DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,841,825

Nữ tử tù ở VN mang thai trước ngày ra trường bắn

26 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 38555)
Nữ tử tù ở VN mang thai trước ngày ra trường bắn

Tin báo VN


Chuyện của nữ tử tù ở VN mang thai


trước ngày ra trường bắn


Sụt sùi mỗi khi gặp xúc động là bản chất của phụ nữ, nhưng có lẽ với Oanh, những giọt nước mắt sẽ làm chị ta nhẹ lòng hơn chăng, nhất là trong lúc này, khi chúng tôi cùng nhau nhắc lại câu chuyện của 3 năm về trước mà đi kèm với nó là bi kịch gia đình.

"Tôi thương lắm!"

Oanh đã định không ra gặp chúng tôi, chắc vì thời gian qua, chị ta phải tiếp quá nhiều nhà báo, mà nhà báo nào cũng muốn khai thác khía cạnh vì sao chị ta có thai, khi mà một chân đã bị cùm trong buồng biệt giam. Ngay từ lúc đầu, tôi đã cố thuyết phục người nữ công an ở Trại giam Xuân Nguyên, rằng, tôi chỉ muốn gặp Oanh để nhìn tận mặt con người này, xem chị ta có ghê gớm, có mưu mẹo không bởi người ta thường có câu "trông mặt mà bắt hình dong", chứ nói chuyện hay không thì cũng không cần thiết. Sự thực là ban đầu chỉ có vậy, tôi cũng không biết người nữ công an này đã nói với Oanh những gì mà chị ta đồng ý ra gặp tôi sau đó.

Và nước mắt, nước mắt như tích tụ từ bao nhiêu ngày qua, chỉ chờ có thế là chảy tràn, chảy hối hả.

Nếu là một người tù khác Oanh, tôi cứ để mặc chị ta khóc bởi tôi chợt nghĩ, chỉ những khoảnh khắc con người ta xúc động nhất thì những lời nói, những suy nghĩ mới thực sự chân thành. Ngồi ngắm kỹ Oanh, khuôn mặt tròn, các nét đều hiền lành và man mác một vẻ quê mùa, dường như chưa dính tí chất nào bụi bặm phố phường. Không biết cái gai góc, cái bản lĩnh của một trùm buôn ma tuý với số lượng lên tới hàng chục bánh heroin ẩn vào đâu trong con người này nhỉ.

Tôi cứ miên man như thế bởi nhìn Oanh thì quả thực là tôi thấy giống những người đàn bà nông thôn hàng ngày vẫn len lỏi trên ngóc ngách đường phố nơi đô thị với gánh hàng hoa quả kĩu kịt chứ không thấy cái nét mưu mô xảo quyệt của người đàn bà đã quyết tâm trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật bằng một kế hoạch đã được tính toán bài bản, kỹ lưỡng.

"Chắc chị là tác giả của bài báo viết về hai công an mấy tháng trước có phải không ạ?" - Oanh hỏi. Tôi gật đầu xác nhận.

oanhd_1_-thumbnail

Nhưng Oanh còn làm gì được nữa để giúp người như chị ta nói. Với cái án chung thân, còn phải nhiều năm nữa chị ta mới được trở về xã hội. Còn Thuyên và Quyết, hai công an Trại tạm giam Công an tỉnh Hòa Bình đã mở cửa buồng để cho phạm nhân tự giác Nguyễn Trường Thiên vào gặp Nguyễn Thị Oanh đều bị bắt và chịu án tù.

Những đứa con của Oanh khi xuống Trại giam Xuân Nguyên thăm mẹ, đã ôm chầm lấy cậu em út Nguyễn Oanh Thiên Ngọc mà hôn tới tấp. Chúng yêu đứa em cùng mẹ khác cha này không chỉ bởi cậu bé rất ngoan, bụ bẫm dễ thương mà còn bởi một lý do đặc biệt. "Thằng anh nó cứ gặp là ôm lấy em nói, em đã cứu sống mẹ, tôi nghe lần nào cũng rớt nước mắt" - Oanh kể và nước mắt lại ứa ra.

"Tôi phải gửi cháu về Thái Nguyên nhờ dì chăm sóc, vì ở đây, môi trường này, tôi nghĩ sẽ ảnh hưởng không tốt tới sự phát triển của cháu. Nó chậm hơn những đứa trẻ cùng tuổi ở ngoài xã hội. Hôm trước, được trại cho phép, tôi gọi điện về và nghe thấy cháu bi bô gọi mẹ. Nhớ con lắm nhưng đành phải gửi cháu về nhà thôi. Hôm các anh nó đón, phải mua bim bim dụ mãi nó mới cho anh nó bế và thế là thằng anh bế thẳng ra ngoài cổng trại. Tôi không dám tiễn con vì sợ nó nhìn thấy nó khóc đòi mẹ".

"Anh Thiên có hay ra thăm chị không?" - tôi hỏi Oanh. Oanh trốn tránh câu trả lời bằng một cái lắc đầu và quay mặt nhìn ra phía ngoài sân cỏ mênh mang nắng. Rất lâu, chị ta mới kể: "Anh ấy ra thăm mẹ con tôi được vài lần, tôi cũng biết từ trong ấy ra đây đường sá xa xôi lắm. Vừa đi tù về, lấy tiền đâu mà tàu xe thăm nuôi nên bảo, anh không phải ra thăm mẹ con em đâu, vất vả lắm. Tôi có viết thư cho anh ấy dặn dò, nên vun đắp tình cảm với người vợ cũ. Chúng tôi yêu nhau trong hoàn cảnh đặc biệt, sau này được ra khỏi đây, dù một ngày tôi cũng phải tìm anh ấy. Tôi vẫn dặn các con trai tôi phải kính trọng anh ấy".

Oanh ngại nhắc đến mối tình có một không hai của mình, cũng bởi mối tình ấy quá "nổi tiếng", và nó đã làm thay đổi cuộc đời chị ta, nhưng giờ đây cũng đặt chị ta vào hoàn cảnh đặc biệt, biết ăn nói ra sao với người chồng vẫn được pháp luật thừa nhận hiện đang thụ án trong một trại giam khác cũng vì tội buôn bán ma tuý. "Chồng chị phản ứng ra sao trước tin chị có bầu và được thoát án tử hình" - tôi hỏi Oanh. "Anh ấy mừng lắm, biết là vợ thoát tội chết nhưng ngược lại thì tôi cũng đoán được anh ấy buồn đến mức nào dù anh ấy không nói ra, tôi đã phản bội chồng, đi yêu người khác, lại còn có con nữa...".

Một thoáng bùi ngùi hiện trên gương mặt có đôi mắt đã đỏ hoe. Thoảng nghe thì thấy cũng có vẻ hợp lý, nhưng đồ rằng, người chồng hợp pháp của Oanh là người hiểu rõ nhất câu chuyện, sau Oanh, và cái chuyện ghen tuông với người tình - ân nhân của Oanh có lẽ lại là một câu chuyện quá nhỏ và tẻ so với câu chuyện rất nổi tiếng và tai tiếng mà dư luận đã được chứng kiến do chính Oanh là tác giả. Và Oanh quả quyết, sau này khi được trả tự do, Oanh sẽ không về Thái Nguyên nữa bởi chị ta lo lắng người chồng sẽ không chấp nhận.

"Chồng chị có hay thư từ hỏi thăm không?", Oanh lại lắc đầu khi tôi hỏi. "Thỉnh thoảng anh ấy mới viết thư, tin tức chủ yếu qua người thân, mọi người xuống thăm tôi rồi lại đi thăm anh ấy, nên có tin gì của nhau chúng tôi cũng biết hết".

Tính đến nay thì chồng Oanh cũng đã thụ án được chục năm về tội buôn bán ma tuý, cặp vợ chồng ma túy này có lẽ còn rất lâu nữa mới có ngày hội ngộ.

Và người đàn bà ấy kết thúc câu chuyện bằng một câu tự sự về mình, rằng kể cả ở nhà hay ở tù, chưa bao giờ Oanh làm người khác đau lòng. Đúng hơn là Oanh chưa bao giờ làm tổn thương người khác, dù là một câu nói, chị ta cũng không nỡ lòng nào. "Chỉ vì cái tình, cái nghĩa, số phận cứ đeo đẳng mãi như thế này, tôi buồn lắm".

 

Theo báo VN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5896)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7077)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9736)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13048)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6857)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh