DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,951,120

Xã Hội VN: Xóm rác giữa Hà Nội

Thursday, May 24, 201212:00 AM(View: 11925)
Xã Hội VN: Xóm rác giữa Hà Nội

Xóm rác giữa Hà Nội



Nếu chỉ là người qua đường, không ai nghĩ đằng sau những ngôi nhà cao khang trang, bề thế, trong ngõ 36 Hoàng Cầu lại có những “túp lều” rách nát, những mảnh đời cơ cực.



Xóm ve chai ngập trong đủ loại rác
Xóm ve chai ngập trong đủ loại rác



Đó là nơi cư ngụ của những người làm việc cho các chủ vựa ve chai ở Hoàng Cầu, phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa (Hà Nội). Công việc chính của họ là lượm lặt những đồ có thể bán được trong đống rác thải: vỏ lon, vỏ chai, túi nilon, có khi còn là… cơm nguội. Tất cả vì cuộc sống tốt hơn, để cùng con “thắp” lên những hy vọng về tương lai tươi sáng.

Không ánh mặt trời, người đời khinh miệt

Nằm lọt thỏm giữa những khu nhà cao tầng, bãi ve chai rộng khoảng 1.000m2 là nơi sinh sống của gần 200 con người lam lũ, quanh năm sống bằng nghề nhặt rác.

Những người này hầu hết đến từ Xuân Trường, Nam Định, muốn thoát nghèo nên di cư lên Hà Nội, chấp nhận làm mọi việc cực nhọc để kiếm từng đồng bạc lẻ: ve chai, cửu vạn, dọn vệ sinh nhà ở và các công trường xây dựng…

Con đường nhỏ dẫn vào ngóc ngách của khu xóm như một lằn ranh phân cách. Một bên là những ngôi nhà cao tầng đẹp đẽ, cửa xếp chống trộm chắc chắn, luôn kín cổng cao tường. Còn một bên là dãy nhà tranh lụp xụp, tối tăm, cửa luôn mở và những thứ đồ đồng nát được bày tràn ra cổng.

Bên dãy nhà tranh có khoảng 5 nhà tạm, giống cái chòi canh dựa vào nhau sát sịt, cái cao cái thấp, dường như có thể đổ bất cứ lúc nào. Những căn nhà đều giống nhau ở sự nhếch nhác, bừa bộn. Mái nhà được phủ chằng chịt bằng những tấm vải bạt cũ đã hỏng, những bao tải dứa, áo mưa… bất cứ thứ gì có thể che được mưa gió, được xếp chồng lên nhau, lớp này đè lên lớp khác.

Nhà nào “sang” hơn thì có tấm blu-xi-măng làm mái. Xung quanh nhà được quây kín, gia cố bằng những miếng ván gỗ, cót ép mà người ta nhặt nhạnh được. Bầu không khí ở đây đặc quánh mùi rác thải, nó khăn khẳn, tù túng. Có bước chân vào xóm ve chai mới tận mắt chứng kiến cảnh sống nghèo khổ, cơ hàn.

Sân nhà ngổn ngang toàn rác, rác chất thành đống, rác chắn cả lối đi. Cả gian nhà chỉ có một bóng đèn thắp sáng. Ngay cả khi trời còn sáng, người trong nhà cũng khó nhìn rõ mặt nhau.

Trông chờ vào mảnh ruộng ở quê chỉ đủ ăn chứ không có tiền cho các con học hành. Vì thế người ta tràn ra Hà Nội kiếm sống. Người nọ giới thiệu người kia, dần dần một “xóm ve chai” được hình thành. Tuy nhiên, dù cũng là một nghề để mưu sinh, nghề ve chai bị người đời nhìn bằng ánh mắt thiếu thiện cảm, khiến những người làm nghề này phải nhiều lần khóc tủi.

Chị Nguyễn Thị Mơ (33 tuổi, Nam Trực, Nam Định) nghẹn ngào kể: “Mình đã bị chửi là “con phò, con đĩ”, “cái bọn đồng nát, đi đâu là mất đấy”... Nhiều khi ngồi tủi thân phát khóc. Mình là người mà sao người ta dùng những câu nặng nề quá. Ai chẳng muốn làm việc nhàn hạ, nhưng vì cho các con ăn học mà mình phải chấp nhận công việc này”.

Bà Bùi Thị Tuyết (58 tuổi, Quỳnh Côi, Quỳnh Phụ, Thái Bình) rưng rưng góp câu chuyện đời mình: “Nhiều người chỉ bằng tuổi con, tuổi cháu mình mà cũng buông những lời lẽ nhục mạ, chửi bới, coi thường những người như chúng tôi. Cúi nhặt ống bơ mà đứa trẻ con đứng gần đó phải bịt mũi, thì biết cái thói khinh người nó như thế nào rồi đấy. Tủi nhục lắm cháu ạ”.

Rồi bà lại tiếp trong tiếng thở dài: “Già như tôi còn phải đi lượm rác kiếm sống qua ngày, được bao nhiêu tiêu bấy nhiêu. Như cô Mơ đây thì nó như một nghề chính nuôi sống gia đình, áp lực lắm. Thế mà người đời chả ai hiểu…”.

“Ở quê chẳng còn đất trồng rau nên phải lên Hà Nội làm nghề bới rác. Cũng nhiều lần muốn đổi nghề, nhưng chưa biết làm gì. Mở một quán nước nho nhỏ góc phố cũng phải cần chút vốn liếng, trong khi tiền kiếm được từ việc nhặt rác chỉ đủ lo cho đàn con sống qua ngày. Trái gió trở trời đứa nào ốm, thì lo tiền thuốc thang cũng là quá sức” - chị Mơ nói.

Vì vậy chị cùng bao phận người khác vẫn phải bám vào rác mà kiếm sống, dù chẳng thiết tha gì với nghề này.

Vẫn thắp lửa ước mơ

Như những chiếc đồng hồ, 6 giờ sáng cả xóm rục rịch dậy đi làm. Họ lang thang khắp các ngõ ngách Hà Nội để “làm công tác môi trường”: nhặt giấy, rác, nilon, vỏ lon, chai…

Đến 11 giờ trưa, người ta lại không hẹn mà về để phân loại đồ, cơm nước nghỉ ngơi, 13 giờ 30 phút chiều lại tiếp tục cuộc hành trình kiếm sống. Họ đi miết, đến tối mịt mới về. Lúc được ngả lưng nghỉ cũng hơn 1 giờ sáng. Cuộc sống nơi xóm ve chai cứ thế cuốn theo cơm, áo, gạo, tiền.

Anh “lính mới” Nguyễn Xuân Chỉnh (26 tuổi, quê ở Xuân Châu, Xuân Trường, Nam Định) chỉ vào đống vỏ lon nước ngọt nằm la liệt trên nền đất: “Ngày nào tớ cũng đi bới móc, trừ mỗi rác ra, tớ lượm lấy những cái này. Chỗ này giỏi lắm được năm chục bạc. Có nhiều người kinh sợ cái nghề của bọn tớ. Nhưng tớ không bỏ được, vì không làm lấy gì mà ăn? Tớ cố làm được đến lúc nào thì làm, khi đủ điều kiện chuyển sang nghề khác”.

Chị Phạm Thị Thơm (46 tuổi, quê Nam Trực, Nam Định) đã theo nghề ve chai được 18 năm. Chồng mất đã lâu, một mình chị nuôi 3 con ăn học, dựng vợ gả chồng cho con từ những đồng tiền kiếm được bằng nghề nhặt rác, chị phải tằn tiện hết mức.

Chị không dám thuê nhà trọ theo tháng, mà chỉ thuê theo ngày để ngủ. “Ngủ mỗi ngày chỉ hết 10.000 đồng. Còn thuê theo tháng mất 600.000 đồng” - chị nói.

Trừ tiền ăn uống và thuê chỗ ngủ, mỗi tháng tối đa chị chỉ để dành được 3 triệu đồng. 1kg nhựa bán được 8.000 đồng, nilon 1.000 đồng/kg, cơm nguội 700 đồng/kg, mảnh chai 500 đồng/kg, vỏ lon nước ngọt được 300 đồng/chiếc, vỏ hộp to như hộp bánh Danisa cũng chỉ được 100 đồng.

Vừa kéo gấu áo che vết sơn đỏ loang lổ ở tay, chị Thơm tâm sự: “Nghề này nó bẩn lắm chị ạ. Mình cố làm cho em ăn học thôi. Em nó học xong mình cũng về quê sống. Mà khổ nỗi cái nghề này là khi con mình lên đây chơi nó còn không dám thay quần áo để giặt chứ đừng nói ngủ lại với mẹ một đêm.

Ngày còn bé nó lên chơi với tôi, đang đêm ngủ thấy động, hỏi “Gì đấy mẹ?”, “Chuột đấy” thì sợ hãi ôm mẹ, nhưng đến hè lại đòi lên Hà Nội chơi. Giờ lớn rồi nó biết chê nghề của mẹ hôi hám, bẩn thỉu.


Xã Hội Chủ Nghĩa "ưu việt" là như thế đấy!



BVN-TH


Dân "giam lỏng" trưởng công an ở Hải Phòng



Giữa đêm 22/5, Công an quận Kiến An đã giải cứu Nguyễn Hữu Việt, Trưởng Công an phường Văn Đẩu, quận Kiến An (Hải Phòng), khỏi vòng vây của người dân khu dân cư Đẩu Sơn.



Trung tá Nguyễn Hữu Việt, Trưởng Công an phường Văn Đẩu, bị người dân “giam lỏng”
T
ên Nguyễn Hữu Việt, Trưởng Công an phường Văn Đẩu, bị người dân “giam lỏng”



Người dân vây giữ tên Việt hơn 6 giờ để yêu cầu nhận trách nhiệm việc hai tên công an phường truy đuổi, đánh người.

Theo một nhân chứng, khoảng 4h30 chiều 22/5, anh Nguyễn Văn Hoàng (24 tuổi, ngụ phường Văn Đẩu) chở vợ tới khu dân cư Đẩu Sơn nhưng không đội mũ bảo hiểm. Khi anh Hoàng đang chạy xe thì gặp CA Nguyễn Văn Hoàng (trùng tên) và Phạm Đức Tuấn Vũ chạy xe máy ngược chiều. Sau đó, có sự va chạm, Hoàng ngã đập đầu vào bờ tường. Khi đó, tên Vũ ngồi sau nhảy xuống, vung dùi cui đập vào người anh Hoàng. Vợ anh Hoàng van xin, dùng thân mình che anh Hoàng cũng bị tên công an đập vào người.

Thấy sự việc, người dân đã yêu cầu hai công an đưa người bị nạn đi cấp cứu nhưng công an không thực hiện. Người dân đã gọi xe đưa vợ chồng anh Hoàng đi bệnh viện, đồng thời giữ hai tên công an phường. Sau đó, tên Trung tá Việt tới giải quyết nên hai công an đã rời khỏi khu vực. Thấy thế, người dân đã vây lấy Việt, yêu cầu lập biên bản làm rõ việc công an truy đuổi, đánh người. Tên Trung tá Việt không thực hiện yêu cầu của người dân nên bị người dân “giam lỏng”.

Công an quận Kiến An đã có mặt, thuyết phục nhưng cả ngàn người dân vẫn bao vây dọc con đường vào khu dân cư, không cho tên Việt rời đi. Mãi đến 23h30 Việt mới rời khỏi khu vực...

Ông Nguyễn Văn Thêm (cha của nạn nhân Hoàng) cho biết sáng 23/5, một số công an quận và phường đã tới nhà đề nghị giải quyết nội bộ. Công an đã mời ông Thêm cùng vợ chồng Hoàng lên trụ sở công an phường và quận để làm việc.

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6383)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 7677)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 10105)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 13561)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7167)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh