DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,400,725

Chuyện VN: Chiều lênh đênh trên sông Hoài - Đời "đồng tính nam"

Monday, December 5, 201112:00 AM(View: 9173)
Chuyện VN: Chiều lênh đênh trên sông Hoài - Đời "đồng tính nam"

Chiều lênh đênh trên sông Hoài (Hội An)



“Anh có qua bờ bên kia không, một nghìn một người thôi!”. Trên dòng sông Hoài này, những chiếc ghe chở khách như thế là phương tiện kiếm cơm của nhiều người lao động không có vốn, chỉ lấy công làm lời.



Những phận người mưu sinh trên dòng sông Hoài.
Những phận người mưu sinh trên dòng sông Hoài.



Lặn lội một đời với sông

Chúng tôi xin đi theo một người đàn ông câu cá trên sông Hoài. Anh tên là Huỳnh Văn Ba, người Cẩm Nam. Anh có nước da đen cháy cùng cái nắng trên sông, nhưng nét hiền lành, chất phác vẫn đượm đầy. Anh cởi mở khi chúng tôi bước chân lên chiếc thuyền thúng bé tẹo của anh lênh đênh giữa dòng: “Tui làm nghề câu cá này cũng được hơn hai chục năm rồi! Hồi trước, lấy vợ sớm, vợ lại không có công ăn việc làm nên tui phải làm thợ đụng, tức đụng đâu làm đó, còn ban đêm tranh thủ đi câu, rồi dần dần tui chuyển qua nghề này luôn. Nhưng nhờ vậy mới sống được đến chừ mà nuôi vợ nuôi con chứ!”. Vừa nói vừa cười nhưng mắt anh không lúc nào rời khỏi chiếc phao đang thả trôi lềnh bềnh trên sóng nước. Anh Ba cho biết, công việc của anh bắt đầu lúc bốn giờ sáng, mỗi ngày kiếm được khoảng 25-30 nghìn đồng. Nhưng khoản thu nhập này cũng lênh đênh như chiếc phao nơi mặt nước kia...

Thu nhập bất ổn như vậy, nhưng hỏi vì sao anh vẫn không chuyển nghề. Anh Ba nhìn quanh cả một vạt nước rồi nói: “Vùng ni, trừ những người được ăn học tới nơi tới chốn, tìm được việc làm ổn định, còn hầu hết đều mưu sinh trên khúc sông chảy ngang quê mình bằng nghề câu cá, chèo đò thôi”. Ở Hội An, một nghề có thể đem lại thu nhập ổn định và cao hơn chút đỉnh cho những người lao động là nghề xe thồ, xích lô phục vụ khách du lịch. Tuy nhiên, vì không đủ tiền mua xe máy nên anh cùng với nhiều người khác phải chấp nhận phận nổi nênh cùng sóng sông Hoài mỗi sớm hôm cho đến chiều muộn...

Rời chiếc thuyền thúng của anh Ba, chúng tôi men theo một khúc sông khác. Nơi dòng sông nhộn nhịp những chiếc thuyền nan đưa đón khách lại qua hai bên bờ. Chiều muộn, khách du lịch vắng hẳn. Một chiếc ghe cập bến, chủ ghe hồ hởi mời chào: “Anh có qua bờ bên kia không để tôi đưa qua, một nghìn một người thôi!”. Rẻ quá! Nhưng chúng tôi lắc đầu, chủ ghe thở dài chống nước đẩy ghe đi.

Trên dòng sông Hoài này, những chiếc ghe chở khách như thế là phương tiện kiếm cơm của nhiều người lao động không có vốn, chỉ lấy công làm lời. Vợ chồng chủ chiếc ghe nan ấy cũng như nhiều người khác phải dựa vào nghề đưa khách qua lại quãng sông Hoài này mà sinh sống, nuôi con. Cứ thế, ngày ngày, chồng chống vợ chèo để nuôi cả gia đình. Mấy người đàn bà bán cá bên bờ nói với chúng tôi về đôi vợ chồng chủ ghe ấy. Cuộc sống của họ đã trôi qua hơn mười năm trên chiếc thuyền đơn sơ kia. Trước đây, anh chồng là Vũ Văn Lam (SN 1972) làm phụ hồ nhưng do sức yếu nên chuyển qua nghề chèo thuyền nan. Chẳng biết lấy gì kiếm sống đuợc ngoài chiếc thuyền nan, trong khi trên khúc sông này đầy những chiếc thuyền khang trang, an toàn, lịch sự..., nhưng anh chị vẫn không nản lòng. Ngày ngày, họ vẫn mời chào, đưa đón khách chỉ mong có vài lon gạo, thêm tiền mua rau cá cho các con.

Là thuyền nhỏ nên anh chị chỉ nhận chở khách qua bờ bên kia theo kiểu đò ngang cập bến. Có lẽ con đò chở khách của anh chị chưa bao giờ đầy khách, dù trên thuyền có một hai người đi họ vẫn chèo. Chị Hồng, một khách hàng thường xuyên đi lại trên đò anh Lam tâm sự: “Phải chiều khách chứ để họ đợi quá mười phút là coi như họ bỏ qua đi thuyền khác liền và sẽ chẳng bao giờ họ đặt chân lên thuyền mình nữa”.

Vì sợ mất miếng cơm manh áo, sợ mất khách nên họ sẵn sàng bỏ sức lao động của mình. Những chiếc thuyền nan như thế luôn hoạt động hết công suất. Bốn giờ sáng phải có mặt mãi cho đến năm sáu giờ chiều, trung bình mỗi ngày họ kiếm được chừng 20 nghìn đồng. Chừng ấy cho một ngày lao động mệt mỏi và nguy hiểm!



blank
Ngôi nhà của vợ chồng anh Định.



Nỗi buồn bờ bãi

Nhiều năm về trước, có mấy đợt lũ lịch sử, những đoạn bãi bờ hai bên sông Hoài này bị xói lở nghiêm trọng, có năm trốc luôn vài ngôi mộ ở nghĩa trang Phước Thắng. Một lão nông tri điền thảng thốt nói rằng hai bên bờ bãi này trước đây trồng đầy dương liễu, nhưng nay đã khai thác hết rồi. Chừ trồng tre phòng hộ nhưng đất cát cỗi cằn quá, tre lên như người già. Nghe đâu đang xin cấp trên kè hết đoạn này nhưng chưa biết đến khi nào mới được.

Trong khi hai năm qua, toàn bộ hữu ngạn sông Thu Bồn phía làng mộc Kim Bồng dài độ 4km đã được kè đá vững chắc, chỉ còn đoạn này là bỏ ngỏ. Cũng lạ, khúc sông này, dòng nước đang chảy thẳng bất chợt thình lình ngoặt trái từ đầu Triêm Tây sang hướng Thanh Hà, còn một nhánh khác chảy vội về phía Duy Xuyên tìm đường ra sông lớn.

Và ở đó, có rất nhiều người không chọn mặt sông, mà lại chọn đáy sông để kiếm ăn với nghề ngụp lặn. Dụng cụ lao động của họ chỉ gồm cái nhủi và cái oi đeo bên hông. Công việc của họ chỉ là lặn xuống đáy sông và nhặt nhạnh những gì có thể bán được.

Anh Phạm Văn Định, là một người có thâm niên trong nghề này, lớn lên ở xóm Vạn Chài, bên cửa An Hội chua chát nói, trước đây vóm Vạn Chài vốn nghèo, nhưng ngày nay nó đã đổi đời cùng những cô gái lấy chồng Tây. Anh Định chỉ cho tôi thấy xóm Vạn Chài bây giờ theo hướng mặt trời chiều chiếu chói chang. Nhưng giữa nhiều ngôi nhà khang trang mấy tầng, vẫn còn sót lại nhiều lắm những ngôi nhà dột nát, lụp xụp và những con người phải sống bằng nghề ngụp lặn đáy sông...

Từ khi lấy vợ, sinh con, anh Định lại càng gắn đời mình nơi dòng sông Hoài, không có ghe hay đò để đưa khách qua sông như mọi người nên anh mới làm nghề hụp lặn bắt ốc, bắt cá này. Không theo một thứ tự thời gian nào, cũng chẳng mấy khi được nghỉ ngơi. Hằng ngày, anh đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về nhà. Cả ngày ngâm mình trong nước anh kiếm được hơn 20 nghìn đồng. Đấy là những ngày bình thường. Còn những ngày mưa gió, nước lên thì hầu như anh trở về tay không. Cứ thế, bữa no bữa đói. Công việc này chỉ những người có sức khỏe mới làm nổi. Nhưng khỏe đến thế nào thì liệu có ai trụ được lâu khi dầm mình kiếm ăn trong nước, phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy dưới dòng sông lặng.


blank
Một chuyến đò ngang chở khách qua sông.


Chiều muộn, chuyến đò ngang qua phía Cẩm Kim đầy ắp người. Có những tiếng cười rộn rã của các cô cậu học sinh áo trắng tỏa niềm tin trắng ngần lên dáng nhọc nhằn của rất nhiều con người lam lũ sau một ngày lao động vất vả. Phía xa kia bên bến Bạch Đằng, vẻ nhộn nhịp của các hoạt động du lịch nơi đô thị cổ như tương phản với những phận người lặng thầm và mưu sinh vất vả cùng với dòng sông Hoài. Bao giờ thì họ mới thôi ngụp lặn hay trôi đời mình trên sóng nước lênh đênh...

 


BVN-TH


Bi kịch tình tiền của những "mỹ nam" bán thân nuôi miệng

Để có thể tồn tại với "nghề" và thỏa mãn mộng ước, nhiều người đồng tính nam đã bất chấp tất cả để thay đổi thân xác. Người có điều kiện thì đi phẫu thuật, người khó khăn hơn thì sẵn sàng coi thường sức khỏe để tự nâng ngực bằng... thuốc ngừa thai.



Bi kịch tình tiền của những "mỹ nam" bán thân nuôi miệng shopping entertainments
ảnh minh họa


Được đẹp hơn cũng chỉ là chuyện "hên xui"


Theo chân một nhóm bạn đồng tính nam, tôi đến một trong những tụ điểm mà giới đồng tính tụ tập ăn chơi khá nổi tiếng ở TPSG, nằm trên đường Nguyễn Văn Bá, phường Trường Thọ, quận Thủ Đức.

Vừa bước vào phòng karaoke, đã có hai "nàng" với chất giọng vô cùng "ẻo lả", ăn mặc "bốc hàng", nhún nhẩy từng bước rồi sà vào lòng. Một cô tên T.H và cô kia là L.A. Một người trong nhóm hỏi: "Em Y.M đâu? ". Biết ý khách, T.H nhanh nhảu gọi Y.M xuống. Y.M xuất hiện với trang phục màu vàng lộng lẫy.

Mới mở cửa, "cô nàng" đã nhảy tót lên người "bồ ruột" rồi vít cổ xuống hôn "chùn chụt". Nhác thấy cảnh ấy, tôi không khỏi lạnh sống lưng. Y.M cầm mic hát với sự tán thưởng cuồng nhiệt của cả phòng. Giọng nàng eo éo, vừa hát vừa liếc mắt đưa tình với "bồ ruột". Không chỉ thể hiện sự "quyến rũ" bằng giọng ca, nàng còn bắt đầu múa những động tác cực kì khêu gợi như một vũ nữ chuyên nghiệp.

Múa hát xong, Y.M lại sà vào lòng "bồ ruột", vừa vuốt ve, âu yếm, vừa buông lời trách móc: "Lâu nay sao bồ không tới thăm em. Bữa nay bắt đền bồ, ở lại với em nha! ". Hai cô T.H và L.A liếc xéo Y.M với vẻ ganh tỵ thấy rõ. Khi "bồ ruột" của Y.M bỏ ra ngoài đi vệ sinh, cô nàng cũng nũng nịu đòi đi theo (!?). Thấy "người tình" tỏ vẻ không hài lòng, Y.M liền dỗi hờn lơi tay, rồi nốc cạn ly bia trên bàn.

Để có thể nói chuyện với T.H, anh bạn tôi phải nhét vào ngực nàng một tờ 200 ngàn và bảo T.H: "Em tiếp chuyện bạn anh thôi chứ bạn anh không thích sờ mó đâu! ". Thấy trong nhóm chúng tôi có bạn nữ theo cùng nên T.H khó chịu ra mặt. Nàng làm mình làm mẩy một hồi rồi mới chịu mở miệng tiếp chuyện cùng tôi.

Ngà ngà trong men say, T.H chớp chớp đôi mi giả dày cộm và bắt đầu tâm sự nỗi khổ của nàng. T.H kể, nàng có một người mẹ đau ốm liên miên, nhà thì nghèo nên làm được bao nhiêu tiền nàng đều gửi về lo thuốc thang cho mẹ. Cũng vì lẽ đó, T.H không có nhiều tiền để đi tút tát nhan sắc như các bạn đồng nghiệp nên bản thân cảm thấy rất thiệt thòi... Tuy không "sắc nước hương trời", nhưng bù lại T.H có giọng hát khá hay, được nhiều "khán giả" mến mộ nên cũng không đến nỗi "ế" khách.

Buông ly bia xuống, nàng lại chớp chớp mi tâm sự: "Hằng ngày, những "con" có chút "nhan sắc" thì chia nhau tiếp khách lạ, còn khách quen của ai thì người ấy tiếp. Hễ có khách "sộp", là em phải nhường nhịn cho mấy đứa "đào ruột" của bà chủ. Tụi nó phải vừa sành sỏi các "ngón nghề" mua vui vừa phải có khả năng "moi" tiền của khách. Bà chủ quy định vậy rồi, không cãi được!".

Tôi tế nhị hỏi về việc tút tát dung nhan, T.H cười buồn: "Ở đây ai muốn đi làm đẹp đều chủ yếu nhờ vào boa "khủng" từ khách ruột. Em ít được boa, làm tính lương nói thiệt chẳng ăn thua. Mỗi ngày em làm quần quật từ 2h chiều tới 2h đêm, lương tháng có 1, 9 triệu à. Nhiêu đó chưa đủ xài lấy gì đi làm đẹp! ".

Trong khi T.H ngồi tâm sự với tôi thì 2 nàng kia liên tục "đổ" bia, hát hò, nhảy múa mua vui. L.A đang hát đến câu: "Hãy ở lại bên em..." thì nàng liếc mắt về phía anh bạn khá sành điệu ngồi ở góc phòng, đi kèm với những cử chỉ khêu gợi, ý gạ gẫm, mời gọi. Thấy vậy, T.H liền nói với tôi: "Chị ấy "kết" ổng, muốn "bay" ngay rồi đó..."

Đang "thỏ thẻ" tâm sự, T.H nũng nịu tỏ ra ganh tỵ: "Khách quen toàn tìm Y.M để hò hát, nhảy múa, ôm ấp cho "phê" chứ như bọn em họ chẳng bao giờ đụng tới. Bọn em mới vào, phần kém nhan sắc, chưa có nhiều kinh nghiệm chiều khách cũng như "làm tiền" nên em biết phận mình chỉ tiếp khách hạng dưới thôi! ".

Theo lời T. H, để có được một giọng hát hay, một thân hình đẹp như Y.M thì chàng ta cũng phải mất công bỏ ra cả mấy tháng trời, tiêu tốn hàng chục triệu đồng đi tút nhan sắc, luyện giọng, tập hát karaoke, luyện múa cho hay hơn, khêu gợi hơn... Vì vậy khi khách vào, bất cứ đối tượng già trẻ gì "nàng" ta cũng có đủ các chiêu để "xơi đẹp".

Thật ra, số tiền đầu tư cho nhan sắc cũng như nâng cao tay nghề đều là do "hên xui" của từng người. Như L.A, Y.M thì mọi chi phí đều do bồ bao, bồ đưa đi làm đẹp chứ hoàn toàn không có sự hỗ trợ nào từ gia đình. T.H còn kể ngày sinh nhật của Y.M vào tháng trước, có đến gần 100 người "hâm mộ" khắp nơi mang quà đến chúc mừng. Hôm đó tiệc vui kéo dài thâu đêm, đồng nghiệp trong quán thấy vậy ai cũng phát ghen. Vì thế sau này có nhiều nàng không tiếc tiền đầu tư làm đẹp, mong một ngày được như Y.M...

Uống thuốc cả vốc để nâng ngực theo kiểu “nhà nghèo”

Không phải ai cũng có tiền để đi phẫu thuật, không phải ai cũng may mắn vì có đại gia bao. Nhiều cô vì quá khát khao làm đẹp, đã tự "phẫu thuật" bằng thuốc ngừa thai để tút tát nhan sắc.

T. - một người đồng tính chia sẻ: "Có rất nhiều người có nhu cầu nâng ngực nhưng vì đi làm phục vụ quán ăn tiền lương rất ít nên không thể đi phẫu thuật với chi phí quá cao. Vì vậy họ phải uống thuốc!".

Chúng tôi hỏi đó là thuốc gì thì T cho biết: "Đó là thuốc ngừa thai dành cho phụ nữ uống định kỳ, một vỉ 14 viên. Thông thường người phụ nữ uống mỗi lần chỉ một viên nhưng ở đây muốn "nâng ngực" phải nốc sạch 14 viên trong một lần. Uống như vậy để kích thích ngực lép của nam "nở" ra như con gái. Tháng này uống một vỉ nhưng tháng sau phải uống nhiều hơn mới duy trì "sức căng" của ngực được! ". T còn cho biết, nhiều người làm trong quán của T đã sử dụng cách "phẫu thuật" không cần dao kéo, lại rất ít chi phí có một không hai này. Tuy mục đích nâng ngực đạt được nhưng hậu quả, biến chứng của nó thì cũng không ngoại lệ. Theo T, nhiều lúc thấy thần kinh của những người uống thuốc "nâng ngực" này không được bình thường, hay xảy ra hiện tượng mệt mỏi, chóng mặt, buồn nôn...

T còn tiết lộ cho chúng tôi một quan điểm khá chung và phổ biến của người đồng tính là chỉ mong mình có cuộc sống hạnh phúc cho tới tuổi 40 hay 50 là được. Lý giải cho điều này, T cũng không biết giải thích như thế nào cho phải: "Nếu tụi em gặp may mắn như những người khác có điều kiện tút nhan sắc thì không biết sao chứ xấu như thế này mà không có điều kiện làm đẹp, không có ai thèm để ý thì lấy đâu hạnh phúc mà sống chi đến già hả anh. Tụi em chỉ thầm ước sao cho mình đẹp và có ai đó làm bạn tâm tình, được yêu thương chăm sóc như bao người khác thì dẫu chết trẻ vẫn thấy vui và mãn nguyện."

Chúng tôi được T dẫn đi gặp một vài cảnh ngộ thương tâm, cũng là bạn bè của cô. Cả 5 người đứng trước chúng tôi mỗi người mỗi vẻ, quần áo lòe loẹt, nào váy nào áo thun, nào tóc duỗi, tóc ngắn, tóc xoăn, đủ kiểu; người mặc áo ngực vì đã được "nâng" tạm, người chẳng tí ngực nào cũng mặc đồ con gái; người móng tay, móng chân sơn đỏ chót, người lại lộ rõ cái vẻ thô kệch, "bùn đất" của dân quê mới lên Sài Gòn...

Chúng tôi "ngượng ngùng" khen cho các "em" vui, trong dạ xốn xang bao cảm xúc lẫn lộn, vừa buồn vừa lại xót xa... Cũng chính thân hình, phục sức khác lạ, chỗ này một trời, chỗ kia lại một vực nên các "cô" hay bị người khác dèm pha, chọc ghẹo một cách nhẫn tâm và thô thiển. Một cô tên T.M, thấy tôi mang máy ảnh to, liền kéo tôi ra một góc hỏi: "Anh là nhà báo hả, chụp hình và tặng tụi em vài tấm được không, tụi em up lên mạng cho vui! ". Nói xong T.M hí hửng kéo hết bạn lại, các nàng xúng xính làm dáng. Tôi nháy đèn cho các "cô" mấy tấm mà lòng không khỏi bâng khuâng...

Tôi để ý thấy một "nàng" như có nhiều tâm sự, gương mặt cũng không đến nỗi nào và thường đứng ở một góc xa nhìn chúng tôi. Nghe chúng tôi hỏi sao không ra nói chuyện cùng mọi người thì “nàng” tủi thân than rằng: "Em không có đồ đẹp, không được hấp dẫn như mấy "chị" kia nên không tự tin giao tiếp!"...

Chúng tôi ra về mà trong đầu vẫn hoài suy nghĩ: Không biết rồi mai đây những thân phận này sẽ ra sao?...




BVN-TH

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8117)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9864)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12478)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15347)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8963)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh