DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,955,805

Xã Hội VN: Gần 300 nông dân đối đầu cả ngàn công an - Các chân dài làm nghề “bồ nhí” - Cô bé bị ’mẹ nuôi’ ép bán trinh

Tuesday, May 8, 201212:00 AM(View: 12601)
Xã Hội VN: Gần 300 nông dân đối đầu cả ngàn công an - Các chân dài làm nghề “bồ nhí” - Cô bé bị ’mẹ nuôi’ ép bán trinh
Gần 300 nông dân đối đầu cả ngàn công an
 


Chống cưỡng chế đất ở Vụ Bản, Nam Định


NAM ĐỊNH - Khoảng 300 nông dân, ở xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, đã đối đầu với lực lượng cưỡng chế “đông cả ngàn người,” trong vụ chống cưỡng chế đất vào sáng 9 tháng 5.


 

 

blank

Nhiều nông dân chít khăn tang chờ lực lượng cưỡng chế đất.

 

 

Vụ cưỡng chế nhằm lấy 160 héc ta đất ruộng của ba xã Kim Thái, Liên Bảo, Liên Minh làm Khu công nghiệp Bảo Minh do Tập đoàn Dệt may Việt Nam làm chủ đầu tư. Theo những người nông dân, họ bị ép để lấy đất và không chấp nhận số tiền đền bù “trái pháp luật.”

Ông Bùi Quang Tiếp, một nông dân bị cưỡng chế đất, tường thuật với báo Người Việt rằng: “Họ (lực lượng cưỡng chế) đông cả ngàn người, có cả bộ đội, công an, hai xe bọc thép tràn vào khu đất trên cánh đồng.”

“Họ dùng lá chắn ép dân, đánh dân bằng dùi cui, khắp nơi vang lên tiếng gào khóc, nhiều phụ nữ chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đã ngất xỉu.”

Vẫn theo lời ông Tiếp nói với Người Việt, “họ bắt đi 3 người đàn ông, 1 phụ nữ bị đánh ngất xỉu phải đưa đi bệnh viện.”

Từng đi bộ đội “chống Tàu” vào năm 1985, nhưng ông Tiếp tâm sự rằng, đây là lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng hãi hùng như vậy”

Cho đến khoảng 9 giờ sáng, theo lời ông Tiếp, tất cả những các nông dân hoàn toàn bị ép ra khỏi khu đất cưỡng chế và bất lực đứng nhìn đất đai của mình bị cướp mất.

“Chúng tôi chằng có vũ khí gì trong tay, ngoài vài dụng cụ nhà nông và gạch đá, làm sao chống lại họ?” Ông Tiếp kể.

Trong khi đó, một phụ nữ tên Lan, kể với Người Việt rằng bà không còn từ ngữ nào để mô tả về “sự dã man mà nhà cầm quyền đối xử với những người nông dân chân lấm tay bùn.”

“Chúng tôi chỉ biết khóc và đứng nhìn người ta lấy mất đất đai cơ nghiệp của mình.” Bà Lan nói.

Trước đó, theo trang blog Nguyễn Xuân Diện, nhiều phụ nữ, trong số gần ba trăm nông dân, đã chít khăn tang trắng trên đầu vào hôm 8 tháng 5 để chống cưỡng chế đất.

Họ dựng lều canh thức suốt đêm 8 tháng 5, và đợi lực lượng cưỡng chế vào sáng 9 tháng 5.

Theo tường thuật của blog Nguyễn Xuân Diện, thì công an huyện, dân phòng, công an xã... tất cả đều mặc thường phục đang tập trung về khu vực gần nơi sẽ cưỡng chế vào sáng 9 tháng 5. “Cuộc cưỡng chế sẽ có cả quân đội tham gia, và kiêm cả việc phòng cháy chữa cháy tại hiện trường.”

“Khoảng 100 cái rào sắt đã được chở về từ chiều, tập kết ngay gần đó. Nghe đồn, ngoài chó nghiệp vụ, chủ đầu tư thuê cả xe cứu hỏa từ Nam Định về Vụ Bản, và còn thuê cả lực lượng công binh dò mìn...”

Trong khi cưỡng chế, theo trang blog Nguyễn Xuân Diện, “công an giật cờ, phá lều của bà con. Có khoảng 250 công an cả nam lẫn nữ và cảnh sát cơ động được trang bị súng.”

 

 

blank

Hình ảnh cho thấy trong số nông dân có rất nhiều phụ nữ.

 



* Cướp đất trắng trợn

“Bị ép, bị lừa để cướp đất,” là lời ông Bùi Quang Tiếp khi nói về đất đai của mình bị nhà cầm quyền tìm cách tước đoạt.

Gia đình ông Tiếp với 6 người, có hơn 6 sào ruộng (mỗi sào 360 m2) và được đền bù 11 triệu 500 ngàn đồng một sào. Nếu bị lấy hết đất, ông sẽ được khoảng 70 triệu đồng (3,500 đô la) nhưng trên thực tế, với giá thị trường thì nó gấp 5 lần.

Gia đình ông Tiếp chỉ là một trong số 988 gia đình đã bị nhà cầm quyền ra quyết định “thu hồi” hơn 165 ha đất để giao cho công ty Vinatex xây dựng khu công nghệ “Bảo Minh.”

Phần lớn là đất nông nghiệp “hạng nhất” có sản lượng cao 6 tới 7 tấn lúa một ha được gọi là “bờ xôi ruộng mật” tại Việt Nam. Khu vực bị thu hồi cách thành phố Nam Định khoảng 10km dọc theo quốc lộ 10 giữa Nam Định và Ninh Bình.

Một bức thư dài 8 trang giấy đánh máy của bà Vũ Thị Thinh, đại diện cho một gia đình dân oan gửi cho ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trong đó, bà tố cáo những khuất tất, sai luật của một vụ “thu hồi” và đền bù kiểu cướp ngày.

Tiền đền bù ban đầu được ấn định chỉ có 27,000 đồng/m2 dù chưa có “quyết định thu hồi đất” năm 2007. Sau những chống cự quyết liệt của nhiều gia đình liên tiếp đến năm ngoái, tiền đền bù được nâng lên thành 60,000 đồng/m2 trong khi nhà đầu tư sẽ bán lại với giá 6 triệu đồng/m2, tức cao gấp 100 lần.

Nhà cầm quyền từ huyện đến tỉnh đã áp dụng nhiều thủ đoạn khác nhau từ đe dọa đến dùng côn đồ trấn áp.

Để có thể tiến hành được dự án, nhà cầm quyền tỉnh Nam Định đã huy động không những công an mà cả quân đội đến để đàn áp cưỡng chế, như lần diễn ra vào đêm 20 tháng 12, 2010. Một số nông dân đã bị bắt và kết án tù.

Hiện nay “vẫn còn 111 hộ dân kiên quyết bảo vệ chân lý, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình.”

Hơn 4 năm qua, người dân 3 xã Vụ Bản đã gửi rất nhiều đơn thư đến tất cả các cấp từ địa phương đến trung ương nhưng đều không được giải quyết.

 

BVN-TH

từ NV


Các chân dài làm nghề “bồ nhí”



Chuyện đại gia đi săn những chân dài trẻ đẹp để lập phòng nhì, phòng ba là chuyện thường ngày ở huyện. Nhưng chuyện chân dài đi săn những tay lắm tiền nhiều của, lại đang trở thành “mốt” trong thời gian gần đây.



Ảnh minh họa
Ảnh minh họa



Tốp “thợ săn” tập hợp những cô nàng sắc nước hương trời nhưng lười lao động, muốn đổi đời và rủng rỉnh tiền bạc tiêu xài. Bằng nhan sắc, học thức, thậm chí là cái mác hoa khôi sinh viên, các kiều nữ chỉ cần tung vài chiêu đã khiến không ít đại gia lắm tiền, nhiều của “quên đường về”.

Tiền càng nhiều càng...đẳng cấp

Các đại gia tìm đến chân dài chủ yếu muốn kiếm chút hương đồng gió nội và thể hiện đẳng cấp dân chơi. Còn đối với các kiều nữ thừa nhan sắc nhưng thiếu thốn tiền bạc, “săn” đại gia thường chỉ có lý do duy nhất là tìm nguồn chu cấp ổn định, được nâng niu chiều chuộng, cưng nựng như những bà hoàng.

B.P., một người đẹp đến từ Đăk Lăk, lên TP.SG lập nghiệp gần 1 năm, hiện đang cặp kè với một đại gia trong lĩnh vực bất động sản tại Q.Tân Phú (TP.SG) không ngần ngại chia sẻ về cuộc sống vương giả nhờ ngoại hình của mình.

B.P. vô tư nói: “Trời ban cho nhan sắc hơn người, dại gì đâm vô mấy mối tình vô bổ với bọn con trai mới lớn. Cặp với mấy tay giám đốc, ngoài căn hộ chung cư trị giá cả tỷ, tôi còn được chu cấp tiền chi tiêu hàng tháng, mua sắm, du lịch bát ngát khắp nơi”.

M.V., hoa khôi của một trường đại học lớn tại Q.1 (TP.SG) bỗng đổi đời khi vớ được một ông chủ kinh doanh điện máy. Vốn dĩ, việc làm PG (chủ yếu là đứng giới thiệu sản phẩm) ở các sự kiện cũng giúp V. có khoản thu nhập kha khá, đủ để sống thoải mái và hoàn thành chương trình học năm cuối.

Song cô nàng dường như không hài lòng với cuộc sống hiện tại và một mực khẳng định: “Cặp đại gia mới là mốt, là đẳng cấp. Không gì hãnh diện bằng việc có người giàu sang, lịch lãm rinh xe ô tô đời mới đưa đưa đón đón mỗi ngày. Thi thoảng lại được lả lướt trong những bộ váy đắt tiền đến tham dự các buổi tiệc sang trọng. Cuộc sống đúng là như trong mơ”.

Chuyện chân dài cặp với đại gia hiện đã trở thành trào lưu đối với nhiều cô gái sở hữu nhan sắc hơn người. Không chịu thua kém bạn bè, T.D., hot girl vừa đẹp vừa học giỏi của một trường đại học lớn tại Q.3 cũng lao vào tìm cho mình một bờ vai để nương tựa.

Với làn da trắng nõn nà, khuôn mặt bầu bĩnh, chiều cao lý tưởng T.D. - nhanh chóng trở thành “bồ nhí” của một đại gia trong lĩnh vực kinh doanh ô tô. T.D. cho hay: “Gặp bạn bè, ai cũng khoe đang cặp với người này người nọ, được lo nơi ăn chốn ở đàng hoàng, tiền tiêu không hết, tặng toàn hàng cao cấp, nghe mà phát thèm. Vì vậy mình cũng phải cấp tốc kiếm ngay một “chàng”. Những ai đẹp mà không biết cặp với đại gia là lỗi thời, cổ lỗ sĩ”.

Độc chiêu “moi” tiền đại gia

Các chân dài khi cặp với đại gia thường hiểu rất rõ về lợi thế của mình. Đặc biệt, những cô nàng sinh viên thường biết cách tạo sự thông cảm để moi tiền từ túi của đại gia.

Một trong những chiêu, mánh được sử dụng phổ biến nhất là "than ghèo, kể khổ". Sự “thiếu thốn” sẽ vô tình được trưng ra một cách khéo léo để các ông chủ lắm tiền cảm thấy mủi lòng, thương xót cho thân nữ nhi mỏng manh, yếu ớt nhưng phải lo bao chuyện buồn phiền. T.H. đang làm PG tại Q.Phú Nhuận, cho hay cách làm này rất hiệu quả vì tâm lý đại gia luôn muốn che chở cho người đẹp. Ý của người đẹp chính là “mệnh trời”.

H.T – nhan sắc từng làm chao đảo không ít chàng trai ở một trường đại học nằm trên Q.Thủ Đức chuyên kiếm tiền bằng cách “rút ví” giám đốc doanh nghiệp. Từ một cô sinh viên nghèo, sau gần 2 năm sống ở thành phố, nay cô đã có xe tay ga xịn, điện thoại iphone, tài khoản vài chục triệu trong ngân hàng và căn hộ chung cư trị giá cả tỷ đồng.

Theo lời T. số tài sản trên là công sức cô đi làm PG cho các sự kiện, triển lãm. Nhưng bạn bè không cần hỏi, cũng biết nguồn thu nhập đó đến từ đâu bởi T. nổi tiếng xinh đẹp, có tài ăn nói và thành tích "sát" đại gia thuộc loại siêu đẳng. Cô nàng tiết lộ bí quyết: “Cặp với mấy tay có của mình phải biết trước sau, phải thể hiện cho họ thấy em đến với anh không phải vì tiền... Một khi đã cảm động vì tấm chân tình của nữ nhi, họ sẽ vung tiền không tiếc tay".

Trong các mối quan hệ tiền bạc- nhan sắc ấy, một chân dài cặp với nhiều đại gia là chuyện không hiếm. Với tham vọng tranh thủ lúc còn xuân sắc đi moi được thật nhiều tiền, Q.N. (Q.5) cho biết: “Để tránh kẹt giờ hẹn, cô phải căng hết dây thần kinh ra để tìm cách đối phó và nói dối sao cho giống như thật.

Đi với người này thì nhắn với người kia là "dạo này em bận học Anh văn quá!", hay "em đang ôn thi cao học"... Những chuyến du hí dài ngày với đại gia sẽ được "ngụy trang" bằng điệp khúc "em về nhà thăm mẹ ốm nặng".

“Trong chăn mới biết chăn có rận"

Đa phần các chân dài cặp với đại gia thường chỉ coi đây là các mối tình chớp nhoáng để kiếm tiền, chứ ít ai có tình yêu thật sự. Thoạt nhìn thì người nào cũng lầm tưởng cuộc sống của các “thợ săn” là sung sướng, hạnh phúc. Thế nhưng khi nghe chuyện đời, chuyện yêu của các thợ săn mới thấy được mối quan này lắm nỗi ê chề, nhục nhã. T.H., một chân dài ở Q.Phú Nhuận tiết lộ: “Ở trong chăn mới biết chăn có rận.

Nhìn vẻ ngoài hào nhoáng vậy nhưng tối nào em cũng bị đại gia cho vài bạt tai vì không đáp ứng nổi “chuyện ấy”. Những lúc họ lên cơn nổi giận lôi đình sẽ không tiếc lời lăng mạ, chửi rủa, thậm chí giở tính keo kiệt đòi lại những món quà đắt tiền đã tặng. Nghĩ đến mấy chục triệu đã nằm gọn trong tài khoản, em phải muối mặt hầu hạ, dạ vâng cho êm chuyện”.

Săn được giám đốc khét tiếng giới bất động sản, T.L., một chân dài làm nghề tiếp thị bia tại quận BìnhThạnh mừng như bắt được vàng vì cơ hội đổi đời đã đến. L. ra sức chiều chuộng, chăm sóc đại gia từng miếng ăn, giấc ngủ.

Đổi lại L. được vị giám đốc này tặng cho căn nhà nhỏ ngay trung tâm thành phố, được chu cấp tiền chi tiêu, mua sắm thả phanh... Những dịp lễ, tết, tủ quà tặng của L. xếp đống những món quà tặng đắt tiền.

Thế nhưng, phàm ở đời cái gì không do mình làm ra, dễ có cũng dễ mất. L. cay đắng chia sẻ: “Bà vợ già của đại gia biết chuyện liền cho giang hồ đến “tẩn” cho em một trận vì tội giật chồng người khác. Ngoài việc tịch thu tất cả tài sản trong nhà, bà vợ ghê gớm còn gửi các bức hình ghi lại cảnh đánh ghen về quê, khiến tôi không còn mặt mũi nào về gặp bố mẹ, em út nữa”.

“Được voi vòi tiên, được tiên vô tù” là câu nói được không ít kiều nữ truyền tai để giúp nhau rút kinh nghiệm tránh rơi vào vòng lao lý.

Tuy nhiên, thực tế vẫn có chân dài dù đã “được tiên” nhưng vì lòng tham vô đáy, đã rơi vào cảnh tù tội. N.H., cô gái 20 tuổi sở hữu khuôn mặt trái xoan, đôi chân trắng nõn nà, đôi mắt đen tuyền đã nhanh chóng lọt vào mắt xanh của giám đốc một doanh nghiệp.

Từ việc đi “săn” đại gia, H. dần dần khiến họ phải “săn” lại mình. Sau nhiều lần đón đưa tại các nhà hàng sang trọng, H. trở thành bồ nhí của vị giám đốc này. Coi người tình như bạn tâm giao, tri kỷ, đại gia này tin tưởng kể hết những mối tình chớp nhoáng với những em xinh tươi khác.

Linh tính mình cũng sẽ như những bóng hồng trước, sớm bị hắt hủi, H. đe dọa sẽ tung tất cả những bí mật này lên mạng nếu như đại gia không tiếp tục yêu thương H. Lo sợ chuyện bồ bịch làm ảnh hưởng đến thanh danh nghề nghiệp, “chồng hờ” của H đành bịt miệng cô bằng 50 triệu đồng. Song vì ham tiền, H. cố gắng đòi thêm khiến ông này bức bách quá đã phải trình báo công an.

Chân dài bị tung hình sex lên mạng

Hết lòng phục vụ đại gia để mong có được cuộc sống sung sướng, nhiều chân dài đang gánh phải chịu hệ lụy đau buồn từ những trò trả thù bẩn. Một trong những chiêu phổ biến dằn mặt các kiều nữ hám tiền đó là tung ảnh nude, clip sex lên mạng.

H., một chân dài từng cặp với đại gia kinh doanh chứng khoán tại Q.3 (TP.SG), chua chát cho biết: “Vì muốn chấm dứt mối quan hệ bất chính, tôi từng bị đại gia trên tung hình sex lên mạng để cảnh cáo. Đến bây giờ, nhìn lại những bức hình sex vẫn còn tản mát trên mạng, thấy hối hận thì cũng đã quá muộn”.



BVN-TH



Cô bé bị ’mẹ nuôi’ ép bán trinh



Mồ côi cha mẹ từ năm mười tuổi, lại bị chị gái nhẫn tâm đuổi đi, Lý Thị H. (1987 Lào Cai) chỉ biết cắn răng chịu đựng, tự tìm đường mưu sinh. H. đã 2 lần bị bán sang Trung Quốc làm gái mại dâm. Lần thứ 3 may mắn H được một người đàn ông dân tộc ít người mua về làm vợ.



Nạn nhận Lý Thị Hồng
Nạn nhận Lý Thị Hồng



Những tưởng từ đây H sẽ có một mái ấm gia đình thực sự, nào ngờ cô lại bị trục xuất do không có giấy tờ tùy thân khi đứa con mới được 2 tuổi.

Nhớ chồng, xót con, như con thú cùng đường, H lại lao vào cái nghề “bán thân nuôi miệng”, vừa để kiếm miếng sinh nhai qua ngày, vừa để phục vụ ý định trốn sang Trung Quốc đoàn tụ với người thân.

Đứa bé bất hạnh

25 tuổi đầu nhưng trông Lý Thị H. (1987, người dân tộc Dao ở Lào Cai) chỉ như đứa trẻ lên 10.

Nếu không được chị Đào Thị Huyền – Phó Phòng Giáo Dục Trung tâm giáo dục lao động số II – xã Yên Bài – Ba Vì – Hà Nội giới thiệu trước hẳn không ai tin cô gái nhỏ bé này đã "lưu lạc trên giang hồ" từ khi mới 10 tuổi và đã có thâm niên hơn 13 năm trong nghề “bán vốn tự có”.

H kể rằng, cuộc sống của cô tràn ngập nỗi tủi cực, đắng cay. Từ ngày H. còn chưa biết cảm nhận tình yêu của mẹ, bà đã bỏ bố con H. mà sang thế giới bên kia.

Một mình bố vất vả gà trống nuôi 2 chị em H, trong khi bà con họ hàng chẳng thấy bóng ai tới thăm.

Đến tuổi đi học H. không được cắp sách tới trường như các bạn khác vì nhà không có tiền mua sách vở và trường xa nhà tới 20 cây số đường rừng. Dù thèm đi học tới mấy H. cũng đành cam chịu.

Và rồi ước mơ của H. vĩnh viễn không thành hiện thực khi bố H. đột ngột ra đi năm cô mới 10 tuổi.

Người thân duy nhất còn lại là chị Lý Thị T. (người mà theo lời cha H. trăn trối là chị em cùng mẹ khác cha, do mẹ H lầm lạc với người đàn ông khác rồi sinh chị khi bố em đang đi bộ đội).

Ngày còn ở nhà, chị T. vốn coi H như cái gai trong mắt. Tới khi bố mất, thấy chị gái đưa chồng con quay về lo việc, chịu tang, H cứ ngỡ chị đã nghĩ lại.

Nhưng H. đâu có ngờ người chị rắp tâm chiếm tài sản cha để lại, đồng thời còn làm giấy tờ chứng nhận cô không còn người thân, rồi nhờ chính quyền đưa xuống làng trẻ S.O.S ở Hà Nội.

Dù được các mẹ ở đây nuôi nấng dậy dỗ và chuẩn bị cho đi học, nhưng nỗi nhớ nhà, nhớ rừng đã khiến H. nằng nặc xin về mà không biết rằng tất cả tài sản của bố để lại cho hai chị em gồm đất khai hoang, đất trồng rừng và căn lều nhỏ lưng chừng núi đều đã bị chị gái bán sạch.

Không còn chốn dung chân, H. đành tìm tới nhà chị cố xin ở nhờ nhưng chỉ nhận được sự ghẻ lạnh, hắt hủi từ chị gái. Được một thời gian, thấy em gái nhất quyết “bám” mình, T. bèn nghĩ nhiều chiêu độc để đuổi em đi.

H kể rằng, chị gái từng bắt cô “ngồi xổm xuống đất cho chồng ở truồng, tồng ngồng bước qua, bước lại trên đầu, nhằm tỏ rõ sự miệt thị, khinh bỉ".

H. nói đây là cách người trong vùng vẫn làm để tống khứ vận đen cũng như những điều xấu xa khiến cô không còn mặt mũi nào ở lại nhà chị.

Tủi cực, H đánh liều tìm đường ra Hà Nội, mong kiếm việc làm và tìm một chỗ trú thân.

Ở bến xe tại Hà Nội, khi đang co ro vì đói rét H. được một bà cụ bán nước chè chén dạo trong bến xe mở lòng cưu mang. Nhưng rồi một lần theo bà đi kiếm ăn, H. không may bị tai nạn giao thông và đứt liên lạc với bà bán nước chè.

Ra viện, H. được các chú công an đưa trở lại quê, nhưng tiếp tục bị chị gái hắt hủi, không thừa nhận. Chẳng biết làm gì hơn, các chú công an đành bàn giao H. cho chính quyền địa phương.

Lúc chia tay, các chú tặng cô 200 ngàn tiền phòng thân, rồi dặn "không đi lang thang nữa bởi dễ bị kẻ xấu lừa gạt".

Sa vào ổ quỷ

Ở quê không nhà cửa, không người H. trở lại Hà Nội, lang thang ra ga Hà Nội nhặt giấy vụn bán kiếm tiền, đêm ngủ vạ vật quanh sân ga. Được vài ngày, H. gặp một phụ nữ trẻ đẹp, tên Huệ tới làm quen, mua bánh cho ăn, lân la hỏi chuyện rồi tỏ vẻ xót xa nhận làm con nuôi.

H. thấy mình thật may mắn khi được ông trời thương ban cho một người mẹ nhân hậu như Huệ và ngỡ cuộc sống từ nay sẽ khác.


Một hôm, H. được Huệ trở bằng xe máy tới một nhà nghỉ. Khi H. thắc mắc hỏi sao Huệ đưa mình vào nhà nghỉ, "mẹ nuôi" đáp rằng muốn H. tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc tinh tươm mới đưa về nhà , lúc ấy “bố” dễ đồng ý cho nhận H làm “con nuôi” hơn.

Xuôi tai, H. tắm rửa, mặc quần áo đẹp Huệ mua cho, khiến cô bé từ một “con vịt xấu xí” thành ra xinh như mộng.

Lúc này Huệ mới gật đầu hài lòng và bảo H. đi ăn và hứa cho gặp “bố nuôi” ở nhà hàng. Chỉ nghe tới vậy tim H. đã đập loạn xạ với nỗi lo người đàn ông “của mẹ” không thương yêu mình.

Đó là người đàn ông cỡ 40-50 tuổi tên Hùng, khá phong độ, rất đàn ông với bộ râu quai nón xanh rì. Nỗi lo ngại ban đầu dần tan biến, khi "bố" liên tục âu yếm, vuốt ve, hôn hít và lôi H. lên lòng ông ngồi cho "tình cảm".

Cô bé vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn tin tưởng từ giờ mình đã có một mái ấm tràn đầy hạnh phúc thực sự với bố, mẹ nuôi vô cùng nhân hậu.

Tối đó, bố nuôi mời cô bé mới 12 tuổi lên phòng nghỉ uống nước nói chuyện. Không biết H. được cho uống thứ nước gì, chỉ thấy người nóng bừng bừng, đầu óc mụ mị đi.

Sáng hôm sau, H. nhận ra cả mình và bố nuôi không một mảnh vải che thân đang quấn lấy nhau trong phòng, dưới tấm nệm có vương chút máu.

Thấy thế, H. khóc nức nở vì sợ hãi. Ngược lại, “bố nuôi” vui vẻ đưa H. 1 tờ tiền đi ăn kẹo, đưa "mẹ nuôi" 3 sấp tiền mới cóng và hứa sẽ quay lại khi trời tối.

Ba ngày liền H. sống trong sợ hãi, câm lặng phục vụ "bố nuôi" vì bị “mẹ nuôi” dọa đưa ra giao nộp công an vì tội "ăn cắp tiền". Thân cô, thế cô, lại cần nơi trú thân qua ngày, H đành chấp nhận ngậm trái đắng.

Nhưng cũng chỉ được vài ngày, H. lại bị "mẹ nuôi" dùng chiêu đánh thuốc mê để bán cô bé cho một ổ mại dâm ở Trung Quốc.

Nhớ lại quãng thời gian đầy cay đắng tủi nhục của mình H. chua chát: "Mới 12 tuổi đầu, em đã bị bán vào ổ mại dâm bên kia biên giới, trở thành nô lệ tình dục mà chưa bao giờ được cầm lấy một đồng tiền và cũng không bao giờ được nghỉ cho dù có bị ốm….”.

3 năm sau, H. liều chết trốn khỏi động quỷ. Không biết tiếng, không biết đường, H. vẫn liều mình đi theo cảm tính. Sau 3 ngày trèo đèo, lội suối hái quả rừng, rau rừng ăn tạm, H. đã đặt chân trở về Việt Nam.

Để trở lại thành phố H, đã tự bán mình cho một người lái xe đường dài để trả tiền vé và một bữa ăn.

Biết H. không nghề nghiệp, không nơi nương tựa, sau khi “vui vẻ”, người phụ xe liền hứa tìm cho cô một công việc phù hợp với sức khỏe và khả năng.

H vội vàng gật đầu đồng ý, mà không biết mình tiếp tục bị bán lần thứ hai. Lần này H. trở thành nữ phục vụ bàn ở một tiệm cà phê đèn mờ ở Thị trấn Xuân Mai.

Tại đây, H. được “chúa động” đối xử tử tế hơn. Cô được ăn mặc đẹp, được hưởng phần trăm sau mỗi cuộc mây mưa và cả tiền boa của khách. Tuy nhiên, tiền dễ đến thì cũng dễ đi. Cho tới ngày bị bắt lần đầu, H. cũng không để lại được đồng nào.

Rời trại phục hồi nhân phẩm, H. trở về quê, nhưng tiếp tục bị chị gái hắt hủi. Chị nói “H. là biểu hiện của sự ô uế, xấu xa không thể ở lại nhà làm tấm gương xấu cho các cháu”.

Xuống Hà Nội lần này, do đã có kinh nghiệm, H. đã tìm cách tự nuôi sống bản thân bằng việc bán dâm tại khu vực Hồ Thiền Quang. H. tự biết cách “đánh bóng” bản thân, biết “khoe hàng”, “câu khách” nên đã có cuộc sống khá thoải mái.

Thậm chí, cô còn biết “yêu”, biết “cặp bồ” để lấy người bảo vệ, lấy người xi-nhan mọi chuyện khi cần. Nhưng nhiều kinh nghiệm hơn không có nghĩa H. có thể tránh mọi cạm bẫy.

Một buổi đêm hè, trong lúc chờ khách, H. tình cờ gặp một phụ nữ trung niên dáng vẻ sang trọng, quý phái ở Móng Cái lên Hà Nội.

Bà ta nói cần tìm người giúp việc, nhưng không dám tìm người trẻ trung, xinh xắn, cao ráo vì sợ mất chồng. Bà nói rằng chỉ cần một cô nhanh nhẹn, tháo vát như H. là được.

Nghe người phụ nữ lạ nói thế, H. cũng tin ngay, nghĩ rằng đây là cơ hội tốt vừa giúp cô có tiền, vừa thoát khỏi chốn bùn nhơ.

Rồi cô theo bà này tới một nhà nghỉ gần cửa khẩu Việt Nam - Trung Quốc. Ở đây, người đàn bà nọ bảo cô chờ.

Trong lúc chờ đợi, H. ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, cô đã thấy mình đang nằm cạnh một người đàn ông Trung Quốc.

Người đàn bà nọ để lại cho H. một tờ giấy vẻn vẹn vài chữ “em chịu khó đi theo người đàn ông này, ngoan ngoãn làm vợ người ta, em sẽ có một mái nhà hạnh phúc”.

Biết mình một lần nữa bị lừa bán, nhưng khát khao có một mái ấm gia đình từ sâu trong thâm tâm khiến H. quyết định theo người lạ kia băng rừng, vượt núi tới làm vợ anh ta tại một nơi hẻo lánh ở Trung Quốc.
Niềm vui ngắn chẳng tày gang

Sau gần chục năm phiêu bạt, cuối cùng H. cũng đã có một gia đình êm ấm. Dù nhà chồng H. ở vùng núi, nhưng được xây 3 tầng tươm tất. May mắn, chồng H. khá thạo tiếng Việt nên cuộc sống của cô không đến nỗi quá khó khăn.

Sau này chồng H. nói rằng anh phải bỏ 3 vạn NDT để được gặp cô và hy vọng cô sẽ tự nguyện chung sống với anh suốt đời.

Nghe “chồng” nói vậy H. rất mừng, bởi cuối cùng mong ước “có một gia đình” cũng trở thành hiện thực.

Một năm sau, vợ chồng cô thêm hạnh phúc, khi đứa con trai đầu lòng bụ bẫm chào đời.

Nhưng sự may mắn của H. chẳng kéo dài lâu, khi đứa bé được tròn 1 tuổi, công an nước bạn phát hiện H. không có giấy tờ tùy thân, sinh sống bất hợp pháp nên ngay lập tức cô bị trục xuất về nước.

H. chỉ kịp trao lại đứa con đang khóc thét vì sợ hãi cho chồng và nghe chồng dặn dò: “Em cố gắng về Việt Nam hoàn tất thủ tục giấy tờ, sớm quay lại với bố con anh. Khi nào em sang được nhớ gọi điện anh sẽ đón. Bố con anh mãi mãi chờ em…”.

Lời dặn ấy luôn văng vẳng bên tai H. Về nước H. vội vã quay về quê tìm cách làm lại giấy tờ. Nhưng với sự hiểu biết có hạn, H. chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Cô đành quay lại Hà Nội tìm kế mưu sinh bằng nghề bán dâm, chờ sau một năm đủ tiền sẽ tiếp tục trốn sang Trung Quốc đoàn tụ với chồng con. Chẳng ngờ, làm tới tháng thứ 8 thì H. bị bắt và phải lại quay lại trung tâm Giáo dục Lao động Xã hội số 2.

Trong cuộc gặp gỡ với phóng viên, H. nói cô rất xấu hổ với hành động tội lỗi của mình, và giờ chỉ mong ngày được ra trại để hoàn tất thủ tục giấy tờ, đường hoàng về sống với chồng con ở bên kia biên giới.

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6396)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 7689)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 10112)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 13578)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7172)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh