DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,093,087

Xã Hội VN: "Gái gọi" nữ Sinh Viên - Mátxa kich dục

Wednesday, March 28, 201212:00 AM(View: 13399)
Xã Hội VN: "Gái gọi" nữ Sinh Viên - Mátxa kich dục

Theo chân gái gọi sinh viên


Nhiều sinh viên ban ngày đi học có thể ăn vận rất giản dị và sống khép mình, không thể hiện nhiều với mọi người, nhưng đến đêm lại lột xác trở thành những nữ tú kiều diễm tại những quán bar và lả lơi, ong bướm với những gã trai nhiều tiền hám của lạ.




Gái gọi sinh viên đang trở thành thứ được những khách làng chơi hám của lạ săn lùng
Gái gọi sinh viên đang trở thành thứ được những khách làng chơi hám của lạ săn lùng



Gái gọi sinh viên

Khi hầu bao của những vị khách làng chơi ngày càng rủng rỉnh và họ đã quá nhàm chán với những tụ điểm mại dâm nhớp nháp, tất yếu họ sẽ tìm đến những thú vui mới, hấp dẫn hơn và cao sang hơn. Thay vì chọn những cô gái mại dâm xếp hàng lũ lượt ở các “phố đèn đỏ” hay những con ngõ “sung sướng” khét tiếng thì giờ đây họ chỉ việc ngồi nhà, nhấc máy alo và nhờ những tay tú ông, tú bà mối lái cho một cô gái gọi nhưng được cộp mác “sinh viên”.

Nhiều cô gái đang còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng vì mải ăn chơi đua đòi hoặc vì hoàn cảnh đưa đẩy, không giữ được mình nên nhiều nữ sinh đã nhắm mắt đưa chân vào các hang ổ mại dâm và trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp.

Khác với tầng lớp mại dâm theo lối “nông dân” những cô gái sinh viên khi đã trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp, thì cái mác “tri thức” được dập lên trên tấm thẻ sinh viên dường như là một tấm thẻ “thông hành” thuận lợi để họ tiếp cận với “khách hàng” một cách dễ dàng và khiến những tay khách làng chơi luôn luôn tìm kiếm, săn lùng để được thưởng thức thứ của “hiếm”.

Một sinh viên làm gái gọi thì thu nhập hàng tháng lên đến cả chục triệu đồng nếu "quan hệ" tốt với các má mì, các nhà nghỉ, khách sạn bởi đây là "khẩu vị ưa chuộng" của khách mua dâm lắm tiền.. Gái gọi sinh viên bao giờ cũng có cái “chất” hơn từ cách nói năng, cử chỉ, điệu bộ không bỗ bã, bốp chát như gái bán dâm thuộc dạng ít học hay thất học. Có lẽ vì phần học thức cao hơn ấy mà "gái gọi sinh viên" trở thành thương hiệu cao cấp.

Các cô gái gọi sinh viên thường không bao giờ xuất hiện ở ngoài đường để chờ khách, thường ít ai biết rằng ngoài thời gian đi học, họ còn kiêm thêm nghề “đi khách”. Để có thể kiếm được những gái gọi sinh viên thuộc dạng “hoa khôi” vừa có tài vừa có sắc, không chỉ cần có nhiều tiền mà cũng cần sự quen biết, mối lái kỹ càng mới có thể “gọi” được.

Rời ghế giảng đường là...lên giường

Những cơn mưa phùn cứ rả rích khiến cho thời tiết trở nên nhớp nháp, bẩn thỉu, đường phố phủ một lớp ẩm ướt khiến ai muốn ra đường cũng phải lắc đầu ngán ngẩm. Ngồi trong một góc quán café chờ đợi, cuối cùng cô gái tên G. đã xuất hiện. Tôi được một người bạn giới thiệu cho G. cô từng là một gái gọi sinh viên chính hiệu. Nhưng bây giờ thì cô đã ra trường và từ bỏ cái nghiệp “buôn hương bán phấn” ngày nào của mình rồi.

So với độ tuổi 28 của mình, G. trông khá già dặn nhưng những nét đẹp đằm thắm, dịu dàng mang đậm vẻ đẹp của phụ nữ Việt vẫn rất rõ ràng. Sau một hồi nói chuyện cho tư tưởng của G. được thoải mái, cuối cùng cô cũng trút bầu tâm sự về một thời lạc lối của mình khi vẫn còn hằng ngày cắp sách đến ngồi trên ghế của giảng đường đại học.

G. lớn lên ở mảnh đất trước đây từng được gọi là “Cửa ngõ của HN” khi chưa sát nhập vào Hà Nội làm một. Sau khi học hết cấp 3, với lực học tương đối khá của mình, G. cũng thi đỗ vào một trường đại học có tiếng. Sau khi biết tin đỗ ĐH, G. hết sức thoải mái vì được gia đình chiều chuộng. Gần như những áp lực học hành của 12 năm đã tan biên, việc bước vào cánh cổng ĐH với G. không khác gì vừa mới lạc vào một chốn “thiên đường” với biết bao điều mới mẻ đang chờ đón. Gia đình cũng thuộc diện khá giả nên G. được bố mẹ, họ hàng thưởng cho rất nhiều tiền bạc để sắm sửa vào đại học.


blank

Cứ sau mỗi giờ tan trường nhiều nữ sinh viên hành nghề gái gọi lại bắt đầu lột xác trở thành những cô gái kiều diễm để đi khách



Cũng từ đây, cô nữ sinh ngày nào đã hoàn toàn lột xác. Vốn đã có nhan sắc sẵn. giờ biết cách ăn vận hợp mốt rồi trang điểm khiến G. như một thiểu thư đài các bước vào giảng đường. Thế rồi theo chân những người bạn bè thuộc diện “chơi bời”trong lớp, G. bắt đầu biết đến đi chơi đêm, những cuộc rượu say sưa ở quán bar, vũ trường, nhảy nhót, đập phá. Cô gái vừa bước sang tuổi 18 không biết rằng những nơi ấy có rất nhiều má mì mại dâm chầu trực sẵn ở các vũ trường để đi “săn” những cô gái trẻ măng, xinh đẹp nhằm đưa vào đường dây mua bán dâm cao cấp của họ. Và G. nhanh chóng lọt vào tầm ngắm.

Sau một vài lần lên quán bar chơi, G. đã gặp và quen biết một người phụ nữ trẻ đẹp cũng thường xuyên lên bar vào buổi tối. Sau vài câu làm quen, người phụ nữ kia xin G.số điện thoại để nói rằng thình thoảng tâm sự và rủ đi chơi.

Từ đó, người phụ nữ lọc lõi kia “tiêm nhiễm” vào đầu cô gái mới lớn những suy nghĩ lệch lạc về tiền bạc. Ả dụ dỗ G. bằng cách đưa ra những con số rất hời mà G. sẽ nhận được, đổi lại G. chỉ cần ngồi uống rượu với khách hàng tại các quán bar, vũ trường. Nếu gặp “khách sộp”, G. có thể được bo thêm rất nhiều, thoải mái chi tiêu…

Mới đầu G. đã từ chối lời mời mọc hấp dẫn này. Nhưng ả má mì chuyên nghiệp chẳng khó khăn gì để thay đổi cách suy nghĩ của những cô gái trẻ người non dạ. Nắm được tâm lý “thích thể hiện” của cô gái trẻ, ả má mì tiếp tục đánh trúng tâm lý của G khi tiếp tục vẽ ra viễn cảnh được chiều chuộng, ăn mặc sành điệu và mang phong cách của dân chơi, mọi người sẽ nhìn cô bằng con mắt ngưỡng mộ, ghen tị. Được đưa đón bằng xe hơi sang trọng, thích mua đồ hàng hiệu gì cũng có, nhất là những người đàn ông để G. cặp đều là những công tử hay những “ông lớn” có thể lực.

Thế rồi, dần dà, trong những lần gặp phải chuyện buồn vì học hành, rồi chuyện tình yêu trai gái, tâm lý buồn chán đã khiến G. lần đầu tiên chủ động liên lạc lại với ả má mì để đi chơi với những người đàn ông sành điệu, giàu có. Kể từ đây, con đường trở thành gái gọi sinh viên của G. cũng bắt đầu.

Ban đầu G. chỉ đi uống rượu, đi chơi với những “đại gia”, “thiếu gia” hay la cà ở các quán bar trên địa bàn Hà Nội. Mỗi khi vào cuộc nhậu, cánh đàn ông đều nhìn G. với ánh mắt khao khát thèm thuồng. Có không ít người đàn ông còn tìm mọi cách để tiếp cận G., đưa đón, mua sắm và chiều chuộng cô như một bà hoàng.

Điều đó vuốt ve sĩ diện và thói ảo tưởng của cô gái trẻ bốc đồng. G. càng ngày càng dấn sâu vào các cuộc vui thâu đêm suốt sáng rồi cặp kè với một trong số những người đàn ông đó. Kể từ đó, G. chuyển chỗ ở, đến ở trong một chung cư mini cho “xứng tầm”, xao nhãng học hành và quan hệ tình dục vô độ.

Được một thời gian ngắn, G. chia tay người yêu đại gia. Cô rơi vào trạng thái trầm cảm nặng nề sau những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Lúc này, ả má mì kia vẫn còn “để mắt” tới G., liền rủ G. đi chơi với nhóm khác. Sự chán chường về tinh thần và dạn dày trong chuyện chăn gối đã khiến G. trở nên dễ dãi hơn bao giờ hết trong chuyện quan hệ tình dục.

Càng ngày, G.càng phụ thuộc vào ả má mì nọ. Ả dọa nếu G. không nghe lời sẽ tuôn hết những chuyện ăn chơi trác táng về gia đình và trường học để cô xấu hổ. Hơn nữa, do ăn ngon mặc đẹp quen rồi, số tiền bố mẹ G. chu cấp tuy không phải ít nhưng cũng không đủ để cô đáp ứng những chuyện ăn mặc, làm đẹp của mình.

Kể từ đó, ngoài việc “phục vụ” những người quen biết trong ma trận các mối quan hệ phức tạp của mình, G. thường xuyên phải phục vụ những “đại gia” theo “chỉ đạo” của ả má mì trên. G. trở thành gái bao trong đường dây của ả từ lúc nào không hay …Từ thời điểm đó, G. bỏ hẳn việc đi nhậu cùng các đại gia trong vũ trường. G.bỏ học triền miên. Đến khi nhận được thông báo của lớp trưởng về việc có thể bị cấm thi tất cả các môn, G. hoảng hồn đi xin thầy rồi từ đó cứ sáng sáng G. đến trường, tối lại theo chân các “đại gia” để mua vui cho họ.

Cách sống ấy dần ăn sâu vào G. khiến cô mất hết cảm giác lo lắng, sợ hãi. Thậm chí cô còn có ý định bỏ học. Nhưng vì sợ bố mẹ biết chuyện sẽ không chấp nhận nên G. vẫn đi học bình thường. Chưa kể đến chuyện nhờ có mác sinh viên mà G. được các chàng ưu ái, chiều chuộng hơn hẳn.

Sự trượt dốc của G. có lẽ sẽ không bao giờ dừng lại nếu như không có một ngày trong lần đi làm G. lại gặp phải đúng một người bạn quen biết của mình. Còn định lảng tránh, nhưng người bạn kia đã nhận ra G. Sự xấu hổ cùng những lời khuyên của người bạn kia đã khiến G. không còn muốn tiếp tục cái kiếp sống buông thả và quyết tâm dứt bỏ để trở về cuộc sống bình thường.

G. còn cho tôi biết, việc làm gái gọi sinh viên diễn ra nhan nhản ở các trường đại học. Nhiều sinh viên ban ngày đi học có thể ăn vận rất giản dị và sống khép mình, không thể hiện nhiều với mọi người, nhưng đến đêm lại lột xác trở thành những nữ tú kiều diễm tại những quán bar và lả lơi, ong bướm với những gã trai nhiều tiền hám của lạ...



BVN-TH


Mátxa kích dục


Những cô gái mátxa ngồi chờ khách

Những cô gái mátxa ngồi chờ khách




Tắt điện và thắp đèn dầu để mátxa không phải tiết kiệm mà để phục vụ khách được chu đáo hơn.

Trong ánh sáng leo lét của chiếc đèn dầu, tôi thoáng nhận ra cô gái còn rất trẻ. Những ngón tay vẫn thoăn thoắt trong khi đôi mắt dường như mệt mỏi vì trắng đêm không ngủ. Phố núi về khuya không gian vắng hoe hoắt, sương xuống lạnh lẽo. Tiếng cười nói của mấy cô gái phía dưới cứ nhỏ dần, nhỏ dần và lặng đi trong màn đêm yên tĩnh.

Xóm núi buồn đẩy đưa sơn nữ

Không đa dạng và ồn ào bằng những điểm vui chơi ở phố lớn. Tại các tỉnh lẻ, nhất là tỉnh miền núi, cứ 10 giờ đêm ngoài đường đã vắng người chỉ còn sót lại những cô cậu choai choai lái xe vít ga như những kẻ cướp đêm. Người quen với cảnh nhộn nhịp, sôi động mà về đây thì không khác gì bị giam lỏng. Đoán được điều đó nên anh bạn tôi trấn an trước: “Khách Hà Nội cứ chơi thả phanh đi, anh em đã thiết kế đâu vào đấy hết rồi”.

Tiệc rượu say sưa, cả nhóm thợ sơn và chủ thầu kéo nhau đi hò hát. Căn phòng karaoke nhỏ hẹp, tiếng nhạc như xé toạc cả màng nhĩ khiến tôi bịt tai xin lui trước. Anh bạn là chủ thầu xây dựng thấy vậy cũng bước vội theo sau, anh ta cười bảo:“Anh em ở đây chỉ có trò vui này thôi, cứ để họ hát tôi và ông lên trên kia mátxa thư giãn đã”. Nói rồi, anh ta lấy xe đưa tôi đến một con ngõ nhỏ đèn điện tối lờ mờ, chỉ thấy mấy tiệm mátxa liền kề nhau nằm giữa phố núi của Điện Biên.

Chúng tôi vào một tiệm mà anh bạn tôi nói là chỗ quen biết và có nhiều em gái đẹp. Ngôi nhà 2 tầng, 6 phòng với biển hiệu T.T. Ông chủ tiệm trông có vẻ “đầu gấu” với cái đầu chọc lốc, hai bên mai để thừa mấy sợi tóc lưa thưa nhưng ăn nói khá nhã nhặn và lịch sự:

- Làm phiền hai anh ngồi uống nước và chờ ít phút nữa, mấy hôm nay đông khách nên các anh thông cảm. Có mấy em mới làm được lắm, để em thiết kế cho các anh.

Chúng tôi ngồi chờ chưa cạn chén trà thì nhận được lời mời lên tầng hai. Các căn phòng nhỏ có cánh cửa mỏng mảnh bằng tấm nhựa màu trắng, bên trong che thêm một tấm vải dày kéo ra, kéo vào soàn soạt. Cô nhân viên đứng chờ sẵn, mặc chiếc quần jean, áo hai dây không thể ngắn hơn, hai tay đan vào nhau nhoẻn miệng cười nhẹ giọng: “Dạ, em mời anh”. Lưng vừa đặt xuống giường đúng lúc ấy thì ánh đèn vụt tắt.


Mátxa "vui vẻ" dưới ánh đèn dầu, An ninh - Hình sự, matxa, massage, dich vu matxa, mat xa, may mua, mua ban dam, gai goi, bao, bao cong an, bao an ninh

Gái mátxa kích dục


Cái điều đặc biệt nhất khác xa với Hà Nội đông đúc là mátxa trong ánh đèn dầu. Tôi thắc mắc: "Sao lại tắt điện đi? Tiết kiệm à?". Cô nhân viên trả lời khiến khách cũng có ý vừa lòng: "Không phải tiết kiệm đâu ạ vì khách nào cũng thích cái không gian thế này. Em nghĩ anh cũng muốn thế".

Trong cái không gian mờ ảo ấy, cô gái giới thiệu tên là Hường, dân tộc Thái, quê ở Sơn La, một sinh viên học Cao đẳng ngành du lịch mới ra trường chưa lâu.

Hường kể, quê em là vùng núi xa xôi giáp con sông Mã, bản em nghèo lắm quanh năm chỉ làm rừng, làm nương với ngô và sắn. Học 3 năm trời ở Hà Nội, tốt nghiệp về quê không xin được việc, cha mẹ giục lấy chồng, em chán, nhiều hôm chỉ ngồi khóc một mình trên nương. Sáng phạt lá cây, chiều thả trâu tất cả đều trái với những gì mà thời còn sinh viên em tưởng tượng.

Cũng chạy đôn, chạy đáo xin việc khắp nơi mà không nơi nào nhận khiến em càng thấy nản. Bạn bè cùng lứa đã chồng con hết, bố mẹ em cứ vin vào cớ ấy mà buộc em lấy chồng. Thế rồi, có người bạn học cùng thời phổ thông rủ em đi Điện Biên, lúc đó em chỉ nghĩ đi bất cứ đâu miễn là không ở vùng quê nghèo này nữa. Em sửa soạn quần áo trốn theo bạn. Đến nay, em đã xa nhà được 8 tháng, tết vừa rồi mấy chị em cũng không về quê, nếu về có lẽ em không đi được nữa.

Hường như người mất hồn khi kể đến đây, tôi cảm thấy đôi bàn tay em mệt mỏi và rời rạc. Trong ánh đèn, cô gái mátxa trông càng xinh đẹp, đôi mắt long lanh buồn làm những ngón tay như thêm nặng.

Những trò trá hình bệnh hoạn

Phố núi không còn tiếng còi xe mà là những tiếng côn trùng kêu rả rích. Hường dừng lại và nói với tôi rằng 30 phút đồng hồ đã xong. Tôi thấy hụt hẫng bởi sao lại nhanh quá thế. Hường hỏi: “Anh có muốn em làm thêm gì nữa không?. Tôi hình dung ra cái gì đó đành giả bộ:

- Làm gì em nhỉ?

- Bất kể điều gì nếu anh yêu cầu- Hường khẳng định.

- Rồi, nhưng ở Hà Nội…

Không cho tôi nói hết câu, Hường cắt ngang:

- Hà Nội có gì thì bọn em có cái đấy.

- Tức là mátxa đến Z à?

- Anh cứ đùa, làm gì có mátxa đến Z. Anh muốn tẹt ga thì em chiều, không thì thôi.

Từ cuộc mátxa đơn thuần chuyển sang hành lạc gối chăn với giá 130 ngàn đồng tôi nghe mà ớn lạnh. Một cô gái với đôi bàn tay mềm mại, giọng nói ngọt như mía lùi, Hường bỗng biến thành cái máy quay cuồng trong cuộc bán mua dục vọng bệnh hoạn của nghề mátxa trá hình phố núi.

Hường bảo, tìm đến đây đều là khách bình dân thôi có ngày đông khách nhưng có ngày thì vắng hắt hiu, buồn muốn chết. Những ngày đầu học việc, phải ngồi trực bên cạnh để xem người làm mẫu, sau khi có kinh nghiệm thì mới dám nhận làm cho khách. Run rẩy, ngượng ngùng là cảm giác ban đầu mà cô sơn nữ mới làm mátxa như em từng phải trải qua.

Hường thú thật rằng ở cái nơi khỉ ho, cò gáy như thế này làm nghề lành mạnh thì có mà ăn cháo. Được các chị đi trước bày cách dụ khách, làm cho khách sung sướng, thoả mãn dục vọng để có tiền, đổi lại mình cũng không mất cái gì bằng vốn tự có. Lúc đầu là dùng tay, sau khách yêu cầu kích thích bằng miệng sẽ có thêm tiền và cuối cùng là vân vân những trò tiêu khiển khác. Hường bảo: "Lúc đầu em thấy buồn nôn và không ăn nổi một miếng cơm vì cứ nghĩ đến là thấy… kinh tởm. Giờ thì nó rất bình thường".

Mặc dù thấy ghê tởm, xấu hổ với việc mình làm nhưng chẳng ai nói với ai. Vài lần thì thành quen, quen rồi thì thấy bình thường và cứ để cho nó tự nhiên. Thậm chí, cuối tháng thấy người khác lĩnh nhiều tiền hơn cũng ghen tị, tháng sau bằng mọi giá phải kéo vài ông khách "dìu nhau đến sung sướng" để bằng chị, bằng em. Gặp khách “sộp” chỉ cần nũng nịu và õng ẹo một chút là có tiền boa, để mặc cho họ thoả sức “đập phá” trên cái thân thể nhàu nhĩ, rách nát. Đôi khi cũng thấy thú vị với những lời mời chào, năn nỉ của những kẻ đi ăn đêm dù chỉ là lời suồng sã và giả tạo.

Hường cho rằng, làm việc đó không khó bởi thường thì khách có nhu cầu trước nên có người chưa vào đã đòi hỏi rồi. Khách đến đa dạng nhiều lứa tuổi, ngại nhất là phải phục vụ mấy đứa trẻ khoác áo học sinh và ông già lụ khụ nhiễm thói hư. Từ chối thì mất khách lại còn bị mắng là làm không chu đáo, không tận tình. Còn thân gái mátxa như Hường, có trình độ đấy, có nhận thức đấy nhưng trước sự cám dỗ, trước những “vũ điệu” đa sắc của đồng tiền vẫn khó lòng cưỡng lại.

“Em cũng suy nghĩ, cũng thấy dằn vặt với cái việc mình đang làm, muốn nghỉ nhưng lại không biết đi đâu. Nói dại nếu ai đó ở quê biết em làm nghề mátxa có lẽ sau này em cũng hết đường về”-Hường thổ lộ.

Tôi hỏi: Em không định làm mãi cái nghề này đấy chứ? Học du lịch ra kia mà. Hường quyết tâm: “Em chỉ làm vài tháng nữa thôi, có tiền em sẽ đi tìm việc. Nhưng chắc chắn em không về quê đâu, em sẽ xuống Hà Nội hay một nơi nào đó xa hơn để thực hiện ước mơ của em”.

Tôi lại nghĩ về Nguyễn Bính đã viết: "Từ bỏ vườn cam, bỏ mái gianh/ Tôi đi dan díu với kinh thành". Cái thành phố nhỏ này đã khiến cô đi lạc lối vậy còn ở những nơi phồn hoa đô hội nào đó xa hơn, rộng hơn thì những cô gái đã từng nhuốm chàm bằng cái nghề mátxa trá hình ấy có trở về đường ngay thẳng?

Ngọn lửa đèn dầu bập bùng như chợt tắt, ngoài đường phố ánh trăng non chiếu xuống nhạt nhoà. Ra về, trong tôi bỗng dưng có một khoảng trống khó lấp đầy!




BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6734)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 8240)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 10470)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 13984)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7440)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh