DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,482,719

Thơ Nguyễn An Bình

Friday, March 12, 20218:43 AM(View: 193)
Thơ Nguyễn An Bình

NGUYỄN AN BÌNH


Lặng nghe tiếng xuân - Báo Bà Rịa Vũng Tàu Online


BÀI THƠ TÌNH VIẾT MUỘN

 

Trong biển người. Bao la

Đường biên dài – vô hạn

Xuống cõi trần. Khai hoa

Hạt mầm nào – thức dậy?

 

Bàn tay. Hứng mưa sa

Đầy lòng khô – suối cạn

Một ngày. Thêm ngày qua

Núi. Ngàn năm hiu quạnh.     

 

Vời vợi. Mắt em khuya

Bên song – còn thắp sáng

Ký ức – chẳng đoạn lìa

Nên tình sầu. Vô tận.

 

Từng sợi tóc. Hoa lau

Chờ đến ngày – gẩy ngọn

Chôn đi – tự kiếp nào

Đất mỡ màu. Phân bón.

 

Tôi. Mang kiếp dã tràng

Miệt mài - se lầu cát

Em. Ngọn sóng ngút ngàn

Cuốn tình tôi – chất ngất.

 

Ăn mòn. Từng tuổi tên

Tôi chẳng còn – tôi nữa

Chờ đêm dài – sầu lên

Cháy bùng lên. Ngọn lửa.

 

Từ đâu – đến nơi nầy

Em. Muôn trùng duyên khởi

Mộng vỡ - đầy trên tay

Tình thành mây. Thành khói.

 

Chờ người. Chờ trong sương

Bài thơ tình. Viết muộn

Nửa thế kỷ. Thật buồn

Khúc tình ca – lỡ vận.

 

MÙA TRĂNG ẤU THƠ

 

Ngủ yên nhé. Vầng trăng – tôi - ấu thơ

Ngủ đi niềm vui – bé nhỏ. Đợi chờ

Đêm rất xanh. Xanh suốt mùa mê sảng

Có tiếng vạc sành. Kể chuyện vu vơ.

 

Tôi ngồi. Thời gian – đợi con nước lên

Đom đóm tìm nhau. Thắp sáng dòng đen

Sông chảy miên man. Không lời từ biệt

Dẫu muộn phiền. Quí từng phút bình yên?

 

Tan vào đêm. Màn sương đục. Tinh khôi

Tôi ruổi rong. Nghe cánh lá. Thở dài

Tiếng côn trùng – hờn mùa trăng vàng lạnh

Kiếp thú hoang – mong trở lại kiếp người?

 

Chim thiên đường. Em. Từ bỏ dung nhan

Tuổi hồn nhiên – tình nhỏ. Thật dịu dàng

Hồn cao nguyên. Đón sông dài biển rộng

Sóng dạt dào. Sóng cuốn tình lang thang.

 

Con đường về. Trăng. Nghiêng bóng rất sâu 

Hồn mộng du – Hồn chờ phép nhiệm mầu

Thứ dung tôi. Làn môi tìm hơi ấm

Mơ giấc mơ dài – mơ cả một đời sau.

 

Đêm nay. Em về–  ngắm mưa sao băng

Vết thương da thịt. Rất đỗi muộn màng

Tinh cầu vỡ -  lạc loài trong vô hạn

Đâu chốn đào nguyên - dấu vết thiên đường?

 

HỒN PHƯỢNG

 
Hồn phượng nằm trong thơ

Đỏ dòng sông lưu bút

Ủ tháng năm học trò

Còn tinh khôi nét mực.

 

Người con gái dễ thương

Tiếng cười như ngọc vỡ

Làn môi hồng yêu đương

Chìm bụi lầm cát lở.

 

Trưa nắng lạ quắt quay

Trốn lời ve sám hối

Mang nhật tụng trên vai

Gió vô tình không hỏi

 

Mình đã từng yêu chưa

Sao nhiều năm chất ngất

Mình đã từng hôn chưa

Sao môi người tươm mật.

 

Hãy đi hết con đường

Mới thương đời chìm nổi

Hãy yêu hết nỗi buồn

Để ngày sau chín bói.

 

Chiền chiện của ta ơi

Hót thay lời tình nhỏ

Giữ cho ta chân người

Hồn phượng tươi máu đỏ.

 

Nguyễn An Bình
(Tác giả gởi)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, April 16, 20217:18 AM(View: 48)
Không anh dang dở Giáng Hoa. không anh hò hẹn lỡ mùa ngây thơ. không anh ngày tháng hững hờ. miên trường tỉnh mộng còn mơ ơi người! Tay nào năm ngón vàng tay. tay nào vụng dại thay lời: "Em yêu... " nôn nao chờ nụ hôn đầu. cơn mưa tạnh vội nhìn nhau hết hồn! Đêm vang vọng về đổ mưa
Thursday, April 15, 20217:31 AM(View: 37)
Nụ cười Zorba sóng sánh ánh mắt Trần Kiêu Bạt cạn từng ly bia sủi bọt trên. táng đá phú quốc táng đá tráng lệ. nghệ sĩ thứ thiệt thì bất tử nụ cười. zorba bất tử trần kiêu bạt bạn ta. bất tử khi băng ngang con đường mỹ quốc. còn nghe tiếng khui bia trên hòn đảo
Wednesday, April 14, 20218:52 AM(View: 100)
Cần Thơ tôi nhớ lắm. Cần Thơ kẻ "cơ thần". Cần Thơ ven sông Hậu. Cần Thơ tuổi thanh xuân. . Cần Thơ Phan Thanh Giản. Ngôi trường bạn thân quen. Cần Thơ Đoàn Thị Điểm. Ngôi trường của tình nhân. . Đón đưa giờ tan học. Quán chè băng ngang đường. .
Tuesday, April 13, 20217:03 AM(View: 67)
Muốn hẹn hò em nhưng ngượng quá. Ba năm chẳng nói được câu nào. Mỗi ngày đều gặp mà xa lạ. Thân tình chỉ có ở chiêm bao. Không tặng thơ tình do ngại sến. Vần vè đặc sệt vở cải lương. Em tân thời vậy nào yêu mến. Người hay mơ mộng chuyện hoang đường
Sunday, April 11, 20216:55 AM(View: 70)
Mưa tràn lệ ứa Sóc Trăng. Bóng tôi mờ nhạt giữa hàng me xanh. Những con chim đã xa cành. Đêm đêm gan ruột dỗ dành nhớ thương. Chuối nào là chuối ba hương. Mẹ tôi một bến mù sương quê nhà. * Gối đầu chín ngọn phù sa. Cây mai tứ quý vàng hao bốn mùa.