DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,421,268

SONG THAO - CHÂN DÀI

Friday, November 13, 20209:26 PM(View: 201)
SONG THAO - CHÂN DÀI
                                                                         CHÂN DÀI

blank                                                                                                     Maci Curren với kỷ lục Guinness về cặp chân dài nhất thế giới.
            
 
Cô bé Maci Currin, 17 tuổi, cư dân thành phố Cedar, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, vừa được Guinness World Records chứng nhận hai kỷ lục thế giới: người phụ nữ có đôi chân dài nhất thế giới và thiếu nữ tuổi teen có đôi chân dài nhất thế giới. Các ông bự truyền thông như CNN, UPI đều nhanh chóng đưa tin. Họ nhạy bén như vậy là phải. Cái chi liên quan đến chân dài đều là những tin hấp dẫn. Chân cô bé Maci dài bao nhiêu? Chân trái dài 134.62 phân (53 inch), chân phải ngắn hơn một chút, 134.3 phân (52.874 inch). Vậy thì giai nhân chân dài này sẽ đi kiểu chấm phết? Không, chỉ hơn nhau có 0,3 phân thì nhằm nhò chi. Dáng đi của Maci vẫn chuẩn như người mẫu.

Các bạn gái đọc tới đây chắc sẽ thắc mắc: làm sao để đo chân mình đây? Để coi xem thua cô Maci này bao nhiêu…thước? Theo cách đo quốc tế thì người ta sẽ đo từ rốn xuống tới mắt cá chân. Thường thì hai chân không dài bằng nhau mà so le chút đỉnh. Vậy trường hợp cô Maci có chân trái dài hơn chân phải là thường tình. Không có chi mà…dư luận.

Với một sự kiện khá chấn động như vậy, chuyện săm soi vào cô nhỏ lênh khênh này là chuyện dĩ nhiên. CNN trong bản tin vào ngày thứ bảy 10/10 cho biết là cô Maci có chiều dài của chân chiếm 60% chiều cao cơ thể. Maci cao 2, 08 thước. Cỡ tôi thì muốn ngắm dung nhan cô nàng này mỏi cổ phải biết.

Chiều cao dễ nể của cô Maci chắc là do di truyền. Cha cô cao 1,98 thước (6’5”), mẹ cô cao 1,7 thước (5’7”), một người anh của cô cao 1,95 thước (6’4”). Ngay từ khi mới  được 18 tháng tuổi, mẹ cô đã nhận thấy Maci cao hơn những đứa trẻ cùng trang lứa. Bà nói: “Mỗi khi đi đón con ở trường, tôi không phải mất công tìm kiếm, bởi con gái tôi luôn cao hơn những bạn học khác”. Lúc ra đường, cô rất ngại với ánh mắt của mọi người nhìn cô. Nhiều người còn móc điện thoại ra chụp hình cô mà không cần biết cô có bằng lòng không. Cao như cây tre miễu như vậy không phải là điều vui vì thân hình cao nhanh quá, xương cốt không theo kịp nên thường hay bị đau nhức. Nỗi đau này cô Maci rất ngán. Vậy nên ngày nay, khi chiều cao của cô không còn tăng nhanh, cô rất vui mừng. Tấm huy chương nào cũng có mặt trái của nó. Tuy vậy cô cũng rất vui khi được công nhận là người có cặp chân dài nhất hành tinh.


blank
                                                                                 Cô gái gốc Mông Cổ Rentsenkhorloo Bud.



Cao như vậy có những điều lợi và những điều bất lợi. Điều lợi hiển nhiên chúng ta cũng đoán ra, đó là khỏi phải nghểnh cổ lên khi đứng coi đánh banh giữa đám đông. Cũng như có lợi thế hơn khi chơi các môn thể thao như bóng rổ hay bóng chuyền. Nhưng điều bất lợi coi bộ nhiều hơn. Đó là hay va đầu vào khung cửa, khó khăn khi lên xuống xe hơi, khó lựa quần áo, giày dép khi đi shopping. Còn một bất lợi khác là khó chọn bồ bịch! Chọn được một anh chàng cân vai bằng lứa đâu có dễ. Tôi có một cô bạn, cao chỉ cỡ 1,7 thước mà vất vả chuyện bồ bịch. Ở Việt Nam thời chúng tôi, con gái cao cỡ đó nghe đã thấy chông chênh. Thấy được anh chàng nào cao ngang bằng, không cần biết tính tình gia cảnh anh chàng này ra sao, chộp liền. Đâu có bao nhiêu cửa mà chọn lựa!

Maci chiếm kỷ lục về chân dài. Chân dài thì phải cao. Điều này đúng nhưng cũng không đúng. Cô không phải là người cao nhất thế giới. Người phụ nữ cao nhất thế giới hiện còn sống là  cô Sun Fang, dân Trung Quốc, sanh năm 1987. Cây tre miễu này sơ sơ có 2,21 thước (7’3”), cao hơn cô Maci 13 phân. Cô Sun Fang kế vị cô Zeng Jianglian khi cô này qua đời vào năm 1982. Cô này cũng dân Trung Hoa. Không biết sao con cháu ông Khổng Tử lại cao đến như vậy? Chẳng lẽ họ ăn…cao hổ cốt!

Hàng xóm của hai cô Trung Quốc cao nghều nghệu này là cô người Mông Cổ Rentsenkhorloo Bud. Năm nay mới 29 tuổi, cô có đôi chân dài 1,34 thước, chỉ thua cô Maci có 62 ly. Cô hiện sống với gia đình tại Chicago bên Mỹ. Chiều cao của cô là 2,05 thước, chỉ kém cô Maci vẻn vẹn có 0,3 phân. Chỉ cần nhích lên chút xíu là bằng cô chân dài kỷ lục Guinness. Cô Bud, cứ gọi vậy cho dễ hơn cái tên dài lằng nhằng khó nhớ của cô. Chắc dân bia bọt khoái cái tên này vì có tí mùi bia Budweiser. Cô cao như vậy cũng do di truyền. Cha cô cao 2, 08 thước, mẹ cô khiêm nhường hơn, chỉ sơ sơ 1,85 thước. Lúc đầu cô Bud cũng thấy đôi chân dài của mình là không giống ai nên mặc cảm nhưng dần dần cũng quen. Cô tâm sự: “Ngay từ khi còn học tiểu học ở Mông Cổ, tôi đã cao ngang với các thầy cô giáo. Nhưng kỳ thực tâm hồn tôi vẫn đúng với độ tuổi của mình. Khi ấy tôi vẫn cảm thấy mình là một cô gái nhỏ và muốn được mặc quần áo dễ thương như các bạn, nhưng tôi không thể tìm được quần áo như thế cho mình”. Cao hơn bạn bè, thấy lạnh đầu là cái chắc. Nhất là học trò mà cao ngang thầy cô. Cái chi lâu ngày cũng thành quen. Lớn lên, mặc cảm đầu đời tiêu mất, thấy chân tay mình hơn người nên cũng thích: “Tôi thích mặc quần soóc và đi giầy cao gót, bởi tôi cũng thích đôi chân của mình trông dài và hấp dẫn hơn. Tôi có một đôi chân dài theo đúng nghĩa đen và tôi nghĩ điều đó khiến mình trông đẹp hơn”.

blank
                                                                                     Cô gái Nga Ekaterina Lisina


Thật là thiếu sót nếu không nói tới cô Ekaterina Lisina. Cô sanh năm 1987 và là cầu thủ bóng rổ trong đội tuyển Nga. Tại Thế Vận Hội Bắc Kinh năm 2008, cô cùng đồng đội đã đoạt huy chương đồng bộ môn bóng rổ. Cô gái 33 tuổi này cũng xuất thân từ một gia đình sếu vườn. Cô cao 2,05 thước trong khi cha cô cao 1,98 thước, mẹ cô cao 1,86 thước nhưng anh của cô cao tới 2,01 thước. Với chiều cao hơn người, thời đi học, cô thường bị bạn bè trêu chọc nên tức khí ghi danh dự thi kỷ lục Guinness cho bõ ghét. Năm 2017, cô đoạt hai kỷ lục Guinness: người phụ nữ có đôi chân dài nhất thế giới và người mẫu chuyên nghiệp cao nhất thế giới. Cô giữ kỷ lục về đôi chân dài nhất thế giới được ba năm thì bị cô Maci qua mặt. Chân cô dài 132,2 phân, chỉ thua cô Maci có 2,4 phân!

Chân dài có hai thứ thích hợp: chơi thể thao và làm người mẫu. Thể thao thì chơi bóng rổ là tiện nhất. Chẳng cần nhảy cũng bỏ được bóng vô rổ. Chơi bóng chuyền cũng tiện. Đứng ngay lưới, nhón chân lên một chút, đập banh xuống thì có trời đỡ. Nhưng làm người mẫu đi trên sàn catwalk lại khác. Biểu diễn trước đám đông, chân dài không chưa đủ mà còn cần phải thon gọn. Mỗi lần thấy một cô người mẫu chân dài biểu diễn, tôi thường nghía vô đầu gối. Có những cái đầu gối xếp nếp nhăn nheo nhưng cũng có những đầu gối trơn mịn, láng lẩy nhìn vào thấy đã con mắt liền một khi. Lại còn dáng đi sao cho vừa điệu đàng vừa nhí nhảnh một cách vừa phải. Nhiều cô người mẫu xàng xê quá đáng khiến người vặn vẹo như trăn trông rất mệt mắt. Vậy nên chân dài chưa hẳn đã là người mẫu ăn khách. Cô Lisina thành công trong cả hai, vừa chơi bóng rổ hay vừa là người mẫu được book show nhiều. Cô tự hào: “Mãi tới năm 24 tuổi, tôi mới nhận ra mình quyến rũ. Tôi có cơ thể săn chắc và luôn cao hơn những người cùng tuổi, song mãi sau này tôi mới biết rằng chiều cao cũng rất quyến rũ”.

Thỉnh thoảng tôi có vào coi những video trình diễn thời trang. Nói vậy tôi không có ý khoe mình thích thời trang. Đó là thứ tôi chưa bao giờ để vào đầu. Tôi cũng như nhiều ông bạn tôi mà tôi không muốn kể tên ra đây, sợ có điều phiền phức, chỉ vô nghía chân dài. Những gì các nàng khoác trên người là thứ phụ, không đáng để mắt tới. Phải công nhận chân các nàng ngút ngàn thiệt. Cứ vời vợi như lên trời. Nghía mãi chuyện người, tôi bỗng nảy ra thắc mắc về kích thước chân các nàng tài tử và người mẫu quê hương ta. Cũng giống như đi máy bay, trước khi tới quê nhà phải transit nhà hàng xóm trước. Hàng xóm đáng coi nhất là các chân dài xứ kim chi. Phim bộ Hàn quốc từ lâu đã được Việt hóa, các tài tử Hàn quốc đã như người nhà đối với nhiều người Việt chúng ta. Tôi không ở trong số những người này. Vậy nên kiến thức về các giai nhân trên phim ảnh Hàn quốc tôi hầu như mù tịt. Tôi hú họa hài ra những cặp chân dài Đại Hàn kiểu biết chi nói nấy, không xếp hạng chi cả.


blank
                                                                             Búp bê Đại Hàn Han Chae Young với cặp chân dài 112 cm.


Sunmi là cựu thành viên nhóm nhạc Wonder Girls. Độ dài của đôi chân nhiều người đánh giá cao này mới đây đã được tiết lộ trên chương trình Weekly Idol của đài MBC. Chân cô nàng này dài 110 phân. Nếu so với độ dài của cô nàng kỷ lục Guinness Maci dài tới 134,6 phân thì…ngắn ngủn. Nhưng cô Maci cao tới 2,08 thước. Cô Sunmi chỉ vẻn vẹn cao có 1,66 thước. Nếu chân cô Sunmi dài như chân cô Maci thì thành chân…nhện!

Khá hơn cô Sunmi, chân cô Han Chae Young, được mệnh danh là “búp bê Barbie” của Hàn Quốc, dài 112 phân. Nhỉnh hơn một chút, chân của nữ diễn viên kiêm người mẫu Choi Yeo Jin dài 113 phân.

Chân dài Tây phương cỡ 130 phân trở lên, chân dài Hàn Quốc chỉ nhỉnh hơn 110 phân chút đỉnh. Còn chân dài…quê hương ta là bao? Người mẫu Thanh Hằng được coi là có cặp chân dài nhất xứ Việt với độ dài là 112 phân. Như vậy là ngang ngửa với chân dài Hàn quốc. Thanh Hằng đạt kỷ lục nhất Việt nam từ khoảng 12 năm trước. Xưa rồi. Bây giờ không biết tại sao, chân dài đất Việt càng ngày càng dài thêm. Chân dài nhất hiện nay là của ba người mẫu Minh Triệu, Hồng Xuân và Lê Thúy. Chân của ba cô này dài 120 phân, ăn đứt các người đẹp Hàn quốc. Tôi nghe sao viết vậy chứ thực sự chẳng biết các cô này là con ông cháu bà nào.

Chân dài là thứ các bà các cô đều mong ước. Muốn biết mình có thuộc loại dài chân hay không, người ta có chỉ số Skelie. Chỉ số này được đo như sau: lấy chiều cao đứng trừ đi chiều cao ngồi. Lấy kết quả này chia cho chiều cao ngồi rồi nhân với 100. Công thức như ri: (chiều cao đứng - chiều cao ngồi): chiều cao ngồi x 100. Cách đo chiều cao đứng như sau: đứng thẳng, dựa sát vào tường sao cho đầu, lưng, mông và gót chân chạm nhẹ vào tường. Đo từ đỉnh đầu tới gót chân. Muốn đo chiều cao ngồi, đo như ri: ngồi thẳng, dựa sát tường. Đo từ đỉnh đầu xuống tới nền nhà.

Sau khi tính toán theo công thức trên, nếu chỉ số Skelie nhỏ hơn 84,9 thì là chân ngắn, từ 85 tới 89 là chân vừa phải, trên 89 là chân dài.
Chân dài ngày nay là thứ mà các ông săn đuổi. Hình như ông nào cũng thích chân dài. Theo tôi nghĩ, chân dài chỉ là một trong những yếu tố tạo nên một cặp chân đẹp. Các yếu tố khác có thể kể như sau: đầu gối phải trơn mát, không có mỡ, mắt cá chân săn chắc và bắp chân phải cao.


blankblank
Người mẫu Thanh Hằng.            Người mẫu Lê Thúy với đôi chân dài 1,20 thước.


Chân dài là chuyện thời đại. Ngày xưa có ai thèm để ý tới chân ngắn chân dài, chân nào chẳng đi được. Vậy mà các cụ cũng góp được tiếng nói. Chắc chúng ta đã thuộc nằm lòng mấy câu mô tả “đức tính” của phụ nữ trên giường. Tôi chỉ nói tới chuyện chân dài. “Trường túc bất chi lao”. Chân dài chiến đấu rất kiên cường trong chốn phòng the. Những cô mình sếu chân giang / Một đêm giết chết cả làng trai tơ. Các cụ có đúng không, khoa học ngày nay cũng đã phân tích. Theo một nghiên cứu về tình dục học của Đại Học Công Giáo Louvain bên Bỉ thì những phụ nữ có dáng đi mạnh mẽ và nhanh nhẹn thường nhận được cảm giác cực khoái hơn những phụ nữ có dáng đi yếu ớt. Sự nhanh nhẹn và mạnh mẽ lại là đặc tính của những chân dài.

Bác sĩ Nghiêm Minh Hương, dân Hà Nội, phân tích: “Chân dài chưa hẳn đã bền bỉ dai sức, chân ngắn cũng không thể xem thường. Vì chân dài nói ở đây dựa trên tỷ lệ cân đối của đôi chân với toàn bộ cơ thể. Phải thừa nhận rằng, có được cặp chân dài so với tỷ lệ cân đối của cơ thể sẽ tạo cho người phụ nữ dáng đi dịu dàng, cuốn hút. Điều này cũng tạo cho người đối diện cảm giác về sức khỏe dẻo dai, bền bỉ. Khi có sức hút thì người ta cũng hình dung ra là trong chuyện chăn gối người phụ nữ đó sẽ tuyệt vời hơn. Tuy nhiên đây chỉ là cái nhìn phiến diện”. Thực ra chuyện gối chăn viên mãn hay không phụ thuộc và nhiều yếu tố chứ không chỉ riêng cặp chân dài. Cảm xúc giữa hai người, khung cảnh, cơ thể, thực lực của đôi bên là những yếu tố chi phối chuyện yêu đương. Điều quan trọng là phải có tình cảm, sự hiểu biết, cách chiều chuộng, sự âu yếm. Nhưng khoa học cũng tính tới yếu tố nội tiết. Một cô gái dậy thì có tuyến thượng thận bài tiết testosterone nhiều sẽ giúp tăng trưởng xương làm chân dài nhanh. Testosterone cũng là hormone làm xuất hiện ham muốn nên phụ nữ chân dài nhiều ham muốn hơn phụ nữ chân ngắn. Mấy nàng chân ngắn lại nghĩ khác. Đừng tưởng chân ngắn coi thường / Đi thì hơi chậm lên giường lại nhanh!

Nói chi thì nói, phụ nữ vẫn khoái sở hữu một cặp chân dài hơn chân ngắn. Nếu số phận bắt chân ngắn thì làm sao cho chân dài? Thì kéo chân cho dài ra. Trước đây người ta dùng phương pháp cắt xương, xuyên đinh qua xương và ráp khung bên ngoài để căng giãn từ từ với tốc độ 1 ly mỗi ngày. Thường chỉ kéo tối đa được 7 phân nên phải kéo trong 70 ngày. Sau đó vẫn phải giữ khung khoảng 7 tháng cho xương liền chắc. Như vậy tổng cộng phải mang khung tới 10 tháng rất bất tiện!

Nay y khoa đã có những tiến bộ hơn. Trước khi cắt xương, bác sĩ sẽ đặt một chiếc đinh trong ống tủy xương và chỉ sử dụng bốn chiếc đinh nhỏ xuyên qua ở hai đầu xương. Khi kéo giãn đủ chiều dài, khung sẽ được tháo bỏ. Đinh nằm trong ống tủy sẽ giữ vai trò cố định xương chờ thời gian cho xương chắc. Như vậy thời gian mang khung chỉ còn 70 ngày và vết sẹo sẽ nhỏ hơn nhiều.

Chuyện kéo xương cho chân dài là chuyện cắt xương đổ máu. Nghe đã thấy ớn. Muốn không đau đớn chi mà vẫn kéo dài chân ra có được không? Được như thường! Dùng điện thoại thông minh, tải app Spring xuống, muốn kéo dài chân tới…nách cũng được. Máy sẽ bảo chúng ta để một tấm hình toàn thân vào. Máy chia tấm hình thành ba phần từ trên xuống dưới. Chân là phần dưới cùng sẽ được kéo dài thêm. Vậy là chúng ta có chân dài. Dễ ợt! Nhưng chỉ có tấm hình chân dài để lấy le thôi, chân thiệt sẽ vẫn ngắn ngủn. Dù sao, cũng có thể khoe lên các trang mạng cho thiên hạ lác mắt chơi. Có chết con ma nào đâu!
 
 
 10/2020
Song Thao
(Tác giả gởi)
Song Thao

                                 *
                                   Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, November 28, 20209:25 AM(View: 45)
Tôi không nghĩ là tôi phải viết bài này sớm thế. Hôm nay là ngày thứ tư 25/11. Thứ bảy 21/11, Hoàng Ngọc Phan, tên thật của Hà Túc Đạo, gửi message: “Có vẻ tôi sắp dính covid rồi. Ho và sổ mũi mấy ngày nay. Lát nữa sẽ đi xét nghiệm. Hy vọng bị cảm lạnh thường thôi thì tốt quá”. Bữa sau, Chủ Nhật 22/11, gửi message tiếp: “Đang chờ xét nghiệm hôm thứ hai. Vẫn còn ho và nóng lạnh. Hôm nay nhiệt kế có lúc lên tới 103. Bác sĩ gia đình trấn an nếu chưa có ói mửa và tiêu chảy thì vẫn hy vọng chưa dính Covid. Đành phó mặc ông trời vậy”. Ông trời đã quay mặt đi! Nhóm Thời Nay cũ chúng tôi còn bốn tên vẫn liên lạc với nhau. Mỗi tên ở một nơi. Đoàn Vinh ở Nam Cali, Nguyễn Hoàng Quân ở bên Anh, tôi ở Montreal bên Canada và Phan ở San Jose, Bắc Cali. Một tên khác lưu lạc tận bên Úc là Hoàng Hà, tên thật Hoàng Bính Tý, chàng bác sĩ thích cầm viết hơn cầm ống chích. Không biết do sự tình cờ nào mà chỉ vài ngày trước đây, Hoàng Hà cho biết là Hà Túc Đạo bỗng liên lạc với anh sau mấy chục năm bặt
Thursday, November 19, 20201:49 PM(View: 127)
Cửa tiệm bán dụng cụ học sinh và văn phòng nằm ở đường Trần văn Thạch (*), giáp ranh hai đường Trần Quang Khải và Trần Khắc Chân miệt Tân Định, tuy nhỏ nhưng sạch sẽ và bày biện ngăn nắp. Tiệm có tên Thế Giới. Chủ tiệm người gốc Hoa. Ngay cửa, lúc nào cũng mở toang, bên phải, có dựng một tủ kiếng lau chùi sáng loáng, thấy trưng bày tập vở học trò, viết máy, những vật dụng học sinh lỉnh kỉnh, và nhiều bộ tem thư nước ngoài. Thuở ấy, giữa thập niên một chín sáu mươi, tôi đã đến tuổi được phép đi học một mình bằng xe gắn máy. Những sáng thứ năm, thời trung học đệ nhất cấp tại trung học tư thục Nguyễn Bá Tòng, chỉ phải học hai tiếng. Trong khi các bạn theo Ky-tô giáo phải ở lại học thêm giờ giáo lý, tôi được ra về thơ thới, hân hoan. Sáng Sài gòn, vào giờ ấy, không còn kẹt xe. Nắng ngày chỉ mới e ấp nóng. Vào những tháng cuối và đầu năm, thời tiết dịu mát, khoan thai bắt đầu một ngày mới. Trước khi về nhà, tôi thường ghé ngang tiệm, dán mắt chiêm ngưỡng những bộ tem trưng bày trong tủ
Monday, November 16, 20208:42 AM(View: 138)
Khi còn bé, tôi đọc sách. Tuổi thơ của tôi rơi vào buổi bình minh của miền Nam, một trong những thời kỳ phát triển tốt đẹp của văn hóa nghệ thuật dân tộc. Cuộc đời rộn ràng bắt đầu, học sinh, công nhân, công chức, tư chức, người đi chợ búa tấp nập trên đường, những cánh cửa mở ra, đóng lại, tiếng xe máy, tiếng chuông xe đạp leng keng, chuông nhà thờ, chuông chùa. Trường học xây lại, nhà ga hoạt động, cầu cống, quán xá nhộn nhịp, đời sống rộn ràng mở cửa khi tôi sinh ra, lớn lên. Môi trường ấy thích hợp cho một nền văn học tươi trẻ, lành mạnh, cho những cuốn sách thiếu nhi, tiểu thuyết, phim ảnh, sân khấu. Chiến tranh chống Pháp vừa kết thúc, hòa bình lập lại, mọi người muốn trở về với cuộc sống thanh bình, bắt tay làm lại. Người ta muốn viết sách, muốn đọc sách. Người ta muốn thí nghiệm giống lúa mới, trồng cây ăn quả, muốn học nướng bánh mì, tìm hiểu ý nghĩa của cuộc đời, đi chùa, đi nhà thờ, đến trường. Người ta muốn sinh đẻ và được sinh đẻ, muốn sống và muốn người khác được sống.
Thursday, November 12, 20209:28 AM(View: 237)
Vừa rồi, chúng tôi, những người bạn chí thân từ thời còn đi học ở Việt Nam trước 1975, rủ nhau qua Canada thăm mấy ông bạn khác. Chúng tôi đến thành phố Montreal vào mùa hè nên không lạnh lắm. Ở Mỹ hay Canada, nhà cửa, cách sinh hoạt không khác nhau mấy. Và việc đi thăm bạn bè thì cũng chẳng có gì đáng kể ra đây nếu không có một câu chuyện, mà nếu bạn nghe được, chắc cũng sẽ ngạc nhiên, đặt nhiều câu hỏi. Chuyện hơi dài dòng, xin bạn kiên nhẫn. Chúng tôi gồm ba cặp vợ chồng, được gia đình người bạn tiếp đón rất thân tình. Ông ta còn gọi các bạn khác ở gần đó, kéo đến, nên buổi họp mặt thật đông vui. Khi bữa cơm gia đình đã mãn, các bà lo dọn dẹp chén bát để pha trà và các ông đang chuyện trò sôi nổi, thì ông bạn chủ nhà đổi đề tài: “Có một chuyện thực, xảy ra ở Việt Nam, khoảng năm 1982. Một chuyện kỳ lạ mà bà chị tôi vừa là người trong cuộc vừa là nhân chứng. Lúc còn ở Việt Nam, chị tôi dấu kín vì sợ đến tai công an thì sẽ bị tra hỏi, có thể bị tù cũng nên. Nay chị tôi đến xứ tự
Saturday, November 7, 20207:25 AM(View: 213)
Tôi vẫn thường gọi anh là Phạm Phú Minh nhưng tên tác giả trên sách là Phạm Xuân Đài. Thì cũng chàng chứ ai. Tên đầu là tên thiệt cha sinh mẹ đẻ, tên sau là tên con gái dùng làm bút hiệu. Cuốn sách đầu tiên của Phạm Xuân Đài là cuốn “Hà Nội Trong Mắt Tôi” được xuất bản từ năm 1994, tới nay, 26 năm sau, mới có cuốn thứ hai “Đi, Đọc và Viết”. Điều này chứng tỏ ông bạn đồng tuế với tôi không thuộc loại con đàn cháu đống như tôi. Chuyện cũng đúng thôi. Phạm Phú Minh, hậu duệ của cụ Phạm Phú Thứ, tuy cùng tuổi với tôi nhưng khác tôi. Tôi chỉ làm những chuyện lặt vặt nhằm “mua vui cũng được một vài trống canh” trong khi ông bạn cao ráo, luôn nở nụ cười tươi như hoa, lại là người làm những chuyện để đời. Bạn tôi làm nhiều lắm, tôi chỉ nhớ tới hai sự kiện quan trọng: tổ chức cuộc hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn và số hóa bộ tạp chí Bách Khoa. Buổi hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn quy tụ nhiều nhà nghiên cứu nổi danh trong cộng đồng người Việt tại hải ngoại, là một đánh giá đầy đủ và thận trọng nhất