DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,751,151

Xã Hội VN: Dân miền Trung có thể chết và đói vì thủy điện

12 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 6718)
Xã Hội VN: Dân miền Trung có thể chết và đói vì thủy điện
Dân miền Trung có thể chết và đói vì thủy điện


 

Những con số khủng

 

Quảng Nam đang là tỉnh đứng đầu về số lượng công trình thủy điện với 62 dự án đã phê duyệt, tổng công suất 1.6 triệu MW. Hiện tại, có 15 dự án bị thu hồi phép xây dựng do chậm tiến độ và kém hiệu quả, con số còn lại là 47.

 

 


blank

Cánh đồng này đã khô cháy từ đầu vụ, cho đến nay vẫn chưa có nước, nhưng mùa mưa thì lại ngập úng vì lụt.

 

 

Có 10 thủy điện quy mô lớn, 37 thủy điện quy mô vừa và nhỏ. Ba thủy điện lớn: Sông Tranh 2, hồ chứa hơn 735 triệu m3 nước, cao trình đỉnh đập 180m; hồ chứa A Vương 343 triệu m3, cao trình 384m; ĐăkMil 4 có hồ chứa 310 triệu m3, cao trình 262m.

Trên một vùng đất có xấp xỉ 1.5 triệu dân, diện tích hơn một triệu ha, với tỉ lệ dân số và số lượng công trình, tổng công suất, đem chia cho đầu người, bình quân, mỗi người sử dụng tương đương 1.1 MW (?).

Trung tâm quản lý môi trường quốc tế (ICEM), cơ quan nghiên cứu độc lập do Ngân Hàng Phát Triển Á Châu tài trợ nhằm đánh giá môi trường lưu vực thủy điện Vu Gia-Thu Bồn, lo ngại: Hiện lượng phù sa các con sông bồi lắng ở Quảng Nam đã đến mức báo động. Theo trạm quan trắc Thành Mỹ (Nam Giang) bình quân mỗi năm, sông Vu Gia có 460,000 tấn đất, cát bồi lắng.

Và, cũng theo ICEM, Hội An nói riêng và Quảng Nam nói chung sẽ là nơi hứng chịu nhiều trận lũ/lụt lớn. Sắp tới, lưu lượng nước ở sông Bung sẽ cạn kiệt, dẫn đến hạ lưu khô hạn, ngập mặn vào mùa khô bởi lượng nước dồn tích trong đập với 490 triệu m3.

Huế, có 21 thủy điện đã và đang xây dựng, với tổng công suất 448 MW.

Quảng Trị có 24 thủy điện, tổng công suất 173MW.

Ngoài ra, các tỉnh Quảng Ngãi, Quảng Bình, Nghệ An, Hà Tỉnh... đều có thủy điện. Nhìn chung, tất cả những tỉnh có dãy Trường Sơn đi qua đều có công trình thủy điện, số lượng lớn, nhỏ tùy thuộc vào lưu lượng sông ở mỗi tỉnh.

Nếu nhìn tổng quan, dãy Trường Sơn giống như một sợi cáp treo hàng trăm cái túi nước trên đầu người dân miền Trung. Mỗi túi nước chứa trung bình vài trăm triệu m3, nếu xảy ra vỡ đập thủy điện, những người dân miền Trung sẽ giống như những con kiến bé trong dòng thác kinh hoàng của hàng tỉ khối nước.

Tiếp sau dòng thác lũ sẽ là bùn đất, mọi thứ mất dạng. Nhưng đó là câu chuyện mùa mưa.

 

Nắng cháy mưa ngập, ai được ai mất?

 

Còn mùa nắng thì chỉ riêng Quảng Nam đã có hàng trăm ngàn hecta ruộng bị khô hạn, nhiễm mặn, nguy cơ đói rất có thể xảy ra, vì tỉ lệ làm nông nghiệp ở Quảng Nam nói riêng ước tính là 93% và các tỉnh miền Trung nói chung ước tính là 85% .

Hiện tại, ở các huyện Điện Bàn, Đại Lộc, Thăng Bình, Duy Xuyên... thuộc tỉnh Quảng Nam, diện tích ruộng khô đang gia tăng, con số có thể lên đến hàng triệu hecta.

Nguồn nước sử dụng của người dân cũng cạn kiệt, phần bị nhiễm mặn, phần nhiễm phèn, các con sông thì trơ trọi đất cát.

Ông Huỳnh, một nông dân 60 tuổi ở Thăng Bình, Quảng Nam, nói: “Trong cuộc đời tôi, lúc nhỏ, chỉ thấy lụt năm Thìn (1964) do lở núi Cà Tang là kinh khủng lắm rồi. Sau này, không có lở núi, chẳng có trận lụt nào lớn hơn. Nhưng kể từ ngày mấy ổng làm thủy điện thì chuyện lụt năm Thìn là quá nhỏ, bây giờ không có trận lụt nào nhỏ hơn năm Thìn nếu như mấy ổng xả đập”.

Lời nói của ông Huỳnh cũng là một thực tế đáng sợ: Suốt mười năm trở lại đây, khái niệm lụt ở miền Trung đã được người dân mặc định đó là những trận nước ngập nhà ngập cửa, ruộng đồng thành biển bùn.

Như vậy, người dân miền Trung được gì từ những chính sách, kế hoạch mang tầm vĩ mô của chính quyền ngoài những tai ương, mất mùa và lo lắng chết chóc?

Trong khi đó, cứ một gói thầu, dù muốn hay không, cũng phải sinh ra nhiều lợi nhuận cho nhà đầu tư. Đầu tiên là việc khai thác rừng đầu nguồn, những cánh rừng lâu năm nằm trong diện tích lòng hồ sẽ bị đốn sạch, biến thành gỗ trên thị trường.

Bên cạnh đó, những quan chức địa phương cũng được lợi từ những công trình này, vì một dự án muốn được phê duyệt, phải có phong bì lót túi - đó là thứ văn hóa cơ bản của chế độ hiện nay.

Và, có một điều không thể bỏ qua, gần 70% công trình thủy điện ở miền Trung đều do nhà thầu, kĩ sư và công nhân Trung Quốc thi công. Như vậy cũng đồng nghĩa với một lượng tiền khổng lồ sẽ rót vào túi “nước lạ”.

Trên danh nghĩa đầu tư, nâng tầm kinh tế, nâng mức sống của người dân vùng quê mưa chan nắng cháy này lên “ngang tầm thế kỉ”, một bộ phận nhỏ những người có quyền chức, có máu mặt, tư bản đỏ được hưởng lợi từ việc khai thác, phá hoại thiên nhiên.

Đại bộ phận nhân dân gánh chịu hậu quả từ sự nổi giận của môi trường. Nếu làm một bài toán tam suất tỉ lệ thuận giữa quyền lợi nhân dân, quyền lợi phe nhóm và tài nguyên môi trường, sẽ cho ra một đáp án rất buồn cười: Môi trường bị cắt thịt, nông dân phải bù thịt cho môi trường bằng sinh mạng và đời sống của mình, một nhóm quyền lực được ăn thịt môi trường!

 

Miền Trung chìa tay xin, một nhóm được hưởng lợi


 

blank

Sông trơ cạn thấy toàn cát và cát, nhiễm mặn khắp nơi.

 

 

Bây giờ vẫn đang là Mùa Hạ, vụ lúa Hè Thu vẫn chưa trổ đòng, nhưng nỗi khốn đốn của người dân miền Trung mỗi lúc một hiện rõ trên từng thửa ruộng khô khốc, từng gương mặt sạm nắng, lo âu...

Nếu như trước đây, người dân có thể chết đói vì mất mùa hoặc thiên tai, thì bây giờ, nhờ vào những chính sách và chiến lược vĩ mô của nhà nước, nhân dân có thể vừa chết đói vừa chết thiên tai!

Còn không bao lâu nữa, mùa mưa sẽ tới, nỗi lo của cái đói vì mất mùa và chết lạnh vì những cái túi nước treo toòng teng trên 'sợi cáp Trường Sơn' xổ thẳng xuống đầu, lúc đó, với hàng tỉ khối nước trút lên đầu, sinh mệnh người dân còn nhỏ hơn cả con kiến.

Và lúc đó, trên các phương tiện thông tin (nhà nước) sẽ đưa những hình ảnh, những lời bình “đứt ruột đứt gan” về hoàn cảnh tội nghiệp của dân miền Trung trong thiên tai, rồi lại kêu gọi lòng thương, kêu gọi cứu trợ.

Những món hàng cứu trợ từ nhiều nơi, nhiều nguồn được rót về, chuyện tiêu cực của mấy ông/bà cán bộ trong chia quà cứu trợ lại tái diễn... Lúc này, theo kinh nghiệm của nhiều năm trước, không có ông thủy điện nào lên tiếng đền bù thiệt hại.

Kết cục, người dân nghèo khổ vẫn thiệt thòi nhiều nhất, phần lợi vẫn thuộc về một nhóm nhỏ có quyền lực, tiền bạc mà người ta vẫn gọi là ‘tư bản đỏ’ - một hiện tình rất “hiện thực khách quan” trên đất nước cộng sản xã hội chủ nghĩa này.


Đánh đập, ngược đãi công nhân phổ biến ở khu kỹ nghệ Đồng Nai





 

BIÊN HÒA 11-7 - “Một thực trạng đáng buồn đang xảy ra ở nhiều khu công nghệ, trong các doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Đồng Nai, đó là nhiều công nhân bị chủ doanh nghiệp ngược đãi, dùng 'chiêu trò' để đuổi việc, thậm chí đánh đập không thương tiếc.”


 


blank

Công nhân bị người quản lý đánh bầm giập, thâm tím người. (Hình: do LĐLĐ tỉnh Đồng Nai cung cấp cho báo Lao Động)

 

 

Báo Lao Động ngày Thứ Tư 11 tháng 7, 2012 nêu tình trạng như vậy mà nhà cầm quyền địa phương không có biện pháp nào bảo vệ giới công nhân thấp cổ bé miệng.

Bản tin này kể ra một số trường hợp tiêu biểu như công nhân “bị bắt đứng nắng tập thể, bị bắt ngồi một chỗ, có công nhân thì bị công ty bắt lấy 1 cái ghế tháo ra rồi lại bắt lắp vào cả trăm lần. Rồi có cả công nhân bị quản lý đánh tơi tả, nhưng rồi không đủ bằng chứng nên không làm gì được...” theo lời ông Lê Lưu Luyến, chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra LĐLĐ tỉnh Đồng Nai.

Một trường hợp được kể ra trong bản tin này nói một nữ công nhân tên bà Sáu bị “quản lý dùng ghế gỗ đánh đến khi có người can ngăn mới dừng lại”.

Hậu quả, “bà Sáu phải vào BV Đa khoa Đồng Nai để cấp cứu trong tình trạng gãy nát đầu dưới 2 xương cẳng tay trái, tổn thương thần kinh trụ giữa tại cổ tay, u đa sợi thần kinh, sau đó phải chuyển lên bệnh viện Chợ Rẫy Sài Gòn vì quá nặng. Kết quả giám định pháp y, bà Sáu bị mất khả năng cử động sấp ngửa cẳng tay trái, các ngón tay bị co rút mất chức năng vận động, tỉ lệ thương tật toàn bộ là 37%.”

Không thấy mở điều tra và truy tố tên quản lý ác độc đó mà tờ Lao Động chỉ nói “vụ việc đang được cơ quan chức năng giải quyết”.

Bà Sáu đã mất khả năng làm việc và phải ở nhà, “cuộc sống vô cùng khó khăn”.

Tờ báo còn thuật lời bà Nguyễn Thị Thu Nguyệt, giám đốc Trung Tâm Tư Vấn Pháp Luật CĐ - LĐLĐ tỉnh Đồng Nai - đổ lỗi “do nhiều công nhân thiếu hiểu biết pháp luật nên bị nhiều công ty chèn ép. Nhiều trường hợp công nhân bị đánh đập bầm giập mặt mày, thâm tím hết người, nhưng không đủ bằng chứng do công nhân không dám tố cáo hoặc không dám đứng ra làm chứng nên nhiều công nhân đành chịu thiệt. Có công nhân đòi kiện thì bị công ty thuê giang hồ đe dọa, dằn mặt khiến nhiều người sợ hãi đành phải im lặng”.

Bà này nói ra một sự thật: “Hỗ trợ kiến thức (pháp lý) cho công nhân cũng không nhằm nhò gì nếu các cơ quan chức năng không vào cuộc để bảo vệ quyền lợi của công nhân lao động.”

Hàng trăm cuộc đình công của giới công nhân tại Việt Nam xảy ra mỗi năm chỉ vì sự bóc lột và cư xử bất nhân của đám chủ nhân và quản lý các hãng xưởng tại Việt Nam.

 



BVN-TH

(theo NV)

 

Truyền Hình RFA


Bản tin tối 11-7-2012

Bản tin sáng 12-7-2012

Cuộc sống quanh ta

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5481)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6666)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9375)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12729)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6606)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh