DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,951,132

Xã Hội VN: Những đứa trẻ “hành xác” ở vỉa hè Sài Gòn

Tuesday, May 29, 201212:00 AM(View: 9670)
Xã Hội VN: Những đứa trẻ “hành xác” ở vỉa hè Sài Gòn

Những đứa trẻ “hành xác” ở vỉa hè Sài Gòn

 

 

“Nhiều hôm về tới nhà, tụi con mệt rã rời, mồm miệng thì bỏng rát, ăn không nổi nên buộc phải húp tạm bát cháo trắng”.



Những đứa trẻ hành xác mưu sinh
Những đứa trẻ hành xác mưu sinh



Một người bạn là nhà thơ đã từng nói với tôi rằng: Nếu cần tìm kiếm một điều gì đó để phân biệt giữa Sài Gòn và Hà Nội thì hãy nhìn ra vỉa hè là biết ngay. Mà đúng thật, nếu như Hà Nội khá bình dị, thâm trầm, vỉa hè chủ yếu là để... chiếm dụng gửi xe, làm quán trà đá, bia hơi, thì vỉa hè ở Sài Gòn là một thế giới khác hẳn. Tất cả những màu sắc bon chen, bụi bặm, những kiểu làm ăn, kiếm sống kỳ lạ đều dồn ra vỉa hè cả.

…8 giờ tối, dọc khu nhậu trên đường Lam Sơn, Đồng Nai (Q.Tân Bình), nhiều khách đang uống ăn bất chợt giật mình bởi tiếng hô to “ê... hây” của một thiếu niên chừng 16 tuổi. Trong bộ trang phục hoa văn vàng đỏ như diễn viên của một đoàn kịch hay mãi võ nào đó, cậu lầm lũi tiến đến trước mặt thực khác rồi bắt đầu giở bộ đồ nghề trong chiếc túi nhỏ làm bảng vải ra. Đầu tiên, cậu dốc đầy xăng vào miệng rồi đốt cháy chiếc que (trên đầu có gắn bùi nhùi) rồi phun cho lửa tóe ra phừng phực. Mọi người bắt đầu ngạc nhiên và tò mò chú ý.

Tiếp theo là màn nuốt than, cậu bất ngờ bỏ cục than đang cháy vào miệng ngậm xèo xèo cho đến khi than nguội mới thôi. Thế nhưng, rùng rợn nhất phải là màn cuối: “nuốt rắn”. Nhìn con rắn nhỏ được cậu nuốt dần dần vào họng, nhiều "khán giả bất đắc dĩ" không khỏi rùng mình xót xa. Khi con rắn đã đi qua cổ họng đến tận phần đuôi, cậu mới rút ra. Chưa hết, sau màn đó “diễn viên” lại tiếp tục cầm con rắn lên rồi lựa nó chui qua lỗ mũi thòng xuống miệng ngoe nguẩy. Có những thực khách đã phải quay mặt đi...

Màn trình diễn chỉ kéo dài khoảng 5 phút. Sau mỗi màn trình diễn như thế, cậu bé lại lầm lũi thu dọn đồ nghề và cầm chiếc thố (túi) đến từng bàn để xin tiền. Có người cho 10 ngàn đồng, 5 ngàn đồng, có người tỏ vẻ thích thú thì cho hẳn mấy chục nghìn. Mỗi lần như thế cậu lại cúi đầu cảm ơn. Cũng có người quay mặt đi khi chiếc thố chìa ra cạnh mình. Cuộc nhậu trên bàn xao lên một chút vì màn biểu diễn giờ lại được tiếp tục, cậu bé lại lặng lẽ xách đồ nghề đến địa điểm khác để tiếp tục cuộc mưu sinh.

Sau lần đó vài hôm, tại một khu vực khác ở phố cà phê dọc bờ kênh Nhiêu Lộc, tôi lại bắt gặp một thiếu niên chừng 14 tuổi. Không cầu kỳ chào hỏi, cậu lặng lẽ giở đồ nghề ra rồi bắt đầu say sưa với màn trình diễn lắc đĩa, nuốt kiếm, nhai bóng đèn, phun lửa... của mình. Với những người thường xuyên café ở đây. Những trò biểu diễn này không còn gì là mới lạ. Tuy nhiên, đó không phải là điều “dị nhân” nhí này quan tâm. Những điều cậu làm không phải là một thứ nghệ thuật hay võ thuật gì quá to tát, quá kỳ bí, đặc sắc để người khác lúc nào cũng phải trầm trồ. Trong cái thành phố xô bồ này có hàng trăm người làm được như cậu. Vì thế, cậu biểu diễn như một thói quen, một kiểu lao động mua vui cho thiên hạ để gom cho mình từng đồng bạc lẻ.

Biểu diễn cho thực khách xem xong, Linh - tên của “dị nhân nhí” ngồi cùng chúng tôi tâm sự. Cậu cho biết mình quê ở Bến Tre, cách đây nửa năm, cậu theo chân một người chú họ lên Sài Gòn kiếm sống, rồi nhờ một cơ duyên cậu quen được “sư phụ”. Sau 3 ngày ngồi nhà luyện vài chiêu "bí quyết" như nuốt lửa, nuốt rắn, nhai than… Linh được các đàn anh, đàn chị đẩy ra đường để hành “nghề”. Khi chúng tôi hỏi liệu làm như thế thì có bị bỏng hay không, cậu chìa ra cho chúng tôi thấy cái lưỡi bị phồng rát chính từ những lần đi làm “xiếc” kiếm sống. Im lặng một lúc rồi Linh lảng tránh cái nhìn của tôi, chùng giọng: “Nhiều hôm về tới nhà, tụi con mệt rã rời, mồm miệng thì bỏng rát, ăn không nổi nên buộc phải húp tạm bát cháo trắng”.

Tôi định hỏi Linh một chút nữa thế nhưng cậu bắt đầu tỏ vẻ lảng tránh không trả lời. Có lẽ, đó là một trong những "nguyên tắc" đã được thống nhất của những cậu bé làm công việc này. Cậu vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện bằng một nụ cười gượng gạo và tiếp tục đi bàn khác xin tiền. Tôi chỉ kịp dúi vội tờ 20 nghìn vào chiếc mũ cáu đen của cậu rồi nhìn cái dáng người gầy gò, bụi bặm khuất dần sau tiếng nhạc át đi và những ánh đèn xanh đỏ.


BVN-TH


Người vợ hết bị chồng bán, lại bị anh rể hiếp dâm

 

 

Hết bị chồng bán sang Trung Quốc làm gái mại dâm lấy tiền thỏa cơn nghiện, lại bị anh rể giở trò đồi bại, Lường Thị P. (SN 1974, ở Lào Cai) chỉ biết khóc cầu cứu chị gái. Nào ngờ, chị gái mắng chửi thậm tệ rồi đuổi đi.


Một lần nữa P. lại phải “bán thân nuôi miệng” sống qua ngày. Khi gá nghĩa với một người đàn ông và có được đứa con, những tưởng vậy là yên phận, nào ngờ hạnh phúc chưa được tày gang người chồng đã vô cớ bỏ mẹ con cô mà đi trong một lần bị sốc thuốc. Sau khi chồng chết, P. phát hiện mình nhiễm HIV...

Phận hẩm hiu

Nhiều năm trong nghề “cải tạo nhân cách con người”, cô giáo Đào Thị Huyền, Phó phòng giáo dục Trung tâm giáo dục lao động xã hội số hai – Yên Bài – Ba Vì – Hà Nội, gặp không ít học viên có cảnh đời rơi nước mắt.


blank


Cha mẹ Lường Thị P. mất sớm do một tai nạn bất ngờ khi P. mới tròn 10 tuổi và chị gái mới 14. Nhỏ tuổi, lại không có họ hàng ở gần, chị em P. chỉ còn biết dựa vào nhau mà sống.

Hằng ngày, chị Q. đi làm nương thay cha mẹ còn P. vào rừng kiếm củi, kiếm rau cỏ trên rừng thêm vào mâm cơm của hai chị em. Cứ như vậy mà chị em họ dần lớn khôn, đi tìm tổ ấm riêng cho mình.

Ông trời se duyên cho P. với một lái xe đường dài, có thu nhập cao, công việc ổn định. Những tưởng có chồng, P. sẽ có một gia đình hạnh phúc.

Nào ngờ, kiếm được nhiều tiền, chồng P. sa vào con đường cờ bạc, nghiện hút.

Vậy là có bao nhiêu tiền dành dụm, tích cóp từ trước, không nướng vào những canh bạc đỏ đen thì chồng P. cũng thiêu rụi theo làn khói trắng…

Cho tới ngày vợ chồng P. nợ nần chồng chất, chồng P. đã không ngần ngại bán vợ vào động mại dâm bên kia biên giới.

Chị Huyền vẫn còn nhớ như in, khi kể tới đoạn bị chồng lừa bán sang bên kia biên giới làm gái mại dâm, P. đã gục xuống, khóc nức nở, đôi vai gầy run lên bần bật.

P. nói: “Em không ngờ đời mình lại lấy phải một người đàn ông nhẫn tâm đến thế. Đó là ma quỷ chứ không còn là con người”.

Trong suốt những ngày tháng lầm than sống trong động mại dâm bên kia biên giới, P. đã phải chịu kiếp nô lệ tình dục bất kể ngày đêm, không ngày nghỉ, không được quyền đau ốm, không được phép có bầu.

Hơn 2 năm trời sống lay lắt trong động quỷ, nhiều lúc P. tưởng chừng không còn sức lực tiếp tục sống. Sau nhiều lần tìm cách quyên sinh nhưng bất thành, P. bị đánh đập dã man và cô không còn dám nghĩ tới việc tử tự nữa.

Cho tới ngày mừng thọ của bố mẹ đẻ “chúa động”, lần đầu tiên P. được biết tới bữa ăn ngon, còn đám bảo kê rượu thịt ê chề bỏ lơ cả việc quản thúc đám chị em như P. Cơ hội may mắn đó đã giúp P. bỏ trốn, tìm đường trở về Việt Nam một cách an toàn.

Trở về Việt Nam với 2 bàn tay trắng, chút tài sản cuối cùng trên đất mẹ cũng bị chồng P. bán sạch. Không còn chỗ nương thân, P. đành tới xin ở nhờ nhà chị gái.

Chưa kịp hưởng chút hơi ấm tình thân thì P. đã bị anh rể giở trò đồi bại. Gã đòi hỏi P. phải trả ơn cho ở nhờ bằng thân xác và bảo P. cứ coi gã như một khách hàng bên kia biên giới…

Sửng sốt trước hành động vô nhân tính của anh rể, P. chống trả quyết liệt rồi thoát được ra ngoài. Không còn lối thoát nào khác, P. đành tìm chị gái, nhờ chị đứng ra can thiệp.

Tuy nhiên, trái với những gì P. nghĩ, chị Q. không tin lời P. nói mà chỉ tin lời người anh rể mất nhân tính.

Chị giận dữ mắng chửi em gái là kẻ đốn mạt dám ve vãn cả anh rể, rồi đuổi P. ra khỏi nhà với chỉ một bộ quần áo trên người.

Không tiền bạc, P. bị dồn tới bước đường cùng. Cả một buổi chiều P. đi lang thang vô định, đầu óc trống rỗng với những nỗi đau không nói thành lời.

Mặc cho bụng đói meo, cổ khát cháy, P. như kẻ vô hồn cho tới khi bước chân P. lạc lối tới bến xe.

P. tới gần một chiếc xe ôtô xin đi nhờ và hứa sẽ đánh đổi bản thân lấy một chỗ ngồi về xuôi.

Chiều hôm đó P. được ăn no, ngủ kỹ và khi tỉnh cũng là lúc xe về tới bến. Mất vài phút dò hỏi, P. được một người xe ôm cho “đi nhờ” tới một quán cà phê xin việc.

Lần đầu tiên bước chân xuống xuôi, P. không dám tin có thể xin việc ngay lập tức như thế được. Thậm chí, người lái xe ôm còn được bà chủ xởi lởi trả công cực kỳ hậu hĩnh.

Nhưng chỉ qua một buổi chiều, P. nhận ra quán cà phê cô tới làm việc là một động mại dâm trá hình. Nhưng với P. đó cũng chỉ là “chuyện vặt”. Thứ cô cần hiện tại là một chỗ ăn, ở, còn nghề “bán hoa” cũng chỉ là “nghề cũ”.

P. chấp nhận chung sống trong chốn bùn nhơ đó cho tới khi gặp Quân, một người làm nghề đánh xe bò thuê. Tuy Quân không giầu có nhưng anh đã cho P. biết được tình yêu thương giữa người với người.

P. quyết định bỏ nghề, cùng Quân chung sống dưới mái nhà tranh, bữa cơm nhiều rau, ít thịt.

Đôi khi hết tiền chỉ có cơm chan nước mắm P. vẫn thấy thật hạnh phúc. Niềm hạnh phúc ấy càng được nhân thêm lên khi P. phát hiện mình có thai.

Chính trong giây phút đẹp đẽ huyền ảo nhất ấy, P. bất chợt phát hiện chồng mình nghiện ma túy. Một lần nữa trời đất như sụp xuống chân người đàn bà bất hạnh. P. choáng váng ngã quỵ trước mặt chồng.

Phải mất cả buổi P. mới bình tĩnh nhìn nhận lại cuộc sống, gia đình mình. P. nhận ra dù Quân có nghiện ngập, anh vẫn biết cách chăm sóc vợ con.

Từ ngày lấy chồng, P. chỉ ở nhà nội trợ, gánh nặng kinh tế dồn cả lên vai chồng nhưng chưa một lần Quân kêu khổ. Đó là lý do giúp P. chấp nhận cuộc sống hiện tại, yên tâm dưỡng thai chờ ngày khai hoa nở nhụy.

Không lâu sau đó vợ chồng P. đã đón đứa con trai đầu lòng không được bụ bẫm nhưng bù lại rất kháu khỉnh, đáng yêu.

Hằng ngày, P. ở nhà nội trợ, trông con và cố gắng tính toán từng đồng đảm bảo bữa ăn cho đứa con còn đỏ hỏn.

Tuy nhiên, cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn của vợ chồng P. cũng chỉ kéo dài được một năm thì Quân đột ngột ra đi trong một lần sốc thuốc. Số tiền bán xe, bán bò cũng chỉ đủ cho hai mẹ con duy trì cuộc sống trong một thời gian ngắn.

Ngựa quen đường cũ

Không tiền, không người thân thích lại lo con đói, con rét, P. lại quay về con đường cũ.

Chẳng những thế Q. còn như dẫm phải lửa khi nghe tin P. nhiễm HIV. Điều duy nhất Q. có thể làm là chấp nhận nuôi đứa trẻ nếu nó không nhiễm bệnh từ mẹ.

Chưa đầy một năm không gặp, chị Huyền không còn nhận ra P. Mái tóc rối bù, cả người bốc lên mùi hôi hám do lâu ngày không tắm càng khiến P. thật thảm hại.

Những lúc mẹ con P. không còn một đồng trong túi, bụng đói meo, cậu con trai khi ấy mới lên 4 tuổi lại lần mò đi xin ăn.

Nhiều lúc tận mắt chứng kiến cảnh đứa trẻ vài tuổi đầu chui bờ, rúc bụi, đi nhặt từng chiếc bơm kim tiêm còn thừa về chắt lại vào một ống cho mẹ dùng mà chị Huyền rùng mình khiếp sợ.

Hai mẹ con P. sống lay lắt như vậy được 3 năm thì P. mất trong một tai nạn giao thông.




BVN-TH


Mời nghe nhạc:

Việt Nam Tôi Đâu? Nhạc và giọng hát: Việt Khang

http://www.youtube.com/watch?v=_KEPmduvlAg




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6383)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 7677)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 10105)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 13561)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7167)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh