DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,397,316

Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 2)

Monday, August 3, 20205:04 PM(View: 632)
Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 2)
Tháng ngày "lính lác"

TYH3_0
(tiếp theo)


2.

Tôi mang cái túi xách trên vai, nhẹ hèo. Bước khỏi chiếc xe vespa của anh Tôn. Chiếc xe kềnh càng, to đùng, nhưng chạy máy êm re. Anh Tôn làm việc ở nhà máy điện Quảng Ngãi, nay mới đổi về làm tại Đà Nẵng được khoảng một năm. Anh có nhà cửa đàng hoàng, vợ con bảy, tám đứa, nhưng anh sống rất bạt mạng, nhậu nhẹt lu bù. Tuy vậy, anh là người làm ra tiền, quảng đại, hào sảng.

Tôi nói với anh Tôn:
- Thôi em đi nghe anh Tôn. Cảm ơn anh đã giúp em, hồi hôm nhậu với anh một bữa đáng đời. Vui quá.
Anh Tôn nói nhỏ bên tai tôi:
- Thôi em đi vào đi. Khi nào được phép ra chơi, nhớ ghé nhà anh, đừng ngại gì hết, nhé. Em nhớ địa chỉ, đi xe ôm có mấy chục bạc.

Tôi dạ nhỏ rồi bước vào chỗ bên phải cánh cổng của Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, có chòi canh với người lính gác đứng bên trong.
Tôi lục túi lấy cái Thẻ Căn Cước và cái Sự Vụ Lệnh, cầm tay. Rồi đến gần nói với người lính gác:
- Thưa anh, tôi có Sự Vụ Lệnh vào trình diện ở đây. Xin anh cho vào.
Người lính gác đưa tay cầm lấy 2 tờ giấy, đọc xong, anh nói:
- Được rồi. Anh vào đi. Anh vào trong Bộ Chỉ Huy trình diện với Ban Nhân Viên.
Tôi nói:
- Cảm ơn anh.

Người lính gác bước ra mở cổng cho tôi vào. Bên trong là một khu đất rộng...Có một dãy nhà tôn san sát lố nhố người, họ bận đồ lính rộng xềnh xoàng, nằm ngồi trên các chiếc giường sắt đôi, trên một, dưới một...
Tôi bước vào xế bên một dãy nhà như là văn phòng. Văn phòng có kê một dãy bàn, và có những người lính đang làm việc.
Tôi hỏi một người lính:
- Thưa anh, phòng trình diện ở đâu, anh làm ơn chỉ dùm.
Người lính nói:
- Anh vào trong đi, đến thấy có ghi hàng chữ là Phòng Trình Diện.
Tôi cảm ơn rồi đến chỗ theo lời hướng dẫn của người lính. Bước vào thì gặp một trung úy lo coi về việc các khóa sinh. Tôi đưa giấy tờ ra cho viên sĩ quan, và ông theo tờ giấy, ghi tên tôi vào hồ sơ. Xong, vị trung úy nói:
- Bây giờ anh theo tôi xuống phòng bên kia. Trong lúc chờ đợi đưa anh vào huấn luyện ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, anh tạm thời ở đây. Căn phòng này chứa các bạn cùng khóa anh đấy, cũng mấy chục người, họ trịnh diện cũng được một tuần rồi. Các anh sẽ ở chung với nhau. Phòng này còn rộng, nhiều giường còn trống nên anh chọn giường nào cũng được. Anh đến cho biết chỗ, xong tôi dẫn anh đi lãnh quân trang.

Người trung úy dẫn tôi đến căn phòng lúc nãy tôi đã nhìn qua. Thấy tôi, các bạn kẻ nằm, người ngồi, trên các giường sắt. Họ vẫy tay và la to:
- Có lính mới anh em ơi!
Mọi con mắt đỗ dồn nhìn về phía tôi. Tôi cũng vẫy tay chào lại các bạn. Tôi chọn đại một chiếc giường sắt bỏ không và nói với viên trung úy:
- Tôi chọn giường này.

Xong, viên trung úy dắt tôi đi lãnh quân trang. Lãnh 2 cặp đồ lính rộng, một đôi giày bố & vớ, giây nịt, nón lưỡi trai, bi đông nước, sac marin...
Người trung úy dặn thêm:
- Anh vào đây rồi là anh đã là người lính, phải chấp hành mệnh lệnh. Sáng thức dậy 5 giờ, chuẩn bị sinh hoạt, lãnh phần ăn, uống. 6 giờ ra sân tập thể dục...Khi trại có chuyện làm việc, anh phải chấp hành. Có thể thứ bảy, chủ nhật các anh được ra phép thăm nhà, nhưng đi về phải đúng giờ. Các anh ở đây khoảng một đến hai tuần, nếu có chuyến bay thì các anh đi. Thôi anh về phòng, thay quần áo lính...ở trong này không được bận đồ dân sự.

Tôi ôm mớ quân trang quân dụng về phòng, để trên giường và bắt đầu thay quần áo. Lần đầu tiên bận cặp đồ lính rộng xềnh xoàng, còn thơm mùi vải mới, tôi chợt thấy lòng buồn buồn. Thế là giã từ đời sống dân sự, giã từ những ngày tự do bay nhảy ngoài đời, giã từ những buổi lên lớp giảng bài cho học sinh. Giã từ em, giã từ!

Dù là lính mới đối với các bạn trình diện trước tôi hai tuần. Các bạn này là những bạn sống ở các tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngãi và Đà Nẵng. Cũng "cùng một lứa bên trời lận đận", qua tiếp xúc ban đầu, có bạn cùng lớp với tôi, có bạn học hai, ba năm đại học, lấy được mấy chứng chỉ luật khoa có, văn khoa có, khoa học có. Được các bạn tâm sự, là muốn vào trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị vì nghe cái tên trường quá hay và cũng muốn có một tương lai - sau này được làm ở văn phòng, hay những đơn vị Chiến Tranh Chính Trị ở hậu phương - chúng tôi cùng nhau có những mơ ước thật tốt đẹp về tương lai mình.

Ở Trung tâm 1 tuyển mộ nhập ngũ, chỉ loanh quanh: tập họp, làm vệ sinh doanh trại. Rồi về phòng nghỉ, đấu láo, kể chuyện ngoài đời cho nhau nghe...Trưa, chiều, xuống phòng ăn, thức ăn của lính tuy không ngon, nhưng trong hoàn cảnh sinh hoạt chung. Bọn tôi, ai cũng tuổi từ mười chín, hai mươi, hăm mốt... nên sức ăn ngồn ngộn. Lúc nào nhà ăn cũng "hết hàng".

Buổi chiều, sĩ quan trực cho tập họp để vào phòng. Các nhà bên kia những người trình diện thuộc thành phần giáo chức, trình diện đi học khóa 9 tuần...Các vị, ai mới vào sinh hoạt đời lính cũng ngơ ngác như nhau. Tôi nhìn thấy có thầy K, giáo sư dạy trường trung học TCV, thầy N, giáo sư PCT, còn nghe nói thầy Chánh Sở Giáo Dục thành phố Đà Nẵng nữa. Họ thường tập họp trễ, đứng trong hàng lộn xộn, cũng bị phạt nhảy xổm, hít đất như mọi người.

Các bạn tôi gặp ở đây đều dễ thương, cởi mở. Chỉ có bạn Bích "khều" hay nghênh ngang, tôi nhìn Bích một lần, Bích dọa đánh tôi. Tôi đành xếp vó im lặng. Tuy nhiên sau này vào quân trường Đà Lạt, tôi và Bích cũng thân nhau, rất vui vẻ.

Tôi nhớ có Lê Quang H., Hoàng Đ., Trương H., Hà Thúc L., Trần Thanh Ng., Lữ Ch., Võ Văn H, Trần Quang H. Nguyễn Văn H, Lê Đại T, Hồ Ng, Hoàng Văn C, Nguyễn A, Nguyễn Đình H, Nguyễn Thế H, Bùi Minh Tr, Lê Phước B, Nguyễn Thanh V, Nguyễn N..., Nguyễn Ngọc Th...và...

Sau này, có 2 anh rút ra khỏi đám tụi tôi, đám Khóa 2 CTCT. Đó là anh Lê Phước B, và anh Nhật (tạm gọi vậy, vì không nhớ...). Anh Lê Phước B, trong những ngày đầu đã có lời nói, "chê" lính này rồi, và anh tìm cách rút ra. Sau đó, anh thi đậu vào Khóa Đốc Sự Quốc Gia Hành Chánh. Còn anh Nhật, thì vào trại Nguyễn Tri Phương, có việc đo chiều cao, phải trên 1m6, nên Nhật bị loại.

Tôi ghi nhận tên các anh, chỉ là để nhớ lại một thời, và vì thời gian cũng đã quá lâu, có thể lẫn lộn các bạn đi đợt 1 hay đợt 2. Nếu sai xin các bạn đại xá.

Trong các bạn cùng đợt này, có một bạn tên Trần Thanh Ng. Anh chàng hơi thấp nhưng mặt mày sáng sủa, đẹp trai, râu quai nón rất đàn ông...Tôi lân la nói chuyện, và kết nhau. Vì bạn Ng. đã học ở Luật Khoa SG, có 2 chứng chỉ luật. Ng. từng đi Đài Loan học về "nhà máy đường", về nhưng không đi làm, đến tuổi đi lính phải "nhảy" vào đây. Ng. đã từng làm phóng viên ở báo Điện Tín, thích làm thơ, viết văn...rất hợp với tôi. Ng. đã từng sinh hoạt về Văn Học Nghệ Thuật với các bạn văn nghệ Quảng Ngãi, như Phan Nhự Thức, Hà Nguyên Thạch, Khắc Minh...Ng. quen biết, giao tình thân thiết với nhà thơ Trần Tuấn Kiệt và họa sĩ Nghiêu Đề, nên tôi rất nễ phục Ng.

Từ hồi dạy học ở Mộ Đức, tôi về ở trọ cùng nhà thầy Lê Hữu Quả, tôi biết các anh văn nghệ ở Quảng Ngãi, các anh viết văn, làm báo. Tôi rất mê, nhưng chưa có điều kiện làm quen. Nay biết Ng. là bạn thân của anh đó, tôi rất nễ phục. Cho nên, có lẽ tôi và Ng. thân nhau là cũng từ tình văn nghệ, tiếp theo là tình lính.
Từ đó, Ng. là bạn thân nhất trong đời lính của tôi...cho đến bây giờ.


                                                                                        *

Tập họp, tập họp!
Tiếng còi tu huýt nổi lên xé tan cái im lặng của một đêm. Trời gần sáng. Cùng tiếng kêu to của vị sĩ quan coi phòng chúng tôi. Thời điểm này tôi không thấy có tân binh nào, hình như lúc này, ở đây chỉ nhận những người vào học sĩ quan, hay giới giáo chức sẽ học quân sự 9 tuần. Chúng tôi thì thanh niên phơi phới nên nhanh nhẹn hơn, nên khi nghe tiếng còi tu huýt và tiếng kêu của vị sĩ quan, thì vội nhảy xuống giường và nhanh nhảu ra sân tập họp.

Sau khi hàng dọc, hàng ngang thẳng thớm. Vị sĩ quan bắt đầu đếm nhịp cho chúng tôi tập thể dục, chim bay cò bay...Thực ra đây chỉ là trại tiếp chuyển nên vấn đề kỷ luật cũng lỏng lẽo, cùng lắm, bạn nào có nghịch phá thì chỉ phạt khoảng 20 hít đất hoặc nhảy xổm mà thôi.

Sau khi tập thể dục, vị sĩ quan hướng dẫn tuyên bố:
- Hôm nay, các anh về phòng chuẩn bị gọn gàng quân trang quân dụng, trưa nay khoảng 2 giờ có chuyến bay quân sự chở các anh vào trại tiếp chuyển Nguyễn Tri Phương, thuộc trung tâm huấn luyện Quang Trung, để các anh huấn luyện ở đây 9 tuần, cho qua giai đoạn tân binh. Xong rồi quý anh mới được di chuyển vế quân trường Đà Lạt.

Thế là chúng tôi đã ở đây gần 2 tuần. 2 tuần thời gian đủ để chúng tôi quen biết nhau. Tuổi trẻ dễ thân thiện, Nguyễn Ngọc Bích không còn hăm dọa đánh tôi nữa, tánh Bích phổi bò thế thôi, chứ không ghét bỏ gì anh em.

Nhìn lại và qua tiếp xúc, cũng nhiều anh có "nghề" về ca hát, có giọng hát bè, chỉ huy ban nhạc, hát đơn ca, hay sáng tác nhạc như Nguyễn Ngọc Th, Hoàng Đ, Lê Quang H, Trương H...

Anh em ai về phòng cũng vui, cười nói dỡn hớt vang trời. Vì chiều nay lên máy bay quân sự đi Sài Gòn. Tuổi trẻ, những chuyến đi là những niềm vui, thay đổi cũng là niềm vui. Ai cũng ngơ ngác khi nhìn về mai sau, khi nghĩ mình đi đúng hướng với những hy vọng, niềm vui theo như những tờ Bích Chương quảng cáo kêu gọi vào trường, dán đầy trên các nơi công cộng, rồi lên đài phát thanh, đài truyền hình trung ương, hay đài quân đội. Các đài TV địa phương, đài phát thanh mỗi tỉnh, mỗi thành phố, oang oang suốt ngày, là chúng tôi sẽ tốt nghiệp trở thành những sĩ quan văn võ song toàn, là những kỹ sư tâm hồn.

Miếng mồi quân đội đưa ra nhử chúng tôi ngon lành quá.
 
 

                                                                                           Trần Yên Hòa
                                                                           
(còn tiếp)

                                   * 


                                    *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, October 18, 20204:22 PM(View: 37)
Tôi chỉ là một công dân hạng hai cầm bút chứ không phải là nhà văn. Lại càng không phải là nhà văn có thương hiệu cho dù là cấp xã hay cấp nhà nước. Tôi viết trước hết cho các con tôi vì chúng rất mù mờ không hiểu cha ông chúng đã sống và đã chết như thế nào trong suốt hơn nửa thế kỷ dông bão vừa qua. Tôi có người bạn bảo bây giờ viết như Kinh Kha buồn. Nghĩa là biết chẳng tới đâu mà vẫn phải cầm lấy bút như cây chủy thủ. Tôi nghĩ còn hơn Kinh Kha buồn vì sông Dịch bây giờ chẳng những lạnh mà hoang vắng đến rợn người. Chẳng có một tân khách nào dám tiễn đưa. Cái đất Tần ấy lúc này đang ngút trời gươm đao bất trắc. Từ lúc nạn đói năm Ất Dậu đến nay có bao nhiêu triệu công dân hạng hai Việt Nam đã chết? Hai triệu? Năm triệu? Hay mười triệu? Chết vì đói, vì thủ tiêu, vì đấu tố, vì tố cộng, vì Mậu Thân, vì cải tạo, vì vượt biên… Cho dù ở bên nào họ cũng chỉ là những nông dân nghèo, cả đời khát khao mảnh vườn thửa ruộng. Chính vì vậy mà họ bị lừa phỉnh, bị lợi dụng, bị sai khiến.
Wednesday, October 14, 20208:35 AM(View: 168)
Cách đây hơn bốn mươi năm, khi còn ngồi trên ghế nhà trường cấp III, có một lần, trong buổi ngoại khóa, chúng tôi được thầy H. B. N. bình bài “Tiếng hát sông Hương” của nhà thơ Tố Hữu. Thầy bị cụt một tay, người chỉ được một mẩu, đuôi mắt trái lại có mụn ruồi to đùng nhưng giảng văn thì cực hay. Dường như những khi đứng trên bục giảng, thầy đã hóa thân vào tác phẩm, để rồi, trong phút xuất thần, chuyển tải cái nhân sinh quan cộng sản của một ông râu xồm mãi bên trời Tây vào con tim ngu ngơ của đám học trò nông thôn, quần âm lịch, chân đất, vốn chưa biết gì về nạn mại dâm. Theo sự phân tích rất logic từ mỹ học Marx-Lenin, thầy khẳng định, cô gái sông Hương là nạn nhân của chế độ thực dân phong kiến, bị giày vò cả thể xác lẫn tâm hồn. Tuy nhiên, nỗi ô nhục ấy sẽ mất đi, người con gái vướng vào kiếp nạn ê chề sẽ được hoàn lương một khi Cách mạng vô sản thành công. Chân trời mới sắp mở ra. Những thân phận bọt bèo, lạc loài sẽ được sống trong một xã hội công bằng, hạnh phúc, đầy hoa
Sunday, October 11, 20203:27 PM(View: 144)
Vậy mà Lê mất đã một năm... Giờ này năm trước, tôi đang ở Việt Nam có chút việc, và cứ tưởng mình sẽ không đến dự kịp lễ tang của anh tại nhà quàn Peak Family. Nhưng may thay, cuối cùng công việc lại êm xuôi và tôi trở về Bolsa kịp đúng vào buổi sáng ngày di quan linh cữu của anh - nhà thơ của hằng ngàn bài thơ tình trong số đó có nhiều bài thuộc loại nằm lòng của rất nhiều bạn đọc Việt Nam, nhất là phái nữ. Dù phải trải qua chuyến bay dài, tôi cũng dễ dàng bỏ qua sự mệt mỏi để đến dự tang lễ và nhất là đến để đưa tận tay chị Hạnh Tuyền, vợ anh, chiếc cọ vẽ cũ của tôi. Trong một buổi sáng cà phê nào đó ở Little SG, anh đã từng ngỏ ý muốn tôi tặng một cây cọ đã dùng của mình cho bộ sưu tập những cây cọ vẽ cũ của các hoạ sĩ Việt Nam nổi tiếng mà chị cất công sưu tập bấy lâu. Và đó là lúc mà tôi thực hiện lời hứa với bạn mình, chỉ là không ngờ phải thực hiện ngay trước linh cữu bạn. Tầm 11 am, sau khi tìm được chỗ đậu xe, tôi đến nơi đang có rất nhiều người trong trang
Wednesday, October 7, 202012:48 PM(View: 224)
Nhạc sĩ Phạm Duy không có quan hệ dây mơ rễ má gì với đất Huế và người Huế, nhưng xứ Thần kinh đã để lại trong nhạc phẩm anh nhiều âm hưởng và hình ảnh sâu đậm, đặc biệt sau bốn lần ghé Huế: 1944 khi đi hát rong; 1946 sau cách mạng tháng 8, từ chiến khu Nam Bộ về Bắc ; 1948 trong kháng chiến chống Pháp ; và 1953 khi về thành. 1948, từ chiến trường Bình Trị Thiên chống Pháp, Phạm Duy về hoạt động tại vùng địch hậu Đại Lược và nhiều đêm bí mật về gặp gỡ cán bộ, nghệ sĩ nội thành tại Vỹ Dạ, thời điểm sáng tác bài Về Miền Trung: Ôi quê hương xứ dân gầy, ôi bông lúa, Con sông xưa, thành phố cũ... Ngần ấy chữ thôi là cô đọng tất cả hình ảnh chủ yếu về một vùng đất và một thành phố; không cần đến những “Huế đẹp và thơ”, “áo tím, áo trắng, nón nghiêng…” là những vẽ vời, lâu ngày sáo mòn trở nên phù phiếm. Con sông xưa, thành phố cũ, là đầy đủ, hàm súc và tình nghĩa. Mùa Xuân 1944, Phạm Duy lưu diễn trong gánh Đức Huy Charlot Miều, từ Bắc vào Nam, ghé Huế, hát tại
Saturday, October 3, 20209:27 AM(View: 223)
Nhà văn Nhật Tiến tên thật là Bùi Nhật Tiến, sinh ngày 24 tháng 8 năm 1936 tại Hà Nội, mất ngày 14 tháng 9, 2020 tại Santa Ana, California Hoa Kỳ. Hưởng thọ 84 tuổi. Với gần 70 năm cầm bút, 15 tuổi có bài đăng báo, 23 tuổi có sách xuất bản, 24 tuổi lãnh giải văn chương toàn quốc năm 1960-1961, ông để lại một gia tài văn chương đồ sộ với gần 100 tác phẩm đủ loại truyện dài, truyện ngắn, kịch bản, biên khảo, bút ký. Sách của ông đã được dịch ra trên 10 thứ tiếng và phát hành tại nhiều quốc gia. Thường thì một người giỏi về văn chương thì không giỏi về khoa học nhưng điều hiếm có ở nhà văn Nhật Tiến là, ông không chỉ sáng tác văn chương mà còn sống bằng nghệ dạy môn khoa học lý hóa rất thành công. Là nhà văn, ông được độc giả yêu thương, mến mộ. Là nhà giáo, ông được học trò và đồng nghiệp nể nang, kính.trọng. Nhà văn thần tượng của tuổi thanh thiếu niên. Lứa tuổi 60, 70 hiện nay của người Nam Việt Nam, trong đó có tôi hầu hết đã lớn lên và hình thành nhân cách của mình cùng với