DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,534,073

Thơ Nguyên Lạc

Monday, July 19, 20216:45 AM(View: 293)
Thơ Nguyên Lạc
Nguyên Lạc


Nguyễn Trung – Sáu thập kỷ loay hoay tự cởi trói – Tạp Chí Mỹ Thuật
tranh nguyễn trung


VỀ CHI TÌM LẠI THỜI QUA?
.
Về đây chỉ những tàn phai!
Hắt hiu chốn cũ đâu rồi thân quen?
.
Phố xưa giờ của người dưng
Đường xưa hụt hẫng lạ từng bước chân
Công viên ghế đá căm căm
Cô đơn thân mỏi… thôi nằm ôm đêm!
.
Ôm luôn mộng vỡ xuân hồng
Ôm luôn nhức nhối vết thương chưa lành
Mười năm đời mãi loanh quanh
Về đây chỉ thấy hư không một trời
.
Về chi? Ôm bóng trăng côi
Chốn xưa lạ lẫm đâu người tôi yêu?
Công viên ghế đá lạnh nhiều
Đâu bằng nỗi lạnh cô liêu hồn người!
.
Về chi? Để khóc tôi ơi!
Trong lòng phố cũ thấy đời buồn thiu
Mười năm tìm lại diễm kiều
Góc xưa hò hẹn nghiêng xiêu nguyệt hàn!
.
Về chi? Khóc mộng xuân tan!
Tìm chi? rồi khóc thời gian lạnh lùng!
Chắc gì nhân thế tình chung
"Làm sao níu lại được dòng nước xuôi?"
.
Đủ chưa để lãng quên đời?


HỒN CA DAO
.
Ca dao câu hát chim quyên
chim bay xuống đất "chim quyên ăn trùn"
còn ta không phải anh hùng
ta thời lỡ vận lên rừng đốt than
.
khói than che mất trăng vàng
có che hết được nỗi buồn trăm năm?
đốt than vẫn nhớ em rằm
thôi ta đành phải bỏ rừng về xuôi  
.
Ca dao khúc hát bùi ngùi
Lời ru thương nhớ bạn ơi chín chiều
"Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ bạn chín chiều ruột đau
"

.
Ca dao thương nhớ ngày nao
Lời ru mẹ hát thuở nào nằm nôi:
"Sao khuê chín cái nằm dài
Thương em từ thuở tình ngoài nghĩa trong
Sao vân muôn cái mịt mùng
Thương em từ thuở nghìn trùng cách chia
" *

.
Cách chia rồi đã cách chia
Bể dâu cuôc thế xa lìa biệt li
Ca dao theo gót người đi
Hành trang cuộc lữ phòng khi nhớ về
.
Tha hương vẫn mối tình quê
Cố nhân cố lí não nề xuân thu
Nhớ quê nhớ mẹ lời ru
Triết Tây thơ Mỹ... không "xù" ca dao **
.............
* Bài Ca Sao -  Ca dao, Phạm Duy phổ nhạc
** Xù (Phương ngữ, Khẩu ngữ): Quên
 
VỀ CHI TÌM LẠI THỜI QUA?
.
Về đây chỉ những tàn phai!
Hắt hiu chốn cũ đâu rồi thân quen?
.
Phố xưa giờ của người dưng
Đường xưa hụt hẫng lạ từng bước chân
Công viên ghế đá căm căm
Cô đơn thân mỏi… thôi nằm ôm đêm!
.
Ôm luôn mộng vỡ xuân hồng
Ôm luôn nhức nhối vết thương chưa lành
Mười năm đời mãi loanh quanh
Về đây chỉ thấy hư không một trời
.
Về chi? Ôm bóng trăng côi
Chốn xưa lạ lẫm đâu người tôi yêu?
Công viên ghế đá lạnh nhiều
Đâu bằng nỗi lạnh cô liêu hồn người!
.
Về chi? Để khóc tôi ơi!
Trong lòng phố cũ thấy đời quạnh hiu
Mười năm tìm lại dấu yêu
Góc xưa hò hẹn nghiêng xiêu nguyệt hàn!
.
Về chi? Khóc mộng xuân tan!
Tìm chi? rồi khóc thời gian lạnh lùng!
Chắc gì nhân thế tình chung
"Làm sao níu lại được dòng nước xuôi?"
.
Đủ chưa để lãng quên đời?
.

ĐÊM LẮNG TIẾNG MUÔN TRÙNG
.

Im lòng đêm đèn rưng mắt sâu
Muôn trùng êm điệp ru khúc sầu
Lay hồn ai gió rung chiếc lá?
Tình mong manh sương khói tan mau!
.
Tiếc nuối chi thời gian vó câu?
Níu kéo chi nước xuôi qua cầu?
Cuộc bể dâu thanh xuân vỡ mộng
Còn lại câu "mây trắng ngang đầu"!
.
Còn lại đây oán hờn thiên thu
Còn lại đây một đời cô lữ!
Đêm tĩnh lặng mơ trời phương viễn
Thoáng dáng ai mỏng mảnh sương mù
.
Người về đâu vàng áo thu hanh?
Nghe nỗi đau chiếc lá xa cành!
Cơn bão loạn vèo bay muôn hướng
Kiếp trầm luân mộng ước tan tành!
.
Im lòng đêm tiếng buồn vọng canh
Muôn trùng âm điệp khúc ru hồn
Đêm tha hương nghiêng sầu trăng khuyết
Vọng nguyệt rằm giờ chỉ dư âm!
.
Đã bao năm rồi đó cố nhân!
Đã bao năm cuộc đó đoạn trường
Thất chí đời lưu vong lận đận
Biết khi nào người hỡi... vết thương?!
.
BIỂN CHIỀU CHẾNH CHOÁNG

Say hay tỉnh?
mà đời chếnh choáng
Buồn hay vui?
tâm thức tha hương
Đâu tri kỷ?
mù xa phương đó
Hãy cùng ta nghiêng chén Hồ trường
.
"Trời Nam nghìn dặm thẳm, non nước một màu sương
Chí chưa thành, danh chưa đạt,
trai trẻ bao lăm mà đầu bạc,
trăm năm thân thế bóng tà dương
" *

.
Chiều nắng quái
quê nhà trong tâm tưởng
Chân thấp cao...
về đâu hở?
Con đường
Mênh mông đó
trời xanh nước biếc
Ngậm ngùi đây
hai tiếng quê hương!
.
Ngút lam thẳm mây bay bay trắng quá
Chở gìùm ta đây nỗi vọng cố nhân
"Vọng mỹ nhân hề thiên nhất phương" **
Quê hương vời ngàn dặm... nghiêng rót nỗi đoạn trường!
.
Ôi nhân sinh lệ mặn đại dương
Đoài phương đó và nỗi sầu luân lạc!
...........
* Lời thơ Hồ trường - Nguyễn Bá Trác
** Thơ của Tô Thức
.
Nguyên Lạc
(TX, USA)
(Tác giả gởi)
.
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, August 3, 20217:24 AM(View: 36)
Chắc rằng phố cũng buồn tênh. Cho tôi đừng nghĩ mình ên tôi buồn. . Phố buồn sao phố mù sương? Gió ru rất khẽ phố đương khóc chiều. Tội cho phố biết bao nhiêu! Phố ôm chiều vắng cô liêu nỗi lòng. . Phố buồn đỏ mắt tà dương. Chiều dần rụng xuống nỗi buồn dâng cao.
Sunday, August 1, 20217:33 AM(View: 138)
Có một nỗi buồn không hiểu được. Từ thinh không rơi xuống giữa hồn. Ta chất ngất nếm xem mùi vị. Những nồng nàn đã lấp hố chôn. Nỗi buồn nào ai giống ta không. Ta một mình ngập tràn ân oán Giữa thời gian im hơi lặng tiếng. Lặng lẽ riêng ta chốn bụi hồng. Lòng ta nay như vầng trăng khuyết. Đêm tàn hơi giấc ngủ chập chờn
Saturday, July 31, 20217:28 AM(View: 47)
điều gì đã biến nơi này thành đất chết. mấy trăm năm từ lúc có bến thành. con sông đó có ngày trong ngày đục. nhưng tuyệt nhiên chẳng có lúc lạnh tanh. điều gì đó biến đất này không thể sống. khi nhà bè nước vẫn chảy
Thursday, July 29, 202112:15 PM(View: 59)
Hỏi rằng chanh có trổ hoa. Từ khi ta bỏ lại nhà hỡi chanh? Trần ai dẫu khổ cũng đành. Ở phong lưu mấy cũng thành quỉ ma. Hỏi giờ chanh đã trổ hoa. Đến khi ra trái chắc ta không về. Trần ai thiên hạ buồn ghê. Phù vân cản lối ta về rồi chanh.
Wednesday, July 28, 20216:47 AM(View: 211)
Hắn già nua cô đơn chèo queo, và xấu xí đến gớm ghiếc như mụ phù thủy đầu đội mũ chóp nhọn bay tàn tàn trên cây chổi cùn, vậy mà hắn vừa có... mèo cái con mèo bé nhỏ, con mèo non nỏn chân dài tới nách xinh đẹp ấy... con mèo của hắn có đôi mắt hiền nai tơ, ngây thơ con gái dịu dàng bốn mùa thay lá có lúc vàng áo em anh về yêu hoa cúc,