DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,494,418

Thơ Trần Yên Hòa

Friday, February 12, 20218:42 AM(View: 612)
Thơ Trần Yên Hòa

Trần Yên Hòa


Image result for cung chúc tân xuân


Núi tạ sông người


Đê đầu lạy tạ cố hương

Ta quay lại những đêm trường quê xưa

Chập chờn trong giấc ngủ trưa

Quán Rường ơi! Ta cùng mưa ướt nhèm

Đây gò ông Đốc cùng em

Cởi trâu tắm suối - suối Sầu Đế ơi!

Sao ta gan ruột bời bời

Nhìn mây tám hướng lòng phơi ráng chiều

Nhớ xưa chân bước liêu xiêu

Nghe câu hát mẹ trong chiều ca dao

Rước em về tắm sông đào

Lòng neo cố xứ lòng chao chát buồn

Đê đầu lạy tạ cố hương

Cho ta ngắm lại áo hường em qua!

 

Cha



Image result for cung chúc tân xuân


 


Cha ơi cha về nơi đâu

Con nơi cố quận buồn rầu ngó theo

Chỉ còn nấm mộ xanh rêu

Lời vọng tưởng có qua đèo cùng cha

 

Ngày qua nước mắt mù lòa

Con thơ đứng khóc xót xa phận người

Ngày con lên năm lên mười

Cha bồng bế cha tươi cười cùng con

 

Bây giờ cha đã về non

Mình con ở lại phấn son bám đầy

Ngày mai...ngày mốt hao gầy

Giấc mơ thơ ấu theo mây về trời

 

Tưởng như còn vọng tiếng cười

Tưởng như còn cả giọng người lao xao

Là cha trên núi mời chào

Làng trên xóm dưới ồn ào đón cha

 

Cha về cõi ấy rất xa

Con thơ khóc biệt câu ca muộn màng

Trời hong nắng xế bãi hoang

Hình cha từ cõi mênh mang khuất dần



Đứng giữa trời

 
Image result for cung chúc tân xuân


Đứng giữa trời cô đơn như cây sậy

Ta nhìn quanh đâu nắng quái chiều hôm

Gió hít thở những bụi tình vướng mắc

Ta quay cuồng trong ngày tháng điêu linh

 

Giấc mơ ta ngày tháng nào chợt đến

Ngày cuồng điên những âm sắc mê man

Ta lầm lủi buổi chiều như thấp xuống

Và lòng thì héo úa mấy giòng sông

 

Tiếng thở dài trong mệt nhoài run rẩy

Trời đất kia xa vời vợi nào hay

Cơn sóng chảy qua bao triền cát lỡ

Xoáy dần mòn những âm vực chua cay

 

Lỡ trong chuyến trở về thềm đá cũ

Ngày rong rêu dâu biển đã xanh rờn

Ta vùi mình trong ngày tháng cô đơn

Hương phấn ngọt bốn mùa thay đổi lá

 

Đứng giữa trời đồng hoang hiu quạnh quá

Và em xa ngày đó biệt mù tăm

Cố lấp đi những vực đời hố thẳm

Ta im nghe bụi bặm chỗ em nằm


Buông

 

 
Image result for cung chúc tân xuân



Chỉ còn một nhánh hư không

Ta buông hết những nợ nần thế gian

Đời là một mớ hỗn mang

Nhìn quanh quẩn chỉ là ngang trái... và

Còn chăng dấu tích phù hoa

Và mây hư ảo chan hòa cuộc chơi

Buông luôn hết những nụ cười

Những tham, vọng, dục, những đời u mê

Ta ung dung bước chân về

Cõi riêng ta, xa ngày mê muội này

Trở về cùng dấu từ bi

Ôm chân giác ngộ bỏ sân si buồn

Vẫy tay chào những cội nguồn

...

Buông. buông. buông. buông. buông...

 

 

Trần Yên Hòa
(01-01 Tân Sửu)
(Tác giả gởi)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, May 11, 20219:40 AM(View: 64)
lối mòn chẳng phải lối mòn xưa. một chân bước xuống một chân vừa. dợm mình. ngó lại hồn xuân thảo. xanh đã xanh rồi chiếc bóng trưa / há miệng cho khí trời ùa vào. hớp một ngụm tưởng chừng chiêm bao. đêm qua mộng dữ lèn cơn ngủ. thấy mình đi lạc giữa trời sao / đánh đàng xa phủi tình rớt xuống. mặc người. cúc dại. bước yêu ma
Monday, May 10, 202110:04 AM(View: 171)
Yêu em từ thuở hườm hương. phớt trên cánh mỏng sắc hoàng hoa mơ. vì em tiếu diện hững hờ. cõi tràng giang sóng tràn bờ tà huy. Biển hoang trầm tích thơ ngây. vì em giận dỗi nên đời dễ thương. tương tư một đóa quỳnh hương. ngất ngư từ độ mắt huyền liêu trai.
Sunday, May 9, 20217:10 AM(View: 71)
từ chiếc lá vừa khoác màu xanh. tôi nhìn thấy chút nắng e dè. sau khi viết mấy dòng thơ sinh ra từ đêm mất ngủ. khuôn mặt bơ phờ. như những hạt đậu rải cho chim. mở toang cánh cửa chật hẹp. hơi thở tự do tràn ngập tâm hồn.
Friday, May 7, 20217:05 AM(View: 166)
Tà dương đỏ mắt chiều vương khói. Vọng tiếng muôn trùng mây trắng bay. Tháng tư thấy gì người lữ khách? Nhòa mắt tang thương dõi trông vời. . Chiều tháng tư thấy đời cô lữ. Hồn nỗi sầu rất đỗi mênh mông. Thấy một thời oan nghiệt xa xăm. Cùng nỗi lạnh xuyên vào ngăn nhớ! Chiều tháng tư thấy bao tan vỡ.
Wednesday, May 5, 20216:49 AM(View: 108)
Chiều tôi ngồi chải tóc mây. Có bao nhiêu sợi đã gầy ước mơ. Tôi ngồi nhặt nhạnh tóc xơ. Có bao nhiêu sợi theo thơ về trời? Cái ngày tôi phải lòng người. Trăm ngàn sợi tóc bỏ đời mà đi.