DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,097,724

Xã Hội VN: Thế giới "ngầm" bên trong quán bar - Rau muống trên sông độc

Friday, March 30, 201212:00 AM(View: 7342)
Xã Hội VN: Thế giới "ngầm" bên trong quán bar - Rau muống trên sông độc
Thế giới "ngầm" bên trong quán bar


Nhân viên múa cột ngoài ngoại hình chuẩn, còn phải bỏ ra cả nghìn USD để học. Không phải ai muốn lắc, ưỡn như thế nào cũng được.



Bên trong quán bar là một thế giới khác, nơi trật tự được sắp đặt khắt khe, từ giám đốc, tổng quản lý, quản lý, nhân viên chăm sóc khách hàng… Mọi hình phạt đều được quy đổi thành tiền. Ở nơi đó, những nhân viên PR nữ không đạt được doanh thu bị đối xử theo đúng nghĩa phận người bị rẻ rúng.

Để có thể được nhận vào làm trong quán bar, nữ PR phải thông qua các mối quan hệ của mình nhằm có thể gặp được quản lý PR. Quản lý PR đồng ý, họ mới được nhận vào làm. Nhận vào làm, họ sẽ được học một khóa cấp tốc về cách rót rượu, cách ăn nói phục vụ khách. Ngay cả cái nhấc tay khi rót rượu cũng được lưu tâm rất kỹ càng. Phải rót sao cho mỗi lần rượu được rót vào ly là đúng một lượng bằng lóng của ngón tay cái. Nắp chai rượu phải được giữ bằng ngón tay vô danh và ngón út của tay cầm rượu, để cho đẹp mắt.


 thegioingam1-content

Ảnh minh họa




Đương nhiên, điều quan trọng nhất của nhân viên PR là phải biết uống và uống được nhiều rượu. Đêm nào nữ nhân viên PR của quán bar đều phải uống từ 20h30 hôm này đến 4h sáng hôm sau. Họ uống nhiều đến mức, khi hỏi "Rượu nào ngon hả em?", đều trả lời thực tình, "Đêm nào em cũng uống, uống riết chỉ là thói quen ngậm rượu vào miệng, xong uống nước cho rượu trôi qua cổ họng, thì biết gì mà ngon hay dở".

Ngoài doanh thu mà các chủ quán bar đặt ra cho nữ nhân viên PR, thì ở những quán bar, cứ cách 2 tuần sẽ có chương trình xổ số dành cho khách uống nhãn hiệu rượu mới. Giải thưởng của mỗi chương trình khá cao, từ xe gắn máy hiệu SH 300i cho đến xe Air Blade, điện thoại iPhone…

Đêm diễn ra chương trình, mỗi nhân viên PR phải cố gắng kiếm được khách đặt bàn và đến bàn theo quy định của từng người. Nếu như không kiếm ra khách, nữ nhân viên PR sẽ phải chịu phạt với mức phạt 200.000 cho một bàn trống.

Những bộ phim kéo dài trên truyền hình, dễ khiến người ta lầm tưởng về số tiền kiếm được của các nữ PR quán bar. Số tiền họ kiếm được thường không nhiều cho mỗi đêm say khướt. Nhiều khi, bị khách xù tiền boa, họ phải xin hoặc mượn tiền để đi taxi, xe ôm về lại nhà trọ. Chuyện nữ nhân viên lốc, tức không có đứng bàn cả tuần liền, phải xin với quản lý cho trả góp tiền phạt là chuyện không hiếm.

Nhân viên PR quán bar, tối đa chạy hai bàn trong một lần ra sàn. Mỗi bàn, nhân viên phải biết cách làm vui lòng khách, phải biết cả cách phân bổ thời gian để cho khách giữa bàn này với bàn kia đừng kỳ kèo với nhau. Kỳ kèo trong bar, móc súng ra bắn nhau hoặc rút dao thọc nhau vài cái không phải là chuyện quá hiếm. Quan trọng hơn, phải khéo léo đừng để khách than phiền với quản lý.

Ở quán bar, quản lý như là vua. Còn tổng quản lý là vua của vua. Nhưng tổng quản lý thường ít khi can thiệp vào những chuyện của nhân viên PR.

Nếu như doanh thu của nữ nhân viên PR, mỗi 2 tuần phải đạt 10 triệu đồng, thì doanh thu của quản lý phải 20 triệu đồng. Bù lại, quản lý được hưởng mức lương rất cao. Tận dụng tối đa uy thế của mình, quản lý hành xử với nữ nhân viên PR dưới quyền rất bạc. Thậm chí, quản lý còn cò cưa với nhân viên PR về khoản tiền boa của khách. Quản lý nam, thường đong đưa với nhân viên PR mới, kiểu "Đi ngủ với anh đêm nay đi. Anh sẽ giúp đỡ em hết sức mình".

Khách của quản lý là loại khách thường khiến nữ nhân viên PR mệt mỏi nhất. Khách của quản lý ngồi ghế sofa (ghế sofa thường dành cho khách hàng quen, đã được kiểm chứng nhiều lần từ số tiền thanh toán. Khách thường, đa phần phải ngồi bàn ca), lao vào nữ nhân viên như một nghìn năm rồi mới gặp phụ nữ. Nữ nhân viên buộc phải chịu trận nếu không muốn làm mất lòng quản lý. Đây cũng chính là khách mà nhân viên PR dẫu không muốn đi khách, nhưng vẫn phải đi.

Một trong những nhầm lẫn lớn nhất là bấy lâu nay, người ta vẫn thường đánh đồng nhân viên PR trong quán bar thường đi khách mỗi khi tan ca. Nhưng sự thật thì không phải như vậy. Nhân viên PR trong quán bar sống thoáng, nhưng họ có những quy chuẩn của riêng họ. Không phải ai lắm tiền thì muốn đưa họ vào phòng của bất cứ khách sạn nào cũng được.

Mối quan hệ giữa nhân viên PR và quản lý là mối quan hệ rất mâu thuẫn. Có những quản lý kiêm luôn việc điều nữ nhân viên đi phục vụ khách để ăn %.

Ngoài khách của quản lý, nhân viên PR còn sợ tiếp khách ngoại giao của tổng quản lý, của giám đốc. Những khách này, nhân viên PR ngoài việc ngồi chịu đựng, họ hoàn toàn không được hưởng tiền boa.

Chèo hay nhân viên cung cấp thuốc lắc

Gần như tất cả các quán bar, vũ trường tại TP HCM đều có một lực lượng hùng hậu những đầu nậu cung cấp thuốc lắc cho khách, được dân trong quán bar gọi là chèo. Chèo ban đầu vào quán bar chi rất sộp để làm quen với nhân viên PR quán bar, rủ nhân viên quán bar cùng chơi thuốc, boa hậu hĩnh. Đến khi cột nhân viên quán bar vào ảo giác, chèo sẽ gợi mở nhân viên quán bar biến thành chân rết cho mình trong việc phân phối thuốc lắc, các hợp chất ma túy khác.

Lực lượng bảo vệ giám sát quán bar, mắt nhắm mắt mở để khách phê thuốc. Đoan chắc, không nhân viên bảo vệ quán bar nào dám đuổi khách khi khách chơi thuốc.

Để siết chặt nhân viên PR cung cấp thuốc cho khách, chủ quán bar nghĩ ra chiêu rất quái. Họ sẽ kiểm tra đột xuất người của các nhân viên. Nếu như phát hiện nhân viên giấu thuốc trong người, họ buộc nhân viên uống hết số thuốc đó và phạt 1 triệu đồng cho lần đầu, lần thứ hai là 3 triệu đồng. Đến lần thứ 3, họ sẽ họp thông báo cho toàn thể nhân viên trước khi tống cổ nhân viên vi phạm ra đường. Có khi, họ giao nhân viên tàng trữ thuốc lắc cho Cơ quan Công an.

Ngoài chèo, nhân viên PR còn phải đối mặt với nhóm khách là giang hồ. Giang hồ vào bar vẫn giữ cái khí chất lưu manh đường phố. Có nữ nhân viên PR quán bar ở Đà Nẵng, phải bỏ xứ vào Sài Gòn để trốn tránh một tay anh chị. Tay anh chị bằng kênh thông tin của mình, xách súng từ Đà Nẵng vào tận Sài Gòn để truy tìm nữ nhân viên PR làm mất lòng mình.

Nữ nhân viên PR quán bar luôn sống trong cái vòng luẩn quẩn của cuộc đời mình. May mắn, họ cặp được một vị khách là đại gia chính hiệu trong quán bar. Hạnh phúc được vài tháng hoặc tối đa là một năm, họ lại về cái quy trình, ngủ đến trưa, để tối lên sàn.

Các mối quan hệ giữa nhân viên PR quán bar và khách đến quán bar thường nặng mùi nhục dục. Nói như một nhân viên PR quán bar thì "Họ tìm đến tụi em chỉ để thỏa mãn thôi. Thỏa mãn xong lại lộ nguyên hình là thằng chơi bời. Nhiều đứa bạn em ước mơ về một tình yêu, từng vừa khóc vừa chạy khỏi khách sạn khi người tình rủ lên phòng chơi… đánh cờ tướng. Nhưng vào phòng lại đòi chiếu tướng. Nó chạy trốn không phải vì nó sợ chuyện kia, mà cái chính là nó thất vọng".

Không chỉ vậy, nữ nhân viên PR quán bar còn là đối tượng từ vô tình hay hữu ý trở thành con nghiện thuốc lắc, đập đá… Có những nhân viên PR nghiện đập đá đến mức, sẵn sàng ngủ với bất kỳ ai chỉ nhằm kiếm đủ tiền để thỏa mãn cơn nghiện. Đó là chuyện không hiếm.

Vũ nữ múa cột - tâm điểm khác của bar

 thegioingam1-content

Nhân viên múa cột ngoài ngoại hình chuẩn, còn phải bỏ ra cả nghìn USD để học. Không phải ai muốn lắc, ưỡn như thế nào cũng được




Ngoài nhân viên PR quán bar, còn có những nhan sắc khác là tâm điểm của quán. Họ chính là những nhân viên múa cột. Thiết kế của quán bar chịu chơi, bao giờ cũng có những chỗ đứng gần trung tâm sàn nhảy làm nơi cho các vũ nữ biểu diễn. Những vũ nữ, xuất hiện vào các giờ cao trào, khi mà khách đã vào quán đầy ắp và chếnh choáng.

Nhân viên múa cột nhận tiền lương từ công ty điều phối họ đến biểu diễn tại quán bar. Ở bar, họ nhận được thêm tiền boa của khách. Tiền boa của nữ nhân viên múa cột thường rất cao. Vì những màn kích động không khí mà họ giới thiệu đến khách vào bar uống rượu.

Phía trên, nhân viên múa cột với nội y trên người, ưỡn ẹo với cây cột dựng đứng, sáng loáng. Phía dưới, đám đông gào thét. Những cánh tay kẹp các tờ tiền mệnh giá 100.000, 200.000 hoặc 500.000 đưa lên phía trên tới tấp. Vào quán bar, sử dụng tiền mệnh giá 50.000 đồng, chắc chắn được mang tiếng... nhà quê. Mà vào quán bar, không gọi rượu, đi gọi bia, chắc chắn là không thể có nữ PR phục vụ.

Thi thoảng, cao hứng nhân viên múa cột sà vào bàn rượu nào đó, uống một ly với khách. Khách biết chơi sẽ boa từ 500.000 cho đến 1 triệu. Để có thể trở thành nhân viên múa cột, ngoài ngoại hình chuẩn, người đẹp cần phải có năng khiếu và bỏ ra cả nghìn USD để đi học. Không phải ai muốn lắc, muốn ưỡn như thế nào với cột cũng được.

Nhân viên PR thường nhìn nhân viên múa cột với ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị. Họ đứng cả đêm, uống rượu đến quị ngã, chỉ mong khoản tiền boa 200 nghìn từ khách. Họa hoằn, cũng có những vị khách cao hứng boa 1 hay 2 triệu. Nhưng, đó là chuyện hiếm trong hiếm.

Những nữ PR quán bar mà tôi tiếp xúc, vì lý do riêng của họ phải giấu tên, đều không mơ đến cái ngày được làm vợ một ai đó, mà họ cho rằng đàng hoàng. Đơn giản, họ thừa hiểu, chẳng ai lại trầu cau đến cưới xin một người bước từ quán bar bước ra. Dẫu rằng, có thể họ chỉ vào đấy rót rượu, uống rượu và ngửa tay chờ khách boa.

Cuộc sống của nữ PR quán bar cứ luẩn quẩn trong cái quy trình ấy. Tảng sáng về nhà trọ, say khướt… Say đến mức nôn ra mật xanh, mật vàng. Ăn gì vào, lại nôn ra thứ ấy. Nhưng đến khoảng 18 giờ là phải tỉnh táo để chuẩn bị nhận ca.

Họ mơ gì? Mơ đơn giản thôi, mơ gặp phải vị khách nào đó không xù tiền boa. Mơ không phải là vật tế thần trong các buổi tiếp khách ngoại giao của tổng quản lý hay giám đốc. Mơ người ta đừng bĩu môi khi nghe họ nói làm phục vụ trong quán bar. Có nhân viên PR quán bar, say đến mức gục mặt trong nhà vệ sinh. Nhận được điện thoại của đồng nghiệp, báo khách sắp về, cố gắng gượng ra bàn để chờ tiền boa. Đến khi ngất ngưởng ra bàn, khách nhìn im lặng bỏ đi, mới hiểu hết cái uất ức của họ.

Chưa hết, vào những ngày lễ, tết, đêm giao thừa… Những nữ PR quán bar, nhớ gia đình quặn thắt vẫn phải rót rượu, nâng ly, cạn ly, tươi cười với khách, mới thấm nỗi buồn của họ. Họ không được về quê thăm gia đình vào những dịp cao điểm ấy. Nếu như, họ không muốn bị đuổi việc. Mà đuổi việc ở quán bar, thì họ biết làm gì khác. Thu nhập của họ không cao, mà thực tình, là rất thấp.



BVN-TH



Hãi hùng rau muống trên sông độc

Dọc theo lưu vực sông Nhuệ qua huyện Kim Bảng (Hà Nam), một số nông dân vẫn thường ngày dùng thuyền nhỏ hái đầy những thuyền rau muống non mơn mởn bán cho thương lái chở về Hà Nội tiêu thụ. Liệu những bó rau muống trái mùa xanh tốt trên dòng sông Nhuệ đang nặng mùi ô nhiễm này có đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm?

Hái cho lợn ăn, lợn còn tiêu chảy
 
Chị Bùi Thị Quy cầm trên tay bó rau muống xanh tốt đến kỳ lạ và rất vô tư nói với từ dưới thuyền lên cho chúng tôi nghe về những “món lời phù sa” trên dòng sông Nhuệ. Chị bảo, từ mùa đông năm 2011 đến nay, thôn Yên Lão có mười bảy, mười tám người sáng nào cũng mang thuyền nan ra sông Nhuệ (đoạn qua xã Hoàng Tây) hái rau muống tự nhiên, bán kiếm tiền phụ thêm cho cuộc sống gia đình. Chiều đến, thương lái từ Thường Tín (Hà Nội) đi ô tô tải dọc theo tuyến đê sông Nhuệ mua gom rau muống trái mùa với giá 2.500 đồng/bó, rồi chở về phân phối cho các chủ rau tại một số chợ đầu mối ở Hà Nội.



blank
Những bè rau muống trái mùa xanh non mơm mởn trên dòng sông Nhuệ quanh năm sặc mùi ô nhiễm
 



Trong lúc chị Quy xếp từng bó rau muống xuống mép nước đen ngòm, sặc mùi tanh hôi của dòng sông Nhuệ, để lộ hai bàn tay với nhiều nốt mẩn đỏ, các khứa xước nứt thâm đen trên từng vành móng tay. Qua trò chuyện, chị Quy thừa nhận gia đình chị và các hộ dân ở thôn Yên Lão cũng như các hộ gia đình đang sinh sống dọc theo hai bên bờ sông Nhuệ đoạn qua xã Hoàng Tây từ nhiều năm qua không ăn rau muống sông Nhuệ. 
 
Việc trên, ông Lê Văn Lợi (Cán bộ thú y xã Hoàng Tây) cho biết: “Bà con thấy rau muống ven sông Nhuệ kết bè xanh tốt quanh năm, nhiều hộ gia đình hái về cho lợn ăn, lợn còn bị tiêu chảy... hàng loạt; do vậy, bà con không dám ăn, chỉ bán thôi, bán đi đâu xã Hoàng Tây không quản lý, không biết...”. 
 
Hiện tượng ô nhiễm nghiêm trọng sông Nhuệ - Đáy đã tồn tại nhiều năm qua, khiến nhiều loài cá và các loài động, thực vật thủy sinh trên lưu vực sông này chết hàng loạt. Duy chỉ còn loài cá dọn bể, ốc bươu vàng, hến và rau muống là có khả năng thích ứng, tồn tại và sinh sản, phát triển một cách lạ thường.
 

 
Ai “giết” dòng sông?
 
Chứng minh cho việc sông Nhuệ bị ô nhiễm nghiêm trọng, các cơ quan chuyên môn Hà Nam đã lấy mẫu nước sông Nhuệ phân tích thấy một số chất ô nhiễm đều vượt mức cho phép, trong đó hàm lượng Amoni (NH4) vượt tiêu chuẩn từ 96 - 360 lần; Nitrit vượt 8,7 lần; COD vượt 12,32 - 72 lần; BOD vượt 4,5 - 24,7 lần.
 
Theo Cục Bảo vệ môi trường (Bộ Tài nguyên và Môi trường), lưu vực hai sông Nhuệ - Đáy hiện đang hứng chịu nguồn rác thải từ các hoạt động sản xuất công nghiệp của 6 tỉnh, thành phố: Hòa Bình, Hà Tây, Hà Nội, Hà Nam, Nam Định, Ninh Bình.
 
Tại các địa phương này, hàng ngày có khoảng 116 cơ sở sản xuất công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp và gần 300 làng nghề xả khoảng 321.000m3 nước thải chưa qua xử lý ra lưu vực hai sông Đáy - Nhuệ. Liên quan tới sự việc ô nhiễm này, Bộ Tài nguyên và Môi trường báo cáo, chỉ tính riêng Hà Nội, mỗi ngày có khoảng 44.000 - 62.000m3 nước thải hỗn hợp và 10.000m3 nước thải y tế, trong đó có khoảng 63% chưa qua xử lý, xả thẳng vào lưu vực sông Nhuệ. Trong đó, cứ 100ml nước thải qua xét nghiệm có 9.500 vi khuẩn gây bệnh và 75 vi khuẩn kỵ khí.
 
Làm rõ tác hại trên, Trường Đại học Y khoa Hà Nội có cuộc điều tra và đánh giá về tác động môi trường ô nhiễm của sông Nhuệ đối với đời sống một số địa phương ở Hà Nam, trong đó có xã Hoàng Tây và xã Tây Sơn của huyện Kim Bảng, cho thấy: Trẻ em dưới 5 tuổi của xã Hoàng Tây có 21% mắc bệnh ỉa chảy, xã Tây Sơn là 12,4%. Cả hai xã có tỷ lệ trẻ em mắc bệnh giun đũa là 86%, giun tóc 76%, giun móc 9%; số người mắc bệnh về mắt 59%; phụ nữ mắc bệnh phụ khoa 53%.
 
Số người mắc bệnh mẩn ngứa ngoài da như chị Quy là 20%. Viện Y học lao động và Vệ sinh môi trường đã tiến hành chọn mẫu khám sức khỏe cho 219 hộ và làm xét nghiệm cho 100 người dân các xã Bồ Đề, Hòa Hậu và thị trấn Vĩnh Trụ có tiền sử dùng nước giếng khoan và sử dụng các loại thực phẩm, thức ăn có nguồn gốc từ các dòng sông bị ô nhiễm, phát hiện số trường hợp có dấu hiệu mắc bệnh ung thư đang có xu hướng gia tăng. 
 
Những câu hỏi
 
Các cụ đã cảnh báo “bệnh nhập tòng khẩu”, hiểu theo nghĩa: bệnh tật nhập vào cơ thể qua con đường ăn uống. Với hiện trạng ô nhiễm môi trường tại các lưu vực sông Châu Giang, sông Nhuệ - Đáy trên địa bàn tỉnh Hà Nam hiện nay, các loại động, thực vật thủy sinh còn tồn tại vì đã thích ứng với môi trường độc hại, liệu chúng có bị nhiễm khuẩn và các độc tố như thạch tín Asennic? 
 
Các loại sản phẩm như những bó rau muống trái mùa xanh non mơn mởn trên dòng sông Nhuệ mà chị Quy và một số phụ nữ của xã Hoàng Tây vẫn thường ngày hái bán cho thương lái để mưu sinh, liệu có đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm?
 
Câu trả lời như thường thấy, có lẽ lại dành cho những “người tiêu dùng thông thái” là các chị, các bà ở Hà Nội thường ngày lo công chuyện bếp núc. Còn rau muống vốn được mang danh quốc hồn quốc túy, vẫn là món không thể thiếu trên mỗi mâm cơm...



BVN-TH

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6738)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 8248)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 10478)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 13988)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7448)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh