DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,097,728

BÀI HỌC NHÂN QUYỀN - Phạm Trần, Lê Duy San, Bùi Lý Hồng

Friday, March 9, 201212:00 AM(View: 5219)
BÀI HỌC NHÂN QUYỀN - Phạm Trần, Lê Duy San, Bùi Lý Hồng
BÀI HỌC NHÂN QUYỀN TẠI BẠCH ỐC



Ph
ạm Trần



ma



 
 
Câu nói của Tổ tiên người Việt bảo “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” qu
không sai với cuộc họp “đi lạc hướng” tại Toà Bạch Ốc ngày 05 tháng 03 năm 2012, giữa 165 người Việt Nam được chọn thay mặt cho trên 100 ngàn chữ ký vào Thỉnh nguyện thư, yêu cầu Tổng thống Barrack Obama không nới rộng quan hệ thương mại với Việt Nam, chừng nào chính quyền Cộng sản tiếp tục vi phạm nhân quyền và kiến nghị Chính phủ Mỹ áp lực Hà Nội trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho những người tù chính trị và đấu tranh cho dân chủ, tự do.

Tại sao vậy ?

Bởi lẽ, theo nguồn tin có thẩm quyền thì: Cuộc họp đã diễn ra ngòai tầm kiểm soát của những người đi vào Bạch Ốc, kể cả Nhạc sỹ Trúc Hồ và Ban Giám đốc của Đài Truyền hình SBTN (Saìgòn Broadcasting Television Network) là những người đã có sáng kiến kêu gọi người Việt ký vào Thỉnh nguyện thư gửi Tổng Thống Obama và Quốc hội Mỹ.

Nhạc sỹ Trúc Hồ, Giám đốc đài SBTN tiết lộ trong một chương trình phỏng vấn dài 1 giờ từ Hoa Thịnh Đốn tối 6-3 (2012) là qua trung gian, ông đã nhờ Tiến sỹ Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc điều hành của tổ-chức Boat People S.O.S., giúp liên hệ với Tòa Bạch Ốc để trao Thỉnh nguyện thư cho Tổng thống Obama, nên đã có Cuộc họp tại Eisenhower Executive Office Building-South Court Auditorium ngày 05-3-2012.

Tuy nhiên có những vấn đề cơ bản và then chốt dưới đây đã bị Văn Phòng Tiếp Cận Cộng Đồng (Office of Public Engagement) gạt ra ngòai nghị trình, trước khi Phái đòan người Việt vào Bạch Ốc mà không có lời giải thích, khiến cho phiá Trúc Hồ hòan tòan bị đặt vào những việc đã rồi không kịp trở tay.

Nguồn tin này nói rằng, Tiến sỹ Nguyễn Đình Thắng và vài người Việt liên hệ và Văn phòng Sáng Kiến Tòa Bạch Ốc Về Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương của Tòa Bạch Ốc (Initiative on Asian Americans and Pacific Islanders ) đã thỏa thuận ban đầu là:

- Có 4 diễn gỉa người trẻ Mỹ gốc Việt được chọn để nói “có sách, mách có chứng” cho Tòa Bạch Ốc biết lý do tại sao họ quan tâm đến vấn đề nhân quyền tại Việt Nam, mặc dù có người sinh ra ở Mỹ.
- Vào chi tiết, mỗi người sẽ nói ngắn gọn chừng 5 phút hay dài hơn chút về các vấn đề:
- 1) Tù Chính trị.
- 2) Tù lương tâm.
- 3) Các quyền Tự do căn bản của người dân bị tước đọat.
- 4)Vần đề tự do Tôn giáo bị đàn áp, ngăn cấm.

Chương trình có bài bản này được coi như phản ảnh tinh thần và nội dung Bản Thỉnh nguyện thư của trên 100 ngàn chữ ký của mọi tầng lớp và thành phần trong xã hội, và tương xứng với lòng mong đợi “ngàn năm một thuở” của tập thể 1 triệu 500 ngàn người Việt ở Mỹ.

Tuy nhiên, không biết ai đã ra lệnh cho họ hay có “bàn tay phù thủy” nào đã “đạo diễn” từ trong bóng tối mà Chương trình này đã thay đổi vào giờ chót để đi lạc đề.

Thay vì có thuyết trình của 4 diễn gỉa thì Bạch Ốc chỉ muốn thực hiện một Cuộc “thảo luận bàn tròn” với 3 người trẻ : Cindy Đinh (đại diện Hội Đồng Nhân Quyền Cho Việt Nam), Billy Lê (chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên) và ca sĩ Quốc Khanh, được cử thay mặt anh em Nghệ sỹ của Trung tâm ASIA để yêu cầu can thiệp cho đồng nghiệp của họ, Ca-Nhạc sỹ Việt Khang bị bắt ở Việt Nam ngày 23/12/2011 vì đã sáng tác 2 Bản nhạc ái quốc “ Việt Nam Tôi Đâu” và “Anh Là Ai”.

Nội dung hai Bản Nhạc ái quốc nhiệt thành của Việt Khang đã gây xúc động cho hàng triệu con tim từ Việt Nam ra nước ngòai khiến Nhạc sỹ Trúc Hồ, Giám đốc Đài Truyền hình Sàigòn Broadcasting Television Network (SBTN) và Trung tâm Nhạc ASIA phát động chiến dịch lấy chữ ký gửi cho Tổng thống Obama và Quốc hội Hoa Kỳ để xin can thiệp cứu Việt Khang, đồng thời đấu tranh cho nhân quyền Việt Nam.

Diễn gỉa thứ 4 dự trù ban đầu là anh Nguyễn Xuân Hùng ở Dallas, một người trẻ có tinh thần đấu tranh, đã bị lọai khỏi danh sách.

Cô Tuyết Dương,Cố vấn về dân quyền và di trú thuộc Sáng Kiến Tòa Bạch Ốc Về Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương, làm điều hợp viên để “phỏng vấn” 3 người trẻ được chọn.

Tuy nhiên, theo một số người Việt có mặt thì những câu hỏi của Cô Tuyết Dương, phần lớn “không ăn nhập gì” đến Thỉnh nguyện thư của người tị nạn do đó cuộc gặp gỡ giữa cộng đồng với Tòa Bạch Ốc trở nên “nhạt nhẽo” và mất thời giờ làm buồn lòng nhiều người.


Ngòai ra ý kiến ban đầu
là Tòa Bạch Ốc cũng muốn được biết tại sao nội dung 2 Bản Nhạc của Việt Khang đã có sức mạnh tạo thành một phong trào quần chúng người Mỹ gốc Việt đông đảo ký tên vào Thỉnh nguyện thư nên đã có người đề nghị 2 Bản Nhạc này sẽ được các Ca sỹ của ASIA trình bầy tại buổi họp.
Đề nghị này cũng bị bác bỏ mà ASIA không hay !


Cũng có tin chưa được xác nhận nói rằng đã có người “mách” với Tòa Bạch Ốc rằng hai Bản nhạc của Việt Khang có nội dung chống Trung Cộng nên kế họach trình diễn khó được thực hiện để tránh “phức tạp ngọai giao với Bắc Kinh” cho Hoa Kỳ.

Ngo
ài ra nội dung thư mời của Văn Phòng Tiếp Cận Cộng Đồng Tòa Bạch Ốc cũng có những điều không được thực hiện tại buổi họp.
Chẳng hạn như trong Thư ngày 28/02/2012, họ viết :”We are pleased to invite you to join Obama Administration officials in a discussion about diaspora engagement, human rights and global partnerships.
 This meeting will give participants the opportunity to share their ideas with the Administration and better understand the Administration’s policies and programs. The feedback from this meeting will inform the work of the Administration as it moves forward to engage and partner with the Vietnamese American community.”

Tạm dịch : “ Chúng tôi hân hạnh mời (Ông,Bà) cùng tham dự với các viên chức của Chính quyền Obama để thảo luận rộng rãi về sự tiếp cận, nhân quyền và đối tác tòan cầu.
Cuộc họp này sẽ tạo cơ hội cho những tham dự viên chia sẻ ý kiến với Hành pháp và hiểu rõ hơn về các chính sách và chương trình của Hành pháp. Sự góp ý của cuộc gặp gỡ này sẽ giúp cho công tác của Hành pháp có cơ hội tiến tới các cuộc tiếp xúc và hợp tác với Cộng đồng người Mỹ gốc Việt.”

Nội dung này đã gây ra nhiều hy vọng trong cộng đồng người Việt trước khi họ có mặt ở Bạch Ốc nên khi có những việc xẩy ra ở phòng họp không phản ảnh đúng với thư mời khiến nhiều người “ngơ ngác” nhìn nhau mà không biết tại sao ?

Đã thế, trong Thư thông báo lần hai ngày 01/03/2012 của ông Eddie Lee, đồng Giám đốc Văn phòng Tiếp cận Cộng đồng, người ta thấy nội dung thảo luận được “lái” sang “những người Lãnh đạo trẻ Việt Nam”.
Thư này báo cho những người được vào Bạch Ốc biết rằng :
“The briefing will include a welcome from Administration officials, updates from young Vietnamese leaders on diaspora communities, a panel of human rights and global partnership experts, and a presentation from the White House Initiative on Asian Americans and Pacific Islanders.”

Tạm dích:
“Cuộc trình bầy sẽ gồm có lời chào mừng của các viên chức Hành pháp, bổ túc từ các nhà lãnh đạo trẻ người Việt về nét đa dạng của các cộng đồng, một ủy ban về nhân quyền và các chuyên viên về đối tác tòan cầu, và một tường trình của Văn phòng Sáng Kiến Tòa Bạch Ốc Về Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương.”

Việc làm “trống đánh xuôi kèn thổi ngược này” phù hợp với sự thay đổi trên màn ảnh đại tuyến trưng ra trước mắt mọi người.

Theo lời Nhạc sỹ Trúc Hồ nói trên SBTN tối 6-3 thì khi ông bước vào phòng họp, ông rất ngạc nhiên, tưởng mình đi lộn phòng khi thấy màn ảnh viết nguyên văn: “White House Briefing with National Vietnamese American Leaders” (Cuộc Thuyết trình (của) Tòa Bạch Ốc với những Lãnh tụ người Mỹ gốc Việt).

Trúc Hồ hỏi cô Tuyết Dương rằng liệu mình có đi lạc không, nhưng sau khi cho biết đây chính là phòng đón những người đến vì bản Thỉnh nguyện thư thì Trúc Hồ đã không hài lòng.
Giám đốc SBTN nói ông đến với tư cách là một công dân để trao Thỉnh nguyện thư chứ ông không phải là một Lãnh tụ Cộng đồng, do đó Tòa Bạch Ốc đã đổi hàng chữ trên màn ảnh thành “White House Briefing with Việtnamese Americans”.
Một hồi lâu, theo lời Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Chủ tịch Nghị hội người Việt là người tham dự cuộc họp thì màn ảnh lại bất ngờ được đổi là “White House Briefing with Young Vietnamese American Leaders” (Cuộc thuyết trình (của) Bạch Ốc với các Lãnh tụ trẻ người Mỹ gốc Việt).
Giáo sư Bích nói việc làm của Bạch Ốc “khá lúng túng”.
Đấy là chưa kể ông Eddie Lee, xếp của cô Tuyết Dương lại viết trong Thư gửi mọi người ngày 1/3 rằng đây là “Cuộc thuyết trình của Tòa Bạch Ốc dành cho các Lãnh tụ Cộng đồng người Mỹ gốc Việt” (White House Briefing for Vietnamese American Community Leaders)

Tóm tắt lại là mọi chuyện đều “không danh chính ngôn thuận”
, đảo lộn tùng phèo mọi ý nghĩa đích thực của sự có mặt của 165 người Việt là vào Tòa Bạch Ốc để nghe các viên chức Chính quyền Oabma nói về quan điểm của Bạch Ốc với Bản thỉnh nguyện thư của trên 100 ngàn người Việt về nhân quyền Việt Nam.

Nhưng những lời hứa và câu trả lời của các viên chức Bạch Ốc và Bộ Ngọai giao cũng chĩ “chung chung”, hay “biết rồi khổ lắm nói mãi” khiến cho nhiều người không hài lòng, dù ai cũng nhìn nhận đây chỉ là bước đầu tiên của cuộc trường chinh đi “khai sơn phá thạch”.

Vậy câu hỏi là ai đã “tiếp tay” cho Bạch Ốc để thay đi, đổi lại Chủ đề cuộc thảo luận và với mục đích gì mà khiến cho Nhạc sỹ Trúc Hồ và Nghệ sỹ Việt Dzũng của SBTN đã phải tức giận bỏ phòng họp ra đi trước khi kết thúc?
Nhạc sỹ Trúc Hồ nói ông rất buồn. Nghệ sỹ Việt Dzũng coi việc làm của Bạch Ốc không đáng được trân trọng vì tinh thần và chữ ký của trên 100 ngàn người Việt Nam đã bị xúc phạm.

Việt Dzũng đã được vỗ tay nồng nhiệt của 700 người tại bữa ăn tối ngày 5/3 : “Nếu ông Obama không muốn nhận thì chúng ta đem số phiếu đó đến cho người khác.”

Cuộc tiếp xúc bên trong Eisenhower Executive Office Building-South Court Auditorium của 165 đại biểu không hòan toàn thỏa mãn người tham dự là điều dễ hiểu.

Bởi vì đã có những người lợi dụng Phong trào Quần chúng đấu tranh này cho quyền lợi riêng tư đảng phái và tổ chức của họ
 nên không ai ngạc nhiên khi thấy có một số người được mời nhưng không vào Bạch Ốc như trường hợp Bác sỹ Nguyễn Quốc Quân, Chủ tịch Ủy ban yểm trợ Cao trào Nhân bản và Ca-Nhạc sỹ Nguyệt Ánh.
Hai người này đã ở bên ngòai tham gia vào cuộc biểu dương lực lượng của hàng trăm người khác tại Công viên La Fayette, đồi diện với Bạch Ốc.
Riêng Trúc Hồ thì ông đã nói đi nói lại nhiều lần trên SBTN rằng ông không làm chính trị, không thuộc bất cứ tổ chức hay đảng phái nào mà ông chỉ là một người dân bình thường và muốn làm những việc bình thường như mọi người cho Nhân quyền Việt Nam.
Nhưng Trúc Hồ lại không biết rằng những người dân hiền lành, chất phác và những người nghệ sỹ “thẳng ruột ngựa” thường dễ sa vào cạm bẫy khi họ không tỉnh táo để vô tình làm tổn thương đến những cụ già trên 90 tuổi, có nhiều cụ ngồi xe lăn, cho đến em bé mới 3 tháng tuổi có mặt trong cuộc biểu dương ở Công viên La Fayette, trong giá lạnh cắt da ngày 5-3 (2012).

Đây có lẽ là một bài học không chỉ riêng cho Trúc Hồ mà còn cho tất cả những ai còn muốn đấu tranh cho Nhân quyền Việt Nam mỗi khi họ nhớ đến ngày 5 tháng 3.
Bởi vì đấu tranh không phải là cuộc cờ ngắn hạn, và đã đánh cờ thì không nên nghĩ rằng đánh trăm trận sẽ không thua trận nào.
Chỉ đáng tiếc là cái giá trả cho bài học nhân quyền ở Bạch Ốc ngày 05-03 (2012) qúa đắt vì những hành động “không chính danh” đã làm phương hại đến đại cuộc.-


Phạm Trần
(03/012)

 



****************************



BIẾN CỐ VIỆT KHANG


và THÀNH QỦA CỦA THỈNH NGUYỆN THƯ

 
Lê Duy San
 
Khác với các nhà trí thức trẻ yêu nước như Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Lê Trần Luật, Lê Công Định, Trần Kỹ Sư Huỳnh Duy Thức, TS Nguyễn Tiến Trung v.v…, Vi
t Khang không nói về các lý tưởng cao siêu như tự do, dân chủ hay nhân quyền. Cũng khác với Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ, Việt Khang không đánh thẳng vào những tên đầu sỏ của chế độ như Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng hay Trung Tướng Công An VC Vũ Hải Triều. Việt Khang chỉ làm 2 bài hát nôm na nhưng nhưng rất sắc bén và mạnh bạo đó là bài “VN Tôi Đâu ?” và bài “Tôi Là Ai ?”.
Bài “VN Tôi Đâu?” anh chỉ tự hỏi:
…………………………..
Giờ đây…Việt Nam còn hay đã mất?
 Mà giặc Tầu ngang tàng trên quê hương ta?
 Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội
 Chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tầu.
 ……………………………

Và bài “Tôi Là Ai ?” để hòi thẳng ngụy quyền VC:
Xin hỏi anh là ai?
sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai
Xin hỏi anh là ai?
sao đánh tôi, chẳng một chút nương tay
…………………………..
Hai bài hát của Việt Khang không khác gì 2 cái tát nẩy lửa vào mặt nguỵ quyền VC, vì thế ngay sau khi bài hát của anh được phổ biến, chúng đã bắt anh ngay lập tức.

Kể từ lúc phong trào bắt đầu cho tới khi chấm dứt, Nhạc Sĩ Trúc Hồ cũng như Tiến Sĩ Nguyễn Đình Tháng và kể cả Nhạc Sĩ Nam Lộc và đài SBTN đã nhận được sự ủng hộ rất là nồng nhiệt vì nếu không con số ký thỉnh nguyện thư làm sao có thể lên tới gần 150.000 người ? Nhưng đọc trên diễn đàn, chúng ta thấy lời khen thì ít, lời chê thì nhiều. Điều đó không có gì lạ vì người ủng hộ thì lại không nói ra vì ai cũng nghĩ rằng mình ký tên vào Thỉnh Nguyện Thư là đủ. Trái lại kẻ chê bai, phá hoại tuy ít nhưng lại thi nhau lên tiếng .

Tôi đã bỏ ra ngoài tai tất cả những lời chê bai, chỉ trích Trúc Hồ, đài SBTN, Vũ Trực, Nguyễn Đình Thắng như “Cứu Việt Khang hay giết Việt Khang”, gọi đài SBTN là đài “Sinh Bắc Tử Nam”, “Cha của Trúc Hồ là Trúc Giang, người giao lưu từ thiện với Việt Cộng” “Nguyễn Đình Thắng không chống Việt Cộng mà chỉ chống Trung Cộng” v.v…Tôi đã ký vào Thỉnh Nguyện Thư của Trúc Hồ. Tôi cũng không buồn và tức giận như Việt Dũng khi thấy phái đoàn của Trúc Hồ không được Tông Thống Obama tiếp hay như một bà nào đó đã tức giận khi biết Tổng Thống Obama còn phải tiếp phái đoàn Do Thái đã kết tội Do Thái thậm tệ. Bởi vì tôi biết Thỉnh Nguyện Thư chẳng là gì cả so sánh với những vấn đề quốc gia đại sự của nước Mỹ, của Tổng Thống Obama, nên dù có được Tổng Thống Obama đích thân tiếp nhận hay ủy quyền cho người khác tiếp nhận thì cũng thế thôi. Tôi cũng không quan tâm tới việc trao Thỉnh Nguyện Thư có đúng người, đúng chỗ hay không như có người đã chỉ trích.

Nhưng, thật đáng tiếc tôi phải viết chữ “nhưng” ở đây, sau khi nghe buổi nói chuyện giữa Trúc Hồ, LS Đỗ Phũ và Võ Thành Nhân (?) trên đài SBTN thì tôi hoàn toàn thất vọng về Trúc Hồ bởi vì Trúc Hồ không những không chủ trương phải lật đổ chế độ Cộng Sản Việt Nam mà còn công nhận họ. Trúc Hồ chỉ đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam. Để đạt được mục tiêu này, Trúc Hồ chủ trương kéo Việt Cộng xa dần Trung Cộng để xáp lại gần Hoa Kỳ.

Như chúng ta đã biết, chế độ Cộng Sản là một chế độ độc tài và dã man nhất thế giới, độc tài hơn cả chế độ quân chủ chuyên chế, dã man hơn cả chế độ Phát xít Đức Quốc Xã. Như vậy nếu không lật đổ hoặc giải thể được bọn chúng thì làm sao chúng ta có thể đòi hỏi được nhân quyền cho dân tộc? Cố Tổng Thống Nga Boris Yelsin nói: “CS không thể nào sửa chữa được, mà cần phải đào thải”.
Với lập trường và chủ trương của Trúc Hồ như vậy, tôi nghĩ rằng nếu anh còn muốn làm một Thỉnh Nguyện Thư nữa, chắc chắn con số 25,000 cũng khó có thể nào đạt được chứ đừng mong con số 135,000 hay lớn hơn như Thỉnh Nguyện Thư vừa qua.
 

VẬN ĐỘNG SAI CHỖ VỀ THỈNH NGUYỆN THƯ GỞI TỔNG THỐNG HOA KỲ


Bùi Lý Hồng

Trước đây, người lái xe rất bực mình khi đi sai địa chỉ, nay có bản đồ hướng dẫn, tình trạng nầy hầu như có thể tránh được.

Trong lãnh vực sinh hoạt chính trị các nước Tây Phương, cơ cấu quyền lực nhất, quyết định hầu hết các vấn đề đối nội và đối ngoại là quốc hội lưỡng viện. Trong cuộc chiến Việt Nam, một phần thất bại ở miền nam là do quốc hội, cả hai viện đã bị áp đảo bởi thành phần đảng Dân Chủ, lập trường không rõ, bị ảnh hưởng phong trào phản chiến, nên ngân sách bị giảm dần.

Ngày nay tại Hy Lạp, gánh nợ quốc gia vượt quá sản lượng G.D.P gấp trăm lần, nhưng thủ tướng nước nầy muốn ban hành chính sách thắt lưng buộc bụng để theo yêu cầu của các chủ nợ, khối sử dụng đồng Euro, họ phải nhờ đến quốc hội biểu quyết, trước sự chống đối, biểu tình, bạo loạn của dân chúng. Trong các cuộc chiến, nguyên thủ quốc gia như thủ tướng, tổng thống, không có quyền tự ý quyết định, nhưng cần phải được quốc hội lưỡng việc đồng ý, thì chính phủ mới có ngân sách để tham gia.

Những người cư trú khá lâu ở Huê Kỳ như tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, Nam Lộc, Việt Dũng, Trúc Hồ…..không thể nói là không biết cơ quan quyền lực nhất nước Mỹ nằm trong Capital Hill, còn White House chỉ là cơ quan hành pháp, cầm đầu là tổng thống, chỉ thi hành những đạo luật và theo sự biểu quyết đa số của quốc hội. Trong năm 2011, ngân sách Huê Kỳ thâm thụt nặng, tổng thống Barack Obama không thể đơn phương tự quyết định tăng thêm nợ, nhưng phải cần được quốc hội thông qua, thế bất lợi của hành pháp đã có từ cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ dân biểu và thượng nghị sĩ vào tháng 11 năm 2010.

Việc vận động chữ ký lên đến hàng trăm ngàn trong thời gian kỷ lục của những người chủ trương nêu trên, là do họ có sẵn phương tiện: đài truyền hình SBTN, các tờ báo giấy và những cá nhân phát động như tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, Nam Lộc, Trúc Hồ, Việt Dũng….con số nầy không làm cho người ta ngạc nhiên, vì họ có phương tiện và đánh đúng vào tâm lý của hầu hết người Việt nước ngoài, luôn hướng về tổ quốc và tình trạng đàn áp, vi phạm nhân quyền của chế độ Cộng Sản Hà Nội.

Theo nguyên tắc, khi quốc hội biểu quyết xong, hai viện đã thông qua, trở thành luật và chuyển sang hành pháp, là tổng thống thi hành, đưa đến các bộ sở liên hệ. Tuy nhiên, những người phát động vận động chữ ký đã nộp và đi sai chỗ, thay vì tìm đến Capital Hill, thì lại đi đến White House, dù có đến 1 triệu chữ ký, cũng không thể làm gì, ngoài những lời lẽ tế nhị, xã giao của các giới chức trong cuộc họp bỏ túi với các đại diện cộng đồng, tổ chức và những cá nhân vận động… để kiếm phiếu và cũng là công tác hoàn thành một cách xuất sắc của những người có thói quen lợi dụng sức mạnh cộng đồng để bảo vệ quyền lợi cá nhân, công việc làm, ngân khoản tài trợ của chính phủ về chương trình yểm trợ đấu tranh dân chủ, nhân quyền trong nước. Theo kinh nghiệm, và cũng là nguyên tắc hành chánh của các nước tài trợ cho các cộng đồng hàng năm, khi cộng đồng làm dự án (Project) để được tài trợ, nếu không thì bị cắt tiền. Đó là điều mà những ai có lãnh tiền của chính phủ để hoạt động chống cộng, cần phải làm cái gì hàng năm để được tiếp tục hưởng tài trợ.

Trong khi quốc hội, là nơi đáng để vận động để họ đưa ra những đạo luật về nhân quyền, kèm theo trừng phạt kinh tế như không viện trợ, giảm giao thương, hạn chế du lịch, phong tỏa tài chánh, tài sản ở nước ngoài các giới chức lãnh đạo… làm cho đảng CSVN sợ hơn là tổng thống, tối đa là đưa qua bộ phận ngoại giao, và đưa đảng cộng sản vào danh sách CPC (Country of Particular Concern: quốc gia cần phải canh chừng), nhà nước Việt Nam coi thường, trái lại còn phản đối là: can thiệp vào vấn đề nội bộ của Việt Nam.

Cuộc vận động chữ ký hợp lý, hợp tình với người Việt Nam, nhưng tiếc thay bị gởi sai nơi, vận động không đúng chỗ, làm cho hàng trăm ngàn người thất vọng, nản lòng. Đó có phải là ý đồ của những thế lực đen. Và ngày nay, phong trào vận động chữ ký, từng thời kỳ, vô ích, nhưng làm phá sản lòng tin lần nữa, là điều Hà Nội rất muốn. Cuộc vận động chữ ký lần nầy coi như không thành công, nhưng đây là một kinh nghiệm nữa cho người Việt nước ngoài, làm công tác vận động, cần phải thực hiện đúng nơi, để không lạc lối và vô ích. Những người phát động đã lái sức mạnh dân chúng đi vào chổ hư không, như đi ăn phở mà lại vào tiệm bán nữ trang vậy…/.



BÙI LÝ HỒNG
07.03.2012



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, September 17, 20196:43 AM(View: 80)
Cậu hỏi giùm coi họ có muốn lấy con gái Việt Nam không?
Wednesday, September 11, 20198:56 PM(View: 80)
Thẻ Nhà Báo có chữ ký của ông Nguyễn Bắc Son
Wednesday, September 4, 201912:04 PM(View: 93)
Trước hết cần khẳng định một điều: hiện nay không có sự “phân ly” nào
Wednesday, August 28, 20198:24 AM(View: 1494)
Tội lớn nhất của HNV/VN là đánh tráo
Monday, August 19, 20197:31 AM(View: 210)
Và những người di cư cũng đã từng bị gọi là “Xóm Bắc Kỳ, dân Bắc Kỳ