DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,509,322

Trần Yên Hòa - Mẫu Hệ (Chương 16)

Thursday, May 20, 20217:23 PM(View: 394)
Trần Yên Hòa - Mẫu Hệ (Chương 16)

Mẫu Hệ

 

 mẫu hệ mới


Bạn Văn Nghệ

2015
(Tái bản, có sửa chữa)

 

Mẫu Hệ

Truyện dài

Tranh và trình bày bìa:

   Uyên Nguyên

Bạn Văn Nghệ

Tái bản

2015

 

Lời Mở

 

Ngó đất ngó trời
Ngó trước ngó sau
Ngó trên ngó dưới
Ngó quanh ngó quẩn
Chạnh lòng viết chơi

Chuyện là hư cấu

mọi nhân vật, không gian, thời gian trong truyện đều là sản phẩm của tưởng tượng.  


Chương Mười Sáu
 
 
Soại đạp xe đạp đến chợ rất sơm. Công việc của anh bây giờ là ra dọn hang cho Nại Hiên. Anh đến chợ khi còn lác đác khách hàng. Buổi sáng, trời trong và gió mát. Một hàng xe Honda ôm đậu phía bên ngoài chợ đón khách. Mấy chiếc xích lô thậm thò thậm thụt đậu ngoài đường Nơ Trang Long. Phu xích lô không giám cho xe vào trong khu vực chợ vì sợ công an giao thông hốt về đồn vì tội đậu xe choáng lòng lề đường. Soại dắt xe đạp vào sạp, anh cho chiếc xe ngã nằm xuống đất rồi đẩy vào trong lòng sạp. Như vậy vừa tiện là khỏi gởi xe tốn tiền, lại vừa khỏi choáng chỗ của khách hàng.

Soại lấy chiếc xe đẩy hàng cất trong lòng sạp, đẩy xe vào trong nhà lồng, chỗ gởi hàng, chở hàng ra. Trước đây, công việc này là của anh em khuân vác phải thuê hàng tháng. Từ ngày anh về, ra bán hàng với Nại Hiên, thấy công việc nhẹ, anh dành làm, cho đỡ một khoản tiền. Anh nói thế và Nại Hiên bằng lòng.

Vào bên trong, cửa kho hàng đã mở. Anh lấy mấy cái xách chứa hàng để lên xe đẩy. Hai bao tải khá nặng nhưng anh cố gắng chất lên, xong, anh đẩy về sạp. Bỏ hai cái bao tải lên sạp, cất cái xe dưới gầm sạp rồi anh bắt đầu dọn hàng.

Anh theo lời chỉ dẫn của Nại Hiên, phải treo bộ này ở đâu, bộ kia ở đâu, xoay hướng nào? Trình bày sao cho bắt mắt khách hàng, cho khách nhìn vào là “kết” ngay. Anh thấy cái nhìn của anh khác với cái nhìn của Nại Hiên. Nhềiu lần anh mắc công dọn hang cả buổi để trình bày sao cho thật đẹp mắt, thì Nại Hiên ra dẹp xuống, treo lại tất cả. Nại Hiên cằn nhằn trong miệng, “làm một chút mà cũng không được, chẳng ra cái hồn gì.”. Anh tức giận trong lòng nhưng cố nén xuống. Anh nghĩ, ở trong tù, nhiều lúc quản giáo, vệ binh chữi sát sạt vào mặt còn chịu được huống hồ gì là vợ con. Thôi cố chịu đựng, anh dằn xuống nhưng cơn giận đang bùng lên trong người.

 
Đã gần một năm từ ngày trở về, anh luay huay trong công việc phụ dọn hang, rồi đi lấy hàng may sẳn ở các mối lái, hoặc đôi khi đến chợ An Đông, Chợ Lớn lấy hàng thêm.  Nại Hiên thường đưa anh vài trăm đồng bạc lẻ để anh bơm lốp xe, hay uống nước trà đá. Thường thường anh tiết kiệm không xài, đem tiền về trả lại cho Nại Hiên. Lâu dần, Nại Hiên thấy anh không xài đồng nào  nên chẳng đưa nữa, anh cũng chẳng buồn hỏi tới.

Tất cả tiền bạc trong nhà và sạp hàng đều do Nại Hiên quản lý. Mỗi lần anh bán được món hàng nào là Nại Hiên đợi khách trả tiền xong, liền đưa tay ra, nói:
- Đưa đây.
Anh cầm tiền đưa ngay cho vợ mà lòng anh buồn rười rượi.

Cứ như vậy mà đã một năm trôi qua. Anh như cây rêu bám vào thành đá. Soại thèm vô cùng được một lúc nào đó ngồi đấu láo với những người bạn cùng tù, cùng khóa sĩ quan hoặc các bạn cùng học thời trung học, ở một quán cà phê hay một quán cóc bên vệ đường nào đó. Anh thèm vô cùng được tham dự một đêm ngâm thơ hay nghe ca nhạc. Anh không có một giờ phút nào cho riêng mình. Anh chỉ là một vệ tinh bay quanh thái dương hệ là Nại Hiên.

Khoảng chín giờ, Nại Hiên chạy Honda tới. Câu hỏi trước tiên của nàng:
- Có bán được gì không anh?
- Không.
- Sao lại không, mấy sạp bên kia người ta bán hà rầm.
- Không có khách mua thì bán cho ai.

Những câu đối đáp ngắn. Nại Hiên nhìn anh với vẻ nghi ngờ, coi xem túi áo, túi quần có phồng lên đồng bạc nào không?
Nại Hiên ăn mặc bảnh bao, trông dáng đài các. Đẹp. Phải nói là Nại Hiên mặc những bộ đồ kiểu sườn xám Thượng Hải trông sang trọng lắm. Anh cũng rất hạnh phúc khi thấy vợ mình đẹp.
- Anh đi lấy hàng đi. Anh xuống nhà anh Bạch lấy áo sơ mi, xuống nhà anh Hợp lấy quần tây, rồi lên Chợ Lớn lấy thêm áo thun hiệu con ngựa nữa nhé. Mấy chỗ kia lấy gối đầu, còn Chợ Lớn thì tiền đây, giá cũ là như vầy, anh lấy 2 tá, khoảng năm mươi ngàn là đủ, còn dư bao nhiêu đem về.

Lời nói đó là lệnh. Anh cầm tiền rồi kéo xe đạp từ dưới sạp ra. Dựng lên, sửa lại cái yên cho ngay ngắn rồi leo lên đạp đi. Nại Hiên nói vói theo:
- Anh đi nhớ về sớm, đừng la cà.
Trời bên ngoài nắng gắt, cái nắng chói chan chụp xuống thân thể Soại làm mồ hôi toát ra, rịn trên lưng. Anh lầm lủi đạp xe theo dòng người xuôi ngược, chiếc mũ lưởi trai cũ mềm chụp lên đầu.

Anh ghé đường Cách Mạng Tháng Tám, vào nhà Bạch, rồi mới qua nhà Hợp ở đường Phan Đình Phùng. Mỗi nơi đều mời anh một ly trà đá, anh uống cạn, tự nhũ, uống cho khỏi uống ngoài đường, đỡ tốn mấy trăm bạc.
Bạch là người cùng hoàn cảnh với anh, nên nói chuyện vui vẻ về chuyện tù cải tạo, chuyện đói, chuyện thi đua lao động trong trại. Những lúc này anh thấy lòng mình thoải mái đôi chút.

Đang nói chuyện tù, Bạch chuyển hệ, nói qua chuyện gia đình:
- Ông bây giờ thì khoẻ quá rồi, tà tà phụ bà xã làm ăn như thế này là nhất. Chả bù với tôi, bù đầu bù cổ, chạy chỗ này chỗ kia mua vải làm hàng, mà giá vải lên như hỏa tiễn, kiếm miếng cơm khó quá ông ơi!
Soại muốn xổ ào bầu tâm sự của anh, nhưng anh dừng lại được, anh nói giọng bất mãn:
- Ông nghĩ vậy thôi, chứ đèn nhà ai nấy sáng ông ơi. Tôi cũng chán lắm, tôi muốn đi làm ngoài, làm bao nhiêu ăn bấy nhiêu. Bà xã tôi khó tính lắm.Bạch chau mày:
- Thì vợ chồng chìu nhau mà sống, tôi cũng vậy, nhưng thôi mình cố gắng nhẫn nhịn, mình bây giờ còn gì nữa đâu.

Soại nói cho lòng khỏi ấm ức:
- Ông ra sao chứ tôi nhiều lúc nghĩ mình như loài rêu, loài tầm gởi, sống bám, ăn bám. Tôi chán quá.
- Ông mà tầm gởi sao được. Ông chạy hang cho bả bán năng nổ thế, siêng năng thế. Không có ông bả làm sao khá được như bây giờ. Thấy sạp hàng ông bà càng ngày càng phát triển, hàng càng nhiều, tôi biết ông bà phất lên, tôi cũng mừng.
- Thấy vậy mà không phải vậy đâu. Bả thường nói tôi nhờ bả mới được như bây giờ, bả vẫn chữi tôi là đồ ăn bám đó ông.
- Như vậy thì quá lắm, nhưng tôi nghĩ có lẽ khi bà giận ông, bà nói vậy thôi. Vợ chồng chín bỏ làm mười đi ông.
- Thì mình khi ở tù, chỉ mong được về gần vợ con, lo cho vợ con, nhưng mà về mới thấy có nhiều điều suy nghĩ. Nhất là mình bây giờ không còn gì, chức vụ không, tiền bạc không, ở nhà thì gọi ăn bám, ra ngoài thì bị công an rình rập, hăm he, đòi trục xuất ra khỏi thành phố hàng ngày, hằng bữa, đủ chuyện hết. Tôi thấy chán hết sức vậy đó.
- Thì tôi cũng vậy chứ có khác gì ông, ai trong chăn mới biết chăn có rận.

Soại thấy chuyện vãn đã lâu, anh liền chào Bạch mà đi.
Soại đạp xe đi, trong lòng hơi nhẹ xuống một chút vì đã xả những cơn tức dồn nén bấy lâu với Bạch. Chỉ những người cùng tù trở về mới hiểu hoàn cảnh nhau thôi.

Trên đường ở Chợ Lớn về, anh khát nước khô cổ nhưng anh suy nghĩ, nên tiện tặn, thôi nhịn về sạp uống nước luôn, đỡ tốn mấy trăm bạc. Anh nhẫm tính trong bụng, lấy hàng ở Chợ Lớn xong, còn dư được năm ngàn, đó là tiền bớt của chủ sạp hàng để anh lấy hên, chứ trong toa hàng vẫn ghi đủ.

Anh chợt nhớ về mẹ anh tha thiết. Những lúc buồn đau, bất hạnh trên đời này, chỉ có mẹ là chia xẻ với anh thôi. Sao anh suốt từ một năm nay, từ ngày trở về, anh chưa về thăm mẹ, chưa được nhìn lại mẹ, chưa được ăn cơm với mẹ một lần, chưa có món quà nào cho mẹ.
Hốt nhiên anh thấy mình quá tệ. Hay là mình lấy năm ngàn còn dư này mua cho mẹ một hộp thuốc bổ, để khi nào có ai về ngoài quê mình gởi, ít ra cũng có một chút quà, mẹ già như chuối ba hương…

Anh nghĩ vậy nên anh dừng xe lại và lấy số tiền năm ngàn bỏ vào túi quần sau, định chiều về sẽ tìm một chỗ kín cất, có dịp mua lọ thuốc gởi về cho mẹ. Anh hân hoan với ý nghĩ này. Phải làm sao cho Nại Hiên đừng biết, chứ nàng biết thì rầy rà lắm đây.
Khi về đến chợ thì trời đã trưa lắm rồi. Anh chạy thẳng xe vào trong sạp, mồ hôi mồ kê ướt đẫm cả lưng áo.

Nại Hiên thấy anh về liền lớn tiếng ngay:
- Đi đâu mà lâu lắc, khách hỏi hàng không có mà bán, cứ cà kê dê ngỗng, bạn bè hoài.
Anh trả lời nhẹ nhàng, nhưng anh thấy đầu anh bắt đầu nóng lên:
- Thì anh đi lấy hàng hai ba chỗ lận mà, xong là lo về ngay chứ có đi chơi đâu.
- Về ngay! Về ngay mà hai ba tiếng đồng hồ, còn dư tiền không, đưa đây.
- Hết rồi, có toa hàng đây, coi đi.

Những ngày gần đây, hai người htường nói trổng không, không dùng đến từ anh, em nữa. Anh thấy Nại Hiên có dụng ý thế, nên anh cũng làm theo.

Anh móc các túi định lấy toa hàng đưa cho Nại Hiên, trong lúc quá tức giận, anh quên khuấy chuyện là mình còn dư năm ngàn bỏ trong túi quần sau, thấy cộm, anh móc ra, không phải hóa đơn mà là một nắm tiền anh cầm trong tay. Nại Hiên nhìn anh chằm chằm, nàng la lên chói lói:
- Hóa đơn đâu? Tiền lấy hàng dư sao không đưa lại mà cất trong túi, bộ để dành cho gái hả?

Anh thấy mình như bị bắt quả tang, anh xấu hổ quá, liền đưa số tiền cho Nại Hiên và nói lấp liếm:
- À, tiền này của chủ sạp trên Chợ Lớn bớt cho mình mà quên đưa lại.
- Quên, quên gì, ăn cắp tiền thì có.

Dù anh nhịn cố sức, nhưng Nại Hiên đã nói quá đáng, trong lòng anh dội lên tự ái cao độ. Nhiều người bạn bán hàng chung quanh nghe hai người to tiếng xúm lại coi. Soại vừa ức, vừa hổ thẹn, anh tuông ra những lời cộc cằn, thô lỗ:
- Đồ điếm thúi mà tưởng ngon lắm, đây đếch cần.

Rồi anh chạy lại lấy chiếc xe đạp, nhảy lên đạp bất kể, ra khỏi sạp.

Soại đi mãi miết, đầu óc anh bấn loạn, anh chẳng biết mình chạy đi đâu, đến đâu. Cuộc trở về của anh đã thất bại, anh cố dằn long sống mà không được. Những chuyện nhỏ nhặt mà Nại Hiên đã hành hạ anh làm anh thấy mình bất hạnh quá, cùng khốn qua. Nghĩ lại, anh thấy mình đang sống trong một cơn mộng dữ đầy kinh hoàng. Anh đã nép mình sống. Cuối cùng Nại Hiên nói một câu phủ phàng:
- Lăn xăn thế chứ có được gì, chỉ có ăn là giỏi.

Soại lặng thinh. Anh nghĩ trong đầu óc và tính toán, phải tìm việc gì làm, chứ sống lệ thuộc như thế này khổ quá, mà làm gì đây giữa thành phố xô bồ này, anh không có một đồng vốn trong tay.
Đạp xe lang thang, anh đang đi trên đường Ngô Gia Tự chạy lên hướng Chợ Lớn. Qua khu nhà thờ Ngã Sáu, đoạn đường này anh đi qua nhiều lần, anh thấy có nhiều cô gái mặt mày đầy son phấn, ăn bận diêm dúa đứng trên đường. Anh biết đó là những cô gái mại dâm đang đón khách. Anh lặng lẽ đạp xe qua. Đến khu nhà thờ, anh thấy nhiều người ngồi trên các ghế đá công viên. Anh tạt vô và tìm một ghế đá ngồi nghỉ.

Lúc này anh mới thấy đói và mệt. Đi suốt một buổi sáng, chỉ uống nước đá lạnh, chưa có một hột cơm nào trong bụng, nên ruột gan anh nổi loạn cồn cào. Đói, đói quá, không có một đồng lận túi để mua đĩa cơm, thôi nằm xuống ngủ cho qua cơn đói. Anh nằm trên ghế đá như con sâu cằn quấn mình lại và cố lim dim ngủ.
Nhưng anh ngủ không được, lòng anh lại xốn xang nghĩ đến cái sạp hàng. Trời sắp tối, sắp dọn hàng vào, một mình Nại Hiên ai giúp dọn hàng. Anh tự nhiên thấy mình như thiếu bổn phận, thiếu lòng bao dung và ăn nói quá thô tục.
Anh đâm ra hối hận và có ý nghĩ quay về, anh vội vàng đạp xe trở về sạp.

 
 ***

 
Nại Hiên ngồi trước bàn phấn đối diện với cái gương to, hiện rõ khuôn mặt nàng. Nước da nàng trắng nhưng nàng muốn tô thêm chút phấn hồng cho tươi khuôn mặt. Khuôn mặt trái soan với cái mũi dọc dừa cao, trông rất quý phái. Nàng muốn tô viền mắt cho sắc thêm một chút, cho tình tứ thêm một chút, để đôi mắt khi nàng cười thì long lanh, chớp chớp, tăng phần hấp dẫn. Nàng muốn mình vừa quyến rũ, vừa quý phái.

Buổi tối xuống bên ngoài thật mau, màu đen loang loáng một màu nhờ nhờ rồi chuyển qua màu đen hẳn. Đèn điện đã thắp sáng trong mỗi nhà.

Buổi tối là thời gian quay quần của mọi gia đình sau một ngày làm ăn tất bật. Nhưng với Nại Hiên bây giờ thì không, nàng muốn đi ra khỏi nhà để tránh cái không khí nóng bức giữa nàng và Soại. Cả tuần nay, chẳng ai nói với nhau lời nào. Sau cuộc cải vã ở sạp, Soại đã trở về làm việc nhưng anh cũng không nói ra lời nào. Công việc anh cũng như thường ngày, dọn hàng, đi lấy hàng, đi chợ mua đồ ăn, đem về nhà lo chuyện nấu nướng , bếp núc. Muốn lấy hàng gì Nại Hiên viết trên một miếng giấy gởi cho bé Anh Thư đưa cho Soại. Hai bên im lặng vô tuyến suốt một tuần nay.

Mấy đứa nhỏ đi học thêm lớp buổi tối nên nhà vắng hoe. Soại luay huay với cái radio nghe tin tức. Nại Hiên trang điểm xong, nàng xách bóp ra đi, chẳng nói một câu nào.

Hôm nay Quốc hứa chở nàng đi ăn.
Từ ngày có Soại về, Quốc ít xuất hiện khi có sự hiện diện của hai người. Nại Hiên nói với Quốc:
- Quốc lên chơi với dì thường buổi chiều nhé, khoảng đó ông Soại đã về nhà nấu cơm.
Câu nói có dụng ý của một lời hứa hẹn, một thông đồng.

Quốc cũng cảm thấy không khí khó thở khi có Soại. Hồi trước hai dì cháu thường ngồi thủ thỉ chuyện này qua chuyện kia, có lúc cười vang lên chả kể đến ai. Bây giờ có Soại, những lúc gặp nhau, hai người chỉ nói những câu xã giao thông thường, tự nhiên họ cảm thấy không khí như căng ra, trơ cứng.

Soại thường bắc ghế ngồi hơi xa sạp để đón khách, chào mời khách, nhưng anh cũng lắng nghe câu nói của hai người. Anh cũng bực mình nóng lên vì Quốc và Nại Hiên cứ dì dì, cháu cháu mà đôi mắt ai cũng tràn đầy niềm vui. Đôi mắt Nại Hiên ướt rượt, long lanh, còn Quốc thì cười típ mắt. Soại thường tằng hắng hay ho lên một tiếng nhỏ khi nghe Nại Hiên có những câu nói quá đà.

Không khí ấy quả nhiên không tiện, cho nên Nại Hiên mới nói với Quốc câu trên, như một sự dặn dò, mách bảo, chỉ đường cho hươu chạy.
Từ đó, Quốc ít tới sạp khi có Soại. Quốc biết rõ thời gian biểu của Soại ở sạp. Sau bốn giờ chiều là anh phải về nhà nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, nên Quốc thường hay tới sau giờ đó. Lúc đó tự do nói chuyện, vẫn dì dì cháu cháu, nhưng câu nói có lời bóng gió.

Nại Hiên không biết quả tim mình đã xoay hướng tự bao giờ, có lẽ từ ngày Soại còn trong tù, những lúc quá cô đơn có Quốc bên cạnh. Nhìn Quốc đầy sức trai, cường tráng, Nại Hiên thấy lòng mình cũng phơi phới trở lại cái tuổi mới lớn, tuổi của mộng mơ, hoa lá của mình.
Bây giờ, đã hết những mộng mơ hoa lá cũ. Soại về với tấm thân tàn, không công ăn việc làm nên phải ra phụ với nàng, nàng cần người tận tụy để giúp. Đó là việc mà nàng phải chấp nhận. Tình yêu, tình chăn gối, hình như cũng lặng câm. Soại không khuấy động được nàng trong những cơn khát khao thể xác. Tấm thân ốm o, nhão nhoẹt kia chẳng làm nên tích sự gì.

Nàng nhớ lại lần đầu tiên khi Soại trở về, cũng một tuần sau.
Buổi chiều hôm đó nàng gặp Hân, người bạn học cũ, có chồng hiện đang còn tập trung cải tạo ngoài bắc. Hân gặp Nại Hiên, cười nói vồn vã:
- Tau nghe anh Soại về rồi phải không mi? Sướng nhé, bây giờ khỏi phải ôm gối ôm nữa. Gì thì gì chứ da thịt vẫn hơn.
Nại Hiên nói thiệt với bạn:
- Tau chưa thử lại mầy ơi. Sao tau thấy ổng bèo nhèo quá tau ớn. Mấy người đi tù về thường bịnh hoạn lắm, để ổng đi bác sĩ khám đã, không có bịnh gì mới được.
Hân dơ cánh tay lên trời:
- Trời ơi! Mi ác vừa vừa thôi, ổng ở trong tù sáu, bảy năm thèm rỏ dãi, về thấy mi như miếng mỡ vậy mà mi nở để ổng thòm thèm sao? Còn mi nữa, sáu, bảy năm nằm ôm gối ôm nói chịu không nổi, nay ổng về, có đồ chơi mà còn treo giá ngọc, như tau đây này, ổng cũng đi sáu, bảy năm mà tau đâu có thiếu. Phải tự túc chứ mi.

Hân là cô bạn gái ngỗ ngáo nhất của nàng hồi còn đi học. Bây giờ có chồng, có con vẫn như vậy. Tính Hân thẳng như ruột ngựa, có gì nói nấy. Nại Hiên thấy lòng mình hơi chao đảo. Một chút thèm khát len nhè nhẹ vào trong thân thể nàng. Thật sự, sáu năm Soại đi cải tạo, nàng ở nhà thủ tiết. Có thể cái vẻ mặt hơi nghiêm của một cô giáo, chưa có người đàn ông nào dám sàm sở thái quá. Chỉ có Hòa đã chạm vào thân thể nàng, nhưng chỉ trong phút giây ngắn ngủi. Nàng có những đêm nằm ngủ không được, nhất là trong thời gian sắp có kinh. Cơn thèm muốn bức xúc làm nàng run rẩy. Nàng ôm cái gối ôm sát người quằn quại, cho đến lúc mệt mỏi quá nàng thiếp đi. Nàng ao ước có chồng nằm bên cạnh, sẽ choàng tay qua người nàng như những ngày tháng cũ, nhưng mà có được đâu. Bây giờ Soại về, tự nhiên nàng thấy không còn hứng thú nữa.

Nhưng đêm đó, sau lời thăm hỏi và khích tướng của Hân, nàng bỗng nghe rạo rực. Trong bóng tối, các con ngủ say, nàng rón rén bước xuống giường đi về phía chỗ cái divan, nơi Soại đang ngủ. Soại nằm ngữa người, đầu gối trên cái gối vải thấp, hơi thở nặng nhọc. Tự dưng, nhìn Soại, một nỗi xót xa đến với nàng. Ngày xưa thân thể Soại cũng cường tráng lắm, đôi vai rộng, vồng ngực cao, chân tay rắn chắc. Bây giờ sau sáu năm tù, đã làm cạn kiệt đi trong anh mầm sống tươi mởn đó. Nại Hiên cúi xuống cầm lấy tay Soại.

Soại tỉnh lại từ từ và nhận biết có người đang cầm tay mình. Anh dò tìm trong bóng tối, ý thức được bàn tay thon nhỏ mềm mại đây là của Nại Hiên. Anh bóp chặt lấy và choàng tay kia qua vai Nại Hiên kéo xuống. Không ai nói với ai một lời, ngoài tiếng thở. Soại hôn vợ, hôn say đắm. Hôn lên mắt, trên má, trên môi. Rồi từ từ hôn xuống cổ. Anh đưa tay cởi từng khuy nút áo. Anh cố làm từ từ nhưng tình dục cũng như cơn đói, khi nó tới thật là ào ạc, cuồng nộ, giông bão. Không sao kìm giữ nổi. Anh ghì siết thân thể Nại Hiên thật cuồng nhiệt, như là nếu không làm như vậy, nó sẽ biến mất đi. Anh hào hễnh và Nại Hiên cũng hào hễnh thở.
Mọi chuyện đi qua rất lẹ.

Nại Hiên trở về giường, trong lòng nàng vẫn còn nổi bức rức, háo hức của một thân xác chưa thoả. Nàng nằm im lặng ngó lên trần mùng không ngủ được.
Bây giờ thì hố ngăn cách giữa hai người càng ngày càng xa. Soại vẫn chưa có dịp nào áp dụng món “xỏ lỗ tai” của tư Thông. Nay thì anh không cần thiết nữa, cái lỗ quý giá kia đã liền da lại.
 
Nại Hiên ngoắc chiếc xích lô. Dù có xe Honda nhưng nàng ít đi lắm. Chỉ đi ra bán hàng, hay có công chuyện cần kíp thì nàng mới dùng đến, còn thì nàng vẫn thích ngồi xích lô. Ngồi xích lô ngắm thiên hạ hai bên đường, nhìn sự tất bật của thiên hạ, nhìn xe cộ chạy như mắc cửi cũng là một điều thích thú. Như đêm nay, nàng hẹn Quốc tời ngã sáu Sài Gòn.

Quốc đến với chiếc xe Honda 67, quần jean xanh, áo polo màu cà phê sữa, trông anh rất bô. Thấy Nại Hiên đứng chờ, Quốc hối hả hỏi:
- Dì đến lâu chưa, con chạy lẹ mà kẹt xe quá.
- Cũng mới đến thôi, may mà Quốc đến kịp chứ không thôi người ta đi qua đi lại tưởng dì là gái đứng đường thì mệt đó.

Nại Hiên nói vậy vì khi nàng đứng bên vệ đường ngã Sáu đợi Quốc, có nhiều người đàn ông chạy xe gắn máy, rề rề quanh nàng, đôi mắt cười nhăn nhở, miệng hỏi, có đi không?. Nàng phải quay mặt đi chỗ khác.
Xe chạy xuống Bình Quới, gió tạt qua tai nghe vu vu. Nại Hiên ngồi phía sau, tay ôm eo ếch Quốc, bỏ hai chân hai bên, nhưng khi xe chạy nhanh, nàng phải ôm siết vào. Mùi mồ hôi và mùi da thịt trai trẻ của Quốc làm nàng ngây ngất.

Quốc quay lại đằng sau nói:
- Con đưa dì xuống đây cho dì biết quanh mình, còn có những gì, chứ không ai lại cứ như dì, ru rú ở nhà.
Khu Bình Quới là khu du lịch mới mở. Đó là một khu đất rộng, xây nhà theo kiểu nhà rông ở tây nguyên. Bên ngoài có hồ nước, ai muốn đi dạo trên hồ thì thuê những ghe nhỏ. Lên trên đó là một thế giới riêng của hai người.
Nhà hàng có quầy rượu tây, đủ loại rượu của các quốc gia trên thế giới. Rượu ta thì có rượu thuốc ngâm tắc kè, kỳ đà, rắn, cộng thêm toa thuốc “nhất dạ lục giao” của vua Minh Mạng. Thức ăn thì ta, Tàu, Thái. Đủ cả.

Quốc gởi xe và cùng Nại Hiên vào nhà hàng. Vào đây, không khí rất trầm tỉnh. Những cái bàn kê rất xa nhau, không dùng đèn điện mà dùng toàn đèn bạch lạp, tỏa ra ánh sáng nhờ nhờ, ấm áp, tình tứ. Người nữ tiếp viên bận robe ngắn đưa hai cái thực đơn, một cho Quốc và một cho

Nại Hiên, rồi nói thật lễ phép:
- Thưa anh chị dùng gì?
Câu nói của người tiếp viên làm cho Nại Hiên hơi sựng người lại một chút, nàng muốn lên tiếng đính chính. Nàng nhìn qua Quốc, Quốc đang mỉm cười nhìn vào thực đơn như không chú ý đến câu nói, nên nàng thấy không cần thiết phải đính chính nữa.

Quốc chỉ vào thực đơn rồi nói với nàng:
- Dì thích dùng món gì thì kêu đi. Con chỉ uống bia và nhìn dì ăn là đủ no rồi.
- Dì đâu có biết món gì mà kêu, cho con đi chợ đó.

Quốc kêu món ăn, anh uống bia và kêu nước cam vắt cho Nại Hiên. Nại Hiên hôm nay bận cặp đồ kiểu sườn xám màu đỏ trông thật trẻ trung, hai người cách nhau khoảng bảy, tám tuổi, nhưng trông họ thật vừa đôi.
Quốc nhìn Nại Hiên một cái nhìn say mê và khen:
- Dì hôm nay đẹp lắm.

Nại Hiên nghe Quốc khen thì reo vui trong lòng, nhưng nàng cũng nói lại:
- Chắc mấy hôm dì xấu lắm hả?
Quốc cười:
- Hôm nào dì cũng đẹp nhưng hôm nay dì đẹp hơn, đẹp nhất.

Quốc thật lém lĩnh. Anh biết cách quyến rũ đàn bà. Hôm nay, sau nhiều ngày suy nghĩ, anh thấy cần tiến tới bước quyết định, là sẽ thổ lộ tình yêu cùng Nại Hiên. Chỉ có nhân danh tình yêu, mới có thể làm mọi chuyện và con người đã bước vào vòng tình ái, thì khó có đường thoát ra.
Nại Hiên im lặng nghe nhạc. Tiếng nhạc dìu dặt như rót vào tai từ một cái loa nhỏ đặt ở đâu đó, nghe rất gần mà cũng rất xa. Thời gian đã bay vút qua rồi, mới sáu, bảy năm sau ngày giải phóng mà những bản nhạc chói tai đã tắt giọng, nhường lại cho những bản tình ca. Tình ca. Tình ca bất diệt. Ở đâu cũng vậy, âm nhạc đã nói dùm ta. Tiếng hát trong loa nghe nhè nhẹ, êm ái, như rót vào lòng nàng một tình yêu mật ngọt, "ngày nào, cho tôi biết, biết vui biết buồn, tôi biết tương tư, ngày nào, biết mong chờ, biết vội vã, tình yêu là trái táo thơm, tôi ghé răng cắn vào, miệng môi ngọt đắng." Nàng bỏ đi bao nhiêu ngày tháng, cuộc đổi đời đã biến nàng thành một người chạy chợ, cùi đày, đã quên hết mình đi, đã bỏ lại sau lưng tất cả. Bây giờ, nàng như sống lại, hồi sinh.

Nàng ăn lẫu thập cẩm, tôm nướng, nàng thấy thèm một ly bia hơn ly cam vắt. Trong không khí ấm cúng này, bàn ăn toàn ánh sang bạch lạp, uống cam vắt như lạc lõng thế nào. Nhìn ba vỏ chai Heinnecken mà Quốc đã uống, nàng nói với Quốc, giọng ởm ờ:
- Kêu cho dì một chai bia đi, ăn lẩu phải có bia mới ngon.
- Đúng đó dì. Con với dì hôm nay không say không về nhe.
- Đồng ý.

Quốc búng tay cái chách, người con gái tiếp viên chạy đến:
- Anh kêu em, anh cần gì nữa không?
- Cho hai chai Heinecken nữa.
- Em lấy ngay.

Hai chai bia được đem ra, bia đã ướp lạnh nhưng nàng muốn uống bằng ly. Một cái ly trong vắt, có bỏ đá cục sẳn. Quốc mở nắp bia rồi rót từ từ những giọt bia vàng óng vào ly. Xong, anh đưa ly bia đến tận tay Nại Hiên:
- Mời dì.

Quốc cầm chai bia của mình, mở nắp rồi ngữa người ra uống một hơi dài. Nại Hiên uống từng ngụm nhỏ. Vị bia hơi đắng nhưng cái đắng không làm nhăn mặt. Nàng để ly xuống rồi gắp miếng mực trong cái lẩu. Miếng mực dòn và ngọt.
Nại Hiên vừa cười, vừa nói:
- Quốc uống ít thôi, còn phải chở dì về nữa nghe, uống nhiều xỉn lái xe không được đó.
Quốc uống đến chai này là chai thứ tư, anh có hơi choáng váng một chút, nhưng đầu óc anh còn tỉnh, còn những toan tính phải thực hiện cho trót.
- Say quá không lái xe được thì dì chỡ con về chứ sợ gì, dì cũng lái xe Honda ngon lành mà.
- Nhưng xe Quốc là xe đàn ông mà, dì chạy sao được.

Quốc nói, nheo nheo con mắt:
- Chuyện gì chứ chứ chuyện đó thì dễ thôi, dì không chạy xe đàn ông được thì mình ở lại ngủ, mai về sớm.
Ly bia nàng đã uống cạn. Đầu nàng bây giờ nghe phừng phừng, như tất cả những mạch máu li ti trong đầu bỗng bừng bốc lên, khiến khuôn mặt nàng ửng hồng hơn. Nghe câu nói của Quốc như một lời dọ hỏi, một ướm lời, một toan tính, nàng thấy một nổi rạo rực chạy cùng khắp châu thân, nàng cố dằn xuống, cố dấu đi.

Quốc gắp con tôm nướng, gở những cọng râu cháy chung quanh, rồi đưa nàng:
- Mời dì, tôm nướng ở đây ngon số một đó dì, tôm tươi còn bơi lội trong hồ, mời dì dô với con ly này nhe.
Nại Hiên cầm caí ly hơi run run. Nàng đã đi quá đà chăng? Nỗi rạo rực, lời hứa hẹn ở lại một đêm, những bất toại trong đời sống tình dục với Soại, tất cả quay cuồng trong đầu óc nàng. Nàng cố lắc lắc cái đầu cho những ý nghĩ, những rung động vừa qua chạy tuột ra khỏi người nàng, nhưng nàng không làm được. Nàng như sống trong cơn mộng du. Nại Hiên cầm ly lên và uống cạn ly thứ hai.

Hình như nàng có nói đến những bản nhạc nàng đã thích, những quyển sách nàng đã đọc, những nhà văn nàng đã yêu mến một thời. Nàng nghe Quốc kể về những ngày tháng ấu thơ ở Bình Định, những mộng tưởng của anh về người cha, những ước vọng của anh bây giờ, tất cả, nàng nghe một cách lơ mơ, mờ mờ, ảo ảo.

Quốc lại quày tính tiền và bo cho cô gái tiếp viên. Anh nói thì thầm với cô gái:
- Ở đây có phòng nghỉ lại qua đêm không cô?
- Có chứ sao không, dãy nhà rông đàng kia, anh tới đó mà thuê.
Quốc trở lại bàn của Nại Hiên đang ngồi, anh nói:
- Dì ngồi đây nghe, con đi lại đây một chút rồi trở lại liền.
- Đi đâu đó, đừng bỏ dì một mình.
Nại Hiên thấy hình bóng Quốc lung linh, lúc mờ lúc tỏ, lúc ẩn lúc hiện. Một chốc Quốc trở lại và tiếp tục uống chai bia còn lại.
Nại Hiên đã uống cạn ly thứ ba, nàng nghe một cảm giác ngây ngất trong từng ngụm bia. Đến lúc này, nàng thấy men bia sao ngon lành thế.
Một chốc, Quốc đứng lên, nói nhỏ vào tai nàng:
- Dì mệt đi lên phòng nghỉ đi, con cũng đi hết nổi rồi.
Quốc choàng tay qua vai Nại Hiên rồi dìu nàng về căn nhà rông, ẩn mình phía sau lùm cây rậm.
 

Trần Yên Hòa
(còn tiếp)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, June 6, 202111:15 AM(View: 268)
Soại nằm trên divan nghe đài, riết rồi cũng mỏi. Anh đứng dậy vươn vai, làm vài động tác thể dục cho giản gân cốt. Anh nhìn quanh quất trong phòng. Vắng. Vắng quá, một nổi đìu hiu lớn đến với anh. Căn nhà thật lạnh lẽo. Nại Hiên đã bỏ đi,
Friday, May 7, 20217:00 PM(View: 415)
Chiếc xe đò chạy từ Bà Rịa về Sài Gòn chật ních người. Những người lên sau phải đứng vịn vào thành xe, xe lắc lư như người say rượu, nhưng tài xế và lơ xe thấy ai đứng dọc đường đón xe
Friday, April 23, 20217:50 AM(View: 561)
Chuyến tàu chợ Diêu Trì – Nha Trang dừng lại ở ga La Hai. Hai người đàn bà nhà quê xuống tàu, gồng gánh lỉnh kỉnh bước ra cổng. Người đàn bà trẻ dừng lại hỏi người bán thuốc lá trong ga: -Đây đi lên trại Xuân Phước có xa không ông? Đi ngõ mô rứa,
Friday, April 16, 20217:46 AM(View: 484)
-Trần Quang Soại. -Có mặt. -Ra khỏi hàng, hôm nay anh được phép ở nhà thăm gặp, anh có thân nhân lên thăm. Soại bàng hoàng khi nghe lời nói của quản giáo Giản. Chuyện bất ngờ quá trong suốt hơn ba năm tập trung cải tạo. Trong đám “con bà phước” ở đây, Soại là người đầu đàn.
Wednesday, March 31, 20217:45 PM(View: 693)
Theo sự chỉ dẫn của chị Kim, Nại Hiên đi mua mấy cái rổ tre, mấy cái thúng. Đó là những vật dụng để nàng đi buôn hang xáo. Chị Kim nói: -Em đạp xe lên vùng trên, vô mấy xóm quê,