DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,461,345

Trần Yên Hòa - Anh em

Wednesday, November 4, 202010:06 AM(View: 752)
Trần Yên Hòa - Anh em
                                                                              Anh em


Anh em - Báo Khánh Hòa điện tửHai anh em và ba con yêu tinh - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc
 

Ông tư và ông năm có một những ngày tuổi thơ rất xanh màu da trời và rất hồng màu ráng chiều, ở một vùng quê có dòng suối Sầu Đâu và dòng sông Tam Mỹ. Dòng suối chảy vòng vòng qua những làng trên xóm dưới. Dòng suối cạn nên hai đứa bé cởi bò, bơi qua suối trong những ngày mùa gặt, cả khu Đồng Đất ồn ào rộn rịp, ca bài ca gánh gánh gánh gánh thóc về.

Những ngày tuổi thơ vắt ngang lưng những sợi tơ vàng, khu Đồng Đất, xóm Gò, suối Sầu...Người mẹ tất tả sáng sớm thức dậy nấu cơm, nấu đồ ăn, cùng người cha ngồi trong căn nhà bếp. Hai ngưới nói chuyện râm rang, chuyện trời mưa trời nắng. Con Mơ con nhà bà Đương lấy chồng về xóm Đồng Rạ, sống không được thế nào ấy, mà bỏ về nhà khóc bù lu bà la. Thằng Quê bỏ quê mà đi vào Sái Gòn lập nghiệp rồi, nó than, quê hương chó ỉa. Thằng ba Đạt vào biệt kích đánh trận đâu trên Kỳ Sơn chết đem xác chở về chôn ở xóm Gò. Con tám Hường con ông Thông cũng bỏ chồng về sống với bà An, làm cái chòi ở xóm ông Đốc. Những chuyện trời mưa trời nắng đó, đã đưa cha mẹ trở về tháng ngày tuổi thơ đầy trăng sao hoa mộng của những mùa trăng thơ ấu cũ.

Rồi những ngày ông tư đi lính đóng tuốt xa đâu ở vùng hai chiến thuật, còn ông năm cày lội lên thác xuống ghềnh ở vùng một, đầy bom mìn, lựu đạn, AK.

Cũng may, hai ông đã thoát qua khỏi cơn chiến tranh đau đớn, xao xác đó.

Ông tư đi tập trung ở Trảng Lớn. Rồi đi qua khắp cả những trại tập trung hung hản nhất, thì ông năm cũng vào lò cải tạo...Suốt trong gần mấy năm xa cách, hai anh em không gặp nhau. Những đêm thâu trằn trọc không ngủ được ở Trảng Lớn, ở Thành Ông Năm, ở Suối Máu, ở Long Giao, ở Long Khánh, hai ông chỉ mong ra hiện trường sản xuất để thấy nhau, ngó nhau chút thôi cũng được, nhưng vẫn không thấy, vì ở hiện trường lao động sản xuất, số tù đông như kiến. Chỉ biết nhau do người nhà thăm nuôi kể lại, thằng G đang cũng ở khu này, mi có gặp không? Đâu có gặp, trong hàng rào kẻm gai mà làm sao gặp được. Chị Ba nói như hai người đang sống ở ngoài đời vậy.

Ông tư về trước ông năm mấy năm, ông lại từ miền nam về trung, xuôi theo chuyến tàu chợ, chở đầy súc vật, mắm, muối, gạo, rượu, của đám người đi buôn hàng chuyến. Ông phải đi bộ thêm hai mươi cây số nữa mới tới chỗ ông năm. Nhìn dáng thằng em gầy trơ xương ông thương quá là thương, nhưng rồi ông nhìn lại mình, cũng vậy chứ có khác chi mô, cũng trơ xương như người trong nạn đói năm Ất dậu.
Hai anh em nghẹn ngào không nói được câu nào ra hồn, ông tư, ừ thì ngoài mình cũng bình an, nhờ ơn cách mạng anh có công ăn việc làm, ở kinh tế mới anh vào rẫy cày sâu cuốc bẫm cũng đủ ăn...ông năm, cảm ơn cách mạng, em an tâm học tập tốt lao động tốt, mong sớm về với gia đình.

Thời gian trôi qua, đến sáu năm, ông năm trở về. Ông đã lên cùng ông tư cũng chun vào rẫy bái ở khu kình tế mới...cũng cày sâu cuốc bẩm mà kiếm không ra đủ hột gạo để nuôi thân...

Rồi hai ông cũng lê thê lếch thếch kéo nhau về Sài Gòn, ông năm chạy xích lô, ông tư đi bỏ hàng lặc vặt kiếm ăn qua ngày. Buổi chiều khi mọi chuyện đã xong thì hai ông hẹn nhau xuống quán cơm bà cả đọi. Như vậy cũng suốt bốn, năm năm...
 
*

Rồi cũng hai mươi năm sau, gió hải ngoại rít lên qua những tầng mây xám. 
 
Ông tư về vùng đất lạnh bên trời tây bắc. Ông năm về vùng nắng ấm. Những hai mươi năm sau hai ông mới gặp lại (dù hằng năm ông tư cũng về thăm thằng năm mấy lần).
Tương phùng. Đúng là tương phùng.

Tóc hai ông già đều bạc. Nhưng xí xọn chút cho coi được, cho như còn thời trai trẻ, cố lấy lại tuổi thanh xuân. Tóc hai người đều nhuộm. Trông  trẻ hơn, nhưng sức nặng của thời gian đã đè xuống, khiến hai ông nhin đời bằng con mắt ngơ ngơ. Tóc ông năm nhuộm đen tuyền còn ông tư màu nâu sẩm. Họ cố kiếm nhà ở gần nhau. Hai ông lại vẫn sáng, trưa, chiều, tối, bên chung trà, bên chén rượu.

Một buổi sáng bà tư gọi ông tư, ông ơi, ông ơi. Tai ông tư bây giờ điếc đặc. Cái điếc của ông cũng mấy năm rồi, nhưng nó từ từ đến. Đến bây giờ ai nói, phải kê sát miệng vào tai ông nói lớn. Người ngoài nghe tưởng là có chuyện gì họ cự nự nhau.
Bà tư nói với ông năm, ổng điếc lắm, tui cũng mệt cho ổng. Nói chuyện với ổng phải múa chân múa tay. Nói vậy nhưng bà thương ông, thường pha cho ông bình trà ngon, nấu cho ông tô ốc miu loãng để ông ăn sáng. Ông thích nhâm nhi ốc miu bên li trà và ngồi lướt net.

Ông năm là người sa đà những chuyện vớ vẩn trên đường tình. Qua bà thứ nhất vì tù tội, nên ông trở về mỗi người mỗi ngã. Ông kết bà hai, cũng gãy đổ. Rồi đến bà ba cũng bỏ đi, ông nghĩ đàn bà sao dữ như con chằn lửa. Ông săm soi đời mình từ ngày ông còn cởi truồng, leo lên lưng bò tắm suối.

Đến bây giờ ông lại trở về nỗi cô đơn thui thủi một mình.

Ông tư thấy đứa em lận đận như vậy quá thương. Dù biết rằng mỗi người có một số trời định, nhưng thằng em của ông là một đời nghiệt ngã. Ông năm có số đào hoa, nhưng thật ra, ông không lang bang, bạ ai yêu đó. Ông yêu ai, lấy ai, là yêu chết bỏ và trung thành chết bỏ. Ông không có cuộc ngoại tình nào.

Nhưng dù có trung thành bao nhiêu đi nữa, thì (các) bà năm cũng ghen nhau. Bà năm ba tìm đâu một tấm hình cũ của bà năm hai chụp với người chị, một thời xa lắc, liền tru tréo lên những lời phỉ báng độc địa rồi khăn gói...ra đi. Ông năm có giải thích thế nào thì cũng là những lời vô vọng. Ông đành im lặng nhìn trời hiu quạnh.

Đàn bà là con ma. Ông năm thường tự nhủ mình vậy, nhưng thiếu vắng con ma lòng ông tự dưng ông thấy nhớ. Trở về mái nhà xưa với các bà năm: một, hai, ba, không được, ông phải đi tìm một người khác thế thân.

Đó là cái số, ông tư thương thằng em lao đao vì chuyện đàn bà. Nhưng biết làm sao? Thôi thì nó đi đâu cố đi theo nó.
Ông già bảy bảy lẽo đẽo bên ông già bảy ba. Cà phê ngồi quán ông bảy ba phải nói thật to lên, chứ không thì ông bảy bảy cứ ngửa cổ lên ngóng. Cái gì, mi nói gì tau không nghe rõ. Điếc mà, mi không biết sao?

Cuộc nói chuyện có lúc sôi nổi như cải cọ chuyện gì.

Ông năm nói nhỏ vào tai ông tư. Tui phải kiếm một bà nữa anh tư ơi. Một mình vò vỏ quá.

Ông tư gục gặc cái đầu.
Ừm. ườm.

Ông tư im lặng, ông muốn nói một điều gì đó cho ông năm biết, theo sách giáo khoa thư, như nhân nghĩa lễ trí tín, hay với người đàn bà phải tam tòng tứ đức, công dung ngôn hạnh... Ông gục gặc cái đầu chưa kịp nói ra thì ông năm nói trước:

Thôi, nghĩ cũng mệt quá anh tư à, tui đã từng tuổi này mà phải bắt đầu từ con số không thì mệt quá. Tui xin nghỉ xả hơi cho khỏe. Mình một mình ngủ nghỉ ung dung, không có ai quấy rầy thì tốt nhất. Thỉnh thoảng xuống thăm con, bồng cháu, giỡn hớt với tụi nó cũng vui. Rồi chiều chiều qua anh cùng anh chè chén...lai rai ba sợi, thế là vui rồi, phải không anh tư?

Ông tư e hèm.
Ườm, ườm...
 

Trần Yên Hòa
(Tác giả gởi)

                                *
                                   Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, February 23, 20219:27 AM(View: 38)
Trời tờ mờ sáng, khi các người khác còn ngủ trên chiếc chiếu cạnh những lối đi trong khuôn viên bệnh viện, có những người băng qua những con đường nhỏ giữa các khu rất sớm, lặng lẽ tiến về dãy phòng cuối đường. Họ ngồi đợi đến lượt mình rồi từng người nộp giấy tờ
Saturday, February 20, 202110:26 AM(View: 93)
Cùng lúc với chiến dịch của sư đoàn 1 bộ binh Mỹ, lần đầu tiên Phương được chỉ định đi Lai Khê với các đồng đội khác: Lam người chỉ huy toán biệt phái, Trân, Vũ bằng chiếc zíp của đơn vị do hạ sĩ Chúng lái.
Sunday, February 14, 20218:31 AM(View: 184)
Hắn ở một tỉnh xa, mới chuyển về thủ đô chưa lâu. Do công việc. Nhưng cũng đã kịp hòa nhập ngay với vài nếp sống kinh kỳ. Người kinh kỳ thanh lịch, tết đến không chỉ là ăn, mà chủ yếu là chơi tết. Tết đến xuân về là phải đi chợ hoa.
Thursday, February 11, 202110:47 AM(View: 213)
Cuối năm và đầu năm năm đó. Lên Lai-Khê lần này chỉ có 3 người. Thy, Phương và Bòng, tài xế người Hoa Chợ-Lớn mới được bổ sung để thay thế Quảng thuyên chuyển về Qui Nhơn, gần gia đình anh ta. Chàng tài xế người Hoa Chợ-Lớn con nhà giầu nhưng đến tuổi động viên
Sunday, February 7, 20215:01 PM(View: 243)
Gia đình tôi chia làm hai phe: phe ba tôi và phe mẹ tôi với chúng tôi. Dĩ nhiên ngày xưa, khi chúng tôi còn nhỏ, ba me tôi đã ở cùng một phe để dạy dỗ và đe nẹt chúng tôi. Nhưng thời đó xa lắm rồi. Thỉnh thoảng sau những trận bàn cãi trong gia đỉnh