DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,398,206

Chuyện VN: Gái bán hoa tìm cách thoát khỏi chủ chứa - Thuốc "sung sướng" giá bèo

Thursday, December 29, 201112:00 AM(View: 7666)
Chuyện VN: Gái bán hoa tìm cách thoát khỏi chủ chứa - Thuốc "sung sướng" giá bèo

Gái bán hoa tìm cách thoát khỏi chủ chứa


26 tuổi, Thủy đi ra khỏi phận gái bán hoa và bắt đầu làm lại cuộc đời của mình. Toàn bộ số tiền cô dành dụm được đều dành cho việc xóa xăm.



Giờ thì Thủy đã có một cuộc sống hạnh phúc nhưng cô luôn lo sợ một ngày nào đó, khi Hùng biết về quá khứ của vợ thì liệu, cô có còn được sống những ngày vui vẻ như thế này? (Ảnh minh họ
Giờ thì Thủy đã có một cuộc sống hạnh phúc nhưng cô luôn lo sợ một ngày nào đó, khi Hùng biết về quá khứ của vợ thì liệu, cô có còn được sống những ngày vui vẻ như thế này? (Ảnh minh họ


Rời quê nghèo lên thành phố tìm việc, Nga cũng đưa đời mình vào con đường bán thân để nuôi miệng. Những nghề trước đó cô làm như bưng bê, rửa bát, bán quần áo.. thì tiền lương chỉ đủ để cô tằn tiện chi tiêu chứ tuyệt đối không dư ra một đồng nào để gửi về quê cho bố mẹ và các em.

Thực ra, Nga cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình trở thành gái làm tiền. Ngày còn đi bán hàng, Nga lơ là nên làm mất một bọc hàng lớn trị giá năm triệu đồng. Chủ hàng giữ lại tất cả giấy tờ, đồ đạc của Nga và ra hạn trong một tuần nếu không kiếm đủ tiền về trả thì chủ hàng sẽ báo công an để xử lí. Cùng đường, vì năm triệu đồng, Nga nghe một chị cùng quê “đi khách”.

Lần đầu tiên của Nga, cô nhận được vừa đúng năm triệu. Đó là tiền trả cho cái ngàn vàng của cô gái. Sau lần ấy, cô bỏ việc bán hàng và bắt đầu bán thân. Thực ra, số tiền khách trả Nga chỉ được lấy 30%, số cái lại là do bà chủ cầm.

Nga kể, có làm trong cái nghề này mới biết, mình nhất định phải chia tiền theo tỉ lệ phần trăm như vậy thì chủ mới chia khách cho. Thế nên số tiền cô kiếm được cũng không nhiều nhưng so với việc đi bán hàng, nó vẫn khá cao và Nga bắt đầu có đồng ra đồng vào để gửi về cho bố mẹ và nuôi các em ăn học.

Khi làm nghề này, cô cũng xác định có lẽ sẽ ở vậy suốt đời mà không chồng con gì vì chẳng người đàn ông nào lại chấp nhận một cô gái như Nga về làm vợ. Nhưng cô cũng chẳng thể làm mãi cái nghề này được.

Bước vào nghề thì dễ mà bước ra lại khó hơn cô tưởng. Cô không thể trốn vì bà chủ luôn cho người canh giữ và Nga bị ép tiếp khách. Điều kiện để cô được rời nghề là phải chấp nhận lấy em trai của bà chủ. Có lẽ nhiều người ngạc nhiên với sự đổi chác này nhưng cái gì cũng có lí do của nó.

Em trai của bà chủ hiện đang thụ án vì tội tàng trữ và buôn bán trái phép chất ma túy, y còn là một cái tên có tiếng trong “cộng đồng” đòi nợ thuê vì tính bặm trợn và không sợ trời đất gì của mình. Án mà y phải chịu là 8 năm, giờ y mới bước sang năm thứ 4 của quá trình thụ án.

Các chị em khuyên Nga không nên đâm đầu vào đó nhưng thật kì lạ là cô đồng ý. Tất nhiên là không có lễ cưới nào diễn ra. Nga về ở cùng bố mẹ y và trở thành một ô sin trong nhà. Hàng tháng, cô còn phải tay xách nách mang vào tiếp tế cho “chồng”.

Từ ngày làm “vợ”, chưa một ngày nào cô được ngơi tay vì công việc nhà “chồng”, tất cả đều dồn lên đầu cô. Nga đã tính đến chuyện bỏ trốn và cô cũng đã thực hiện không ít lần nhưng không lần nào trót lọt. Mỗi khi bị bắt quay trở lại cô lại bị “phạt” cho thân tàn ma dại và kiếp “vợ- ô sin” lại tiếp tục hành trình.

Khốn khổ thiếu nữ bị ép nghiện

Khi kể lại câu chuyện của mình, Hương nói việc cô bắt đầu vào con đường làm gái là do chính mẹ cô dắt tới vũ trường và đề đạt “nguyện vọng” của bà với ông chủ ở đây. Vì Hương khá cao ráo, xinh xắn, trắng trẻo nên cô được nhận luôn vào làm ở vũ trường, “khởi nghiệp” với công việc là gái nhảy.

Cô tuyệt đối không cho khách sàm sỡ hay có những hành động quá trớn với mình. Hương xác định rõ ràng, công việc của cô là nhảy và vì thế, cô chỉ làm đúng phần việc của mình và nhận lương. Thậm chí, Hương còn không nhận tiền boa của khách. Thế nhưng chính chuyện đó lại biến cái tên Nhi Hương trở thành một trong những cái tên “hot” nhất trong vũ trường.

Các đại gia truyền tai nhau kể về cô gái rồi họ rủ nhau đến để xem cô nhảy và thách đố xem ai sẽ là người hạ gục được cô gái đầy kênh kiệu này. Tuy nhiên, sau tất cả những nỗ lực và cố gắng của các vị, điều duy nhất họ đạt được là được Hương đồng ý ngồi uống rượu cùng và không gì hết.

Thực ra, Hương luôn nghĩ đến chuyện rời khỏi vũ trường vì cô vốn không cần kiếm nhiều tiền. Cô chỉ cần có một nghề đủ để nuôi sống cô. Gia đình cô đã tan vỡ từ lâu. Bố mẹ đều có cuộc sống riêng và không ai quan tâm đến cô con gái chung của họ sống ra sao. Nhưng bỏ việc ở vũ trường lại không hề dễ dàng.

Hương không biết mẹ mình đã lấy của ông chủ một số tiền khá lớn và cam kết với ông ta rằng Hương, con gái bà, sẽ làm đến khi trả nợ xong thì thôi. Vậy là cô phải làm việc để trả nợ cho mẹ. Hương không lấy tiền boa nhưng cô cặp với đại gia để lấy tiền trả nợ.

Cuộc sống trôi qua khá tẻ nhạt và nhiều muộn phiền. Khi nợ hết thì Hương đã ở tuổi 25. Chưa già nhưng cũng không còn trẻ. Cô vẫn muốn thoát khỏi cuộc sống nơi vũ trường. Để đổi lại việc này, ông chủ bắt Hương phải dùng chất trắng. Nghĩ rằng sau khi thoát khỏi nơi này, cô sẽ cai nghiện được nên Hương đồng ý.

Chất trắng mê hoặc quái quỷ lại không dễ cai như Hương nghĩ. Số tiền dành dụm để làm vốn ra đi nhanh chóng. Thật buồn là để có tiền, Hương buộc phải quay lại và làm việc ở vũ trường. Giờ thì cô chấp nhận tiếp mọi loại khách, lấy tất cả tiền bo và yêu một người cũng nghiện như mình. Hương làm gái để lấy tiền mua thuốc cung cấp cho cả hai.

Sau này, số tiền kiếm được từ việc bán thân không còn nhiều như trước, Hương và người yêu bắt đầu tìm cách buôn bán heroin. Đã nhiều lần Hương quyết tâm cai nghiện nhưng rồi ngựa lại quen đường cũ. Hương bị bắt và nhận án bảy năm tù cho tội buôn bán và tàng trữ trái phép chất ma túy. Nhưng cô lại coi đó là một may mắn:

“Có lẽ phải vào tù, phải sống ở một môi trường khác thì tôi mới có thể làm lại cuộc đời của mình, mới có thể đoạn tuyệt được với thứ chất trắng quái quỷ đó”.

Đồng ý bị làm nhục để được tự do

Có lẽ đây là câu chuyện gây sửng sốt nhất cho Ban biên tập Phunutoday. Khi đọc bức thư của cô gái giấu tên, chúng tôi đã không khỏi bàng hoàng về những gì cô đã phải chịu để được thoát khỏi phận gái bán hoa, trở về với xã hội và sống một cuộc sống bình thường.

Bức thư không ghi địa chỉ cũng như tên tuổi của người gửi. Cô gái xưng tôi và chỉ cho biết một thông tin duy nhất, cô đang sống ở Cần Thơ. Ban biên tập sẽ gọi nhân vật tôi là Thủy để tiện cho việc theo dõi câu chuyện của bạn đọc.

Thủy năm nay 30 tuổi. Cô đã có một gia đình nhỏ và có một con trai 1 tuổi. Chồng không hề biết đến quá khứ của cô, một quá khứ đầy đau thương và nước mắt. Mồ côi mẹ từ nhỏ, bố thường xuyên say xỉn và đánh đập nên năm 18 tuổi, Thủy đã rời quê vào Nam kiếm việc.

Cô chỉ học hết phổ thông nên chỉ có thể làm những công việc lao động chân tay, lương ít. Cũng khá xinh xắn nên Thủy được một người chị cùng xóm trọ rủ đi làm phục vụ ở một quán cà phê khá lớn. Lương khá cao mà công việc cũng nhàn nên Thủy đồng ý.

Nhưng không một cô gái nào trong quán cà phê đó chỉ làm việc đơn thuần là bưng bê. Ai cũng sẵn sàng làm “tay vịn” cho bất cứ khách hàng nào có nhu cầu. Là gái từ quê lên, lại còn khá trẻ nên tất nhiên những việc đó làm Thủy sợ hãi và thấy lạ lùng.

Nhưng đã bước chân vào thì không bước chân ra được nữa. Nếu không đáp ứng yêu cầu của khách, Thủy sẽ bị bà chủ đánh đập và đay nghiến. Vì vậy, cô buộc phải để cho khách sàm sỡ và đôi khi, cô cũng phải cố gắng nói vài câu lả lơi để lấy lòng.

Rất khó để giữ được sự trong trắng của mình khi ở trong một môi trường như thế. Các chị cùng làm cũng khuyên Thủy rằng, đằng nào cũng mang tiếng là làm ở quán cà phê, dù em có trắng sạch hay đã đi tiếp khách rồi thì vẫn chẳng thay đổi được gì, thôi thì cố gắng lúc còn trẻ kiếm chút tiền làm vốn sau này.

Và như thế, Thủy bước chân vào con đường làm gái thực sự. Nhưng tiền cô kiếm được cũng không nhiều vì phần lớn phải nộp lại cho bà chủ. Thi thoảng, ông bố ở quê lại lên lèo nhèo xin tiền con gái. Nếu không cho, ông đập phá quá thì tiền đền lại gấp mấy lần tiền cho.

Thủy không hiểu sao bố cô lại tìm ra nơi cô làm việc. Ông còn chỉ vào mặt con gái mà quát rằng: “Tưởng mày lên thành phố làm gì. Hóa ra đi làm đĩ”, rồi lại nốc rượu và đi về. Cô cứ nghĩ, khi nào mình già, mình xấu thì bà chủ khắc tự động cho nghỉ nhưng làm gái đến tận năm 26 tuổi, bà chủ vẫn kiên quyết giữ Thủy. Nhưng Thủy không muốn sống cuộc đời này nữa.

Cô muốn sống như một người bình thường. Những khóc lóc, van xin không được chấp nhận. Bà chủ quyết phải làm nhục Thủy thì mới đồng ý cho cô nghỉ. Đầu tiên là hàng loạt những trận đánh ghen điên cuồng từ phía các bà vợ có chồng từng có quan hệ với Thủy. Đều do bà chủ báo cho họ. Họ luôn đến đánh ghen lúc chồng họ và Thủy đang ái ân.

Thủy bị đánh, bị chửi bới và bị cào xước mặt mày trong tình cảnh không mảnh vải che thân. Bà chủ cũng không cho Thủy được ăn uống như người thường nữa mà đến bữa, cô sẽ ngồi xổm ở một góc, bị xích chân vào cột và ăn bằng tay, chỉ có cơm không và nước lã để uống.

Những vết thương bị nhiễm trùng, mưng mủ không được chạy chữa. Sau lưng cô gái, bà cho xăm hình đầu lâu rất to. Những điều này chỉ dừng lại khi tất cả chị em trong quán nhất loạt đòi nghỉ việc nếu bà không chịu tha cho Thủy.

26 tuổi, Thủy đi ra khỏi phận gái bán hoa và bắt đầu làm lại cuộc đời của mình. Toàn bộ số tiền cô dành dụm được đều dành cho việc xóa xăm. Cô đi làm những việc nhỏ và cố gắng tằn tiện để sống. 28 tuổi, cô gặp Hùng, chồng cô bây giờ. Họ yêu nhau và đi đến hôn nhân.

Giờ thì Thủy đã có một cuộc sống hạnh phúc nhưng cô luôn lo sợ một ngày nào đó, khi Hùng biết về quá khứ của vợ thì liệu, cô có còn được sống những ngày vui vẻ như thế này?


BVN-TH


Nhộn nhạo thuốc "sung sướng": Từ thác Bản Giốc đến phố Hàng Chiếu


Vì những lời quảng cáo ngọt như rót mật vào tai, một số quý ông bị trục trặc chuyện chăn gối hoặc muốn thể hiện "bản lĩnh đàn ông", "thử cảm giác mạnh" đã tự mua thuốc về sử dụng. Không ít người rơi vào tình trạng "có lên không xuống", thậm chí mất luôn khả năng trong "chuyện ấy".



Mua loại nào cũng có, dễ mua, dễ dùng hiệu quả tức thì...?
Mua loại nào cũng có, dễ mua, dễ dùng hiệu quả tức thì...?


Sang Trung Quốc mua "sung sướng" giá bèo

"Thuốc kích dục đủ loại bán đầy các quầy hàng ở cửa khẩu, mua bao nhiêu cũng được, giá cả rẻ lắm, nhưng phải sang bên đất Trung Quốc mới mua được. Chỉ có điều thuốc ở đây toàn thuốc giả thôi, tên tuổi nhãn mác toàn chữ Tàu, thậm chí nhiều hộp thuốc không có tên, uống vào sợ không biết đường nào mà lần.

Muốn lấy thuốc "nghiêm", chúng tôi phải vào bệnh viện của Trung Quốc ở tỉnh gần đó, khách dùng sẽ đảm bảo hơn, giá cả cũng không cao lắm, về Việt Nam bán vẫn lãi chán." - Anh L một người chuyên sang Trung Quốc lấy hàng về Việt Nam bán cho biết.

Chúng tôi lên khu vực thác Bản Giốc, con đường nhiều tài xế xe hay sang Trung Quốc đưa hàng về Việt Nam. Tiếp cận một lái xe tên L chuyên đi Trung Quốc lấy hàng về Việt Nam bán. Anh này tiết lộ, "mua mấy loại thuốc này dễ lắm, sang đến đất Trung Quốc là mua được ngay mà giá thì cực rẻ. Nhưng tôi chỉ lấy vài chục vỉ (lọ) và phải lấy kèm với nhiều hàng hóa khác. Lấy số lượng lớn thì dễ bị phát hiện chứ lấy ít thì không vấn đề gì".

Ngoài thuốc viên họ còn bán cả dạng thuốc bột màu ngà hoặc màu trắng, bên ngoài vỏ bao chỉ có ảnh sex, hình ảnh kích dục, bên trong là túi đựng bột thuốc và loại thuốc này dùng để bôi trực tiếp và có tác dụng ngay. "Nhưng ở đây toàn thuốc giả thôi! Không có nhãn hiệu gì cả". Thuốc này có rất nhiều loại đều dán nhãn tiếng Trung, giá chỉ dao động từ 5 - 10 nghìn/viên.

Lấy ra cho chúng tôi một lọ thuốc bao bì chữ Trung Quốc và hình ảnh sex, anh L giới thiệu, "lọ này 10 viên nén mua bên đó giá chỉ 100 nghìn đồng, nhưng về Việt Nam thì phải bán với giá vài chục nghìn một viên chứ không ít".

Theo lời của anh L thì "khu vực này chỉ là tiểu ngạch nhỏ, không có biên phòng nên hàng hóa lấy cũng dễ, có người chỉ lấy vài hộp bán lẻ khu vực thị trấn, nhưng cũng có nhiều người lấy vài chục hộp mỗi lần".

Tỏ vẻ tò mò, chúng tôi dò hỏi về đầu mối tiêu thụ của thuốc, "tôi thường xuyên đi lấy các loại hàng hóa khác về bán, có bà chị ở thị xã Cao Bằng nhờ thì lấy hộ chị ấy mỗi chuyến một ít chứ tôi có bán chác gì mấy loại này đâu. Nghe mấy anh bạn nói thuốc này mang xuống Hà Nội, các thành phố lớn bán đắt lắm!" - Anh L chia sẻ.

Muốn lấy thuốc có uy tín như Viagra những người chuyên lấy hàng phải sang tận các bệnh viện Trung Quốc để mua. Vài ngày chúng tôi lại đánh xe đi Trung Quốc một lần, mỗi chuyến lấy đủ các loại hàng, món nào cũng có, trong đó có thuốc "sung sướng" cho cả nam và nữ. Thuốc Viagra mua trong bệnh viện của Trung Quốc thì giá khoảng 50 - 80 nghìn/vỉ 4 viên.


"Tôi thường xuyên chạy xe sang đây lấy các loại hàng về bán, mấy chuyến này tôi nhận mua hộ thuốc này cho người ta thôi. Mới làm quen nên mỗi chuyến chỉ đèo thêm một ít, mấy anh bạn cùng đội xe hàng lấy thuốc nhiều lắm mà không biết số thuốc đó họ bỏ mối ở tận đâu?" - anh L băn khoăn.


Mà không phải ai cũng sang được Trung Quốc mà mua thuốc đâu, chúng tôi phải có một loại giấy tờ (không rõ là giấy tờ loại g) thì đi lại mới dễ dàng được, người bình thường "xuất khẩu" không đơn giản đâu" - Anh L cho biết. Chúng tôi tỏ vẻ băn khoăn về việc làm giấy và nơi cấp giấy, lúc đó anh tài xế tỏ vẻ nghi ngờ nên không nói gì thêm nữa? 


Mục sở thị phố "sung sướng"

Nghe mấy anh bạn "tay chơi" giới thiệu, "lên phố Hàng Chiếu thần dược bán đầy vỉa hè. Nhìn thấy người phụ nữ nào ăn mặc kín đáo, tay đeo túi xách hoặc ngồi nép cột điện, góc khuất đặt một giỏ hàng nhỏ bày bán trước thì lại đó mà hỏi, sẽ có thuốc ngay. Ở đó ai mà không biết "thần dược".


a
Ngồi chờ khách...


Khoảng 7h30 tối ngày 25/11 chúng tôi lân la vào "phố sung sướng", lượn qua lượn lại vài vòng bên vỉa hè cũng chỉ có vài quán trà đá, chán nản quay về. Chưa thỏa mãn, tối hôm sau chúng tôi lại quay lại. Rút kinh nghiệm hôm trước vừa đến đầu phố Hàng Chiếu, chúng tôi vờ như không biết đường ghé một một quầy hàng vỉa hè rất nhỏ, ngồi khuất bóng cây cột điện.

Chị chủ hàng đon đả hỏi "em lên phố Hàng Chiếu có việc gì vậy, mua thuốc phải không?". Vừa nói chị này vừa chỉ tay giới thiệu các loại thuốc "sung sướng" cả nam và nữ nào là chai lọ, vỉ, gói... trong một giỏ đựng hàng đặt ngay trước mặt.


"Chị có đủ hàng Viagra, Cialis rồi Levitra. Xuất xứ toàn ở Mỹ, Thụy Sĩ, Thái.... Chị còn có loại thuốc của Hồng Kông, chỉ cần uống một viên trước khi làm chuyện ấy khoảng 15 - 20 phút, đảm bảo cực lâu luôn".

Quảng cáo một hồi, tôi quay sang hỏi giá ngay lập tức nhận được lời đáp: Từ loại 15 nghìn/viên đến 200 - 300 trăm nghìn/viên, "nếu lấy nhiều chị sẽ giảm giá, bán theo giá sỉ".

Lấy ra một số viên thuốc của từng loại giới thiệu "thuốc của chị toàn hàng xịn, loại nào dùng cũng "ngon lành" lắm, em yên tâm! Không hiệu quả em cứ mang ra đây chị trả lại tiền".


q
Cứ ai mặc kín đáo, tay đeo túi xách hoặc ngồi nép cột điện, góc khuất đặt một giỏ hàng nhỏ bày bán trước thì lại đó mà hỏi, sẽ có thuốc ngay.


Trong vai người lấy hàng kinh doanh dịch vụ nhà nghỉ, oôi chọn một loại thuốc giá trung bình 30 nghìn/viên, "em muốn mua cả lọ hay mua mỗi loại một viên về dùng thử đã. Thuốc này bọn chị bán cho khách lẻ mua từng viên nên bóc hết niêm phong" - chủ hàng giải thích về lọ thuốc đã bóc sẵn. Ngỏ ý muốn mua loại thuốc rẻ hơn, ngay lập tức chị chủ hàng rút điện thoại ra gọi một đầu mối khác. "Thuốc 15 nghìn chị vừa mới hết, em muốn xem hàng thì chị gọi con em chị mang đến cho em xem". Vừa dứt lời thì có một người đàn ông chở một người phụ nữ đến, sau đó chúng tôi bị một đội quây để chào hàng.


Vẫn còn băn khoăn về chất lượng thuốc thì một chị giải thích, "mấy loại thuốc này thuốc nào cũng tác dụng nhanh, hiệu quả lắm. Có điều khách của mình đa dạng, mình phòng sẵn nhiều loại vào thôi. Ông nào có tiền thì dùng loại đắt, ông nào ít tiền thì loại rẻ vẫn ngon như thường!". Chúng tôi quyết định mua lọ thuốc 30 nghìn/viên, một lọ có 8 viên, để giữ mối chị này giảm giá, "chị bán rẻ cho em, lọ này chị chỉ lấy em 200 nghìn thôi! Em mang về cho khách dùng thử nếu lấy thấy ổn thì lên lấy hàng cho chị. Bọn chị bán hàng từ đầu tối đến 1 - 2h sáng mới nghỉ". Để chắc chắn mối hàng, chị chủ nhanh nhẹ ghi số điện thoại ra một tờ giấy rồi đưa cho chúng tôi, "có gì em cứ alo cho chị, không lên lấy được chị cho người đưa hàng tận nơi".

Tìm hiểu thêm một số thị trường, chúng tôi được anh bạn ở Hải Phòng giới thiệu, "tưởng thuốc gì khó khăn chứ mấy loại thuốc đó đến phố Lãn Ông, quận Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng không thiếu, muốn mua bao nhiêu cũng có. Không biết thật giả thế nào nhưng thuốc ở đây chẳng có chữ nghĩa gì chỉ thấy có mấy cái ảnh sex ở ngoài thôi!".

Hà Nội tràn ngập "thần dược"!

Trong vai người đi mua buôn, chúng tôi đến rất nhiều cửa hàng thuốc theo địa chỉ quảng cáo trên các website nhưng đều bị từ chối. Phải qua một người quen giới thiệu, chúng tôi mới đến được đại lý thuốc trên đường Quang Trung, Hà Đông (Hà Nội) tiếp cận và giao dịch.

Hiệu thuốc này được coi là đại lý lớn chuyên cung cấp thuốc cho các phòng khám sản khoa (có khám và điều trị cả nam khoa) khu vực Hà Đông. Chị V, nhân viên tại một phòng khám sản khoa gần viện 103 cho biết: Phòng khám tôi làm có khám và điều trị nam sinh lý yếu, tôi hay phải đi lấy thuốc nên cũng quen mấy hiệu thuốc này.

"Theo nguyên tắc, thông thường chúng tôi phải mua cho bệnh nhân đúng theo đơn thuốc của bác sĩ nhưng bệnh nhân thì ít người không có bệnh đến nhờ mua hộ thì nhiều. Đơn giản vì muốn kéo dài khoái cảm và tạo cảm giác mạnh" - chị V giải thích.


blank
Viagra không thiếu nhưng phải có người quen



Đưa chúng tôi đến hiệu thuốc, chị V giới thiệu chúng tôi với nhân viên cửa hàng. Tư vấn thêm về thuốc nhân viên cửa hàng giới thiệu: Thuốc này có nhiều loại, chị muốn mua loại nào? Thuốc đắt hay rẻ? Ở đây có mấy loại của Pháp, Mỹ, ...thuốc rẻ thì khoảng 200 nghìn/vỉ 4 viên, thuốc đắt thì hàng trăm nghìn một viên. "Công dụng không hơn kém nhau là mấy, thuốc nào cũng có tác dụng ngay sau khi uống. Chị cứ mua loại bình thường cũng như Viagra 50/1 viên là được rồi, thuốc này của Pháp đấy!"

Theo một mối khác chúng tôi được giới thiệu đến hiệu thuốc ở đường Nguyễn Quý Đức (Thanh Xuân). Hỏi tên thuốc Viagra, nhân viên bán hàng nhìn nhau lắc đầu, ghé tai một nhân viên có người quen giới thiệu. Tôi phải vào vai mua cho chồng bị sinh lý yếu, họ mới thừa nhận có thuốc. Hỏi xem sản phẩm trước thì các nhân viên cửa hàng không đồng ý, "bọn em chỉ mang thuốc ra khi khách xác định mua thôi chị ạ". Đồng ý mua một vỉ 4 viên với giá 200 nghìn.

Một nhân viên lên gác, kín đáo mang xuống một hộp thuốc, sau đó bóc vỏ hộp từ trong nhà. Chị mang ra một vỉ thuốc không có nguồn gốc xuất xứ, không ngày sản xuất, hạn sử dụng hay thành phần thuốc... chỉ có in dòng chữ Viagra in trên vỉ và viên thuốc. Chúng tôi hỏi mua cả hộp thì nhân viên cửa hàng đáp lại "mỗi hộp chỉ có một vỉ nhưng cửa hàng em không bán hộp chỉ có vỉ thuốc thôi chị ạ". Chúng tôi xin giấy hướng dẫn sử dụng thường đi kèm với thuốc để biết cách sử dụng, liều dùng phù hợp ngời bán hàng cũng bị từ chối.

Xem hàng, chúng tôi nhờ nhân viên quầy thuốc tư vấn về công dụng của thuốc và cách thức sử dụng. Nhân viên cửa hàng cho biết: "thuốc này thường dành cho người ngoài 40 tuổi trở ra khi sinh lý họ yếu. Chỉ nên dùng một tháng một lần, mỗi lần một viên. Trong trường hợp anh nhà chị yếu quá thì có thể dùng mỗi tuần một lần cũng được và nên dùng cùng một số thuốc thảo dược bổ trợ sinh lý khác. Thuốc này có tác dụng nhanh và kéo dài "lên đỉnh" được đến hàng giờ. Anh chị cứ mang về dùng thử đi đã!". Chúng tôi ngỏ ý muốn mua số lượng lớn thì người bán hàng trả lời ngay, "chị muốn mua bao nhiêu cũng được".

Hỏi về những sản phẩm có công dụng tương tự, nhân viên cửa hàng cho biết chỉ có hai loại là Viagra và một loại thuốc nữa do Việt Nam sản xuất. Nhưng thuốc kia thì tác dụng không bằng Viagra. Tuy nhiên, nhân viên cửa hàng cũng khuyến cáo, "dùng nhiều sẽ bị lệ thuộc thuốc và mất khả năng tự nhiên. Dùng thuốc này thành nghiện không khác gì nghiện ma túy. Lần đầu dùng thuốc để cương cứng lần sau không dùng còn có thể tự lên được. Nhưng 2 - 3 lần dùng thuốc thì lần sau không có thuốc khó mà có thể tự lên được, coi như bị lệ thuộc thuốc hoàn toàn luôn".

Anh C là người đã từng dùng thuốc và dắt mối cho nhiều người mua cũng khẳng định "loại thuốc này không bán công khai, phải liên hệ người quen giới thiệu mới có thể mua được. Vì đa phần người mua sử dụng không phải vì bệnh tật mà để có cảm giác hưng phấn kéo dài. Trong khi thị trường có nhiều loại thuốc mà đa số là thuốc giả gây nên những tác dụng phụ rất nguy hại". Vì thế, thuốc này không bày bán công khai và phải có chỉ định của bác sĩ dùng đúng toa thuốc. Nhưng trên thực tế, nhiều người coi loại thuốc này là thuốc "giải trí" nên thường hay lạm dụng, mỗi lần đi chơi ở ngoài là các quý ông lại thủ sẵn trong túi.



BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8093)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9841)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12448)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15324)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8947)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh