DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,951,122

Thơ Trần Yên Hòa: Khan Cổ Gọi Tình, Về

Tuesday, May 1, 201212:00 AM(View: 22848)
Thơ Trần Yên Hòa: Khan Cổ Gọi Tình, Về

Thơ Trần Yên Hòa



khan_co_goi_tinh_ve

 


phong_11-content

căn nhà ngày thơ ấu của Trần Yên Hòa, Trần Thế Phong




KHAN CỔ GỌI TÌNH, VỀ (1)

 

Em, tình ta, mái hiên đời nắng dịu

Sao bỏ đi xa ngút tận trời nào

Năm tháng cũ ta hoài giơ tay níu

Dư hương còn sót lại chút trăng sao

 

Tình ta là hoa cau nhà mẹ

Ngát hương thơm những buổi trăng rằm

Mẹ bổ cau têm trầu đãi khách

Cô gái bên nhà đôi mắt lá răm


 

phong_12-content

Căn nhà ngày thơ ấu của Trần Yên Hòa, Trần Thế Phong


Tình ta là áo cha sờn vai

Oằn nỗi đau một đời lận đận

Hằn vết xước ngày đói cơm muối mặn

Cỏng ta đi suốt chặng đường dài

 

Tình ta, em, cô gái quê mùa

Bận áo bà ba, đội vành nón lá

Nghiêng nghiêng mắt môi lúng liếng nụ cười

Trái tim ta có những ngày rất lạ


 

phong_13-content

cổng và bờ thành


Tình ta là quê hương cổ tích

Thơm những lời ru, thơm những điệu hò

Bè lục bình trôi tím bông điên điển

Xuôi chảy theo dòng sông nước quanh co

 

Tình ta là dòng suối mát êm

Tuôn tràn qua cánh đồng cỏ mượt

Một sớm mai nào ta đứng lặng im

Cũng quay lưng về vùng ngút mắt

 

Ta đứng gọi khan, tình ơi trở lại

Để ta được nhìn tuổi ấu thơ xưa

Để ta được nằm trong nôi của mẹ

Giấc mộng trẻ thơ nói mấy cho vừa

 

phong_14-content

cổng và bờ thành




Tình ơi, tình ơi, sao ta lại mất

Tình ơi, tình ơi, sao bỏ ta đi

Ta khan cổ gào, gọi tình u uất

Ta khan cổ gào nước mắt hoen mi

 

phong_21-content

 cồng, bờ thành, bụi tre, từ trong nhìn ra



Gọi mẹ, gọi cha, gọi em, gọi nước

Ở đâu xin về đùm bọc đàn con

Con sống lất lây phía ngoài tổ quốc

Hãy dắt con về tìm lại giang san



phong_19-content

Trần Thế Phong và dì Kim



phong_37-content
t
ừ trái: Trần Phú Thông, Trần Thế Phong, Nguyễn Văn Tiết, Hồ Trung Ngạn, Huỳnh Giải, Mai Tùng, Huỳnh Tự Yên, Dương Quang Quyền, Nguyễn Văn Sấn
(b
ạn cựu hs TCV niên khóa 1958, 1959)




Khan cổ gọi tình, về (2)


 1. Khan cổ gọi em, chiều biển động, gió xa thổi rụng một cành khô, trơ trọi lòng ta nhìn sóng nước, ơi em, ơi, con song vỗ bờ. Ơi em, đã quá xa tay với, mù mịt người từ độ chiến chinh, mù mịt nhau nên đành lạc mất, một bờ vai thon, nhỏ, êm, mềm.


2. Khan cổ gọi em, năm hai mươi, áo trắng em bay chiều mùa hạ, sân trường vui trong những tiếng cười, má hồng em thơm mùi cỏ lạ. Anh lạc mất em ngày chủ nhật, trường vắng em, lớp cũng vắng em, đoạn thư tình nằm trong túi áo, áo mơ phai, ngàn năm chưa quên.


3. Khan cổ gọi em, năm hai lăm, em bỏ ta đi về xa lắc, nơi có người đưa đón em sang, con sáo sậu hát bài tuyệt vọng. Em đứng trong khung cửa đời em, ngó về anh bằng đôi mắt ướt, có khóc không em, lòng gương ý lược, muộn màng rồi sáo đã sang sông.


4. Khan cổ gọi em, như tiếng vạc kêu, đêm thổ huyết những lời chung thủy, trời hạn hán làm ta mệt lữ, nằm chênh vênh giữa chốn mù tăm. Ơi, nhớ quá cuộc tình xa xăm, nhớ một thuở áo vàng qua ngõ, em hiện đến bên anh rạng rỡ, cõi long ta, ơi, thuở yêu người.


5. Đời đẩy đưa những cuộc tình chung, cũng biển dâu tang thương quá đổi, ta loay hoay suốt kiếp cô đơn, không tìm được, một tia nắng tỏ. Ta cày mãi những ngày đất khổ, làm kiếp tằm nhả những đường tơ, nhưng thơ ta cũng như tình em, vạt nắng đầu ngày xa mấy độ.


6. Khan cổ gọi em, năm ba mươi, cuộc tù tội làm ta thất tán, nước mắt im khóc huyệt mộ người, ngày trải dài như dòng sông cạn. Em ở xa ngoài một tầm tay, tầm tay khô càng thêm khô khốc, ta ráo hoảnh vực bờ mắt khép, khóc nước non trong hệ lụy người.


blank

Ban văn nghệ trung học TCV - từ trái, thầy Tôn Thất Hàn, Tẩn, Trình, thầy Đàng, Việt, TT Minh, cô giáo, Huy Tưởng, Xuân Thu và Kim Yên (đứng bìa phải)



7. Khan cổ gọi em, ngày bốn mươi, em đâu xa lắc, xa vô tận, ta mãi tìm em trong biệt tăm, ta gọi em hoài trong giấc mộng. Em thì xa như là chim bay, con chim sáo nhỏ của năm nào, bài thơ hoa cúc vàng ta giữ, giữ mãi đường gươm bật máu bầm.


8. Khan cổ gọi em, ngày năm mươi, ứ hự long ta buồn tiếng quốc, ta lẻ loi như là hồn nước, dạt xa, trăn trở mãi, con người. Em ở đâu xin một tiếng kêu, như con chim quốc gọi tin về, cho ta nghe được lời cố quận, bớ em, bớ em, người trăm năm.


9. Khan cổ gọi em, chiều hôm nay, chiều mai, chiều mốt, hay chiều kia, em, cõi lòng ta từ muôn kiếp, hãy thức cùng ta sau cơn mê. Hãy đọc thơ ta ngày bình yên, nhánh yêu thương chảy giữa môi hiền, em ơi, nhát cuốc thời trung cổ, hãy cố quên, như chưa bao giờ, em ơi cố dấu đi dòng lệ, dòng lệ mừng cho những tình chia.

Khan cổ gọi em, khan cổ gọi tình, về

 

Khan cổ gọi tình, về (3)

 

Từ em, bỏ cội bỏ nguồn

bỏ con sông nước đứng buồn nhìn theo

Nhánh sông chảy miết qua đèo

Anh heo hút đợi, chèo queo một mình

Cũng đành thôi một cánh chim

Bay xa, bay mãi, hút chìm nơi đâu

bớ em, sương rớt thấm đầu

bớ em, vô lượng ngàn sau có về

bớ em, rời khỏi u mê

anh khan cổ gọi em về cùng anh

có con chim nhỏ trên cành

líu lo hót đợi mùa xanh hoa vàng

 

đợi nhau bên vườn địa đàng

xin em hãy ghé cài tràng hạt xưa



Trần Yên Hòa




Mời nghe nhạc:

Khan Cổ Gọi Tình , Về. Thơ: Trần Yên Hòa. Nhạc: Nhật Ngân. Tiếng hát: Bảo Yến.

http://www.youtube.com/watch?v=YKpN20wtunE

 Khan Cổ Gọi Tình, Về (2). Thơ: Trần Yên Hòa. Nhạc Vĩnh Điện. Tiếng hát: Đức Minh

http://www.youtube.com/watch?v=PDt14qPXbpA






Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, April 16, 201911:49 AM(View: 38)
Liên hoa liên hoa mùa nước nổi. Đồng bằng sen súng nở. (LTN)
Monday, April 15, 20197:20 AM(View: 39)
ngồi che cán lọng ba đình. bỗng nghe hòm xiểng. hôi rình mốc meo. (HXS)
Saturday, April 13, 20198:46 AM(View: 73)
Đi câu - cho lãng quên đời. Đi câu cho hết cái thời đàn ông. Một mình đứng giữa hư không. Một mình đứng giữa mênh mông đất trời. Sân đời là một cuộc chơi. Có vinh có nhục có tơi tả buồn. Có dòng dư lệ mù tuôn. Có linh hồn chết giữa cuồng vọng say.
Friday, April 12, 20197:40 AM(View: 78)
Bao nhiêu năm tình vẫn còn sầu. Treo cành biêng biếc sợi tơ vương. (AN)
Thursday, April 11, 20198:12 AM(View: 51)
Quên đi! Có nghĩa chưa quên. Xin cho yên ngủ. Oan khiên vẫn đầy! Vành tang. ta khóc ai đây?