DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,481,006

Thơ Trần Yên Hòa

Sunday, March 7, 202110:13 AM(View: 346)
Thơ Trần Yên Hòa

Trần Yên Hòa

 


Một mùa xuân thật sự của chúng ta


Về

 

Lặng thinh nhìn quá khứ

Vò đầu ngó tương lai

Tóc tai dài đến độ

Dài ngoẵng như hình hài

 

Tôi đi ra đi vô

Nhìn trong gương khuôn mặt

Dấu tích chạy lô xô

Tôi nhìn tôi thắc mắc

 

Không thể ra ngoài đường

Không thể tụ quanh quẩn

Chỗ này hay chỗ kia

Tôi nhìn tôi hắt bóng

 

Giá như đi về phố

Cho vơi bớt nỗi buồn

Giá như đi về biển

Cho tan đi cô đơn

 

Giá như đi về núi

Núi có nghe lời chăng

Có phải mình hóa đá

Chắc đá ghi vết hằn

 

Còn không xe thổ mộ

Trong cuộc đời trầm kha

Còn đâu là vết tích

Còn nơi đâu là nhà


Tay, chân, thân... tạm trú

Trở về ta với ta

 

Lọt lưới tình

 

Tình thất tán khi em quay đi

Lòng tham vọng rập rình quá đổi

Cơn lốc bão tràn qua bùng thổi

Giăng lưới tình quỵ ngã, đôi khi

 

Cũng có lúc tôn em là thánh

Lúc lòng anh bề bộn trăm chiều

Anh quỳ giữa vô cùng ảo ảnh

Để lòng mình mỏi gối cô liêu

 

Ta đã qua những chiều vô vọng

Bến bãi buồn xe đậu lan man

Con nước lớn nước ròng lọng cọng

Tìm xanh xao nghìn nghĩa điêu tàn

 

Cũng có lẽ lời anh vụng dại

Không hay ho như kẻ gọi mời

Và chợt thấy một trời tê tái

 Bủa quanh mình đôi mắt xa khơi

 

Ta lọt lưới mà thản nhiên sống

Nhưng trong tim còn đọng tên người

Thế là chỉ còn là hình bóng

Mùa yêu em, như nước chảy xuôi

 

Tưởng, Vọng

 

Tưởng gì, vọng gì, trong đêm thâu?

Nhức nhối  lòng ta, trời khuya khoắt

Một mình, nằm nhớ những trầm, sâu

Trôi qua, cùng nắng chiều, vụt tắt

 

Một mình, nằm nghe, cơn mưa mau

Nhớ thiết tha, một độ xưa nào

Bên ta, một quãng trời, đơn độc

Thân như gỗ đá, đời xanh xao

 

Bên ta, là một trời, ly cách

Không có ai, chung một, nỗi niềm

Không có ai, chia cùng, tưởng, vọng

Một ngày xưa, rất đẹp, trong tim

 

Ta loay hoay, những điều không thực

Nên suốt đời, chạm mặt, cô đơn

Chẳng ai chia, những điều bực rực

Cảm thông, như vũ điệu quay vờn

 

Thôi thì, trong ta, toàn ảo ảnh

Toàn mây, trời, và nước, bao quanh

Như cơn mưa, lạc vào cuối tháng

Mù khơi xa, một nỗi đọan đành

 

Nhặt

 

Nhặt được từ tâm từ em

Cơn mưa mùa hạ êm đềm lướt qua

Nhặt giọt mưa mát lạnh vai

Tơ như gối nỏn tình lai láng gần

 

Nhặt từ thân thể thanh tân

Có pha hơi ấm căn phần em trao

Chao ơi một thuở hồng đào

Vườn tơ lụa cũng đón chào ngày xanh

 

Nhặt từ em chút gian nan

Thân như nguồn cội đa mang sớm chiều

Nhặt từ em một chữ yêu

Cơn mơ tình ái còn phiêu linh hoài

 

Thôi thì thắp đuốc tình lơi

Thắp cho tôi ngọn đèn dầu hắt hiu.

 

Trần Yên Hòa

(những ngày nằm nhà trốn dịch Corona)
(Tác giả gởi)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, April 11, 20216:55 AM(View: 34)
Mưa tràn lệ ứa Sóc Trăng. Bóng tôi mờ nhạt giữa hàng me xanh. Những con chim đã xa cành. Đêm đêm gan ruột dỗ dành nhớ thương. Chuối nào là chuối ba hương. Mẹ tôi một bến mù sương quê nhà. * Gối đầu chín ngọn phù sa. Cây mai tứ quý vàng hao bốn mùa.
Saturday, April 10, 20213:23 PM(View: 35)
Gọi tôi ngày nắng quái. Gọi tôi ngày mưa mau. Đêm trở mình cười khóc. Lòng thức giấc khi nào. Gọi tôi chiều rai rứt. Gọi tôi đêm xanh xao. Tay đã đầy nỗi nhớ. Ôm trọn giấc chiêm bao. Gọi hoàng hôn đã tím. Trên môi người năm xưa. Trút nỗi buồn xiêm áo.
Friday, April 9, 202110:15 AM(View: 43)
Những ngày tháng ba nắng vàng rực rỡ. Nóng nung người nhỏ giọt mồ hôi. Cái rét nàng Bân về lặng lẽ. Cái rét đi lạc đường, cái rét mồ côi. Cái rét âm thầm se sắt bờ môi. Những con phố co mình tránh rét. Chim di trú chở nắng vàng đi hết. Thời gian gõ nhầm cánh cửa mùa đông.
Thursday, April 8, 20219:34 AM(View: 111)
Không yêu tôi nữa. Tôi mừng. khỏi trông ngóng khỏi treo mùng cho thơ. gặp nhau khỏi phải tảng lờ. cứ nghênh ngang vác mặt trơ tráo cười. Không yêu tôi nữa.Tôi lười. áo pull quần short lùi xùi thả ga. siêng chụp bóng với quý bà. ngày tình hùng hổ tặng hoa lắm nàng
Wednesday, April 7, 20218:01 AM(View: 62)
những con kiến vàng. mang hạt gạo trong lành. bò lên bàn tay người con gái cũng trinh nguyên không kém. đó là hình ảnh mùa xuân. trong một quán nghèo. của thành phố miền nhiệt đới. cách một đại dương. nhưng cũng rất gần trong gang tay. những tiếng trống từ đền thiêng.