DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,242,494

Thơ NGUYỄN AN BÌNH

Tuesday, March 3, 20207:04 AM(View: 71)
Thơ NGUYỄN AN BÌNH




NGUYỄN AN BÌNH

 

áo yếm















KHI MÙA XUÂN BỎ LẠI

 


Đàn chim bỏ thành phố bay đi

Hàng cây kèn hồng lặng im cùng ngọn gió

Ngỏ nhỏ có gì vui để ồn ào như thế

Mây xám dừng lại trên đầu

Bầu trời chợt vần vũ cơn giông

Giọt nắng chẻ hai theo người một nửa

Tôi lạc loài trông theo

Trong tiếng chuông ngân đồng vọng

Ngôi chùa bên kia sông

Lững lờ sương khói

Một sớm mai chưa có ánh mặt trời.

 

Vang lên thanh âm nghẹn ngào

Binh boong từ chiếc đồng hồ sinh học cũ kỷ

Thời gian vẫn tiếp bước lãng du

Nhắc nhở đã quá nửa kiếp người

Tôi lắng nghe nhịp đập con tim sao còn tươi rói

Ngày vào đời đâu mới hôm qua

Tuổi thanh xuân chạy theo thầm thì vẫy gọi

Mùa xuân của ta ơi

Có theo chân người trốn chạy?

 

Những giọt sương treo trên lá cành

Có ngủ qua hết bình minh

Khi mầm cỏ đớn đau theo dấu chân người

Không còn đánh thức thêm một ngày vui

Nụ tầm xuân gầy guộc

Quanh sợi tóc xác xơ ủ bệnh trầm kha lâu ngày mới dậy

Tôi chợt thấy mình hóa thân

Con sâu suốt đời nằm im trong cái kén

Thèm mơ – một giấc mơ bình yên.

31/1/2020

 

PHỐ NÚI HOA ĐÀO


bán hoa








*Tặng Thiên Nguyễn, những ngày ở trại sáng tác Đà Lạt



Hoa đào trên phố núi

Chợt bừng nở cuối đông

Có hẹn người năm cũ

Về trong nỗi chờ mong?

 

Hoa đào Trần Hưng Đạo

Rực hồng suốt Hùng Vương

Ngẩn ngơ xuôi Trại Mát

Nao lòng bờ Xuân Hương.

 

Phải hoa đào Thôi Hộ

Rong chơi một ngày xuân

Lòng bâng khuâng muốn ngỏ

Khi nhìn mắt giai nhân.

 

Hoa đào từng cánh mỏng

Khoe sắc cùng ai đây?

Người dừng chân đứng ngóng

Chỉ thấy màu hồng phai.

 

Hoa bay – bay thành bướm

Theo người – thơm gót chân

Xanh một màu cổ tích

Trong gió đùa mơn man.

 

Người yêu hoa năm nào

Có bay cùng mây trắng

Khi qua vườn Bích Câu

Bóng lồng gương hồ lạnh?

 

Em ngồi ngắm hoa đào

Có nhớ người xuống núi

Phải đời là chiêm bao

Nên tình còn đắm đuối?

 

Xin làm cây cô độc

Ngàn năm đứng trên đồi

Dõi theo người cuối dốc

Tóc còn bay bên trời.

Cuối tháng 12/2019

 

ĐÊM TRỪ TỊCH

 

bien cạn










Đêm nay có phải đêm trừ tịch

Mà dấu hài xanh tựa chiêm bao

Khoảng khắc giao thừa thôi đọng lại

Lạc dấu cội nguồn tận kiếp sau.

 

Có phải tiếng chim qua điếm cỏ

Sao còn ngơ ngẩn dưới cầu sương

Người trong tranh đã thành cổ tích

Một Giáng Kiều xưa lạc cuối đường.

 

Đêm nay dưới gốc mai trăm tuổi

Bên bếp lửa hồng đọc cổ thi

Tình ẩn trong từng trang sách cũ

 Chập chờn say giấc mộng hồ ly.

 

Thôi đành gác lại bao phiền lụy

Đời người theo bóng hạc bay qua

Sênh phách cuối mùa thay xiêm áo

Ngàn sau hận khúc “Hậu đình hoa”.

Đêm 30 tết 2020

 

 

 Nguyễn An Bình
(Tác giả gởi)





Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-contenthoa_65-content
                                                                                  TYH và Cindy Trần





 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, March 27, 20208:01 AM(View: 23)
Biến đi, ngươi biến mất đi. Nhơn gian tử biệt sinh ly quá rồi. Từ thành Vũ Hán xa xôi. Ngươi gây tang tóc đất trời thê lương.
Thursday, March 26, 20207:11 AM(View: 75)
Đã mấy thu rồi, hả bể dâu? Những hình bóng cũ nay về đâu? Có ai đốt lại lò hương ấy. Mà nhớ vô cùng,
Tuesday, March 24, 20208:08 AM(View: 77)
Chiều tôi gom chiếc lá vàng. Buồn tôi đốt lửa vừa tàn cơn mơ. Nghe trong sâu thẳm xa mù. Hình như có tiếng mùa thu vọng về. Khói tàn theo gió lên mây. Tro tàn còn với bóng ngày đời tôi.
Monday, March 23, 20207:35 AM(View: 108)
nghiêng chiều xuống vạt nắng trôi. qua năm rồi mộng cũng phôi pha tình. người đi bỏ Huế một mình. bỏ vua chúa bỏ miếu đình cổ xưa. tiếng chèo khua động trăng lưa. mà thiên cổ cũng gió lùa theo chân
Sunday, March 22, 20201:15 PM(View: 44)
Về trong một nỗi tình cờ. Mới hay bụi đỏ xóa mờ dấu chân. Tường rêu ngói cũ ngỡ ngàng. Thả trong nỗi nhớ cành bàng đỏ sân. Bước em còn đó khẽ khàng.