TIỂU SỬ:
Tên thật: Nguyễn Đường Thai
Nơi sinh: Thanh Hóa, Bắc Việt
Năm sinh: 3/3/1938
Hiện đang sống tại SÀI GÒN.
TÁC PHẨM:
Trước 1975: Trong Nỗi Buồn Vàng 1971, Một Mình Như Cánh Lá 1973
Sau 1975: Phía Sau Một Vầng Trăng 1995, Khói Tóc 1996, Tuyển Tập Thơ HẠC THÀNH HOA 2013 , Chỉ Còn Những Ngày Chủ Nhật 2020.
HẠC THÀNH HOA sống với nghề dạy văn cấp trung học liên tục từ trước 1975 cho đến lúc nghĩ hưu. Thơ ông có mặt từ thập niên 60 trên các tạp chí văn nghệ miền Nam như Văn Nghệ Tiền Phong, Tiểu Thuyết Thứ Năm, Văn, Khai Phá, Thời Tập… Ông đã sinh hoạt gắn liền nhiều năm ở miền Đồng Tháp, và lập gia đình với người đẹp bản xứ Sa Đéc.
Có lẽ do công việc giáo dục ảnh hưởng đến sáng tác nên thơ ông hiền hòa trong cách diễn đạt. Lục bát của ông có những câu thật ấn tượng bởi ngôn ngữ và hình ảnh trữ tình đằm thắm:
…
Đành như sương khói bên người
Nắng vàng hoa cúc một thời yêu em
…
Chồi vui chưa trổ cành không
Mù mưa giăng một nhánh sông âm thầm
Tình người bờ đá trăm năm
Sóng tình tôi cuộn trên dòng nước xuôi
…
Đời ông dù không có những biến động lớn so với thời đại nhiễu loạn, HẠC THÀNH HOA cũng có một ám ảnh thường xuyên là ánh trăng với niềm cô đơn da diết đã để lại nhiều dấu ấn trong hồn thơ.
…
Đêm nào cũng tựa màu vôi trắng
Ngồi nhìn một lũ thạch sùng câm
Ngoài song đỏ một vầng trăng héo
Trước đèn đời vẫn tối như bưng
…
Dưới bóng trăng mình ta một cõi
Đất trời im vắng giấc cô miên
…
Nhưng hẵn là do bản tính hiền hòa và nội tâm phong phú nên đời sống khá ổn định, hiện nay ông vẫn làm thơ đều tay dù đã hơn 80.
TRÍCH THƠ:
Về nhánh sông xưa
Ngày chim về bến sông xưa
Sóng đêm vỗ lạnh đôi bờ héo hon
Mây đen ngậm đắng bồ hòn
Trăng sao nghe cũng vừa tròn tuổi đau
Đời chao cánh vạc đêm thâu
Cây xanh một bóng nỗi sầu khoe tươi
Em đi áo mỏng bên người
Rưng rưng cát bụi một đời lang thang
Tập san VĂN số 133
Trên Bờ Đá Tình Người
Chồi vui chưa trổ cành không
Mù mưa giăng một nhánh sông âm thầm
Tình người bờ đá trăm năm
Sóng tình tôi cuộn trên dòng nước xuôi
Hang sâu chim ngủ phận người
Trơ vơ cột khói thở trời mây đen
Nẻo đời mai có còn em
Nhìn cây rủ bóng hồn im nắng tà
Ngại mây gió đuổi phương xa
Trời xanh sợi khói giăng qua bãi nào
Những ngày gió đợi trên cao
Trong mưa phố vắng bước sầu ngựa ô
Xe nào mai ngọn gió đưa
Chim quên tiếng hót nghe thu xuống cành
Tập san VĂN số 135
Trong Nỗi Buồn Vàng
Mây về từ bãi dâu vàng
Dấu chân biển động mưa tràn bến song
Gió tha hương cánh phiêu bồng
Bóng trăng suông lại theo dòng nước xuôi
Đành như sương khói bên người
Nắng vàng hoa cúc một thời yêu em.
Mây về theo những đêm mưa
Nắng soi đỉnh ngọn cây thưa gần tàn
Nghe trời nhớ gió mênh mang
Buồn ôm kín cả không gian vào lòng
Nay còn trên nẻo đường không
Gót nai rụng tiếng chiều trong sương mù.
Tập san VĂN số 153
Mơ Thành Mây Trắng
Ngày đi đời xế thu tàn
Buồn trông theo ngọn gió vàng qua sông
Tôi ngồi đốt lửa chiều trông
Khói bay trắng khắp mùa đông trong rừng
Xanh từ hạt máu rưng rưng
Xuống vô cùng những đêm từng lá rơi
Hừng đông nguyệt vội xa rồi
Biển qua và bóng mặt trời lên cao
Trong tôi trăm mảnh lụa đào
Nhịp buồn của cánh dơi vào hoàng hôn
Với em cũng ánh trăng suông
Lòng ơi chưa mãn một cơn đau dài
Từ trên đỉnh sóng tình phai
Mơ thành mây trắng bay ngoài khói sương
Hoang Đường
Như trái đất ngày chưa tìm ra lửa
Trên than hồng rực rỡ phiến môi em
Ta đốt cháy một đời thanh củi nỏ
Nay tro tàn còn vất vưởng trong đêm.
Khi lửa tắt và núi rừng sụp đổ
Bóng ta dâng ngập cả một trời sương
Đêm u uất hồn ta như dáng khói
Thẩn thờ trôi trong bóng nguyệt hoang đường.
Thi tập MỘT MÌNH NHƯ CÁNH LÁ
Trong Cơn Sốt Màu Vàng
Từ thuở nhìn trăng khoác dáng thu
Tình mang lên đỉnh sóng sương mù
Đêm nghe trái đất bay vào mộng
Hồn đã nhập vào mỗi ánh tơTừ thuở yêu trăng mây chợt sầu
Đời buồn trao cánh gió đêm thâu
Đêm nao chết giữa lòng trăng lạnh
Nguyệt tỏ không chừa một lối đauChiều giữa tà huy khóc một mình
Rưng rưng từng giọt nắng ký ninh
Em đi mờ mịt như sương khói
Là biển quặn từng đợt sóng xanhTrở về đường cũ sao buồn quá
Hết những ngày hoa đậm tiếng chim
Xin những mùa thu qua trên phố
Đừng rải cúc vàng trong mắt điênChiều cúi đầu qua mấy phố buồn
Nắng lịm trên từng phiến gạch vuông
Cây cao lá rủ nghìn tâm sự
Gió vẫn nô đùa chẳng xót thươngĐến với em mưa đã ngập trời
Em còn đùa cả với tình tôi
Mỗi khi đêm gọi mưa vào nhớ
Là lúc em về trong mưa rơiEm nhớ gì không hỡi nguyệt vàng
Một dòng sông trắng hận mênh mang
Ta đi suốt một đời chưa hết
Màu nắng kí ninh ánh nguyệt vàng
Tập san VĂN 164
Trong khoảng trời tháng sáu
Áo tím từ đâu theo gió đến
Nhuộm tím thời gian tím cả trời
Lá cây buổi sáng xanh như ngọc
Thoáng thấy ai lòng chợt bồi hồi
Đôi mắt nào như men rượu nồng
Ta say trời đất cũng say chung
Ví bằng có được lưng hồ rượu
Cũng uống cho say chết một lần
Bàn tay nào vẫy buổi sớm mai
Sương tan trong điệu múa hoa lài
Trông con chim nhỏ hồn rét mướt
Năm ngón nhìn nhau khẽ mỉm cười
Nụ cười nào như bông hồng trắng
Lung linh trong nắng mới trao duyên
Mưa tự trời cao mưa rơi xuống
Lòng khẽ run hồn lả cánh bướm đen
Tiếng hát nào như suối nước trong
Nghe như gió thoảng tiếng dương cầm
Khoanh tay trước ngực trông trời rét
Ngập ngừng khói thuốc tỏa mênh mông
Đôi gót chân nào xinh rất xinh
Vui như chim hót buổi bình minh
Em đi từng bước trong hồn nhỏ
Mười ngón sương hồng ôi mong manh
Tháng sáu bầu trời như yếu lắm
Mây xám bay ngang mấy nóc nhà
Trời bệnh nên thường mưa gió mãiTôi cảm nặng từ mấy bữa qua
Áo tím từ đâu theo gió đến
Cho mưa nghiêng từng giọt mùng tơi
Thu đi bước nhỏ trên đường vắng
Xin đừng nhuộm tím cả hồn tôi
Hoang Đường
Như trái đất ngày chưa tìm ra lửa
Trên than hồng rực rỡ phiến môi em
Ta đốt cháy một đời thanh củi nỏ
Nay tro tàn còn vất vưởng trong đêm.
Khi lửa tắt và núi rừng sụp đổ
Bóng ta dâng ngập cả một trời sương
Đêm u uất hồn ta như dáng khói
Thẩn thờ trôi trong bóng nguyệt hoang đường.
Thi tập MỘT MÌNH NHƯ CÁNH LÁ
PHO TƯỢNG THẠCH CAO
Từ thuở mây vương dưới gót chân
Đời ta như chiếc bóng âm thầm
Mười năm theo nước trôi ra biển
Đôi bờ sông lạnh giữa đêm xuân
Đời ta thả nổi trên dòng nước
Sống như đang ngủ giữa cuộc đời
Dòng nước sẽ đưa về vô tận
Cầm bằng không có thế mà thôi
Ta sống như ngồi trên núi lửa
Ngày ngày lặng ngắm mặt trời quay
Lòng ta đã chín như là gấc
Đã nhừ như cháo trắng như mây
Mười năm ta sống như leo núi
Đời ta hoang vắng cũng như rừng
Mình ta tâm sự cùng trời đất
Trái tim rơi lăn lóc giữa đường
Chiều đi thơ thẩn trên bờ vắng
Sông trôi trôi cả tháng ngày xanh
Mười năm như bóng chiều vụt tắt
Nên đớn đau như kẻ thất tình
Hôm nay vẫn bước trên đường cũ
Dưới chân sỏi đá bỗng nghẹn ngào
Mười năm bụi phấn hòa nước mắt
Đem đắp thành pho tượng thạch cao
Thi tập MỘT MÌNH NHƯ CÁNH LÁ
Ngồi Dưới Trăng Tan
Khi trở lại thành phố sầu quá khứ
Mây bỗng tan thành lệ xót thương đời
Em bỗng chốc thành vầng trăng xa lạ
Nhỏ mật vàng cho đắng khắp hồn tôi…
Như con thú nhận mũi tên tẩm độc
Một phút thương em biết mấy thu sầu
Ta muốn lánh mọi người nghe tình khóc
Một mình nằm chết lặng giữa hang sâu
Rất sợ phải nhìn trăng mới mọc
Một vùng ánh sáng lạnh buốt thân
Trăng càng cao hồn càng điên điên mãi
Nguyệt bạch tan thành một cõi băng
Trăng thành nước lạnh xối trên da
Vàng phai từ độ bóng nguyệt tà
Những đêm mặt đất mênh mông quá
Một bóng ta dài xa rất xa
Từ nay xin trăng đừng mọc nữa
Mỗi giọt trăng mang một biển sầu
Trăng nhìn đắm duối làm ta sợ
Những sợi tơ mềm đủ giết nhau…
Khi trở lại thành phố sầu quá khứ
Mây đã tan và trăng đã tan rồi
Chỉ còn lại nỗi sầu như con thác
Cứ đêm ngày tuôn mãi xuống lòng tôi
Thi tập MỘT MÌNH NHƯ CÁNH LÁ
ĐÊM SÂU
Thắp trăm ngọn nến trong đêm
Lất lây những bóng tôi trên cõi đời
Đêm sâu cùng tận kiếp người
Cái tôi náo nức tới hồi ngủ yên
Bóng tôi là của bóng đêm
Đời tôi một cõi đời riêng ngậm ngùi
Niềm vui chỉ ghé môi người
Sau lưng thành phố mình tôi âm thầm
Đêm từng giọt nhỏ lạnh căm
Thâu trong cái ngáp trăm năm vụng về
Tiếc Đời Sao Băng
Em còn bóng mát đầu sông
Nắng đi trải lụa nằm hong tơ chiều
Bụi mờ lạc nẻo chân xiêu
Hàng cây lượn khói tiêu điều chưa tan
Em còn tươi búp ngọc lan
Hương bay từ cõi thiên đàng nào xa
Kiếp trần trơ một hồn hoa
Thương mây trắng những ngày qua biển sầu
Em còn vầng nguyệt đêm thâu
Từ nao nao ánh hỏa châu cuối trời
Chim qua trăng sáng tuyệt vời
Chợt bâng khuâng tiếc thương đời sao băng
GỬI NGƯỜI KHÔNG QUEN BIẾT
Gửi một người em không quen biết
Giọt lệ sầu ta tự buổi nào
Có vầng mây rớt trên hoang đảo
Ngồi đây mà khóc chuyện chiêm baoNgày về quê hẳn xa xôi lắm
Cọc đã chôn sâu dưới lòng sông
Mười năm không thấy con cá lội
Dải nước phù sa đục một dòngỞ đây họ sống bình yên quá
Trăng sao là chuyện của đất trời
Gió mây là của người khờ khạo
Hạnh phúc đâu cần tìm kiếm xa xôiTừng đêm ta thấy trăng, sao khóc
Ngày gió mây than thở với trời
Riêng ta cũng cầm lòng không đậu
Bởi chính vì ta cũng lẻ loiĐến nay đã sống gần mấy kiếp
Bên một dòng sông lá mục nằm
Chỉ thấy hư không lên tiếng gọi
Đã mấy mùa đứng ngó mưa câmỞ đây ta sống sống độc lắm
Đời vẫn như chiều thu lá bay
Dòng sông quen quá mà sao lạ
Ta vẫn người xa mới tới đâyNay đã hơn mười năm thèm khát
Thèm áo em bay tiếng hát lưng đồi
Ngày vẫn lang thang cho quên đói
Đêm nghe sóng vỗ thấy bèo trôiTa như chiếc bóng trong gương đục
Mỗi ngày cơn bệnh cứ tăng thêm
Nằm đây đã mòn chăn rách gối
Để nghe thạch sùng chắc lưỡi đêm đêmTa lỡ chọn lầm căn gác hẹp
Chân mòn trên những lối đi quanh
Đến nay bóng tối càng thêm đậm
Bóng tối muôn đời vẫn lặng thinhBạn ta xa lắm nên nào biết
Sông thì đầy mà máu cứ dần vơi
Chiều chiều sóng nổi bùn đen dậy
Ngồi nhìn nước đục xót thương đờiBạn ta cuộc sống u nhàn lắm
Sao ta còn nặng một chiếc gông
Áo cơm cứ níu chân mây lại
Làm sao chim hót nổi trong lồngÔi nợ áo cơm ghì sát đất
Quanh ta nước đục bợn lòng thơ
Những muốn rảnh rang mà trả nợ
Nợ gió trăng và nợ của sông hồTừng đêm mộng thấy mình hóa bướm
Thảnh thơi không vướng bận chi đời
Tỉnh dậy giận thân không bằng mộng
Trên nóc mùng treo một cánh dơiGửi một người em không quen biết
Thơ ta chưa cạn hết niềm đau
Đời ta nay đã tan thành mộng
Ai người sẽ khóc ta mai sau
Giai phẩm VĂN 12/10/1973
Nguyễn Thanh Châu
(AZ, sưu tầm và gởi)11033
Acacia Parkway
Garden Grove, CA 92840Tel: 714 982-6979
Fax : 714 - 982-9307Trân Trọng Kính Mời
Quý độc giả và thân hữu (Orange
County ) đến mua thuốc ủng hộThanks