DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,511,182

Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp 8)

Tuesday, September 1, 20208:06 AM(View: 1690)
Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp 8)

                     Tháng ngày "lính lác"

Trần Yên Hòa                                      
                                                                             Hồi Ức

                                   (tiếp theo)




8.

 
Khi bước lên nấc thang SVSQ, chúng tôi được Bộ Chỉ Huy nhà trường đặt may cho một bộ quần áo kaki vàng, một bộ Worsted dạo phố mùa hè, một bộ jaspê dạo phố mùa đông, một bộ jaspê đi học mùa văn hóa. Nón bê rê màu xanh đậm, nón casket vàng, đội lúc bận đồ worsted đi phép ra phố mùa hè, nón casket màu nâu đậm, cùng màu với áo quần jaspê để đi phố mùa đông. Tất cả áo quần đều được tính tiền vải cộng với tiền công may, được ban tài chánh trừ lương hàng tháng, mỗi tháng một ít.

Thời khóa biểu hàng năm được chia như sau:
- Mùa quân sự: khoảng 3 tháng học tại các bãi tập trường Võ Bị Quốc Gia.
- Mùa CTCT: Do các sĩ phụ khảo của trường dạy, về công tác CTCT và lý thuyết "phê phán chủ nghĩa Maxit".
- Mùa Văn Hóa: Do các giáo sư của các đại học Sài Gòn được mời lên dạy, như các giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, Trần Như Tráng, Nguyễn Thị Tự, Nghiêm Thẩm, Lê Tôn Nghiêm,  Nguyễn Thị Huệ. Và một số giáo sư Viện Đại Học Đà Lạt...

Nhìn qua chương trình, thì thấy cũng hay, nhưng thật ra, với một SVSQ, buổi tối phải lo canh gát khoảng hai tiếng, rồi có đêm, đi gát ở các nơi bên ngoài vành đai trường như trường tiểu học Võ Tánh, trường Bùi Thị Xuân, Viện Đại Học Đà Lạt, chùa Linh Sơn, Hội Thông Thiên Học...thì quá mệt mỏi, còn sức đâu để ngồi học nữa. Cho nên khi đám SVSQ ôm sơ mi vào Đại giảng đường để học Văn hóa, thì ngồi ngủ gục cũng 1/3.

Khi đi học quân sự bên các bãi tập của trường Võ Bị Quốc Gia, hay qua các phòng học chiến thuật bên đó nữa, mới thấy khu doanh trại của trường Võ Bị dùng để đào tạo người sĩ quan hiện dịch, mới đúng tầm mức. Doanh trại rộng, khang trang, sạch đẹp, tất cả đường đi trong doanh trại đều được tráng nhựa, các phòng ốc xây tường, chắc chắn và kiên cố, chả bù với doanh trại trường tôi, tường chỉ là những tấm gỗ mỏng được đóng lên, nên mùa đông, với khí hậu trời Đà Lạt lạnh thấu xương, chúng tôi nằm co ro trên chiếc nệm cũ, tấm mền không làm sao ấm nổi để dỗ giấc ngủ, ngủ lấy sức mai đi học tiếp.

Sau này suy nghĩ lại khi bị trật duột hoài trong những ngày làm lính, tôi mới chiêm nghiệm ra rằng, một ngôi trường mà do một ông tướng không quân bốc đồng, mê gái, ăn nói bốp chát là tướng Nguyễn Cao Kỳ ký thành lập, sẽ không có cái nhìn viễn cảnh tương lai sẽ xảy ra, đó là một sự "đem con bỏ chợ", coi như cứ đào tạo ra những đứa con, cho có tiếng, còn thì "sống chết mặc bay". Nói thêm đến trách nhiệm đào tạo cả ngàn con người ra đứng mũi chịu sào, hứng đạn trong một  cuộc chiến, đã là một tội lỗi không thể dung tha.

Rất tiếc là nay, cả tướng Nguyễn Cao Kỳ và tướng Lâm Ngươn Tánh đã ra người thiên cổ.

                                                                                             *

Những ngày huấn nhục tôi và Ng. cũng có những kỷ niệm vui. Là sau khi bị quần thảo cả tuần, SVSQ nào cũng mồ hôi mồ kê đổ ra suốt ngày, mà nhà trường thì không có máy tắm nước nóng, nên chúng tôi cứ để vậy mà ngủ. Đến cuối tuần, thì được "giải phóng", đó là được cán bộ dẫn ra phố "tắm nước nóng". Đà Lạt lúc này dịch vụ tắm nước nóng mở ra rất nhiều. Tôi và Ng. lợi dụng "tranh thủ" tắm trước, tắm lẹ, trong lúc các "bạn ta" còn tuần tự tắm sau, cũng một tiếng đồng hồ nữa, tụi tôi bèn lén bỏ đi qua quán Phở Bằng, gần đó, ăn phở.

Ơi, với đời sống kham khổ lúc này, được ăn một tô phở Bằng thì không có gì ngon hơn nữa. Ăn phở xong, nếu còn thời gian, tụi tôi còn mò qua đường Duy Tân, hay đường Phan Đình Phùng, "xổ bầu tâm sự". May mà mọi chuyện trót lọt, chứ nếu cán bộ biết được, thì chắc là bị phạt dã chiến ngay.

Amen, cảm ơn trời Phật! Mọi chuyện đều bình an vô sự.

Thật ra, tôi vốn nhát gan, sợ bị phạt, bị quần thảo suốt đêm dã chiến với bao trò chơi của các cán bộ. Nhưng đi theo Ng., tôi trở nên lì đòn, vì suy nghĩ, đi lính mà hiền quá cũng là một thiệt thòi.

Suốt 9 tuần huấn nhục, tôi và Ng. đã lén đi ăn phở Bằng cũng 4, 5 lần gì đó. Và đi "ăn vụng" ở đường Duy Tân cũng bấy nhiêu lần. Có thể nói, vào lính, sống trong một tập thể như vậy, tôi trở nên lì hơn, và bất cần đời hơn. Sau này ra đơn vị tác chiến, tôi mới nhận chân ra thêm rằng, tại sao "lính lác" ở một đơn vị tác chiến, sống bạt mạng bất cần đời, vì họ nghĩ, cuộc đời họ "sống nay chết mai", cho nên họ sống cho ngày hiện tại hơn. Họ sống với thú vui đĩ điếm, hút xách, rồi đào ngũ, làm lao công đào binh. Chỉ vì cái chết luôn luôn đe dọa, rình rập họ. Tất cả tại vì họ đã mất niềm tin, mất đi niềm hy vọng một ngày mai yên bình, hạnh phúc sẽ đến sau này.
 
Cuộc sống của một SVSQ trong vòng rào kẽm gai chỉ là ăn, ngủ, bị phạt hành xác, ngủ gật trên giảng đường. Nhất là buổi tối, khu doanh trại SVSQ đầy mùi xào nấu, chế biến thức ăn. Thì ra, SVSQ cũng có rất nhiều giai cấp, đó là giàu và nghèo. Những bạn giàu được người nhà tiếp tế tiền bạc, đồ ăn hàng tuần, thì họ bỏ bữa tại phạn xá. Hay họ chỉ đi ăn cho có lệ, cho đúng với nội quy nhà trường. Còn thì buổi tối, họ về phòng "nấu nướng linh tinh", chỉ ăn những món được gia đình gởi vào, hâm nóng lại, hay xào, nấu, chế biến...đủ thứ. Cho nên nếu nói, buổi tối ở đây là vùng nấu ăn, "oanh kích tự do" thì cũng đúng.

Còn những bạn với số lương còm cỏi, khoảng 3.500$/tháng cho một SVSQ, thì chuyện "cơm phạn xá" làm tiêu chuẩn là luôn luôn được áp dụng cho các bữa ăn. Dĩ nhiên với sức trai trẻ, thì chuyện ăn uống "không thành vấn đề".

Chuyện ăn uống của SVSQ là chuyện vui, coi như một thời để yêu và để sống. Cũng là những kỷ niệm đáng nhớ của một thời tuổi trẻ.

Ở Đà lạt, ai cũng có những mảnh tình "vắt vai". Vắt vai để ra phố đưa nhau đi ăn kem Thủy Tạ, đi dạo quanh bờ hồ Xuân Hương, hay dắt nhau lên đồi Cù tâm tình chuyện trò chuyện "trên trời dưới biển". Những "em" mà các chàng Sinh Viên Sĩ Quan hay nhắm tới, đó là những cô nữ sinh trường trung học Bùi Thị Xuân, trường Couvent Des Oiseaux, các nữ sinh viên Viện Đại Học Đà Lạt, các nữ sinh viên trường Thương Mại Franciscaire. Có những bạn đã có những mối tình đẹp, sau này trở thành vợ chồng với nhau suốt đời.

Với trường Võ Bị, đã được thành lập từ những ngày còn ở Đập Đá, Huế, của quân đội Pháp, sau dời về Đà Lạt. Các SVSQ tốt nghiệp trường này, một số đã lên tướng. Đến ngày 1968 đã đến Khóa 25. Với một thời gian dài như thế, nên người ta nói đến Sĩ Quan Đà Lạt là nói đến các sĩ quan tốt nghiệp trường Võ Bị Quốc Gia. Đến khi khóa tụi tôi vào, khi có người hỏi, tụi tôi thường nói là sĩ quan Đà Lạt, nhưng kèm thêm là Chiến Tranh Chính Trị, để người nghe đừng lầm tưởng mình mạo danh. Dù danh từ nào đi nữa, thì chúng tôi vẫn có những tự hào riêng.

Đó có thể nói là tình Chiến Hữu, chúng tôi luôn binh vực nhau. Tôi nhớ lúc gần ra trường, chúng tôi có sự đụng độ mạnh với các SVSQ trường Võ Bị. Hai bên dàn trận sắp đánh nhau đến nơi, khiến Bộ Chỉ Huy hai trường phải kêu gọi quân cảnh đến can thiệp mới yên.
  
 
                                                                          Trần Yên Hòa
                                                                                     (còn tiếp)

                                 *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, June 19, 20218:13 AM(View: 20)
Khi về làm biên tập, tôi luôn nghe chị Lê Minh Khuê và vài người nữa nhắc đến cuốn tiểu thuyết có tên “Trư cuồng” của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh. Chị Khuê khen hết lời, vài người nữa cũng rất khen, trong khi một bạn cùng thời khá thân của Nguyễn Xuân Khánh thì bảo cuốn sách ở mức đường được thôi. Tuy thế, sự tò mò về cuốn sách là có thật và nó cứ tăng dần lên trong tôi, khi Nguyễn Xuân Khánh trở lại văn đàn bằng mấy tiểu thuyết lịch sử dày cộp, gây tiếng vang trong dư luận. Thú thực, với tác giả này, cho đến khi đó, tôi mới chỉ đọc “Miền hoang tưởng” (cuốn tiểu thuyết tác giả dùng bút danh, bị cấm lưu hành và phải hơn hai mươi năm sau mới xuất hiện trở lại với cái tên chính thức “Hoang tưởng trắng” và tên tác giả là Nguyễn Xuân Khánh, do tôi biên tập). Nhưng cũng chỉ cần một cuốn ấy thôi, đủ để tôi xếp ông vào dạng nhà văn loại nào trong thang bảng của riêng mình. “Trư cuồng” được viết vào đầu những năm 1980, thời kỳ đất nước đói dài đói rợ. Nguyễn Xuân Khánh lấy chính những
Friday, June 11, 20217:41 AM(View: 250)
Chừng tuổi này, dự đám cưới bạn bè, người thân, con cháu, học trò cũ… thậm chí cả người lạ… cũng khá nhiều, nhớ không hết. Nhưng có một đám cưới tôi không bao giờ quên. Nó thuộc về một quá khứ xa, rất xa đã nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhớ về họ, nó hiện lên trước mắt mới toanh như vừa mới hôm qua. Đó là đám cưới của anh chị Trần Hoài Thư & Nguyễn Ngọc Yến. Mối tình của hai người khá ly kỳ, mối tình văn chương pha đậm chất lãng mạn mà tôi là kẻ bên lề, chứng kiến trọn vẹn tới ngày hợp hôn của hai người. Với THT thì quen thân từ hồi ghé thăm anh tận nơi đóng quân ở cầu Bà Gi, Bình Định. Rồi mỗi dịp tôi nghỉ hè, anh lại đeo xe đò Phi Long, Tiến Lực vào Tuy Hòa với anh em văn nghệ ở đây. Tôi thích và mến anh ở chỗ trực tính, bất cần đời và không hiếm những câu văng tục trong lúc trò chuyện. Lại nữa, anh có thể viết bất kỳ ở đâu: đang cà phê với đám đông, trong buổi nhậu… nghĩa là những ý tưởng, câu chuyện xuất hiện trong đầu lúc nào thì người anh như chiếc lò xo tự động bật lên: xé tờ
Tuesday, June 8, 20216:50 PM(View: 164)
Cấp tiến (progressive) là từ phương Tây để chỉ khuynh hướng chính trị xã hội cởi mở hơn so với những quan điểm có trước đó. Sự cởi mở đó là cái nhìn thân thiện với những cộng đồng thiểu số, ủng hộ công bằng xã hội nhiều hơn, tự do tư tưởng nhiều hơn,… Đó là cách tôi hiểu từ này, và tôi cho rằng cũng có khá nhiều người Việt hiểu như vậy. Tuy nhiên, bên cạnh cách hiểu như thế, còn có cách nhìn các nhóm cấp tiến được phân chia theo sơ đồ Tả/Hữu, cũng của phương Tây về chính trị xã hội. Trong sơ đồ này, các nhóm cấp tiến được xếp về phía bên trái, tức là cánh tả, mà trong đó ý thức hệ cộng sản cũng được định vị. Vì thế nhiều người Việt tin là các nhóm cấp tiến, cánh tả, là gần với chủ nghĩa cộng sản, tệ hơn nữa là gần với kiểu cai trị toàn trị của các nhà nước cộng sản theo mô hình Soviet của Lenin, của Đệ tam quốc tế. Ví dụ rõ ràng nhất về niềm tin này của người Việt là khuynh hướng của họ trong cuộc bầu cử ở Mỹ năm 2020 vừa qua. Rất đông người Việt, trong lẫn ngoài nước, nhìn
Sunday, June 6, 202110:33 AM(View: 255)
Quê tôi có cái hát bộ là nổi tiếng. Cụ Tản Đà từng bảo: “Tuồng Bình Định, rạp Phú Phong.” Tuồng là tác phẩm viết ra, rạp là chỗ diễn tuồng. Viết tuồng hay, diễn tuồng cũng giỏi nữa; thế là xuất sắc mọi bề? Tôi nghe vậy, biết vậy. Rồi có lần gặp bài Lỗ Tấn về chuyện xem hát ở xứ ông. Chuyện thật ngộ. Xem qua nhớ hoài. Lỗ tiên sinh viết bài ấy năm 1922, tức năm ông vào khoảng tứ tuần. Bảo rằng trong vòng hai mươi năm qua ông chỉ xem hát Tàu ở Bắc Kinh có hai lần. Lần đầu vào năm 1912, tức năm ông 31 tuổi. Ông nghe bạn nói hát tuồng ở Bắc Kinh là nhất, thế nào cũng phải xem cho biết. Thì xem. Đêm ấy, ông hớn hở vào một rạp hát. Tuồng đang diễn, kèn trống inh ỏi, sắc màu rực rỡ, khách xem đông đảo... Ông len lách vào chỗ có mấy chiếc ghế trống, toan ngồi, thì nghe có tiếng la: “Ấy! Ghế đã có người giữ trước cả rồi đấy.” Loanh quanh tìm mãi không có chỗ ngồi, ông tháo lui, bỏ cuộc. Lần thứ hai — ông không nhớ năm nào — có đêm hát gây quĩ cứu trợ nạn nhân bão lụt ở Hồ Bắc. Ông
Tuesday, June 1, 20213:04 PM(View: 170)
Giữa những lá cờ Hoa Kỳ bay phất phới trong buổi tập hợp của Tổng thống Trump tuần qua [sáng ngày 6 tháng Giêng], tiếp theo là trong cuộc tuần hành tới Điện Capitol của đoàn người ủng hộ ông, người ta thấy một sự khác thường: đó là có một lá cờ của một nước khác, một quốc gia chỉ còn tồn tại trong ký ức và tưởng tượng, đó là Việt Nam Cộng Hòa. Lá cờ đặc biệt này có mầu vàng rực rỡ với ba gạch ngang mầu đỏ. Những người Mỹ thuộc thế hệ chiến tranh hẳn còn nhớ lá cờ này. Không có gì ngạc nhiên khi thấy cờ Nam Việt Nam trong cuộc nổi dậy bất thành chống lại nền dân chủ Mỹ, song đó vẫn gợi một nỗi thất vọng. Những người Mỹ gốc Việt cấp tiến khi nhìn thấy lá cờ vàng tại cuộc tập hợp đã lên tiếng kết án điều mà họ cho là một xúc phạm đối với lá cờ này khi nó xuất hiện bên cạnh cờ Confederate [của quân ly khai trong thời Nội chiến Hoa Kỳ]. Làm thế nào mà lá cờ này lại có mặt ở đấy? Tại sao một lá cờ của một quốc gia khác lại được nhận cho vào đoàn diễn hành mà phần lớn là những người Da