DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,443,063

Nguyễn Nam An

Sunday, October 24, 201012:00 AM(View: 35838)
Nguyễn Nam An


Nguyễn Nam An

nguyennaman_1_-thumbnail


Tên thật Lê Văn Mùi. Bút hiệu khác An Phú Vang. Sinh tại Đà Nẵng Quảng Nam. Cựu học sinh Phan Chu Trinh. Hiện định cư tại Hoa Kỳ.

Tác phẩm đã xuất bản:

  • Tôi Chim Ngủ Đậu Cành Xanh (thơ, Nhân Văn xuất bản 1996)
  • Thức, Buồn Chi (thơ, Nhân Văn xuất bản 1996)
  • Tieu Trieu Minh


Thơ Nguyễn Nam An

bài thơ tháng tư

Thôi chẳng còn gì nữa cả em ơi
Cuối tháng tư rồi đổi đời biển cả
Trăm mạng lênh đênh trên con thuyền cá
Trông đất liền xam xám một màu tang
Anh em còn đây ngày cuối tan hàng
Xin cố gắng, khi đền ơn đất nước
Chẳng còn gì phía sau và phía trước
Lòng biển khơi anh thả súng chìm sâu
Anh bỏ ba lô gởi lại lòng tàu
Và đớn nhục khi cúi đầu di tản

Anh bỏ quê hương cuống cuồng lánh nạn
Đâu biết đời đau khúc rẽ mai sau
Đâu biết màn đêm vừa xuống lần đầu
Là đe dọa, trả thù, tang đất nước!
Anh đã bỏ đi chưa lần định trước
(Có lúc một lần phải bỏ quê hương)
Như hôm nay khi anh đứng bên đường
Vọng tưởng lại quê nhà chưa về được
Để nói với anh những ngày phía trước
Lũ nó còn kia kéo đất nước chìm sâu
Mũ áo nhân danh đâu phải lần đầu
Lũ chúng nó máu xương hồn của quỷ

Em có bao giờ ước mơ ở Mỹ
Trốn lính, làm giàu trên đất nước người ta!
Tháng tư Cali anh ngóng quê nhà
Anh nhớ miền xa bạc lòng đứng ngó
Con mắt dưng dưng trên hoang tàn đó
Có phải hôm này ai tội cũng như nhau
Nhục bỏ nước đâu phải lần đầu
Nào phải lần sau, dài dài lưu lạc
Mình có xa lộ đêm chạy bắc nam tan tác
Xa lộ hướng đông tây bàng bạc những nỗi buồn
Có football cuối tuần có những quán bia ôm
Nhưng em ạ, hương quê nhà đâu mất
Thư Việt Nam trên giấy vàng, vàng khè hiu hắt
Viết, không hiểu nổi cuộc đời, ngôn ngữ thêm thắt lời vui!
Cách Mạng Bắc vô Nam nằng nặng những hơi người
Chết nằm phơi, tên đặt buồn thành phố
Tháng tư mở ra một quê hương đói khổ
Chỉ một xác ma nằm trơ trẽn lồng kiếng dậy mùi hôi !


[Trích Thức, Buồn Chi]

cha

Khi cha lớn lên ruộng đất nơi này chưa giăng mìn bẫy
đồn phòng ngự chiều nhìn đàn trâu lững thững về chuồng
anh dân vệ ngày vui ruộng nương cái cày cái cuốc
quận lỵ vươn mình ôm trọn giòng sông quê hương

Khi con lớn lên theo xe chiều Thuận An về ngang chợ Nọ
tuổi nhỏ xôn xao bay nhảy theo những đường chim
màu cờ vàng trong gió vươn cao nơi đồn phòng ngự
những hàng rào kẽm gai những con mắt dõi tìm

Cha có trong trí nhớ miền xa chân cầu Tràng Tiền
hồi còn đủ nhịp ngày lặn lội theo chân người chiều đánh đáo gốc cây
Cha bỏ đi đâu ngày nội kẹt lại bên kia đất nước
Về nam ngó Hải Vân nhớ Phú Vang mây bay

Về nam cách Hải Vân nhớ xóm làng Dương Nổ
ruộng đất nghèo hạ chí cằn khôn
Có bao lần về quê hương đói khổ
rồi cha lại đi mà bỏ không đành

Khi con lớn lên - lý lịch khai gì cha tử trận
Màu cờ vàng phủ quan tài lòng xe Dodge nhà binh
Ai biết cha về Phú Vang tuổi nhỏ
Ai biết mẹ buồn hàng nến thắp lung linh

Mười mấy năm sau lớn lên con cũng là lính trận
Thua!...Cha.y mút chỉ đường tà giờ không biết về đâu .


[Trích Thức, Buồn Chi]


có một thằng điên

Có một thằng điên nằm nghiêng trong thành phố
tên mất từ ngày thất trận, buồn riêng
Hay mối sầu chung tháng tư gãy xuống
Bầm dập đời, tên - trí - nhớ - vẫn nguyên

Có một thằng điên, tên gì, sao phải gọi
phải nói mỗi ngày nằng nặng mùi lên
Cống rãnh chắc quên hình hài vất xuống
Và em Sài Gòn, niềm nhớ không quên

Có một thằng điên lộn nghiêng trong thành phố
Đỏ đỏ một màu, màu máu quê hương
Sao em bỏ đi, tìm đường ra biển
Hòa bình đã về, vẫn máu và xương

Lũ con đi hoang cuồng ca chiến thắng
Ánh mắt xưa buồn nặng mũ tai bèo
Vẽ hội, vẽ hè, vẽ nghèo đói rách
Giữa Sài Gòn, lạch cạch bước chân theo

Có một thằng điên nằm queo trong lồng kiếng
"Độc Lập - Tự Do", đói rách và nghèo!
Không gì quí hơn cái loa léo mhéo
Thằng bé cơ hàn ánh mắt trông theo

Nhà cũ không còn đường tên lạ hoắc
Địa chỉ vu vơ vài số héo hon
Ghi trên giấy vàng, vàng khè hiu hắt
Mẹ vượt biên, cha cải tạo không còn

Sao lại có tên con đường Cách Mạng
Thành phố xưa giờ mang nặng tên ma
Hai mươi năm qua vẫn là cõi lạ
Sống trên quê hương như kiếp không nhà

Đi ra biển đêm đi tìm hơi thở
Cố sống tìm ngày em nhỏ bơ vơ
Đêm của quỉ ma có ngày cũng tuyệt
Xác vô hồn - không bất diệt! Em chờ

Có một thằng điên, có bầy khỉ núi
Lúi xúi học đòi, kiếm chác cùng chia
Trát trên phố quen phấn son tàn tạ
Che nỗi hận thù, nỗi nhục đánh thuê

Giữa thành phố quen đi về hai buổi
Sài Gòn ầu ơ trong giấc ngủ chờ
Kệ mẹ nó tên thằng nào bốc thối
Kệ mẹ nó, chờ, anh vẫn còn mơ

Mặc tên thằng điên, nay tên thành phố
Anh gọi Sài Gòn, lạc tiếng bơ vơ
Chân vẫn phiêu bồng, ngu ngơ xứ lạ
Ngày nắng ngày mưa tạm bợ vẫn chờ

Câu thơ Cao Tần đọc lên xót ruột
Số quân vẫn còn, số súng trong mơ
Anh cầm thẻ bài, cái còn sót lại
Não nuột nằm nghe mưa rớt không ngờ

Hoàng Khởi Phong ơi! Còn đây căn cước
quân nhân, xưa chuồn về phố tìm em
Vờ đi nghe ông tôi vài ba bữa
Đứng trước cổng trường nghe chút bình yên

Hai mươi năm sau không phiền ông nữa
Phố đâu mà về theo áo trắng riêng
Sài Gòn giờ tên thằng điên nào chết
Vô đại vài lon không hết ưu phiền

Hai mươi năm sau tóc buồn chớm bạc
Nghe Tưởng Năng Tiến, nghe Thượng Văn hề
Nghe Hoàng Phủ Cương, nhậu bia, ngoài quán
Nghe em đợi về, Chờ-Ai, ngày chia

Ngày vẫn vu vơ, bắc nam, nam bắc
Ngồi San Jose tháng tám hắt hiu
Tôi làm bài thơ giữa chiều chong mắt
Chờ đợi gì em, phố nhỏ, buồn thiu

Đây Tiểu Sài Gòn đêm xuống cô liêu
Nhớ thành phố xa chân bước đời chiều
Kệ mẹ xác ma, mũ tai bèo lạ
Phố là Sài Gòn, tiếng nói buồn thiu

Có một xác ma nằng nặng đã nhiều
Đang vỡ rã trên thăng trầm cuộc sống
Sài Gòn của em ngày mưa ngày nắng
Gởi gì cho tôi, giờ nắng và mưa!


[Trích Thức, Buồn Chi]

Nguyễn Nam An

 


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, January 15, 20216:37 PM(View: 56)
Nhà thơ Đức Phổ Nhà thơ Đức Phổ làm thơ khá lâu và nhiều. Kề từ khi sang định cư tại Hoa Kỳ vào năm 1996, thơ anh thường xuất hiện trên các tạp chí Văn của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, Văn Học của Nguyễn Mộng Giác
Thursday, January 14, 20217:59 AM(View: 155)
Khi lớn lên, tôi đã đọc và thích những truyện dài và thơ của Viên Linh. Nhất là những truyện dài đăng từng kỳ trên các nhật báo. Thuở ấy, ở một quận lỵ nhỏ miền Trung, tôi đọc có lúc được, lúc mất, vì báo lúc có, lúc không, nhưng nói chung, là thích.
Saturday, January 9, 202111:22 AM(View: 177)
Và còn là Trùng Dương. Một Trùng Dương tôi không đến nỗi phải ném tuốt ý nghĩ về tới 38 Phạm Ngũ Lão mới thấy. Nhưng gần mà xa. Từ sang Mỹ đã 4 năm,
Saturday, January 2, 20215:46 PM(View: 207)
(h. NV) Vi Lan Khai vừa là văn sĩ, thi sĩ, và họa sĩ. Văn sĩ hay họa sĩ anh cũng đều là "tài tử" theo nghĩa của anh em nhà văn chúng tôi đã cho nó hồi tiền chiến, là "không cầu lợi". Anh làm thơ, viết truyện dài, truyện ngắn, tùy bút, hồi ký,
Wednesday, December 30, 20202:51 PM(View: 287)
Có thể nói Võ Phiến là nhà văn – như cây cổ thụ sum suê, giăng đầy bóng mát – trong nền văn chương Việt Nam trước 1975 và nền văn chương Việt Nam hải ngoại sau này. Tôi đọc truyện “Phía Bên Nhà Ông Ngà” của Võ Phiến đăng trên tạp chí Văn Học,