DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,403,015

Chuyện VN: Bị đánh ghen vì "đẻ thuê" - Đặc Sản "chân dài" bàn nhậu

Monday, December 5, 201112:00 AM(View: 7710)
Chuyện VN: Bị đánh ghen vì "đẻ thuê" - Đặc Sản "chân dài" bàn nhậu

Đời "đẻ thuê" và những màn đánh ghen lạnh gáy


“Vừa nghe tiếng gõ cửa, chưa kịp hỏi ai thì người phụ nữ ấy cùng một vệ sĩ đã xông thẳng vào nhà tôi trong khi tôi và đối tác chưa kịp “thực hiện” công việc “truyền giống”. Không một câu hỏi han, bà ta lao vào túm tóc rồi nghiến răng chửi tôi những câu thô tục, tát lấy tát để khiến tôi không thể kêu lên.



de_thue-content

Ảnh minh họa


Ông khách - chính xác là chồng của người phụ nữ ấy - đã cúi gằm mặt xuống mà không có bất cứ một hành động nào hay một lời giải thích. Lúc ấy, tôi mới biết mình bị mắc lừa” - chị Hạnh bàng hoàng nhớ lại màn đánh ghen đứng tim của vợ ông chủ khi bắt gặp hai người đang chuẩn bị “truyền giống” tại phòng riêng.

Kiều nữ đẻ thuê và những hợp đồng đầy nước mắt

Vì hoàn cảnh khó khăn, vì tiền, những người phụ nữ đẻ thuê đã sẵn sàng chấp nhận “bán con”, đứa con mà họ rứt ruột sinh ra, để rồi sau đó là những giọt nước mắt muộn màng, hối hận và sự ám ảnh.

Nhưng rồi vẫn “ngựa quen đường cũ”, có lần một thì ắt sẽ có lần hai, cuộc đời đã không cho họ được quyền lựa chọn giữa tiền bạc và những đứa con của mình. Cũng vì lẽ đó mà có biết bao nỗi đau lại nối tiếp nỗi đau, cuộc đời của họ lại càng rơi vào bi kịch, bế tắc và họ không còn lý trí để tìm cho mình một sự giải thoát.

Khi sinh ra, ai cũng đã được sắp đặt nhiệm vụ của mình. Với người phụ nữ, ông trời đã ban cho họ thiên chức cao cả là được làm mẹ. Thế nhưng, có không ít người đã lợi dụng nó, đánh đổi nó lấy tiền để rồi chuốc lại là sự ân hận, nỗi ám ảnh sau này.

Đã từng đẻ thuê đến hai lần nên chị Quế (Cao Bằng) cảm nhận được nỗi đau mất đi đứa con ruột thịt của mình. Mặc dù nó không phải là đứa con được sinh ra từ tình yêu của hai người, nhưng đứa bé đã nằm trong bụng chị suốt 9 tháng, 10 ngày, gắn bó với chị và do chị rứt ruột đẻ ra.

Lần đầu sinh con ra, chị sung sướng khi nhìn thấy khuôn mặt bụ bẫm, trắng trẻo của con, nhưng chưa được ẵm con thì nó đã được chuyển cho người khác. Cầu xin mãi, chị mới được bế và cho con bú một ngày. Xa đứa bé, chị mất ăn, mất ngủ và rầu rĩ cả tuần trời. Sức khỏe thì không còn, nhìn mớ tiền nhận được từ việc bán con, lòng chị đau nhói.

Nhưng rồi, chị vẫn không thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của việc đẻ thuê, và chị đã dính vào nó lần thứ hai. Lần này, chị đã lên kế hoạch chu đáo để vừa được nhận tiền, vừa được nuôi con.
Gạt nước mắt, chị Quế tâm sự: “Ngày vào viện sinh con, tôi đã cầu xin bác sĩ thông báo cho người nhà rằng đứa bé đã chết sau khi sinh. Rồi sau ngày xuất viện, một mình tôi bế con đi bỏ trốn. Thế nhưng, “nhân tính không bằng trời tính”.

Khi đã bỏ trốn được hai tháng, một lần tình cờ đi khám cho con, tôi đã bị người thuê đẻ phát hiện. Họ điều tra và biết rằng đứa con của tôi chính là đứa trẻ mà lẽ ra phải thuộc về họ. Và họ tới nhà đòi con, yêu cầu tôi bồi thường, nếu không sẽ cho tay chân xử lý.

Tôi đã cố van xin để họ cho tôi tiếp tục được nuôi con thêm một thời gian cho cháu cứng cáp nhưng họ không đồng ý. Hoàn toàn bất lực, một lần nữa tim tôi lại đau nhói khi phải rời xa đứa con tội nghiệp của mình”. Kể từ đó, chị Quế đã không còn làm nghề đẻ thuê nữa, bởi sức chịu đựng của chị không còn. Chị đau đớn về thể xác một thì sự dày vò lương tâm lớn gấp mười lần.

Cũng làm nghề đẻ thuê, mới bước chân vào nghề nên Thu Ngọc còn nhiều bỡ ngỡ khi vấp phải những tình huống “tiến thoái lưỡng nan”. Lần đầu nhận được hợp đồng, Ngọc vui vẻ vì được cả ông bà chủ đều quý, nhất là bà vợ, chu cấp cho cô đầy đủ nơi ở, ăn uống và điều kiện sinh hoạt tốt để có thể sinh cho họ một đứa con kháu khỉnh.

Ngọc cũng ung dung chỉ việc ngồi một chỗ và chăm sóc đứa con trong bụng mà không phải làm bất cứ việc gì. Cô còn tự hào khoe với “đồng nghiệp” vì không phải người phụ nữ đẻ thuê nào cũng nhận được sự ưu ái từ phía ông bà chủ như cô.

Nhưng rồi, ba tháng mang bầu trôi qua. Ngọc không còn nhận được sự viện trợ nữa. Cô cứ nghĩ họ đang bận nên chưa có thời gian đến thăm mình. Nhưng khi gọi điện hỏi bà chủ thì Ngọc nhận được câu trả lời: “Chúng tôi ly hôn rồi, cô đẻ con cho anh ta thì đi tìm anh ta mà đòi trợ cấp. Tôi bây giờ chẳng còn trách nhiệm gì với cô cả”.

Ngọc sửng sốt, bối rối, vội điện thoại cho người chồng thì thuê bao không liên lạc được. Thế là đứa con trong bụng Ngọc trở thành gánh nặng cho cô. Bỏ không được mà nuôi cũng không xong. Giờ đây, Ngọc sẽ phải làm gì để kiếm tiền khi đứa bé cứ lớn dần trong bụng trong lúc cô không có một công việc ổn định, không người thân thích nơi đất khách quê người?

Những màn đánh ghen lạnh người

Những người đẻ thuê nếu gặp những người tử tế, thực lòng muốn có con thì không sao, thậm chí còn được đối đãi rất hậu hĩnh. Nhưng nếu gặp phải những tay lừa đảo thì chuyện phải đối mặt với những trường hợp oái oăm, dở khóc dở cười là chuyện bình thường. Một trong những tình huống khiến những người đẻ thuê khốn khổ, đó là khi gặp phải những ông khách lắm “quái chiêu” và bị các bà vợ thật đánh ghen.

Chị Hạnh - biệt danh là “máy đẻ” - nhớ lại tình huống mình bị khách lừa mà không thể ngờ tới vì gặp phải một gã lắm mưu mô, thủ đoạn. Sau khi đã có kinh nghiệm từ lần đẻ thuê trước, để không bị mắc bẫy, chị yêu cầu hợp đồng đẻ thuê phải có sự chứng kiến và thỏa thuận của cả hai vợ chồng bên thuê.

Theo yêu cầu của chị, hai vợ chồng khách hàng tới thương lượng và kí hợp đồng với chị, sau đó hẹn hôm khác sẽ tới đưa tiền đặt cọc cho chị và thực hiện “truyền giống” lần thứ nhất.

Hôm ấy, chị Hạnh ở nhà đợi khách tới. Ngay khi ông khách mới bước chân vào nhà thì chị đã bị vợ thật của ông ta đánh ghen. Hành động dã man của bà ta khiến chị sửng sốt, không kịp trở tay. Lúc ấy, chị mới ngớ người ra, thì ra gã khách hàng “cao tay” hơn mình. Và cô “vợ” đã ký hợp đồng với chị hôm trước thực ra chỉ là “vợ hờ”.

Chị Hạnh bàng hoàng nhớ lại hôm đó: “Vừa nghe tiếng gõ cửa, chưa kịp hỏi ai thì người phụ nữ ấy cùng một vệ sĩ đã xông thẳng vào nhà tôi trong khi tôi và đối tác chưa kịp làm gì để “thực hiện” hợp đồng “truyền giống”. Không một câu hỏi han, không cần một lời giải thích, bà ta lao vào túm tóc rồi nghiến răng chửi tôi những câu thô tục, tát lấy tát để khiến tôi không thể kêu lên.

Bà ta còn dọa tôi nếu còn tiếp tục dụ dỗ chồng bà thì coi chừng sẽ bị tạt axít nữa. Ông khách - chính xác là chồng của bà ta - đã cúi gằm mặt xuống mà không có bất cứ một hành động nào. Lúc ấy tôi mới đau đớn nhận ra mình bị mắc lừa”.

Thì ra người đàn bà ấy và ông khách ký hợp đồng với chị Hạnh là hai vợ chồng. Họ đã kết hôn được năm năm rồi nhưng vẫn chưa có con do vợ vô sinh. Nhưng vì bà vợ ghê gớm, nhà lại có thế lực nên ông chồng không dám ly hôn, song lại muốn có con nối dõi, vì thế ông ta đã quyết định giấu vợ tìm người đẻ thuê. Nhưng không ngờ chuyên bị bại lộ khi ông chưa kịp làm gì.

Thế là không những hợp đồng bị chấm dứt, chị Hạnh còn chịu một màn đánh ghen hãi hùng của người vợ. Chị thở dài: “Đúng là trên đời này lắm loại người, muôn hình muôn vẻ. Mình có phòng cũng chẳng ích gì, “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”.


Không bị phát hiện ngay từ đầu, nhưng màn đánh ghen mà Hương gặp phải cũng không kém phần quyết liệt khiến Hương cảm thấy xấu hổ. Đây là lần đầu tiên Hương đẻ thuê. Mọi chuyện đều diễn ra tốt đẹp cho tới khi Hương có bầu được năm tháng. Hương may mắn vì được ông chủ thường xuyên dẫn đi khám bệnh, mua đồ tẩm bổ cho ăn.

Tuy nhiên, điều mà Hương không thể ngờ là chính hôm được ông chủ dẫn đi khám bệnh lại là ngày Hương cảm thấy xấu hổ, tủi nhục nhất trong đời. Hương nhớ lại ngày hôm ấy, ông chủ đưa Hương tới bàn làm thủ tục khám bệnh. Để không bị ai phát hiện, hai người đã đóng giả là vợ chồng của nhau.

Không ngờ, hôm đó “chị nhà” - vợ của ông chủ Hương - cũng tới khám phụ khoa, thấy Hương và ông chồng đi cùng nhau đã lén theo dõi và cuối cùng thì “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”. Mọi chuyện vỡ lở và Hương phải chịu một trận đánh ghen mất mặt.

“Giữa đám đông, trước sự trứng kiến của tất cả mọi người, chị ta đã giật mạnh bờ vai em và tát một cái vào má khiến em đau điếng. Sau đó, chị ấy vừa nghiến răng vừa chỉ tay vào em và nói những câu lăng mạ nhân phẩm rằng em là đứa lăng loàn, là đứa con gái vô liêm sỉ,… chị ta đẩy mạnh khiến em ngã, và còn định giơ chân đạp vào bụng em.

Cũng may có mọi người can ngăn, nếu không có lẽ đứa con trong bụng em đã không còn. Lúc ấy, “chồng hờ” của em cũng đã bị chị ấy mắng té tát trước bao con mắt soi mói của mọi người. Nhưng sau đó, anh ấy cũng đã kịp dắt tay vợ ra ngoài” - Hương sợ hãi nhớ lại.

Chừng nào đẻ thuê còn là một dịch vụ chui, chừng nào nhu cầu đẻ thuê vẫn còn gia tăng thì những người đẻ thuê còn phải chịu rất nhiều nỗi đau đớn về thể chất lẫn tinh thần, trước mắt và cả lâu dài. Không ai có thể bảo vệ họ bởi những hợp đồng mà hai bên ký với nhau không có hiệu lực pháp lý, nó chỉ là những bản hợp đồng dựa vào nhu cầu và sự tin tưởng lẫn nhau của đôi bên.

Rồi đến một lúc nào đó, khi nhìn nhận lại sự việc, chắc chắn sẽ có không ít người phải xót xa vì những việc mình đã làm. Và rồi sau này, những đứa trẻ sẽ sống và nghĩ gì khi biết sự thật về người đã sinh ra nó?


BVN-TH

Gian nan “đặc sản chân dài bàn nhậu”



Tưởng đâu chỉ cần sở hữu ngoại hình kha khá là có thể xin được làm tiếp viên ở các quán nhậu hạng sang, nhưng nào ngờ quá trình tìm việc của tôi lại có lắm gian truâncũng gặp không ít những điều cười ra nước mắt...



chan_dai_0-content
ảnh minh họa


Giáp mặt "cò" tiếp viên


Tôi đỗ xe trước nhà hàng H.L, một quán nhậu sang trọng thuộc hạng nhất nhì tại quận Gò Vấp (TPSG). Mới tầm 9h sáng, tôi đoán rằng nhà hàng chưa có khách nên từng nhóm nhân viên nữ túm tụm nhau trang điểm, đùa giỡn, thấy có người lạ các cô khựng lại ít phút.

Một cô chạy lại hỏi: "Đi đâu vậy?", tôi bảo rằng xin làm tiếp viên, cô nàng nhìn qua bên kia đường hét lên lanh lảnh: "Ê, có người xin việc kìa cha nội!" rồi quay sang tôi vừa nói vừa chỉ tay: "Qua quán cà phê cóc bên kia đi, gặp cái thằng cha để râu quai nón. Đó, nó đang ngoắc qua kìa!".


chan_dai_1-content

chân dài đang tác nghiệp


Tôi khập khiễng trên đôi giày cao gót, bước từng bước qua đường. Người đàn ông đá cái ghế nhựa sang một bên, vứt điếu thuốc trên môi, lấy gót giày dụi dụi rồi hất mặt ra hiệu bảo tôi ngồi xuống. Một cảm giác ngượng ngùng bùng lên khó tả, vì lần đầu tiên tôi phục trang với chân váy ngắn chiếc áo khá "mát mẻ", cố thu vén thế nào cũng hở ra những khoảng da thịt vốn không quen phơi bày.

Người đàn ông có dáng người đậm thấp, da ngămđể râu quai nón. Ông ta nhìn tôii giây, ánh nhìn xoi mói, ngập tràn "tà ý" khiến tôi gai mình. Tôi giới thiệu tên tuổi, kinh nghiệm làm việc, ... nhưng hắn ta không quan tâm chỉ mon men xích lại gần. Tôi cố ý né ra, thì hắn ta hất hàm: "Sợ hả cưng, nói cho em biết, anh không phải là quản lý, nhưng phải qua tay anh giới thiệu thì mấy đứa mới có "vé" làm trong này. Cưng từng đi làm, cưng cũng thừa biết, nhà hàng cỡ này thì mỗi tháng tiền boa của cưng chắc không dưới 10 triệu đồng!".

Nói xong cười tít mắt, đến nụ cười cũng khiến người ta phải khó chịu, tôi trấn tĩnh, ra vẻ sành sỏi, nhìn thẳngo mắt hắnhỏi: "Vậy giờ em phải làm sao?". Hắn ngả người ra ghế cười ha hả: "Cô em làm sao coi được thì làm!". Thấy tôi nhăn mặt, hắn dịu giọng: "Ngoài tiền boa ra thì cưng còn có lương cứng, mỗi tháng đưa hết lương cứng cho anh. Mấy đứa ở nhà hàng này, đứa nào biết điều anh dắt cho toàn khách VIP, chỉ đích danh, tháng kiếm mười mấy triệu là chuyện bình thường. Còn nếu tiếc tiền, thì đi Vũng Tàu chơi với anh 3 ngày nhé!".

Trong đầu tôi lờ mờ nhận ra đây cũng là một dạng "cò". Hắn cúi sát người tôi, tôi khó chịu nhích ra, bảo rằng phải suy nghĩ thêm rồi qua đường lấy xe về thẳng. Mấy ngày sau hắn vẫn gọi điện cho tôi để ... gạ tình.

Cảm thấy có nhiều bất ổn, tôiđồng nghiệp tiếp tục đóng vai người đi xin việc để xác minh thêm thông tin về dạng "cò" này. Tuy hoạt động không quá rầm rộ, nhưng hầu hết ở các khu tập trung nhiều quán cà phê, quán nhậu kiểu đèn mờ, "nửa nạc nửa mỡ" như khu quận 5, Bình Chánh, Thủ Đức ... thì ít nhất có một đến hai "cò" tiếp viên. "Cò" tiếp viên ngoài việc giới thiệu các cô gáio các quán hạng sang còn đảm nhận thêm "nhiệm vụ" tìm kiếm những cô gái có ngoại hình, thương lượng hay "dụ"o làm tiếp viên ở các quán nhỏ hoặc tầm trung để hút khách,được chủ nhà hàng trả công.

Đối tượng chủ yếu của kiểu "cò" này là các nữ công nhân, hoặc những cô gái chưa có kinh nghiệm làm tiếp viên, vì tiếp viên "chuyên nghiệp", lại có thêm chút nhan sắc thường "đầu quân" cho các nhà hàng, quán nhậu hạng sang để được nhiều tiền boa.

Xếp hàng dài thi tuyểno... quán nhậu

Vẫn nhắmo mục tiêu là các nhà hàng, quán nhậu hạng sang tôi tiếp tục trang điểm thật đậm, ăn mặc "mát mẻ" để gây ấn tượng với người tuyển dụng. Hôm nay, tôi tranh thủ đến xin việco buổi sáng, vì giờ này các quán nhậu không có khách nên quản lý cũng khá thảnh thơi tiếp chuyện. 8h30’, theo hướng dẫn của một bảo vệ tại quán nhậu T.N, tại quận 5 TPSG tôi rón rén đẩy cửa phòng nhân viên đểo chờ quản lý.

Căn phòng tầm mười mấy mét vuông, được ngăn làm đôi bằng một tấm màn kéo mỏng, bên này phòng có 7 cô gái, ăn mặc sang trọng có, "mát mẻ" có, đang đứng tựao tường. Nhìn qua khe hở của bức màn, tôi thấy khoảng 5 người đang nằm ngủ la liệt, tôi đoán rằng họ là tiếp viên thuộc diện bao ăn ở tại quán. Saui phút quan sát, tôi lại gần hỏi một cô gái đang đứngđược biết họ cũng đang chờ được gặp quản lý như tôi.

Khoảng 30 phút sau, một số cô mỏi chân đã ngồi bệt xuống. Tôi lân la lại gần một cô bé có vẻ mặt khá non "gạ" chuyện. Cô bé tên là Thúy Ái, quê ở Bạc Liêu, thi tốt nghiệp phổ thông không đậu, mới lên thành phố được hơn 3 tháng. Ra giọng từng trải, tôi khuyên Thúy Ái nên tìm công việc tốt hơn, thì cô cất đôi môi đỏ mọng chúm chím: "Làm gì chị, em không có bằng cấp, lại không biết làm gì hết. Chị họ em làm bên T.K ở Gò Vấp, mấy tháng đầu em làm chung với bả, bả nói em mớio nghề, trực chung với bả cho vui, vậy mà lần nào cũng chia tiền boa cho em ít hơn, em ghét, bỏ qua đây luôn!".

Hất mấy cọng tóc rơi rơi trước mặt, Thúy Ái tiếp tục liến thoắng kể về vô n "mánh khóe" moi tiền khách, những chiêu ăn chặn tiền boa của các cô "đồng nghiệp" khác, vẻ mặt cô khá sinh động, khi thì bĩu môi, lúc thì nhăn mặt, cộng thêm cái giọng lao khaocử chỉ huơ tay múa chân của Thúy Ái làm tôi liên tưởng đến ... mấy bà đòi nợ mướn. Thúy Ái vẫn liên tục nói, phần tôi cười buồn, vậy ra Thúy Ái mới học xong lớp 12 mà đã sành đời có quá nhiều kinh nghiệm trong thế giới của bia rượu, đàn ôngđồng tiền rơi vãi...

Đợi thêm một lúc thì lại có 2 cô gái bướco, nếu tính thêm tôi thì tròn 10 người đang chờ quản lý đến, ai cũng bắt đầu có vẻ sốt ruột, một cô bực mình văng tục: "M..., không làm chỗ này đi làm chỗ khác, đây đếch cần!", rồi mở cửa bỏ ra ngoài. Cô gái ngồi kế tôi tên Thu Phương bĩu môi nhìn theo nói: "Chứ không phải thấy bên này toàn khách sang mà bỏ quán H.P chạy qua đây à, tưởng mình ngon lắm sao, bày đặt!".

Đúng 10h, tôicác cô vẫn mòn mỏi đợi, nhận được điện thoại của cơ quan tôi đứng dậy ra về. Tôi cố tỏ vẻ sành điệu bằng cách ngẩng cao đầu, vừa hất tóc vừa đi ra cửa, mới bước có mấy bước đã nghe tiếng cười giễu của một nhóm ba cô gái vẫn ngồi chung với nhau từ đầu buổi đến giờ: "Cái đồ cận thị, chân to mà cũng đòi...". vẫn cố diễn cho tròn vai bằng cách xoay người lại, liếc ngang rồi dập cửa đi thẳng.

Hôm sau, tôi đến một quán nhậu mới mở tại quận Gò Vấp. Tuy mới mở nhưng nghe đồn quán khá đông kháchcó khá nhiều phòng VIP - là những căn phòng kín, trang bị máy lạnh, rất riêng tư nên là điểm lý tưởng của nhiều khách nhậu hạng sang. Tôi đi cùng một đồng nghiệp nam, đã gọi điện trước nên quản lý ra đón tôi ngay từ cửa.

Anh quản lý tầm 30 tuổi, dáng người mập mạp, vừa thấy tôi đã cười nói cởi mở: "Ơ! Có bạn trai làm tài xế kia à, sướng thế! Mời cả anh ấyo đây!". Anh quản lý chỉ tôi ngồio một cái bàn dài trước sân, đã có khoảng mười mấy cô gái khá xinh đẹp cùng ngồi ở đó. Hỏi ra mới biết họ đều đến đây để xin được làm tiếp viên quán nhậu.

Hóa ra, có rất nhiều cô gái trẻ chọn nghề làm tiếp viên quán nhậu với mong muốn kiếm được nhiều tiền. Một người bạn của tôi làm tiếp viên ở quán N.R, Thủ Đức nói: "Làm tiếp viên dễ kiếm tiền muốn chết, nên con nào mà chẳng mê. Hôm nào quán treo biển tuyển nhân viên là nguyên ngày đó có tầm chục đứa ra raoo xin việc!".

Anh quản lý ngồio bàn, nhìn khắp một lượt, rồi gật gù nói: "Anh tên T. là quản lý ở đây. Quán không thiếu phục vụ, các em có làm "PR" thì làm. Ai đồng ý làm, mai 3h lên làm luôn. Nhớ mặc váy ngắn, đi giày cao gót, trang điểm nhìn sao cho được!". "PR" trong quán nhậu là từ dùng để chỉ những "tiếp viên đặc biệt" vừa phục vụ vừa ngồi tiếp khách để nhận tiền boa. "PR" thường rất "quậy"chiều khách, tuy nhiên chiều theo kiểu "có mức độ" chứ tuyệt đối không được "tới bến" tại quán.

Tôi lại gần quản lý xin cho làm "tiếp viên bình thường" khoảng mấy bữa để quen việc rồi lên làm PR. Hơi khó chịu, nhưng anh ta vẫn đồng ýnhắc tôi chỉ được thử 2 ngày thôi. Tôi cười chàocùng anh đồng nghiệp ra cửa. Không ngờ quản lý cất giọng the thé nói với theo: "Em ơi! Anh người yêu dễ thương quá, hôm nào dắt ảnh lên chơi với T. nha...", vẻ "nữ tính" trong câu nói khiến tôiđồng nghiệp không khỏi lạnh người.

BVN-TH




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8149)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9898)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12520)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15374)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8982)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh