DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,397,257

Chuyện VN: Thảm cảnh sau “lắc” - Chợ tình Kỳ Anh

Sunday, December 25, 201112:00 AM(View: 7581)
Chuyện VN: Thảm cảnh sau “lắc” - Chợ tình Kỳ Anh
Thảm cảnh sau “lắc”


C
húng ngồi ủ rũ trong trang phục: nam- quần đùi, “áo da”; nữ- quần đùi, áo hai dây; gương mặt buồn như chưa bao giờ buồn hơn thế. Cơn phê thuốc lắc vẫn còn vương vấn trên những đôi mắt lờ đờ, đục ngầu và trong những câu nói ngây ngô...

Chỉ mới đây thôi, chúng còn cuồng loạn ôm nhau nhảy trong tiếng nhạc dội đến vỡ ngực ở một ngôi nhà trọ, rộng chỉ hơn 10m2. Tất cả bị hốt về trụ sở CATP Hà Đông, tỉnh Hà Tây từ 5h sáng 11/6. Ngồi ở đây rồi mà có thằng vẫn thì thầm câu nói quen thuộc mỗi khi “bay”: “Lên nóc nhà... lên nóc nhà là lên nóc nhà...” với vẻ mặt thộn đến không thể tả nổi. Thuốc lắc, tài mà đã biến chúng thành những con người dở khôn dở dại...

 

Lắc không phân biệt... tuổi tác

 

“Tổ lái” hôm ấy gồm... 3 thế hệ, từ 7X, 8X đến 9X. Già nhất hội cũng là chủ nhà - đối tượng Đào Công Khanh (37 tuổi, ở TP Hà Đông) vốn là kẻ nghiện hút lâu năm. Nhìn hắn mới thấy cái câu “phê lòi mắt” mà dân nghiện hay nói với nhau rõ mồn một. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, lồi ra mệt mỏi nhìn hết người nọ đến người kia.

 

Nghiện lâu rồi nên hắn chỉ linh hoạt, tỉnh táo và... vui vẻ khi đủ thuốc, còn nếu đói thuốc thì hắn lờ đờ và cái gương mặt vốn đã rất buồn vì môi trên bị sứt càng thộn ra.

 

Tôi hỏi chuyện hắn nhưng phải rất lâu hắn mới trả lời được một câu, vừa trả lời vừa... nghĩ. Khanh “lịch sự” nhất nhóm, vận quần bò thay vì quần đùi.

 

Lắc suốt đêm trong căn phòng chật chội lại không được mát mẻ cho lắm nên người chúng bốc lên mùi hôi hám thật khó chịu. Tất cả rúm ró ngồi vào một góc phòng, gục đầu xuống giấu mặt. “Cơ trưởng” hôm ấy là một dân chơi thuốc lắc có hạng. Đó cũng là kẻ được những đứa khác gọi là “anh Tùng” với vẻ nể phục. Hắn khai tên tại cơ quan điều tra là Phạm Tuấn Hải (21 tuổi, ở Ứng Hoà, Hà Tây).

 

Đêm... “anh Tùng” alô cho hơn chục đứa em, rủ đi chơi. Có đứa trẻ nhất mới 15 tuổi, nghĩa là vừa thi tốt nghiệp cấp hai xong, đang chờ thi vào lớp 10. Đang mùa Euro nên đứa nào cũng có lý do chính đáng để xin bố mẹ được đi xem bóng đá đêm, đấy là tôi cứ đặt giả thuyết thế, chứ khi tiếp xúc với chúng mới biết, không phải mùa Euro thì chúng cũng thường xuyên “solo night” như thế.

 

Cô bé H.L. (17 tuổi, nhà ở quận Ba Đình, Hà Nội) có gương mặt “xinh vãi...” - đó là nhận xét của một thằng bé cũng bị bắt trong nhóm, nhân lúc rỗi rãi, ngồi chờ đến lượt xét nghiệm đã chép miệng nói thế. “Em có hay đi lắc không?” - tôi hỏi. “Cũng thỉnh thoảng” - cô bé cúi mặt trả lời. “Xinh đẹp thế này, đi chơi đêm nhiều không sợ gặp kẻ xấu à?” - tôi hỏi tiếp. “Nó không làm hại người ta thì thôi, ai dám làm hại nó” - H.L. chưa kịp trả lời thì một đứa khác đã trả lời hộ.

 

“Buổi tối, anh Tùng điện cho em rủ đi chơi, tưởng là ăn uống hát hò như mọi khi, đến đây mới biết là anh ấy rủ đi lắc” - H.L. kể. Được biết bố mẹ H.L. bỏ nhau thì khi cô còn nhỏ, mẹ lấy chồng mới sinh thêm hai em và việc cô thỉnh thoảng bỏ nhà đi đêm thế này quen rồi nên lâu cũng không thấy ai hỏi.

 

Còn T.H., hơn H.L. một tuổi có dáng người cao như người mẫu. Chiếc áo hai dây trễ nải không che nổi khuôn ngực thiếu nữ. Đôi chân dài như thừa thãi ở trụ sở công an này. “Chân em làm sao mà nhiều nốt muỗi đốt thế. Đi đêm nhiều à?” - tôi hỏi. T.H. cười và gật đầu. “Quay lại chị xem hình xăm nào, lưng con gái đẹp thế sao còn phải xăm?”. T.H. quay lưng lại, một hình xăm con bướm bên vai phải, cô bảo xăm cách đây mấy năm rồi, nghĩa là khi cô chỉ mới 14-15 tuổi. “Thích thì xăm thôi chị ạ, bạn bè em cũng nhiều đứa xăm”.

 

Đêm qua, cô cũng được “anh Tùng” chia cho 1 viên thuốc màu hồng in hình trái tim, nhỏ xíu đựng trong túi nilon. Tất nhiên là cả đám không đứa nào đủ bản lĩnh để... chê. Nhất là khi nhạc nổi lên rồi, hai chân không thể đứng yên được nữa, nó như một phản xạ tự nhiên nhún nhảy theo. Mà đã chơi thuốc rồi, nghe nhạc mà không lắc thì người chỉ có phát điên…

 

Hầu hết các đối tượng không phải lần đầu tiên “bay” nên đứa nào cũng phải cắn 1 viên mới đủ đô, còn bình thường, nếu chỉ mới tập tọe làm quen thì chỉ cần nửa viên là “phi phầm phập” rồi. Thằng bé ít tuổi nhất trong đám này là H.A., vừa thi tốt nghiệp lớp 9 xong, đang chờ thi vào lớp 10, nhà ở Thịnh Quang, Đống Đa, Hà Nội, nhân lúc mẹ đi trực đêm đã mò đi chơi. Lần đầu tiên nhìn thấy viên thuốc lắc, H.A. thấy hay hay nên “chơi luôn” (nguyên văn lời H.A nói).

 

Hậu lắc

 

Thằng con trai mới lớn B.Đ.P. (19 tuổi, ở TP Hà Đông) thần mặt ra một lúc khi nghe một điều tra viên hỏi mẹ nó sinh năm nào. Năm nay đã 19 tuổi, thế mà mẹ nó bao nhiêu tuổi nó cũng… không biết. Phải suy nghĩ một lúc lâu lắm, nó mới áng chừng được rằng mẹ nó ngoài 40 tuổi, chứ chính xác là bao nhiêu thì… nó chịu.

 

Nó loay hoay trước bản tường trình đến gần 1 tiếng đồng hồ mới viết được vài chữ, xem cái cách nó cầm bút mới thấy tội làm sao. Nó hì hục, đôi môi dày mím lại, ý chừng quyết tâm ghê lắm, và mồ hôi thì vã ra, nhỏ xuống từng hột long tong.

 

“Mẹ em bao nhiêu tuổi mà em cũng không biết à?” - tôi hỏi. P. nhìn tôi lắc đầu, lẩm bẩm: “Em không biết thật”. Rồi nó liên tục xin nước uống, hết cốc này đến cốc khác, như một hành động vô thức.

 

Một đối tượng khác khi bị đưa về đến trụ sở công an rồi vẫn ngước mặt lên trần nhà lảm nhảm: “Lên nóc nhà… lên nóc nhà” với vẻ mặt ngây ngô đến tội. Kết quả xét nghiệm của PC21 Công an tỉnh Hà Tây cho thấy, cả 18 đứa đều dương tính với ma tuý, có đứa còn dương tính với hai loại, cả cần sa lẫn thuốc lắc, nghĩa là trong “bữa tiệc” đêm qua, chúng sử dụng cả cần sa - loại ma tuý gây ảo giác kinh khủng. Khi phê, con người ta không thể điều khiển được hành vi của mình.

 

Hỏi ra mới biết, hắn vừa hút cần sa xong, không hiểu sao hắn cứ nghe thấy tiếng ồm ồm của một người đàn ông nửa đe dọa, nửa xúi giục gào vào tai hắn: “Đâm vào ôtô đi”. Và khi đi ngang qua một quán nước, chút tỉnh táo cuối cùng cũng giúp hắn nói được mấy câu với mọi người đang ngồi trong đó: “Các bác ơi, giữ cháu lại không cháu đâm vào ôtô mất”.

 

Hắn vẫn nhấc cả ghế lên nhảy tưng tưng. Còn đối tượng T.H.N., khi chúng tôi hỏi chuyện vẫn run như cầy sấy, không phải vì nó sợ bị đưa lên báo mà vì đang phê cần sa nên nó bị ảo giác sợ hãi xâm chiếm.

 

Một cô cave chúng tôi từng gặp ở Trại Lộc Hà là bằng chứng sống nhất cho thuật ngữ “nhũn não” mà người ta thường dùng để nói về những hệ lụy do thuốc lắc gây ra. Cô ngồi nhìn, đúng hơn là ngắm chúng tôi với ánh mắt thất thần, không một chút cảm xúc.

 

Cô bảo rằng, công việc của cô là phục vụ những gã khách làng chơi, thế nhưng càng ngày cô càng mất khách vì đúng lúc cần sự “nhiệt tình” thì cô cứ nằm ngay đơ, vô cảm. Những cuộc đời “hậu lắc” mà chúng tôi biết, nếu có thể kể hết ra đây, hẳn sẽ làm bạn đọc khiếp sợ.

 

Một du học sinh trở về từ Singapore, khi mới sang tròn trịa, đẫy đà, đến khi về chỉ còn là một thân xác nặng hơn 30 cân, nói cười lúc quên lúc nhớ, chỉ còn thiếu mỗi “nhặt lá, đá ống bơ” là người ta bắt cô vào trại tâm thần.

 

Cô gái này chỉ thích trèo lên những tòa nhà cao ngất, cô đặc biệt thích độ cao mỗi khi chơi tài mà, khiến cha mẹ cô phải thuê hẳn một nhân viên thám tử trông coi vì sợ một ngày nào đó cô sẽ bước từ trên tầng 21 xuống… đất khi tuổi đời mới đang đôi mươi.

 

Còn nhớ, có nhiều đối tượng nữ bị bắt ở Cầu Diễn, Từ Liêm, Hà Nội, khi được thả ra ngơ ngác không biết đường về. Bởi các cô lên Hà Nội mấy năm rồi nhưng chỉ “đi làm” vào ban đêm, còn ban ngày thì phải ngủ bù, thành ra đường phố Hà Nội dọc ngang thế nào cũng không biết.

 

Đầu bù, tóc rối, chân không giày dép, gương mặt không son phấn - đó là những thảm cảnh của dân chơi sau một đêm thác loạn. Những ảnh hưởng về mặt thể chất chỉ là một phần, điều đáng nói hơn cả là những biến thái về mặt tinh thần khiến con người ta không thể sống và làm việc tử tế hơn.

BVN-TH

“Chợ tình” phố núi Kỳ Anh


Khi việc “kinh doanh” vốn tự có ở thành phố không còn đất sống cho những cô gái bán hoa quá lứa, thì thị trấn Voi (huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh) trở thành nơi lý tưởng để các nàng “an cư lạc nghiệp”.


Về quê mở “động” bán nhan sắc


Dọc quốc lộ 1A đoạn đi qua huyện Kỳ Anh trong nhiều năm qua đã hình thành khu “chợ tình” khá nhộn nhịp. Đặc biệt là khu vực xã Kỳ Phong, thị trấn Voi gần trăm hộ san sát nhau có nuôi gái. Vì thế đất này còn đồn đại “thành ngữ” chưa đến bắt “voi không đuôi” (gái đi khách) là chưa đến Hà Tĩnh.

Khách ở đây chủ yếu là tài xế chạy xe Bắc Nam nhưng cũng không ít thanh niên choai tò mò và những bác nông trốn vợ tìm của lạ. Từ một vùng quê thanh bình sống bằng nghề nông phút chốc Kỳ Phong, thị trấn Voi trở thành một khu ăn chơi có tiếng của Hà Tĩnh.

“Dịch vụ này hình thành được gần 4 năm rồi. Người ra vào tấp nập lắm. Gái ở đây là dân tứ xứ, miền Tây cũng có ra mà Quảng Bình, Hà Tĩnh cũng có vào. Nhưng nhiều nhất vẫn là mấy o dạt về từ thành phố” - ông Nguyễn Văn Mai, một người dân Kỳ Phong cho biết.

Theo ông Mai thì chính quyền ở đây có truy quét nhiều đợt nhưng bắt rồi lại thả vì không thể quản lý được. Chỉ có thể phạt hành chính nên họ nộp phạt rồi lại trở về “ổ” hoạt động tiếp. Bắt người này đi phục hồi nhân phẩm thì lại có em khác tìm về thay thế.

Hầu hết các nhà chứa đều nằm trong gia đình dân. Nhà của những hộ dân ở đây được các nàng thuê, vừa là chỗ trú ngụ vừa là đại bản doanh “hành nghề”. Nhà được ngăn ba, ngăn bốn để “lót ổ” cho gái và khách.

Vì thế trong một ngôi nhà, bên này bức tường con cái của chủ nhà học tập, bên kia là thế giới của tệ nạn xã hội. Những đứa trẻ này hàng ngày vẫn ngồi học thản nhiên, cha mẹ các em không hề quan tâm đến sự ảnh hưởng to lớn đến việc học tập của con mình và sự hình thành nhân cách của chúng.

Bán dâm công khai

Các nàng vận quần áo kiểu “trên hững hờ, dưới chờ đợi”, miệng cười toe toét đưa tình gọi không ngớt khi khách qua đường.

12h trưa, theo chân Thắng và Hào (2 anh bạn chạy xe khách), chúng tôi tạt xe về phía ngôi nhà nhỏ có hai kiều nữ đang vẫy tay. Biết hai anh bạn là khách quen hai nàng chạy tới ríu rít: “Lâu quá rồi hông gặp hai anh. Nhớ hai anh quá trời, chạy đâu mà bây giờ mới tới, đồ quỷ” với giọng trách móc của gái miền Tây đặc sệt.

Hai anh bạn dẫn chúng tôi đến ra mắt các nàng, cũng là để giới thiệu. Dù tuổi bậc chị nhưng hai nàng Oanh, Hiền miệng vẫn đon đả “anh em” nghe rất mùi. Tùy theo nhu cầu của khách, có thể đi “mát xế”…

Nếu khách đến nhiều các nàng sẵn sàng “alô” cho nhau, sự liên hệ giữa các nàng đã thành mạng lưới “buôn có bạn bán có phường” để sẵn sàng đáp ứng khi khách cần.

Theo ý kiến hai anh bạn thâm niên “dặm trường” thì đây có “hàng” được nhất: “mấy em là hàng tuyển ở Voi đấy. Ngày trước bọn choa (tao) còn mon men sang mấy em khác nhưng bây giờ chỉ đến động quen thôi”.

Là khách quen nhưng khi “làm giá” với các nàng, Hào vẫn phải “cò kè bớt một thêm hai”. “Vẫn giá cũ 50 nghìn đồng một lượt, bo 20 nghìn là sang sông tuốt tuột. Vật giá tăng mà giá bọn em chưa tăng đó nghe” - Oanh phân trần.

Chúng tôi ngồi hàn huyên với một nàng tên Hằng. Nàng giới thiệu quê ở Quảng Bình, tuy mới 24 tuổi nhưng vào nghề được 5 năm. Sau khi chỉ tay một vòng khắp các nhà hàng xóm Hằng khẳng định: “ở trong khu vực này nhà nào cũng có. Nhà ít thì 1 - 2 người, nhiều thì 5 - 6 người”.

Là nơi lý tưởng để gái làng chơi tứ xứ đổ về kinh doanh vốn tự có. Kỳ Anh đang trở thành “chợ tình” phố núi có tiếng trong dân chơi từ Bắc chí Nam cũng như các tỉnh Nghệ An, Quảng Bình…

BVN-TH

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8088)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9834)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12441)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15320)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8944)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh