp tiền của công sức để lập nên quán cơm 2000 đồng, với mục đích giúp đỡ những người vô gia cư, người khó khăn, sinh viên học sinh nghèo có một phần ăn trưa có giá 2000 đồng/VN (10 cents US).

Anh Nguyễn Hồng Ánh, người trực tiếp quản lý bếp ăn và là một trong mười thành viên ban quản trị quán ăn cho biết: "Nói lấy 2000 đồng là nhằm động viên tinh thần người nghèo là chính, an ủi họ để họ không cảm thấy mắc nợ ai, họ sẽ vui vẻ hơn khi tới quán ăn chứ thực ra một phần cơm của quán chúng tôi bình quân chi phí một phần ít nhất cũng 12 ngàn đồng rồi. Hồi đầu chúng tôi cũng lo lắm, vì nguồn vốn sẽ rất lớn trong khi người đóng góp lại có hạn, không ổn định. Nhưng điều kỳ diệu nhất là mọi người biết chia sẻ, họ vạch ra kế hoạch rõ ràng, đóng tiền từng tháng như là một việc cần thiết của họ".

"Hiện ban quản trị có khoảng 10 thành viên chuyên môn phục vụ cho quán, còn những mạnh thường quân khác họ yêu cầu không cho biết tên vì mục đích là giúp người ch không thích phô trương bản thân. Mỗi ngày quán nấu khoảng 500 phần cơm, những hôm hết có khi lại phải nấu thêm, hoặc gấp quá chạy đi mua thêm", anh Ánh cho biết.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, quán cơm 2000 đồng được mở năm 2008 vớ giá 2000 đồng phục vụ đông đảo bà con nghèo không phân biệt giàu nghèo, già trẻ hay gái trai, bất cứ ai khó khăn là có thể đến xếp hàng mua phiếu ăn. Thức ăn được vệ sinh sạch sẽ, các khâu chế biến được bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm nên thực khách an tâm khi bước chân tới quán. Ngoài phần ăn chính như một món mặn cá, thịt, hoặc trứng còn có canh, rau. Bên cạnh đó còn có thêm phần trái cây tráng miệng là rau câu, thanh long, hoặc chuối thực khách được phục vụ chu đáo như thượng đế. Thường ngày mọi người xếp hàng để mua vé rất trật tự văn minh chứ không xảy ra chen lấn làm ảnh hưởng mọi người.


blank

Một bà già mua vé cơm


Theo anh Nguyễn Hồng Ánh, người trực tiếp quản lý quán cơm cho biết: "Khi quán cơm mới mở nhiều người không tin, cứ nghĩ đó chỉ là tin đồn nhảm chứ thời buổi này làm gì có cơm 2000 đồng, ai "hâm" tới mức đó mà chịu lỗ khi kinh doanh, nên họ đã giả vờ người nghèo đến ăn thử. Họ đi xe hơi hẳn hoi nhưng gửi cách đó một đoạn, đi bộ tới, tất nhiên là họ ăn mặc giản dị theo kiểu dân nghèo đến vẫn xếp hàng mua vé rồi ngồi ăn như ai đàng hoàng. Đến ăn cơm xong, mấy hôm sau đăng ký trở thành mạnh thường quân đóng góp cho quán cơm. Điều bất ngờ là họ đóng hàng tháng như một việc làm tự nguyện và trở thành một trong những thành viên quan trọng cho ban tổ chức".

Tấp nập cả kẻ nghèo lẫn người giàu

Quán cơm là nơi hội tụ của nhiều thành phần khác nhau, cũng không ai xác minh là người này nghèo hay khó khăn như như thế nào, mà, cũng không ai bắt buộc phải thế này thế kia mới được mua vé, ngược lại rất thoải mái tự do tự nguyện. Em Nguyễn Văn Tân, sinh viên năm thứ hai trường Đại học Sài Gòn là khách thường xuyên của quán, cho biết: "Nhà em thuộc diện nghèo, bố mẹ lại làm nông, gia đình có ba anh em đang đi học, em cũng phải vất vả lắm mới học được, ngày em đi học, tối thì đi làm thêm ở quán ăn để có tiền đóng học phí. Từ ngày nghe tin quán cơm 2000 đồng mở em tranh thủ đến đây ăn để dành tiền mua thêm tài liệu phục vụ chuyện học tập”.


blank

Phía bên ngoài quán



Nguyễn Văn Út, 40 tuổi, quê Hậu Giang nhưng lên Sài Gòn làm nghề phụ hồ kiếm sống, vừa ăn vừa kể: "Nhà tôi dưới quê không có nghề nghiệp gì, lại nuôi ba đứa con đang tuổi ăn học, tôi phải tìm lên thành phố làm nghề phụ hồ kiếm sống, ngày cũng được 100 ngàn đồng, lại phải chi phí tiền thuê nhà trọ tiền điện tiền nước sống sao nổi ở thành phố, phải tằn tiện để còn có chút ít gửi về cho con đi học. Do đó tôi cứ tranh thủ đạp xe bên Tân Bình qua đây ăn cơm 2000 đồng để đỡ phần nào chi phí. Tôi cũng không ngờ thời buổi này lại có những quán cơm rẻ tiền giúp những người nghèo khổ như chúng tôi".

Hay như em Huỳnh Thanh Tý, 11 tuổi, mẹ làm nghề gom ve chai, cha phụ hồ, cứ đến trưa thứ 3, 5, 7 là cả nhà lại tìm về quán cơm 2000 đồng để bớt đi chi phí đắt đỏ của cuộc sống thành thị xa hoa, chị Tuyết, mẹ Tý cho biết thêm: "Đây là quán cơm lý tưởng cho những người nghèo như chúng tôi, giúp chúng tôi vượt qua những tháng gian khó khi mới chân ướt chân ráo lên thành phố kiếm sống, nhà tận Hậu Giang nhưng vì vỡ nợ phải bán hết gia sản lên đây mưu sanh qua ngày.

Không những người đến ăn mới có hoàn cảnh, mà ngay cả những người đến giúp phục vụ cũng gặp vấn đề khó khăn về tinh thần, như em Huỳnh Văn Mẫn cha mẹ chia tay, em phải ở với bà ngoại, sống thiếu thốn tình cảm, học hết lớp sáu bỏ nhà đi lang thang, nhưng khi tới đây, em phục vụ ở khu vực bếp, làm rất vui vẻ, em nhận ra được cuộc sống này có nhiều người còn khổ hơn mình nhiều nhưng vẫn cố sống tốt.

Đến với quán cơm, Mẫn nhận ra nhiều bài học cho cuộc sống, vài tuần nữa là em sẽ theo ba sang định cư ở Mỹ tiếp tục con đường học hành của mình, quán lại mất đi một tay phụ bếp giỏi nữa. Hầu hết các bạn sinh viên nghèo tìm về tình nguyện tại quán rất đông, có em hoàn cảnh quá nên ban quản trị sắp xếp giờ làm trả lương phụ cấp thêm để các em đi học, Nguyễn Văn Hùng là sinh viên năm ba Đại học Mở TPSG từng làm thời gian dài tại quán, trách việc đi chợ rất giỏi, đồng thời em cũng có một khoản thu nhập phụ giúp cho việc học hành.

Điều đáng ngạc nhiên hơn khi quán cơm thành lập với mục đích cưu mang người nghèo nhưng lại không ít kẻ đủ đầy lại cố giành đất, cụ Tôn Ngọc Bích, năm nay 88 tuổi, có con cái đầy đủ, cuộc sống sung túc ở Bình Tân nhưng con trai cụ lại nỡ nói với mẹ: "Mẹ nằm làm gì suốt ngày, dậy mà đi ăn cơm 2000 đồng kìa, không hết đó, đi không tôi chở đi”, bà Bích thuật lại lời con trai.

Bà còn hào hứng kể: "Con tôi cũng ông này ông kia chứ bộ, ở nhà ăn uống có người hầu hạ nhưng tôi không thích, tôi ở riêng rồi, đi ăn ở đây tôi thấy ngon hơn, nhiều hôm tôi sợ trễ nên quyết định đón taxi đi cho lẹ, hồi đầu tôi đi ngoài đường nghe chị bán trái cây chỉ có quán cơm 2000 đồng, tôi nghĩ, ủa chứ thời buổi này sao có cơm giá đó chứ, chắc cơm không quá, nhưng tôi thử vào ăn, thấy ngon nên cứ đến ăn đây thường xuyên”. Không chỉ riêng bà Bích, theo phản ánh của một số người dân sống xung quanh thì họ cũng bắt gặp khá nhiều người đi xe tay ga, gửi ở đằng xa rồi đến quán để tận dụng bữa cơm 2000 đồng.

Trao đổi với PV báo ĐS&PL, anh Nguyễn Hồng ánh cho biết: "Chúng tôi không đề cập tiêu chuẩn này nọ để được vào ăn, hầu hết khách đến chỉ là những người nghèo, họ đến ăn những lúc khó khăn, còn khi họ vượt qua giai đoạn gian khổ họ nhường lại cho người khác, và thường thì khi họ quay lại họ thường góp một túi gạo hay mấy chục ngàn, có người nhiều hơn. Mục đích của quán chúng tôi là muốn làm lan tỏa những tấm lòng nhân ái giữa người với người để người nghèo còn tin tưởng rằng trên đời này vẫn còn nhiều người tốt vẫn có nhiều niềm vui”.



BVN-TH

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6905)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 8414)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 11140)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 14170)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7590)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh