DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,510,401

Trần Yên Hòa - Mẫu Hệ (Chương 15)

Friday, May 7, 20217:00 PM(View: 420)
Trần Yên Hòa - Mẫu Hệ (Chương 15)

Mẫu Hệ

 

 mẫu hệ mới


Bạn Văn Nghệ

2015
(Tái bản, có sửa chữa)

 

Mẫu Hệ

Truyện dài

Tranh và trình bày bìa:

   Uyên Nguyên

Bạn Văn Nghệ

Tái bản

2015

 

Lời Mở

 

Ngó đất ngó trời
Ngó trước ngó sau
Ngó trên ngó dưới
Ngó quanh ngó quẩn
Chạnh lòng viết chơi

Chuyện là hư cấu

mọi nhân vật, không gian, thời gian trong truyện đều là sản phẩm của tưởng tượng.


Chương Mười lăm

 

 

Chiếc xe đò chạy từ Bà Rịa về Sài Gòn chật ních người. Những người lên sau phải đứng vịn vào thành xe, xe lắc lư như người say rượu, nhưng tài xế và lơ xe thấy ai đứng dọc đường đón xe vẫn cố sức mời:
- Đi Sài Gòn không? Đi Sài Gòn không? Năm ngàn, lên xe đi.
Nhiều người đón xe nhìn thấy xe chật quá thì lắc đầu, xe chạy luôn. Nhưng với Nhự thì anh không thể chần chừ được nữa. Chiều đang xuống dần và chiếc xe nào chạy qua cũng đầy ắp người như vậy.

Nhự hỏi người lơ đứng bên hông xe:
- Về Sài Gòn còn chỗ không?
- Còn, năm ngàn.
- Bốn ngàn đi, cải tạo về hết tiền rồi, chở dùm đi.

Nghe Nhự nói thế, người tài xế cho ngừng xe. Nhự nhảy lên một chỗ trống chỉ để được hai bàn chân, còn tay anh phải vịn vào thành xe.
Xe chạy, gió thổi u u hai bên tai. Nhự nghĩ, sẽ gặp lại Sài Gòn hôm nay. Thế mà cũng gần tám năm xa thành phố.
Trại cải huấn giáo dục thanh thiếu niên hư hỏng Duyên Hải  do công an quản lý. Ở đây chuyên giam giữ  giữ đa số là những tội phạm hình sự, như buôn bán lẻ xì ke, ma tuý, chích choát, đánh bạc, buôn bán vàng, đô la lậu. Thời gian tranh sáng, tranh tối, tệ nạn xã hội mọc lên như nấm, nên trường này thu nhận “học viên” khá đông.

Sau ba mươi tháng tư bảy lăm, Nhự thất nghiệp. Anh quay quắt tìm cách ra đi, nhưng không có tiền, đành phải theo người bạn đi buôn bán đô la. Nghề đó bây giờ là bất hợp pháp. Anh làm ăn trot lọt được mấy tháng, có tiền ra, tiền vào, anh làm ăn mạnh hơn. Công an hình sự theo dõi và hốt anh cùng tang vật đem về sở Công An Thành Phố, rồi nhốt anh vào Chí Hòa. Sau khi ra toà, anh bị kết án tám năm.

Sau hai năm, anh được đưa đi lao động cải tạo ở Duyên Hải, và nay anh được cho về kiếm một địa chỉ thân nhân, để khi mản hạn tù anh sẽ về cư trú nơi đó. Chuyến về này là một sự thử thách, thử thách anh c ó trở về trại hay không? Hay là anh một đi không trở  lại.
Xe chạy trên con đường gập ghềnh lạng qua lạng lại, nhiều lần xe nghiêng như sắp ngã đến nơi. Vì hành khách bu bên ngoài nhiều quá. Xe ngừng tại bến xe Văn Thánh đúng sáu giờ tối. Nhự nhảy xuống xe với đôi chưn mỏi rụng rời. Anh chập choạng bước ra khỏi bến xe.
Đám Honda ôm thấy anh thì nhao nhao chạy theo mời gọi:
- Anh đi về đâu, đi xe tôi, tôi chỡ lấy đúnh giá cho.

Nhự không còn một đồng xu dính túi. Trong trại thả anh ra, phát cho anh bốn ngàn đồng đi đường, anh đã trả hết cho cuốc xe đò từ Bà Rịa về đây. Bây giở thì anh là vô sản thứ thiệt. Anh đang tìm về với Oanh, người vợ, và thằng Cường, đứa con trai đầu lòng, lúc anh đi tù nó mới lên ba tuổi.

Anh không được tin tức gì của Oanh từ ngày chuyến xe từ khám Chí Hòa đi Duyên Hải. Bao lá thư anh gởi về cũng biệt tăm. Oanh nay có còn là của anh không? Và cu Cường nữa?.

Công việc làm ăn của anh khiến anh bị tù cũng vì Oanh và con thôi. Oanh của trường Đồng Khánh áo dài bay trắng cả đất trời, Oanh của xứ thần kinh, của Huế cổ kính ngàn năm trầm mặc. Oanh của một thời nữ sinh anh đã yêu điên mê bằng cả tuổi trẻ.
Đến ngày Sài Gòn hoảng loạn, anh không đi được, anh ở lại và bị tù. Oanh bây giờ có còn ngồi ngồi ôm con đợi anh về hay không?
Nhự đi bộ về hướng Thanh Đa. Ngày trước, Oanh đã ở đây cùng anh trong căn phòng nhỏ, không biết Oanh còn ở đó không, nhưng anh vẫn tìm về.

Sáu năm trong lao tù hình sự, va chạm với biết bao điều nghiệt ngã, Nhự trở về bằng tấm lòng hối hả. Anh nghĩ lần này mình tự gói người mình lại để tìm cách ra đi, không sống nổi ở đây thì chỉ có con đường ra đi là duy nhất.
Anh đi thất thễu, bóng ngã nghiêng nghiêng trên đường, vì đói và khát. Nhưng anh nghĩ, còn một đoạn đường ngắn nữa thôi là đến nhà, mình phải cố gắng.

Bước lên hai cái cầu thang, Nhự thấy như sụm cả đôi chân. Đứng trước căn nhà cũ, số 112, anh nhớ như in, không sai chệch vào đâu được, lô G cư xá Thanh Đa, nhà số 112, anh lẩm bẩm trong miệng. Nhiều người đi qua đi lại nghiêng ngó anh, nhưng anh làm ngơ. Anh đang chuẩn bị những nụ hôn tới tấp. Đón chờ ôm Oanh vào lòng và bế nàng vào phòng trong, đón chờ tiếng nói dễ thương của cu Cường kêu ba, ba.
Anh bấm chuông. Tiếng chuông reo. Phía bên trong có tiếng lệch xệch, rồi cửa mở. Một người đàn ông bận áo ba lỗ, quần xà lỏn bộ đội, nhìn anh săm soi, rồi hỏi bằng giọng bắc kỳ:
- Anh hỏi ai?
- Tôi tìm cô Oanh hồi trước ở căn nhà này.
- Oanh nào ha? À, có phải cô Oanh người Huế không? Cô Oanh và chú Phan dọn nhà lên quận một rồi, đã mấy năm rồi. Vợ chồng cô Oanh mua nhà trên đó nên bán lại nhà này cho tôi. Chú Phan đổi về công tác ở công an quận một, nên về trên đó làm việc cho gần.
Chì ngần ấy câu nói là Nhự đã hiểu ra tất cả. Chính Phan, người công an khu vực đã lấy Oanh. Khi anh bị bắt, bị giải về nhà cho công an lục xét, chính Phan đã đến đây hợp tác với công an hình sự khám xét nhà anh. Bây giờ thì Phan đã cuỗm luôn vợ anh rồi.

Bây giờ chỉ có một cách là tìm một cây mã tấu, hỏi nhà, dò tìm đến nhà Phan. Sẽ chém Phan một đường thật ngọt. Sẽ chẻ hai nó ra như chẻ hai khúc củi anh thường chẻ trong trại cải tạo. Rồi sẽ đến lượt Oanh, cũng bằng cây mã tấu. Anh sẽ đâm cắm ngập vào tận quả tim Oanh cho máu phọt ra từng vòi, cho mắt Oanh trợn ngược lên và giẫy giụa chết. Chỉ có vậy mới hả cơn giận bây giờ, cơn giận đang phừng phừng trong đầu làm anh run rẩy. Người đàn ông đã khép cửa lại tự bao giờ mà anh còn đứng ngơ ngác bên ngoài.

Nhự cố nuốt cơn giận xuống, nhận chìm những oán hận vào trong, anh lếch thếch bước đi, chập choạng.
Như đi bộ suốt hai tiếng đồng hồ mới đến đường Hồ Văn Huê, Phú Nhuận. Anh len lỏi vào trong một con hẻm cũ, nhà của ba má Nhự. Ông già đi tù ngoài bắc, còn bà già với mấy đứa em không biết còn ở đây không?

Nhự hỏi người đàn bà đang quét trước sân:
- Thưa bà, bà Toàn hồi trước ở đây nay đâu rồi?
- Đi kinh tế mới rồi, đi miệt Bình Dương Sông Bé gì đó. Hồi năm bảy chín, ở thành phố ai không có hộ khẩu đều phải đi kinh tế mới hết. Tôi là gia đình liệt sĩ nên mới được phường cấp cho nhà này đó chớ.
Nhự lại quay đi. Anh đi thất thểu. Tới đường cùng rồi. Tối nay ngủ ở đâu đây, ăn ở đâu đây. Anh đói quá, khát nước quá. Lúc này thì anh liều, không còn xấu gổ gì nữa. Anh đến một cái quán bên đường, xin một ly nước lạnh. Người chủ thấy anh thê thãm quá, rót cho anh ly đá lạnh. Anh uống một hơi cạn, anh thấy đỡ khát, anh lại lầm lủi bước đi.

Nhự đi như hụt hơi. Anh thở đứt đoạn từng chặp. Mắt anh nhạt nhòa, nổi đom đóm. Anh nhớ anh đã dừng lại một quán bán hủ tiếu và mì. Có một cặp trai gái vừa ăn xong để lại hai cái tô còn mì và nước súp lỏng bỏng. Anh sà vào gục mặt vào ăn và húp sì sụp nước súp. Anh đứng dậy tiếp tục đi như kẻ mất hồn.

Trong đầu óc anh loé lên một tính toán nho nhỏ. Đến chùa ngủ. Anh nhớ đến một ngôi chùa ở đường Trương Minh Giảng mà ngày xưa anh vẫn thường đến đó đi lễ với ba mạ. Hình như trên dưới khu vực Bùi Phát thì phải. Chùa nằm trong một con hẻm nhỏ bây giờ thì anh đã quên. Anh đi qua lại mấy lần mà không thấy ngôi chùa đâu, tâm hồn anh mụ đi, anh lê bước đến cổng xe lửa số sáu.
Tự nhiên Nhự nhớ ra, hình như cậu Đạt ở đâu khu này. Đạt là em bà con với mạ Nhự, ông không biết còn ở lại đây hay đã vượt biên. Trước ngày Nhự bị “vồ” rồi vô “ấp”, Nhự nghe nói cậu Đạt đang chuẩn bị một chuyến đi. Mợ Ngãi vợ cậu Đạt đã nói cho Nhự biết như vậy.

Nghĩ đến mợ Ngãi, Nhự nhớ đến người đàn bà mặt hoa da phấn đã làm choáng ngợp hồn anh một thời tuổi trẻ. Thời đó, cậu Đạt từ Sài Gòn về Đà Nẵng, dẫn theo mợ Ngãi. Người đàn bà có mái tóc thật là dài và khuôn mặt trắng như sữa. Với tuổi mười lăm, mười bảy, Như chiêm ngưỡng mợ Ngãi như một con chiêm chiêm ngưỡng thiên thần. Nhự chiêm ngưỡng mợ Ngãi với một tâm hồn trẻ thơ đầy lãng mạn cùng nổi khát khao của tuổi vừa lớn. Mợ gọi Nhự bằng tên và cười với Nhự bằng nụ cười có tiếng róc rách của suối ngàn trong đêm rừng vô tận. Nụ cười đó mang mãi trong tim Nhự những thổn thức cho đến khi Nhự bừng tỉnh và yêu Oanh.

Đến bây giờ Nhự mới hiểu, trong nụ cười của mợ Ngãi, có cả tình thương và sự bao dung trong đó.
Ngày trước, Nhự nghe một lần mạ nói với ba, mợ Ngãi không hạnh phúc. Mợ bị cậu Đạt đánh nhiều lần tàn nhẫn vì nụ cười mà cậu cho là lẳng lơ. Thực ra Nhự không thấy nụ cười của mợ Ngãi có mang ý lẳng lơ, nhưng chắc nhiều người đàn ông mê đắm nụ cười của mợ. Chính Nhự, ở tuổi thanh niên phơi phới, mà còn mê, huống hồ gì.

Nhưng đó là một thời thanh niên đã qua khi anh còn là một công tử đất Đà thành. Đà Thành xô bồ, nhộn nhịp, chẳng kém gì sài Gòn hoa lệ. Thời đó, anh là cái đinh của đám con gái các trường Hồng Đức, Phan Thanh Giản, Sao Mai...Nhưng anh đã chọn Oanh và chỉ có Oanh, cô gái đất Thần Kinh dịu dàng muôn thuở. Bây giờ thì Oanh đã bỏ anh đi lấy thằng công an khu vực, còn anh thì tám năm tù, chung đụng với bọn anh chị, ma cô ma cạo, đầu đường xó chợ. Riết rồi anh cũng quen đi với lối sống giang hồ, bạt mạng.

Không còn cách nào khác, Nhự đưa mắt tìm một số nhà quen thuộc trong trí nhớ. Đây rôi, có thể đây chứ còn đâu nữa. Anh đứng bên lề đường nhìn căn nhà lầu đầy bóng đèn nê ông. Đúng là nhà cậu Đạt chứ không sai. Dù gì, một giọt máu đào hơn ao nước lã, minh trở về với hoàn cảnh này chắc cậu cũng thương tình mà cho mình một bữa ăn, một cái quần, cái áo, rồi ngày mai, đến đâu thì lo đến đó…

Nhự thu hết can đảm và sức lực bước lên thang lầu lộ thiên và gõ cửa. Nhà đèn sáng nhưng vắng vẻ quá. Anh đứng đợi. Có tiếng dép từ phía trong đi ra. Cánh cửa mở, mợ Ngãi hiện ra với mái tóc thật dài. Chắc mợ hơi sợ, mợ dừng lại, hỏi vọng ra:
- Anh tìm ai đó?
- Đây có phải là nhà cậu Đạt không?
- Đúng là nhà cậu Đạt, nhưng anh là ai, tôi là vợ cậu Đạt. Cậu Đạt đã đi một năm rồi.
Nhự kêu lên:
- Mợ Ngãi, con là Nhự đây, con mới ở trại cải tạo về.

Mợ Ngãi đứng lui phía sau một bước để nhìn cho rõ Nhự, rồi bước tới gần Nhự. Người đàn ông hom hem này là Nhự sao? Nhưng đúng là Nhự, khuôn mặt, thân hình, giọng nói.
Mợ Ngãi kêu lên:
- Nhự, sao ra nông nổi này?
 
Nhự như bắt được vàng, anh nhận ra ở Ngãi tấm lòng bao dung và độ lượng.
Ngãi nói:
- Nhự cứ ở đây đi, nhà này bây giờ hoang vắng lắm. Chỉ còn lại mợ và bé út, mà bé út thì bịnh hoạn. Mấy đứa lớn đi học ở nội trú, thỉnh thoảng cuối tuần mới về, mợ ở một mình cũng buồn lắm.

Đó là tấm long của mợ Ngãi nói với Nhự khi Nhự có ý định sẽ đi tìm chỗ ở khác và tìm việc làm. Anh phân vân, nhưng trong anh  lại nổi dậy ý nghĩ hạnh phúc. Len lén trong tâm anh là được ở gần, sống gần với một ngưòi đàn bà đẹp, mà một thời niên thiếu anh đã mê mệt, đã đưa lên ngôi thần tượng.
Anh nói rất nhẹ nhàng:
- Ở đây con sợ làm phiền mợ. Con mới về, không có một thứ gì. Con sợ mợ khổ.

Ngãi nhìn Nhự bằng đôi mắt nửa như thương hại, nửa như trách móc:
- Nhự đừng nói thế, khi cùng khổ mình giúp nhau được gì thì giúp, chứ đến khi giàu sang sung sướng mà giúp thì cũng bằng thừa. Tôi biết Nhự về với đời sống bình thường một thời gian, Nhự sẽ thành công.
- Con mới về chưa biết làm gì đây?
- Bây giờ Nhự cứ nghỉ ngơi, công việc thì cứ từ từ. Có thể hàng ngày con chỡ mợ đi bỏ mối thuốc tây, mợ phát lương cho. Cũng là công việc làm ra tiền đó chớ.

Nhự an tâm sống trong căn nhà này. Anh suy nghĩ đến chuyện lớn hơn. Anh phải ra đi, cố tìm đường đi. Đó là con đường duy nhất.
Căn nhà rộng, mợ Ngãi và con bé út ở trên lầu trong một căn phòng rộng, bên ngoài có bộ xa lông nhỏ, có TV màu, cassette. Còn Như ở ngoài căn phòng khách.

Đêm đầu tiên, Nhự sau khi tắm rửa, anh đã xả hết bụi đường. Anh thay cặp đồ pyrama của cậu Đạt để lại mà mợ Ngãi đưa cho. Anh nằm trên sofa, mợ Ngãi ngồi bên mở cassette cho Nhự nghe những bản nhạc tình mà anh tưởng chẳng bao giờ nghe được nữa. Nhự thấy hạnh phúc, một hạnh phúc bình yên. Cái hạnh phúc bình thường mà anh không có được. Mợ Ngãi vào phòng ngủ với con gái út. Anh mệt mõi quá cũng thiếp đi.
 
Buổi sang Nhự thức dậy thì mợ Ngãi đã đi rồi. Nhự thấy trên bàn có một đĩa xôi gà, một ly cà phê, hai điếu thuốc Capstan đầu lọc. Nhự cảm động. Anh vươn vai đứng dậy, bật quẹt hút điếu Capstan. Đã hơn sáu năm, anh chưa hút điếu Capstan đầu lọc nào. Anh rít lộng buồn phổi, thở hơi ra, khoái ngất. Tâm hồn anh bay bỗng.

Phía dưới lầu, mợ Ngãi cho thuê làm tiệm chụp hình. Hàng ngày khách khứa ra vào tấp nập cho nên  Nhự ở trên lầu không ai để ý, kể cả công an khu vực.

Ngãi trở về buổi trưa với một giỏ đồ ăn, cùng quần áo, cùng những vật dụng sinh hoạt của Nhự. Ngãi thấy lòng mình vui lên, trong nhà có một người đàn ông, dù vai vế là cháu của người chồng đã đi xa, nhưng dù sao cũng là đàn ông, làm lòng nàng thoáng lên niềm vui nho nhỏ.
Săn sóc cho một người thất cơ lỡ vận, tù tội trở về cũng là một điều hay, huống hồ gì đây là cháu của Đạt. Dù Đạt có bỏ mẹ con nàng, dù nàng có oán hận, căm thù Đạt bao nhiêu đi nữa. Thời gian đó như là một cơn mộng dữ, đã qua rồi.

Nhự đến, lôi kéo nàng về một dĩ vãng cũ xưa. Ngày nàng cùng Đạt về Đà Nẵng. Nhự là hình bóng của một thanh niên tràn đầy sức sống, lãng mạn và cuồng nhiệt. Trong cái nhìn của Nhự lúc đó với nàng như có một ngọn lửa đam mê bùng cháy. Nhưng ý nghĩ nàng chợt tắt đi vì có Đạt bên cạnh.

Bây giờ thì Ngãi thấy nhẹ người đi. Nàng đã thoát ra ngoài vòng cương tỏa của Đạt. Đạt đã ra đi trong một đêm tối trời. Khi được tin của người mối lái vượt biên báo cho nàng biết là Đạt đã đến THái Lan, nàng đã thở phào nhẹ nhõm. Nàng đã thấy mình như vừa thoát ra khỏi cái lưới chặn của Đạt.

Buổi trưa, hai người ăn cơm. Người tù nào mới trở về đều thấy bữa cơm đầu tiên thật vô cùng quý giá. Nó là sự ấm cúng, là tiếng nói của gia đình, là của thân thương đầm ấm. Huống hồ chi, Nhự và Ngãi là hai người ôm trong lòng một nỗi cô đơn quá lớn. Như là sự bất toại của đời sống, là những người bị bỏ rơi.

Bữa cơm chỉ có hai cái chén, hai đôi đủa. Nước mắm nhĩ trộn ớt, chấm thịt heo luộc và rau sống. Chừng đó thứ thôi cũng làm rộn lên trong lòng Nhự thèm khát vô bờ.
- Ăn cơm đi Nhự ơi!

Ngãi xới cơm và kêu Nhự. Nhự cầm chén cơm và đôi đủa lên tay. Anh cười thật tươi, nụ cười tươi nhất từ ngày anh trở về.
- Mời mợ. Hôm nay mợ cho con ăn ngon quá.
- Có gì đâu, ăn bình dân thôi. Mợ mua cho Nhự một số áo quần, rồi sau này Nhự muốn may thêm thì đến tiệm may. Nhự phải bỏ hết những ý nghĩ phiền muộn trong đầu đi.
- Thôi mợ ăn đi, con đói bụng quá rồi. May mà gặp mợ, nếu không, không biết con tấp vào đâu, và cuộc sống con sẽ ra sao?

Ngãi gắp thịt bỏ vào chén Nhự, anh cảm động thật sự. Nếu không gặp được Ngãi thì anh sẽ ra sao bây giờ. Trong xã hội này, anh là tội phạm hình sự, chẳng nơi nào dung dưỡng anh ngoài trại cải tạo. Nếu anh lang thang đây đó, sống lêu bêu đầu đường xó chợ, thì anh sẽ bị công an hốt lại như chơi. Anh thấy mình mang ơn nghĩa của Ngãi quá nhiều, như Hàn Tín ngày xưa ăm cơm bà Phiếu Mẫu. Nhự run tay, anh thả chén cơm xuống, rồi cầm tay Ngãi nói:
- Con cám ơn mợ nhiều, không có mợ không biết bây giờ con ra sao? Oanh đã bỏ con đi lấy chồng khác, ba con đi cải tạo chưa về, mạ con đi kinh tế mới không biết ở đâu, các em con mỗi đứa mỗi nơi, gia đình con thất tán hết.

Ngãi để yên bàn tay cho Nhự cầm lấy tay mình, nàng cũng cảm động không kém. Bàn tay Nhự chai sần vì lao động ở nông trường suốt mấy năm. Nhưng đó là bàn tay to bè, cứng ngắt của đàn ông. Nhự đã mang hơi hướm đàn ông đến với nàng. Nàng nói nhỏ:
- Mợ biết rồi, thôi ăn đi, ăn thật nhiều vào để lấy sức. Cố gắng vượt qua mọi đau thương, mợ đã từng đau như con vậy, nên mợ thông cảm và hiểu con nhiều lắm. Mợ biết con đủ nghị lực để vượt qua mà.

Nhự buông bàn tay Ngãi ra, trong tận cùng cảm giác của người đàn ông đã tám năm không có đàn bà, khi được nắm bàn tay Ngãi, bàn tay trằng, thon, mềm như búp măng, tự dưng anh hôì hộp. Một luồng điện chạy qua châu thân anh, làm anh nóng bừng cảm giác. Anh đỏ mặt lên và đầu óc quay cuồng ham muốn. Khi buông tay Ngãi ra, anh như chợt tỉnh với với nỗi tiếc nuối ngẩn ngơ.

Cả hai ăn trong im lặng, không nói thêm lời nào. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Ngãi thấy niềm vui ào tới, dào dạt trong lòng nàng. Có lẽ, sự cô đơn quá trong thời gian Đạt bỏ đi. Nàng không quen một người đàn ông nào. Bây giờ thì Nhự đến, có lẽ, dù gì đi nữa, Nhự cũng là hơi ấm thổi tan đi những giá băng đã chứa đựng trong lòng nàng suốt một thời gian dài. Sự cô đơn. Ôi! Sự cô đơn, nó làm nàng héo hon trong những ngày tháng qua. Bây giờ, nàng thấy mình như được phục sinh với luồng sinh khí mới.
Bữa ăn xong, Nhự nghĩ anh có bổn phận phải giúp đỡ Ngãi, dù những cái rất nhỏ, như lấy khăn cho Ngãi lau mặt, đem cho Ngãi cây tăm, pha cho Ngãi ly trà, dọn dẹp chén bát bỏ xuống thau chậu dưới nhà bếp và anh cũng rửa chén bát luôn.
Ngãi nói:
- Nhự đừng làm thế, chuyện đó của đàn bà.

Nói vây nhưng Ngãi cũng thấy vui trong lòng, khi nàng thấy mình được săn sóc. Sống với Đạt bao nhiêu năm, chỉ có nàng lo cho Đạt. Đạt coi sự săn sóc là bổn phận của người vợ, đến cả những buổi sáng Đạt đi làm, nàng cũng phải mang vớ cho Đạt, rồi đến khi Đạt về, phải cởi vớ ra.
Bữa ăn ngon miệng. Nhự đã làm xong mọi việc. Câu chuyện trở lại như pháo rang. Nhự kể cho Ngãi nghe những ngày ở tù với đám bụi đời giang hồ. Ngãi nghe chăm chú. Đến lúc thấy Nhự vừa kể, đôi mắt vừa díp lại, biết Nhự đang buồn ngủ.
Ngãi nói:
- Thôi, Nhự nằm nghỉ đi, mợ đi đón cháu.
 
 

 Trần Yên Hòa
(còn tiếp)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, June 6, 202111:15 AM(View: 276)
Soại nằm trên divan nghe đài, riết rồi cũng mỏi. Anh đứng dậy vươn vai, làm vài động tác thể dục cho giản gân cốt. Anh nhìn quanh quất trong phòng. Vắng. Vắng quá, một nổi đìu hiu lớn đến với anh. Căn nhà thật lạnh lẽo. Nại Hiên đã bỏ đi,
Thursday, May 20, 20217:23 PM(View: 410)
Soại đạp xe đạp đến chợ rất sơm. Công việc của anh bây giờ là ra dọn hang cho Nại Hiên. Anh đến chợ khi còn lác đác khách hàng. Buổi sáng, trời trong và gió mát. Một hàng xe Honda ôm đậu phía bên ngoài chợ đón khách. Mấy chiếc xích lô thậm thò
Friday, April 23, 20217:50 AM(View: 564)
Chuyến tàu chợ Diêu Trì – Nha Trang dừng lại ở ga La Hai. Hai người đàn bà nhà quê xuống tàu, gồng gánh lỉnh kỉnh bước ra cổng. Người đàn bà trẻ dừng lại hỏi người bán thuốc lá trong ga: -Đây đi lên trại Xuân Phước có xa không ông? Đi ngõ mô rứa,
Friday, April 16, 20217:46 AM(View: 486)
-Trần Quang Soại. -Có mặt. -Ra khỏi hàng, hôm nay anh được phép ở nhà thăm gặp, anh có thân nhân lên thăm. Soại bàng hoàng khi nghe lời nói của quản giáo Giản. Chuyện bất ngờ quá trong suốt hơn ba năm tập trung cải tạo. Trong đám “con bà phước” ở đây, Soại là người đầu đàn.
Wednesday, March 31, 20217:45 PM(View: 695)
Theo sự chỉ dẫn của chị Kim, Nại Hiên đi mua mấy cái rổ tre, mấy cái thúng. Đó là những vật dụng để nàng đi buôn hang xáo. Chị Kim nói: -Em đạp xe lên vùng trên, vô mấy xóm quê,