DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,402,819

Chuyện VN: Dân đói quá nên vào mùa Tết phải đi ăn mày - Tâm sự đắng lòng của cô gái đẻ thuê

Saturday, December 31, 201112:00 AM(View: 8038)
Chuyện VN: Dân đói quá nên vào mùa Tết phải đi ăn mày - Tâm sự đắng lòng của cô gái đẻ thuê

Ăn mày vào mùa Tết


Vì xã hội quá đói nghèo nên bước vào những tháng cuối năm, dân “cái bang” từ các tỉnh thành lân cận lại đổ về Hà Nội để "xin" tiền bố thí của thiên hạ.



Những người khỏe mạnh thường bế theo trẻ em đễ dễ xin.
Những người khỏe mạnh thường bế theo trẻ em đễ dễ xin.



Xã hội nghèo quá nên ra đường chạm mặt "cái bang"

Những ngày này, từ cổng nhà đến các ngõ phố, đi đâu cũng gặp người hành nghề xin ăn. Thậm chí, những lúc ở nhà cũng bị cái bang… gõ cửa ....


“Hơn tuần nay ăn xin ăn mày ở đâu mà vỡ tổ nhiều thế. Có hôm từ sáng đến trưa mà có tới cả vài chục người lượn lờ qua cửa hàng tôi xin tiền", một bà bán hàng tạp hoá ở cổng chợ Nghĩa Tân phàn nàn.


Chị Hà, một người bán đồ lưu niệm tại phố Nhà Chung cũng cho hay, mấy ngày gần đây, khu vực nhà thờ Lớn, các phố cổ, xung quanh Hồ Gươm… chỗ nào cũng nhan nhản người ăn xin.


Theo ghi nhận của
pv, tại một quán cafe vỉa hè phía trước nhà thờ Lớn Hà Nội, trong vòng 30 phút khách phải "tiếp" gần 10 người ăn xin. Những cái bang này mang vẻ mặt thiểu não để mong nhận được sự rủ lòng thương của thiên hạ. Người già có, trung niên có, trẻ em cũng nhiều, thậm chí cả những đứa trẻ mới trong kỳ ẵm ngửa đã được cha mẹ cõng theo để làm quen với nghề.

Được biết, ăn xin đã được xem là một… nghề kiếm sống từ lâu ở một số địa phương, nhất là vào thời điểm nông nhàn, giáp Tết. Có gia đình, từ ông bà, con cháu lũ lượt đi ăn xin. 

Một "cái bang" hành nghề ở khu vực quận Hoàn Kiếm mới chừng 10 tuổi cho biết, hiện cả ông bà, bố và hai anh em đều rời Thanh Hóa ra Hà Nội đi ăn xin. Ban ngày mỗi người chia nhau đi một hướng và chiều tối lạ hẹn nhau ở gần Hồ Gươm và sau đó về khu nhà trọ thuê theo đêm ở phố Cầu Đất, khu vực ngoài đê ven sông Hồng.


"Hầu như năm nào gần tết nhà cháu cũng đi… làm ăn ngoài ni. Chẳng phải mình nhà cháu, mà làng cháu cũng có rất đông nhà đi xin kiếm Tết…”, cậu nhỏ khoe.


Chạy đua cùng với Tết

Trong số cái bang hành nghề dịp giáp Tết, có người là dân "chuyên nghiệp" nhưng cũng có người chỉ theo mùa vụ. Với họ đây là thời điểm "ăn thua" nhất trong năm và là lúc chạy đua với thời gian để kiếm Tết.


Tuấn, cậu nhỏ 13 tuổi quê Hà Nam cho biết, em lên Hà Nội đi ăn xin cùng bà nội đã được 10 hôm và dự kiến sẽ "bám" Hà Nội đến sát Tết mới về quê. Năm nay là mùa thứ 2, Tuấn cùng bà lên Hà Nội kiếm ăn dịp Tết.



blank
Nhiều cụ già vì muốn có 1 cái Tết to cũng xuống đường hành nghề.


“Vì không rành đường và sợ lạc nên hàng ngày hai bà cháu vẫn dắt nhau đi xin cùng. Bà đã già, mắt lại kém nên đi đâu cũng được nhiều người cho tiền. Hôm nào nhiều thì được 200.000 đồng, hôm nào "thất thu" cũng được 100.000", Tuấn hí hửng.

Tương tự, chị Hoan, 35 tuổi, quê Phú Thọ cũng cùng đứa con nhỏ 2 tuổi xuống Hà Nội kiếm tết bằng nghề xin ăn theo ... thời vụ. "Có sức dài vai rộng nhiều lúc đi ăn xin cũng thấy xấu hổ nhưng khổ nỗi nhà chỉ có mấy sào đất đồi trồng chè, khoai sắn nên lúc nào cũng đói ăn. Tôi cũng muốn đi buôn nhưng không có vốn. Nhân có đứa con nhỏ mới sinh bế đi cùng nên cũng dễ xin", chị Hoan thổ lộ.


Chị này cũng cho biết, chị chỉ xin từ nay đến ngày Ông Táo là về quê để lo tết. Số tiền xin được hàng ngày chị dành dụm để lo Tết cho cả gia đình.


Theo kinh nghiệm của những "cái bang" hành nghề lâu năm, đối tượng dễ “câu” được lòng thương từ thiên hạ là người già, trẻ em và người tàn tật. Những người này thường xin được nhiều tiền hơn những người trung niên có nhiều sức khoẻ. Do đó, không ít người lớn đã dựa vào trẻ em, dựa vào người già để mưu sinh cho thuận lợi. Thậm chí, có đứa trẻ đi xin cùng cả “đại gia đình” nhưng luôn than khóc là bố mẹ chết, bố mẹ bỏ nhau…để được rủ lòng thương hại.


Một cụ bà chừng ngoài 70 tuổi đã "đóng đô" ở cổng đền Ngọc Sơn để ăn xin dịp Tết 4 năm nay. Bà thu mình trong chiếc áo mưa giấy ngồi đợi lòng bố thí của mọi người. Khách du lịch nước ngoài qua lại đông nên số tiền bà xin được cũng khá nhiều. Có khách cho bà cả tờ 10 đô la. Theo vài người làm nghề chụp ảnh dạo ở đây kể thì bà cũng có nhà, có con cái đàng hoàng, nhưng vì muốn giúp con cái có cái tết khá giả, tươm tất nên năm nào bà cũng đi kiếm tiền…


BVN-TH

Tâm sự đắng lòng của cô gái đẻ thuê


Giờ đứa bé mà cô đẻ thuê theo đơn đặt hàng của cặp vợ chồng hiếm muộn bên Thái Lan đã gần 1 năm tuổi. Thạch Ban khoe bố mẹ đứa bé sắp sang đón con và bồi thường cho cô một khoản không nhỏ. Ban vui vì rồi đây tương lai của cô sẽ khác, nhưng nghĩ đến ngày xa bé, cô không khỏi chạnh lòng…



Tâm sự đắng lòng của cô gái đẻ thuê
Tâm sự đắng lòng của cô gái đẻ thuê


Những ngày tháng kinh hoàng


Tôi gặp Thạch Ban qua một doanh nghiệp vẫn gửi tiền bảo trợ cho mẹ con cô hàng tháng. Khi biết tin Ban và những cô gái đẻ thuê ở Thái Lan ôm bụng bầu và những đứa con đỏ hỏn về Việt Nam, cuộc sống gặp khó khăn, một nhà tài trợ đã hỗ trợ các cô khoản tiền 2 triệu đồng/ tháng/ người. Số tiền được gửi ổn định tới khi bố mẹ của những đứa trẻ đến đón chúng.

Thạch Ban là cô gái ít tuổi nhất trong số các cô gái bị trục xuất về nước. Ban mới tròn 22 tuổi nhưng trông cô khốn khổ, xơ xác với cái bụng lặc lè sắp đến ngày trở dạ. Thạch Ban là người dân tộc thiểu số ở tỉnh Sóc Trăng, gia đình thuộc diện khó khăn nhất vùng, quanh năm suốt tháng chẳng đủ ăn.


blank

Các cô gái đẻ thuê ngày trở về Việt Nam



Ban thú nhận những người môi giới đã ứng cho cô số tiền lên đến vài ngàn đô la, tương đương cả một gia tài lớn, vì thế Ban đã nhận lời ngay không do dự. Ngày đó, Ban đã có người yêu, khi quyết định “xuất khẩu lao động”, Ban chia tay với anh cùng lời hò hẹn về tương lai xán lạn.

Đêm đầu tiên trong ngôi nhà ở trạm trung chuyển bên Campuchia, ban gặp lão chủ nhà tên Pành. Đêm đó, trước khi ngủ, cô đã cảnh giác kê ghế chèn cửa. Thế nhưng nửa đêm, cô giật mình tỉnh giấc vì những tiếng lịch kịch ngoài cửa khiến chiếc ghế bị bật tung. Một bóng đen lao vào, với tay túm lấy Ban. Mặc Ban chống cự quyết liệt, gã chủ nhà dọa sẽ lột quần áo và đuổi cô xuống đường. Ban trở thành vật hiến thân cho lão liên tiếp trong mấy đêm liền. Ước mơ kiếm tiền trên đất khách của Ban phải trả bằng cái giá quá đắt.

Cưỡng ép làm mẹ

Ban cho biết, mang tiếng có hợp đồng xuất khẩu lao động nhưng thực tế cô chẳng nhìn thấy bản hợp đồng đó bao giờ. Vì trình độ văn hóa thấp, chữ nghĩa nghèo nàn nên Ban chẳng thể hiểu hết những gì hợp đồng ghi, chỉ biết ký vào những chỗ họ chỉ. Chỉ đến khi gặp các “đồng nghiệp”, Ban mới té ngửa: hợp đồng quy định rằng các cô chỉ mang thai đến tháng thứ 8, sau đó sẽ được mổ để lấy đứa trẻ ra. Trong quá trình phẫu thuật, sinh mạng của người mẹ rủi ro họ không chịu trách nhiệm.

Ban thuộc dạng trẻ trung, cơ địa khỏe nên trong lần đầu đặt phôi, cô đã đậu thai. Những ngày mang thai và chờ sinh, Ban không kiêng cữ gì, ăn uống tệ bạc, lúc nào cũng thấy đói, tiền chợ búa thêm vào tốn kém đáng kể.

Không thể chịu được cảnh sống khốn khổ về thể xác và tinh thần, các cô gái đã bàn nhau kế hoạch trốn thoát. Sau đó liên lạc với mạng lưới liên minh phòng chống buôn người (AAT) tại Thái Lan. Cuối tháng 2/2011, các cô gái đã được lực lượng cảnh sát Thái Lan giải cứu. Ban trở về khi cái thai gần 8 tháng trong tâm trạng hoảng sợ và xấu hổ vô cùng. Cô chẳng biết rồi tương lai mình sẽ ra sao…

Những ngày đầu trở về, Ban khóc rất nhiều. Ở ngôi nhà Bình yên, các chị tình nguyện viên đã an ủi và động viên cô. Một tháng sau, Ban được đưa đến bệnh viện Phụ sản Trung ương sinh thường, một bé trai kháu khỉnh. Khi đứa trẻ cứng cáp, Ban ôm con về lại Sóc Trăng. Người yêu của Ban cũng thông cảm, anh còn tính nếu đứa trẻ không tìm được bố mẹ, anh sẽ coi đó là con chung của hai người khi cưới nhau. Nhưng sự khó khăn về kinh tế vẫn hiện hữu, gia đình cô đã túng quẫn, nay lại thêm khó khăn khi có 1 đứa trẻ.



BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8148)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9896)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12520)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15371)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8982)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh