DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,400,935

Hà Nguyên Du

Saturday, December 24, 201112:00 AM(View: 26858)
Hà Nguyên Du
Hà Nguyên Du



hnd_i85-

nhà thơ Hà Nguyên Du



Tuổi Canh Dần. Sinh quán: Tây Ninh.
Nguyên ký giả, thuộc nghiệp đoàn (viết báo) 
ký giả VN do Nguyễn Khánh Giư làm chủ tịch.
SQ/QLVNCH/Tác chiến/ SQ/CTCT...
Làm thơ lúc vừa lên trung học. 
Thơ khởi đăng nhiều từ 1968 qua một bút hiệu khác...
Nguyên C
ựu Tù Nhân Chính Tr.
Sang Hoa Kỳ năm 1990 - H.O 5.
Thường đăng thơ trên các tạp chí Văn Học Nghệ Thuật Hải Ngoại:
Khởi Hành, Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21, Tạp Chí Thơ, Chủ Đề, Tinh Hoa, Hương Văn, Văn Phong, Phố Văn, Nguyệt San Nghệ Thuật (Canada), và các tạp chí VHNT (E-Magazine) trên internet như : www.saomai.org, www.nhanhnho.org, www.nhanvan.com, www.honque.com.

Tác phẩm đã in:

  • Trong Mùa Lá Xanh 1970 - thơ (in chung)
  • Lối Khác 1998 - thơ
  • Thơ Hà Nguyên Du (Anh Biết, Em Yêu Dấu) 2001
  • Vầng Thơ Trên Đóa Quỳ Vàng (2005)


môi em dòng sông cuốn anh lá mỏng..



môi em dòng sông cuốn anh lá mỏng...
mắt em cơn trốt hốt anh hạt bụi ...
thuở của những trang thần kinh còn thơm mùi giấy mới ...
cuốn hốt anh như điên không còn nhớ bến bờ nào qua vòng
quay xoay tít mộng mị nay tỉnh ngộ với ngổn ngang số phiến
vỡ trong túi nhớ trên đường hành canh ví như một hành giả
chân phương đi tìm siêu nhiên luôn thiền chỉ vào một cõi
cõi như cõi của anh là thơ ... là thơ của thơ thơ... là thơ của
hơi thở thường nhật đến cả không rời ra lúc làm tình với em
cả lúc ngồi trong restroom hồn vẫn thả hồn thơ về bên trời

chôn nhau còn có nhiều người thơ người văn cùng quẫn với
bao kẻ phản tỉnh phản phé đang trầm cố trong dòng nghịch
lý vô lương bất nhẫn đang mang tấm lòng luôn sục sôi theo
nghĩa cả hào hiệp lại ngồi bó gối khoanh tay trong tư thế
đề kháng hạn hữu khi cơ thể mẹ mình bị ung thư nhưng
không tuyệt vọng vẫn say truy cứu niềm tin vào kiến thức
khoa học tiến bộ của con người rồi ra đến lúc sẽ có thuốc
chữa như bầu trời tình yêu anh và em với cơn gió trí năng

sẽ đuổi tan hết đám mây đen chằng chịt quấn vào không
gian ta như một vành khăn tang gây thiếu lượng ánh sáng
và môi sinh cần thiết mà chúng mình cần có để cùng soạn
những lời thơ nốt nhạc với những hợp âm logic cho cuộc
trình tấu vào tương lai ít tai ương tợ tiếng hót thê thiết của
đàn chim thiên di từ những quằn quại lắm nỗi khắc khoải
luôn ám ảnh gần ba mươi năm hơn một thế hệ đời con người
thế hệ chịu những nhồi nhét quái đản vào xương thịt và óc

não non nớt vô tội vạ của cái gọi là lớp cha anh đi ra ngoài
học đòi các thứ lai căn quái ác mang về nhà làm tình làm
tội con em hiền lương để rồi lẩm cẩm quẩn quanh cũng trở
về với tự nhiên tự do nhân bản con người mà trời đất dành
cho mỗi chủng loài dưới ánh lung linh nhật nguyệt đầy tuyệt
diệu của vũ trụ bao la mà chúng mình như những hạt tinh thể
hòa tan vào nhau tan vào dòng thuần khiết thiên nhiên trong
cảm thức hạnh phúc chợt bắt gặp và tóm lấy một cách yêu quí
như khi môi mắt ta chạm vào nhau em cuốn hốt anh đi biệt mù


Thi Tập Vầng Thơ Trên Đóa Quỳ Vàng (2005)



NHỮNG MẢNH

VỠ CUỐI THÁNG CHẠP/01


1.

tình như cây nghiêng!!
còn một ít rễ ...
cảm giác mình như quả chín rơi xuống nền mống thế hệ!!
vỡ tung hết chiều kích vóc dáng...
mình đi tìm mình mảnh nát trược vô vọng
tưởng đến vệt sáng các vì sao rơi nhiều bụi thạch nham
cõi hụt hẫng nhưng không có sự phó thác
không các thứ thần hay thế quyền
chỉ tình yêu nơi trái tim nóng bỏng em
chỉ ước vọng từ khối óc tra vấn anh
cho anh tự vạch lối đi trong rừng thiêng dầy đặc
có những ngổ ngáo sự quẫn bách
sự lếu láo mấy bộ lạc
hình thành nào nơi anh bao nhức nhối??
vẫn thấy thẹn mình khi mở mắt chào ánh mai
khi bật dậy biết mình còn thở !!

2.

hơn năm mươi năm hữu hình ...
chỉ làm toàn việc hư không!!
vẫn cố tập hồn mình như chiếc phao
khi trái tim đau và nặng như đá chìm đáy lũng!!
khi hỗn mang là chiếc gậy thọc vào bánh xe ta đang quay
em tự thán cõi rác rến và ác quỷ !!
cõi biến ta thành những tên tù lương tâm
thành những tên di dân sùng nhớ quê hương!!
mãi xiết rên với nghiệt oan và nghịch lý!!
những lúc nhúc nghịch lý luôn cựa quậy ...
những lểnh nghểnh ngang ngược đang hoành hành ...
và ơi! em làm gì cho anh ?
anh làm gì cho em ?
thịt da này của tình yêu hay chất liệu ngòi thuốc nổ ?
ta treo hạnh phúc như một giải thưởng đắt giá ...
đặt mùa xuân như trò chơi game ...
cầu nguyện riết rồi cũng thấy mỏi mệt!!
... anh mơ em như hạt phấn hương
để mỗi lần hôn em anh hít vào cho trọn vẹn ...
... anh mơ thịt da em như trái táo
để anh nhai cho gọn mỗi khi mình mây mưa ...
tưởng biển cả cũng là em!
ngỡ sông núi cũng là em!
thế giới sống có gì không mà nói thiên đàng??
mà bàn địa ngục ??

3.

và ngàn năm
và trăm năm
những lối những ngõ những cửa những động
những cấu trúc lịch lãm
những cấu trúc khắc nghiệt
những cấu trúc ác quái
những cấu trúc tồi hại
đưa bước ta đi về đâu ...??
ràng buộc ta thể nào ...??
hỡi em của tình yêu và thù hằn!
của nanh vuốt và văn minh
của cuồng tín và nhân danh
hẳn chúng mình không còn lệ để khóc...
cả đang hay sau khi đôi tòa tháp đổ !!
cùng bao chuyện gì sẽ xảy ra ...
sự tái cấu tái trúc của ai gọi là loài người ??
của ai gọi là văn minh ...??

4.

đời lá chúng mình sắp hết màu xanh
lại còn lắm bọ sâu đang bò trên cây
thời gian định cho ta con số nào gọi là mệnh??
mình biết mình chẳng còn bao nữa lìa cành??
sao em còn ngồi ngóng sao chờ trăng??
để mực độ yêu có lúc tưởng như xuống vạch chót
hãy chỉnh nó lên đến đỉnh đi chứ em ?!
và cố để mãi đó đến khi thế giới này...
ở đâu cũng có hòa bình...
... và điều đó sẽ không bao giờ xảy ra
và chúng mình phải buông xuôi cho mực độ yêu thăng trầm !!


Thi Tập Vầng Thơ Trên Đóa Quỳ Vàng (2005)



BÍ ẨN EM ...
QUÊN TA ĐỜI THỦY THỦ

( với hai nhà thơ PN & QD )

chạnh suốt bảng lảng
bước bào ảnh!!
gõ lạch cạch vết rạn quá khứ !?
em không dưng ...
đủng đỉnh xua tay!
cửa tình lá chắn!
ta thân lữ say trăng ...
nào lụy ngang??

nhận chân bước đi
sai phương lệch hướng
thui chột thiên bẩm
xót cõi thịnh âm!
thấu xanh
vẫn nhắp nhả co giãn
mấy mươi năm
mọc sao nên cây !?
với bứng đốn cắt tỉa!!
hoa đâu cho em?
trái đâu cho ta ?

còn đam mê ơi! là chiếc tàu ngầm
thám hiểm thâm cung
khám phá đại dương
bí ẩn em ...
quên ta đời thủy thủ!!
ơi! thế giới huyền diệu biển ...
em tuyệt mỹ nhân ngư!
kia rừng rong ...kia cao ốc san hô
kia ngọc trai... kia kho tàng khoáng sản
kia muôn loài muôn vóc dáng hay hay
ta muốn thì thầm bằng ngôn ngữ riêng
hỏi về đời sống biển ...
như hỏi mênh mông cõi người ...

 
Thi Tập Vầng Thơ Trên Đóa Quỳ Vàng (2005)

Hà Nguyên Du

 


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, October 24, 202012:15 PM(View: 123)
Khi chỉ mới đọc truyện đầu tiên, truyện mang tên của tựa đề cuốn sách, Mặt Trận Ở Sài Gòn của Ngô Thế Vinh, tôi đã có ước muốn, được hỏi ngay, những anh hùng mà ông
Thursday, October 22, 20208:56 AM(View: 118)
Phan Nghị là nhà báo, vừa là tay chơi, cái gì anh cũng biết, cũng thử chơi qua, nên sự hiểu biết của anh dồi dào. Dân Hà Nội chính hiệu, không ngón ăn chơi nào ở Hà Nội anh không biết, từ phố thịt chó đến nơi ăn chơi khác.
Tuesday, October 20, 20204:34 PM(View: 107)
Dẫu cuộc tang hồ anh đã rong rêu như kiếp rừng dã thảo, thời gian đã loang lỗ
Saturday, October 17, 20209:33 AM(View: 193)
Như mọi weekend, vừa uống xong ly cà phê sáng, nhìn ra đường, đã thấy vợ chồng Nghiêu Đề dừng xe sát lề, trước nhà. Chàng mở cửa xe xuống trước, chờ vợ tắt máy, xem lại dung nhan qua kính chiếu hậu
Thursday, October 15, 20208:19 AM(View: 231)
Tôi đã đến với “TÔI CÙNG GIÓ MÙA” của nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp, bắt gặp “Mưa ở đây như mưa ở quê nhà” để cùng chia sẻ với ông một đoạn đời “mưa” khốn khó, khi ông đang như con chim bay trên bầu trời rộng