DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,374,669

Lưu Văn Vịnh - Chiếc Cầu Thang Cong Vòng

Saturday, March 14, 20205:19 PM(View: 709)
Lưu Văn Vịnh - Chiếc Cầu Thang Cong Vòng

                                            Chiếc Cầu Thang
                  Cong Vòng





blank

Chiếc cầu thang cong vòng, thảm đỏ, sang trọng, dẫn lên lầu vũ trường Maxim…từ thập niên 1970, là nơi quây quần giới phong lưu công tử Sài Thành, tuy mở sau các vũ trường khác, như Olympia, Paramount, Văn Cảnh, Tự Do…nhưng lại là nơi quý phái, khang trang nhất, sau này, khoảng 1973-74 có thêm vũ trường Rex, nhưng vắng, lạnh, hơn Maxim. 

Tôi vào Maxim’s, cùng với công tử Sóc Trang, gọi thế vì gia đình anh có ruộng thẳng cánh cò bay, sau này chương trình ruộng đất mỗi tháng trả cho anh vài trăm ngàn, vào thời điểm đi vũ trường chỉ mất 1500-3000 đồng! đã thế anh còn làm công, làm tư…sắm được chiếc xe Nash lái quanh Sài Gòn từ lúc lên đèn đến giờ giới nghiêm, thời ấy, nhà có điện thoại, có máy lạnh…đã là cao cấp lắm. Khoảng 1966, vào Thủ đức khoá Quân Y Dược, đêm nằm xem bạn bè chơi bài dưới sàn,tôi buột miệng than : Maxim vui, vũ nữ đẹp, nhưng đắt quá…tình cờ công tử Nh. nằm giường trên nghe thấy : zậy hả, đi với tôi, mình quen hết tài pán quản lý trong ấy, họ trừ ticket nhiều lắm ! Từ đấy, cho đến tháng 2, 1975, chúng tôi, lúc hai ba người, lúc bốn năm người, lấy Maxim làm điểm hẹn, có khi mỗi tuần vào cả 5 đêm!

Thú hành lạc của Sài Gòn thời trước 1975 là đánh xì phé, xoa mạt chược, và nhẩy đầm, khi Sài Gòn đổi tên, rồi hé mở cửa sau này, 1993, thì vẫn tiếp nối thú ăn chơi từ thời Pháp thuộc : cà phê, thuốc lá, rượu vang, và vũ trường lại tấp nập tái hoạt động, Tự Do, Queen Bees, Văn Cảnh, Arc En Ciel cũ…Maxim’s mãi sau mới mở lại, khi Tự Do có lẽ là vũ trường cuối cùng đóng cửa, nhường chỗ cho thú ăn chơi mới, mạnh hơn, táo bạo hơn như massage, karaoke…Thời của lãng mạn, lịch lãm, tình cảm…đã hết, lớp người biết thưởng thức món ngon, tri kỳ vị, biết cách chơi, thời công tử, không còn nữa, âu cũng là luật biến thiên của xã hội, vật đổi sao rời…thời của vũ nữ Mộng Điệp thành Hoàng phi, thời của vũ nữ thành bà luật sư, tướng tá… phai tàn trong ký vãng, nhưng thú hưởng lạc, từ thuở Nguyễn Du, Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát, Tú Xương, Dương Khuê…vẫn diễn ra dưới hình thức khác mà thôi.

Người hoài vọng hình ảnh xưa, có thể tiếc thời gian trôi đi, dĩ vãng êm đẹp đã mất, nhưng may thay, còn vài nét vẫn không thay đổi, vài vật thể vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, đó là những chiếc cầu thang, cầu thang vòng Maxim’s, cầu thang ở Majestic, cầu thang thẳng ở Olympia.. vẫn còn nguyên, như thể gót chân người xưa không chịu bỏ đi, gót hài quần lụa, tà áo gấm phảng phất hương Chanel số 5, vẫn còn đâu đây. Mỗi lần lên cầu thang Maxim’s bây giờ, rờn rợn, ngậm ngùi, vui buồn lẫn lộn, thấy lạ, một cảm nhận linh thiêng, bao vết giầy, vết chân, hơi người xưa như thể chưa phai, hình ảnh vóc dáng yểu điệu Kiều, Lan, Dung, Điệp, Đài, Hoa, Kim Chi…nay về đâu, khung trời nào, gói trong thời gian nào, mà sao trong lòng vẫn nổi lên rõ nét, khúc khích tiếng cười, bay bay hương tóc, rung động váng đến tận gáy, lòng riêng còn ghi nhớ mãi mãi một nàng Kiều tỏ lòng : mỗi lần thấy anh lên cầu thang, em thấy người run lên… vào thuở ân tình, đến với nhau không hẳn vì tiền bạc mà chỉ vì một khoé mắt, một nụ cười, của tuổi 20-30 ! thuở đồng bạc chưa đâm toạc trái tim, quyền lực chưa bứt bó hoa, danh lợi đôi khi xếp dưới chân người đẹp ! và kỹ nữ, Trời ban cho một trái tim là lạ, đáng yêu, lúc hờn, lúc khóc, lúc vui, lúc phá, có tiền tiêu rất phóng, xả láng trong cuộc chơi, hết mình trong trong cuộc sống…mà người thường, con nhà lành, bị sợi dây đạo đức gò bó, không dám thật lòng bứt phá quá mức như thế!

Xã hội Đông phương đã có thời vàng son, ít nhất là vàng son cho giới sĩ : còn gì thú hơn ngả người gật gù, mắt lim dim mơ tưởng, như Dương Khuê, như Tản Đà, làm thơ cho đào nương Hồng Hồng, Tuyết Tuyết, ca ngâm, gối đầu trên đùi mỹ nữ, trong tiếng xênh phách dặt dìu, khi trầm khi cao vút lên tận nóc tửu quán, đấy là thế kỷ 17-18-19 cả ba trăm năm thú cầm ca, rồi đến thời Tây hoá, 1930, Tango, Luân vũ bước dìu dặt đàn trống nhịp điệu trên sàn gỗ bóng, giầy mũi nhọn, hai màu deux couleurs, các vũ nữ còn mặc áo dài, vấn tóc trần, làm mê mệt cả Cựu hoàng trong bộ áo trắng, lẫn sinh viên Cao đẳng… cho tới thuở 1950-60 sĩ quan Võ bị cũng phải học, phải biết khiêu vũ như một cách sống lịch thiệp từ Paris, từ tô giới Pháp Thượng Hải mang sang, hưng phấn bên ly rượu Martel, Cointreau, Martini, phì phèo ba số 555, Craven A… thay thế thuốc lào, ả phù dung thời cũ …nơi nào có văn hoá Pháp nơi ấy có cà phê, thuốc lá, khiêu vũ, và từ khuynh hướng hưởng lạc nhà Nho, sang khuynh hướng hưởng lạc Tây phương, chẳng mảy may khó khăn, giao thời từ Tản Đà ăn chơi xóm Khâm Thiên, tới phòng trà Tràng Tiền khu phố Tây Hà Thành, tới Palace Đà Lạt, Majestic Sài Gòn…với lớp tân học, tân phú…con cháu của Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát, Tú Xương, Tản Đà... vẫn tiếp tục dòng sống vui, đẹp, nhân bản ấy, Vũ Hoàng Chương đã say sưa mô tả:

Nghiêng đôi vai
Tiến đôi chân
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió
Không biết nữa
Mầu xanh hay sắc đỏ…

Xã hội ta có đẳng cấp, nhưng không có giai cấp… chỉ từ khi có chuyện đấu tranh lật ngược vì lòng ghen tỵ uất hận thì đẳng cấp hưởng lạc cũ mới tàn đi, nhưng giai cấp mới khi có quyền, có tiền, thì cũng lại bắt trước y hệt các cụ cha ông đẳng cấp Sĩ thời trước, lại rượu , lại thuốc lá, lại nhảy nhót trong nhà văn hoá hay ở công viên… có điều chuyện ăn chơi phải có kiểu cách của nó, mấy anh Tầu phù mặc quần xà lỏn ra sàn nhảy ở Chợ Lớn bị phản đối, nhà hàng đóng cửa, vũ nữ trở thành kỹ nữ đàng điếm, thanh niên mặc quần ngắn, áo thung đưa đào…như thế là cưỡng bức nghệ thuật, mắt cáo tai trâu đòi nghe nhạc Mozart, xem tranh Matisse… viết chưa xong chính tả, cũng nhắn tin iPhone iPad, Facebook, ngồi Starbucks chúi mũi chơi games ! rồi Valentine Day, Mother Day, Father Day…còn sôi nổi hơn ở Mỹ, giá cụ Tản Đà sống dậy chắc phải than : văn minh Đông Á Trời thu sạch, tràn lan điện tử lẫn khói mù !
*
Chiếc cầu thang cong vòng Maxim còn ưom gót giầy escapin giai nhân, còn phảng phất mùi nước hoa Chanel 5…bao đời vẫn thế, 50 năm hay 500 trăm năm, kiều nữ công tử vẫn dộn dịp đàn địch kèn trống, quay cuồng dưới ánh đèn xanh đỏ, những vòng eo thon, những tấm mông nẩy cong, hình hài thắt đáy lưng ong, buông làn tóc đen óng ả với nụ cười đáng trăm quan tiền… dẫu có tới Mustang Nevada, tới khu đèn đỏ Hoà Lan, Paradise Đức, tới bãi biển khoả thân Cap D’Adge, lần mò tới thăm di tích Pompei- mỗi kỹ nữ có phòng riêng với kiểu riêng…đâu đâu cũng chỉ có một sự thật nhân bản : đời là một cuộc chơi phối hợp nam nữ, tình yêu và tình dục, mọi chuyện khác là bày đặt phù phiếm, có tô vẽ đến đâu, thăng hoa đến đâu, thì vẫn thua một tấm thân ngọc ngà như dòng suối dẫn vào động đào tiền kiếp, lúc ấy là lúc thật sự con người nhận ra chân diện nhân sinh, bộc lộ rõ ràng nhân tình, trần truồng không che đậy nhân cách giả tạo do xã hội bồi đắp, xóa cộng nghiệp, chỉ còn biệt nghiệp mà thôi! 


Hạ Long Lưu Văn Vịnh
(từ: DĐTK)
 

Giới Thiệu Sách Mới: Bi Kịch Bản - Truyện dài Trần Yên Hòa

Thông Báo về việc thành lập Nhà Xuất Bản Bạn Văn Nghệ 2020


Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
TYH và Cindy Trần

 

 

 



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, September 18, 20207:23 AM(View: 135)
Trước khi đi lính, tôi cũng đã nghe nhiều người kể chuyện, đi Sĩ Quan Đà Lạt bị huấn nhục dữ dội lắm, tôi chưa biết được nên không tưởng tượng nổi, đến khi tụi tôi dừng xe tại cổng Anh Đào, đứa nào đứa nấy cũng lê thê lếch thếch vì đi đường mệt mỏi, tuy ''đi máy bay quân sự'' nhưng chỉ được ''ngồi trên sàn'' nên ai nấy cũng nhừ người, lại thêm những quân trang quân dụng mang theo như balô, nón sắt,''sac marin'' nặng trĩu áo quần, vật dụng, nên khi xuống xe GMC, các Niên Trưởng khóa 1, quần áo kaki vàng, bê rê xanh đậm, phu-la xanh, thắt dây lưng cổ truyền, ra dàn hàng ngang đứng đón là tôi thấy mệt xỉu rồi. Khi các niên trưởng hô,''các anh bắt đầu chạy theo tôi'' tôi ôm xắc ma-ranh, vai mang ba- lô và chạy. Ơi những hòn đá cuội bên đường, ơi những đồi thông, ơi ''những hoa mộng'' như Đồi Cù, Rừng Ái Ân, Thung Lũng Tình Yêu ở đâu không thấy, chỉ thấy trước mắt tôi là bạn bè đang tơi tả. Từng tốp Niên Trưởng chia nhau ra ''quần'' chúng tôi, hết tốp nầy đến tốp khác, nhiều lúc mệt quá
Tuesday, September 15, 20207:32 PM(View: 167)
Nhật Tiến cầm bút rất sớm, từ thuở học sinh đã mơ làm văn sĩ, lập bút nhóm có tên là Gieo Sống, có truyện ngắn đầu tay Chiếc nhẫn mặt ngọc được đăng trên báo Giang Sơn, năm ấy Nhật Tiến mới 15 tuổi. Di cư vào Nam năm 1954; ban đầu sống ở Đà Lạt, Nhật Tiến viết kịch truyền thanh cho Đài tiếng nói Ngự Lâm Quân (thời còn Hoàng Triều Cương Thổ). Ít lâu sau đó, gia đình Nhật Tiến dọn về Sài Gòn. Không tốt nghiệp trường sư phạm nào nhưng năm 21 tuổi anh đã bắt đầu đi dạy học môn Lý Hoá tại các trường trung học tư thục, ban đầu ở các tỉnh Miền Tây như Bến Tre, Mỹ Tho ba năm sau đó mới về sống hẳn ở Sài Gòn. Truyện dài đầu tay Những người áo trắng được khởi viết và hoàn tất khi Nhật Tiến đang còn là một thầy giáo tỉnh lẻ. Tới Mỹ, không còn sống bằng nghề dạy học, Nhật Tiến đi học về máy điện toán/ hardware và sau đó làm cho một hãng Nhật đủ 15 năm trước khi nghỉ hưu. Tại hải ngoại, Nhật Tiến tiếp tục viết và xuất bản sách, sinh hoạt Hướng Đạo, hoạt động cứu trợ thuyền nhân. Hiện cư ngụ ở
Monday, September 14, 20206:43 AM(View: 432)
Những buổi chiều sau khi đi học quân sự ở trường Võ Bị Quốc Gia về, hay các buổi học Văn Hóa trên Đại Giảng Đường về, chúng tôi được sắp hàng ngay ngắn để vào Phạn Xá để ăn cơm chiều. Tôi không hiểu chữ Phạn Xá lấy ở đâu ra. Phạn có nghĩa là ăn (có lẽ thế). Phạn Xá là Phòng Ăn. Nhưng dùng chữ Phạn Xá (có lẽ) nó lạ hơn, trang trọng hơn, nó cho người nghe có cảm giác mình vào ăn ở một căn phòng sang trọng. (hay đại tá Lâm Ngươn Tánh là người Việt gốc Hoa nên muốn dùng chữ Tàu cho có vẽ kiểu cách). Thật ra Phạn Xá của trường cũng chẳng có gì sang trọng. Căn phòng lớn, lợp bằng ngói micro ximăng màu xám, thềm tam cấp bước vào Phạn Xá cũng bằng xi măng. Nơi phòng ăn này cũng là một nơi các niên trưởng đã "huấn nhục" tụi tôi bằng mọi cách, như đem những bức thư tình từ các "nàng" ở các miền quê gởi lên thăm các chàng ở đây. Bức thư được đọc lên cho mọi người cùng nghe và "người nhận thư" phải giải thích mọi điều trong thư, cho các niên trưởng nghe và các anh em học viên cùng nghe. Có khi
Tuesday, September 8, 20208:43 PM(View: 370)
Anh em SVSQ nghe tin ông đi cũng thở phào nhẹ nhỏm, bởi vì ông là một chỉ huy trưởng rất "rết lô", nói theo nghĩa bình thường là ông khám súng, khám doanh trại, khám rất kỹ, nhưng về chiến thuật bộ binh, thì ông không biết gì, để đến nỗi, khi địch đánh vào trường khiến hơn 40 tu sĩ tuyên úy Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Tin Lành và một số SVSQ Khóa 2 chết. Xác của họ đã được bỏ vô hòm, chất đầy cả đại giảng đường, thật là những ngày bi thảm. Nhưng rút cuộc rồi ông cũng ung dung thăng chức tướng và đi nhận nhiệm vụ mới, ngon lành. Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh là một đại tá Bộ Binh. Ông xuất thân Khóa 4 trường Võ Bị Quốc Gia. Đọc trong bản tiểu sử, đại tá Quỳnh đã từng là tỉnh trưởng tỉnh Quảng Trị, Trưởng Phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu...Đại khái là Đại tá Quỳnh cũng đã giữ một số chức vụ quan trọng trong thời gian trước đây. Nên khi ông về làm chỉ huy trưởng, đám SVSQ chúng tôi vui hơn. Trong cách giao tiếp, ông rất thoải mái, tuy nhiên chúng tôi vẫn luôn giữ lòng kính trọng ông.
Friday, September 4, 20207:03 AM(View: 293)
Thiền Sư Nhất Hạnh sinh năm 1926, đã 94 tuổi đời, 78 tuổi đạo, 60 năm rong ruổi Đường Xưa Mây Trắng, hiện đã trở lại chùa Từ Hiếu, nơi khởi nghiệp, chờ ngày viên tịch. Đời thế gian đã khép lại, mọi bỉ thử của thế gian cũng trôi đi theo luật vô thường, cái còn lại là hào quang trí tuệ sắc bén, một luồng giác âm vang vọng Đông Tây, một vết chân tinh tiến đầy nghị lực… Người sau, dù là Phật tử hay không, dù Tây hay Ta, dù tả hay hữu, đã là trí thức, muốn tỉnh thức, muốn tu luyện Tâm Thân, muốn giải thoát khỏi hờn giận đau thương của cuộc sống, không thể không đọc sách, không thể không nghe video ghi âm thuyết pháp Nhất Hạnh , và càng đọc, càng nghe, càng sực tỉnh, càng hiểu chính mình hơn, càng sáng nghĩa hơn. Thời 1950-60 kinh sách thì ít ỏi mà sách bàn về Đạo Phật thì nhiều : Mở đầu với cuốn Phật Giáo Đại Quan của Phạm Quỳnh, Phật Lục của Trần Trọng Kim... thời tiền chiến, tiếp nối với các sách vở rất thâm hậu của học giả Nguyễn Đăng Thục, Thu Giang Nguyễn Duy Cần, Đoàn Trung Còn,