DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,534,110

Thơ Ngô Nguyên Dũng

Friday, June 25, 20217:00 AM(View: 274)
Thơ Ngô Nguyên Dũng

Ngô Nguyên Dũng



HS Nguyễn Sơn | HỌA SĨ VIỆT NAM HẢi NGOẠI
tranh nguyễn sơn


năm tôi mười tám

(về một người nơi xa)

 

đêm ấy tôi về muộn

thèm hơi thuốc capstan

kênh đèn vàng sương xuống

trán run rẩy nếp nhăn

 

quán tù mù ghế thấp

cháo khuya chén rụt rè

chó ốm nằm thao thức

buồn mười tám sắt se

 

tóc gió đường ngôi lệch

bóng tịch mịch mưa giăng

tiếng hát mùa nắng chết

tuổi trẻ cháy căm căm

 

bỗng nhớ về xa lắm

nghe giọng nói tưởng gần

hương áo lòng tay nắm

hơi ấm mỗi nhớ mong

(08.2020)


miền giới hạn của chữ

 

chỗ trọ anh vỏn vẹn manh chiếu cũ

rách thêm một miếng sau mỗi lần giao hoan

với cơn giông chữ 

gõ cửa bất ngờ

giữa tịch mịch đêm.

 

anh nằm đếm tiếng tắc kè thở than

cùng bóng tối

hừng hực sáo ngữ

trong nghĩa trang những giáo điều

và kích dục bằng biểu cảm

của loài cú hoang trừng mắt

rình rập mỗi chữ - mỗi dòng - mỗi chương

mỗi tiểu sử - mỗi dấu gạch xoá

và ghi chú.

 

anh co ro lẫn tránh

lũ gián chực chờ gặm nhấm miền giới hạn

của lằn vôi rắc quanh manh chiếu

khử trùng những trang bản thảo

bầm dập máu sau những lằn roi trầm cảm

ngôn ngữ rụng tả tơi. 

 

đêm rớt xuống

hai lõm mắt anh âm u

những hoang tưởng lập loè thú tính

mải miết truy lùng những thợ săn chân lý

trong rừng rậm văn chương phún nọc độc

rắn không ngớt rao giảng lời thánh kinh

sáng thế ký.

 

anh thản nhiên

miệt mài bón quén cảnh giới chữ

ngoảnh nhìn lại

một trăm năm đã trôi qua 

còn đỏ hỏn những lằn roi hành xác

trên lưng địa cầu.

 

ngày tôi trở lại

thắp nhang cho mộ phần anh

quyển sách vẫn nằm đó

chưa chép xong đoạn cuối.

(06.2020)

 

chưa lần nào tôi tới new york  

 

1.

chưa lần nào tôi tới new york

để thấy ngọn đuốc trên tay tượng nữ thần tự do

đã tắt ngúm từ bao giờ

dòng hudson sương giăng

phủ mờ những khu phố chết

trong tan hoang dịch nghiệp

dấy mầm xung khắc những màu da

và cuồng nộ chủng tộc

 

2.

chưa lần nào tôi tới new york

trước và sau lần twin towers

bỗng chốc trở thành tro than

trong bụi mù không tặc

lửa isis rực lên đốt cháy

những thân người tuyệt vọng

thả rơi từ tầng thứ bốn mươi hai

 

3.

new york!

tôi vẫn tìm một nơi nương náu

đợi phút giây tôi rực rỡ buông

dang tay một lần lao xuống vực

ó đêm chuốt nhọn móng đã cùn

 

4.

chưa lần nào tôi tới new york

để nghe live concert trong central park

simon and garfunkel song ca lần cuối

giai điệu bridge over troubled water

đưa tiễn một dòng sông

khô quánh từ lâu dưới những nhịp cầu sắt

vắt ngang manhattan

rung chuyển rầm rập không ngơi nghỉ

những chuyến xe điện cũ kỹ

chen chúc ngột ngạt hơi người

đăm đăm những tia mắt

vô cảm da trắng

lạnh lùng da đen

xa vắng da vàng

đắp lên những khuôn mặt xốc xếch

chiếc mặt nạ khẩu trang

 

5.

new york!

sấm sét thét gào giông bão chữ

ghi xuống lần này những trăm năm

thầm thì mưa khóc trời nữu ước

chuyện vãn oan hồn đã biệt tăm

 

6.

chưa lần nào tôi tới new york

để ghé ngang fifth avenue

ngắm nhìn những ô kính tiffany

suốt đời ám ảnh một audrey hepburn và kính đen golightly

trên tay ly cà phê to go 

và chiếc bánh sừng trâu

réo rắt đâu đây tiếng đàn tây ban cầm

một moon river kiệt quệ hai lá phổi

nhiễm covid mười chín

ôi! di sản truman capote

 

7.

new york!

đêm thắp bóng tôi bên kè đá

ngắm dòng sông trôi trở ngược nguồn

tóc gió cồn cào ngôn ngữ lạ

thác đổ rền vang những hồi chuông

 

8.

chưa lần nào tôi tới new york

thành phố đã bao lần liza minnelli

tưng bừng ngợi ca

"I want to wake up in a city

that never sleeps" (*)

đã không còn điệu kèn jazz rã rượi da đen

những hộp đêm đèn mờ

sực nức nước hoa và mồ hôi người

những gay bar ngực trần động cỡn

mùa christopher street day

và những rạp hát chiếu phim xxx

thường trực đêm ngày

 

9.

chưa lần nào tôi tới new york

để ghé ngang china town

lắng nghe những bảng hiệu sơn đỏ than oán

vì những khung kính rạn vỡ

nguệch ngoạc dòng chữ máu

chinese go back to china

tiếng thở dài của ghế bàn và miếu đền lạnh lẽo

trong khu phố lặng lẽ đi về những bóng ma cách ly

chờ được tiêm thuốc chủng ngừa

lần thứ hai

 

10.

tôi vẫn đi

nhưng không còn muốn tới new york

từ khi dịch bệnh tràn lan

và chuyện bạo hành chủng tộc xảy ra mỗi ngày

tại một đất nước đã có thời

là miền đất hứa của nhiều người

 

nhưng chưa bao giờ là

của tôi

 

(05.2021)

 

(*) Lời ca khúc "New York New York".

 

ký thác đất

 

nhiệt đới bỗng lẻ loi màu đêm khuất

bằng tên em tôi khóc những phiến rừng

xua tiếng gió bạt ngàn trăng khuyết tật

đất ca dao hằn vết chém trên lưng

 

tức tưởi núi tiễn cây thời mạt vận

giông bão về lớp lớp réo âm binh

thảo khấu hát tiến quân ca bất tận

giáo mác khua ngôn ngữ mất tâm linh   

 

binh đao thuở người lạ người tráo trở

ngoảnh mặt nhìn một thuở thảo nguyên xanh

cầm thú sớt chia nhau Am Mây Ngủ (*)

thời tiết còn ấm lạnh chút mong manh

 

thản nhiên chối niềm đau hạnh của đất

ký thác từ bất trắc lắm oan khiên

tuyệt vọng chất nặng vai ngàn năm mỏi

ném xuống đời cơn phẫn nộ kinh thiên

 

(11.2020)

 Ngô Nguyên Dũng
(Tác giả gởi)



* Tựa một quyển sách của thiền sư Thích Nhất Hạnh.


Bi Kịch Bản


Truyện dài

Trần Yên Hòa





bi kịch bản


Bi Kịch Bản


Tủ Sách Flipbook của Trần Yên Hoà




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, August 3, 20217:24 AM(View: 36)
Chắc rằng phố cũng buồn tênh. Cho tôi đừng nghĩ mình ên tôi buồn. . Phố buồn sao phố mù sương? Gió ru rất khẽ phố đương khóc chiều. Tội cho phố biết bao nhiêu! Phố ôm chiều vắng cô liêu nỗi lòng. . Phố buồn đỏ mắt tà dương. Chiều dần rụng xuống nỗi buồn dâng cao.
Sunday, August 1, 20217:33 AM(View: 138)
Có một nỗi buồn không hiểu được. Từ thinh không rơi xuống giữa hồn. Ta chất ngất nếm xem mùi vị. Những nồng nàn đã lấp hố chôn. Nỗi buồn nào ai giống ta không. Ta một mình ngập tràn ân oán Giữa thời gian im hơi lặng tiếng. Lặng lẽ riêng ta chốn bụi hồng. Lòng ta nay như vầng trăng khuyết. Đêm tàn hơi giấc ngủ chập chờn
Saturday, July 31, 20217:28 AM(View: 47)
điều gì đã biến nơi này thành đất chết. mấy trăm năm từ lúc có bến thành. con sông đó có ngày trong ngày đục. nhưng tuyệt nhiên chẳng có lúc lạnh tanh. điều gì đó biến đất này không thể sống. khi nhà bè nước vẫn chảy
Thursday, July 29, 202112:15 PM(View: 59)
Hỏi rằng chanh có trổ hoa. Từ khi ta bỏ lại nhà hỡi chanh? Trần ai dẫu khổ cũng đành. Ở phong lưu mấy cũng thành quỉ ma. Hỏi giờ chanh đã trổ hoa. Đến khi ra trái chắc ta không về. Trần ai thiên hạ buồn ghê. Phù vân cản lối ta về rồi chanh.
Wednesday, July 28, 20216:47 AM(View: 214)
Hắn già nua cô đơn chèo queo, và xấu xí đến gớm ghiếc như mụ phù thủy đầu đội mũ chóp nhọn bay tàn tàn trên cây chổi cùn, vậy mà hắn vừa có... mèo cái con mèo bé nhỏ, con mèo non nỏn chân dài tới nách xinh đẹp ấy... con mèo của hắn có đôi mắt hiền nai tơ, ngây thơ con gái dịu dàng bốn mùa thay lá có lúc vàng áo em anh về yêu hoa cúc,