DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,868,981

Xã Hội VN: Gái mại dâm ở Đồ Sơn

17 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 10852)
Xã Hội VN: Gái mại dâm ở Đồ Sơn
Gái mại dâm ở Đồ Sơn




26_1



"Gái mại dâm được quản lý chuyên nghiệp, có cả sổ chấm công, kê bảng lương..."

Để giữ thương hiệu, từ khâu quản lý phục vụ của các nhà "đầu tư" (chủ chứa), tới các "chim bói cá" (gái mại dâm) đều được các nhà chứa "tập huấn", nâng tầm "chuyên nghiệp hóa" chặt chẽ, tinh vi tới khó lường...

"Khoán"... theo ngày!

Nếu đem "dịch vụ tươi mát" ở các phố biển ra để mà so sánh như Sầm Sơn, Cửa Lò, Hải Thịnh, Quất Lâm... thì Đồ Sơn đứng tốp đầu, thuộc hàng siêu cao thủ, lừng danh với 2 chữ C (casino và cave). Nói về gái gọi ở đây, từ khách du lịch đến dân chơi "đá gà đá vịt" đều phải gật gù mà thừa nhận rằng: Nhan sắc, hình thể đẹp cộng với lòng "yêu nghề” đã tạo cho các em có một sức hút ghê gớm với khách làng chơi. Các em được gọi theo tên thời thượng là gái mại dâm... "công nghệ số".

Chẳng ai lạ C, từ lâu Đồ Sơn đã nổi tiếng với 3 "khu đèn đỏ" lúc nào cũng có tới cả vài trăm gái gọi trẻ đẹp, giá rẻ sẵn sàng phục vụ. Không ít người đã quả quyết, mại dâm ở Đồ Sơn công khai tới mức trở thành một "ngành công nghiệp", từ khâu quản lý tới phục vụ đã nâng lên tầm "chuyên nghiệp hóa". Tư duy các nhà "đầu tư" (chủ chứa) cho rằng, dịch vụ tốt tươi này buộc phải tồn tại ở địa danh này - "không thể khác được"- H. gã chủ chứa có máu mặt ở khu 2 quả quyết.

Sau hồi "chém gió", bất ngờ H. đặt câu hỏi: "Nếu không có "cái ấy", ông, khách du lịch... còn ai nữa muốn đến Đồ Sơn chỉ để tắm "ao biển" đục ngầu hay không? " rồi gã cười nham nhở.

Chân đã từng bước tới và mắt đã mười mươi nhìn rõ, ở Đồ Sơn, dường như nạn mại dâm không còn che giấu... Chả vậy ngồi ở quán nước vỉa hè, nghe mấy gái gọi miệng oang oang kể đủ ngón "tiểu xảo" quanh chuyện giường chiếu, son phấn,... Trao đổi về "công việc" ấy, các em thường dùng ngôn từ như là một nghề nghiệp bình thường đã được xã hội thừa nhận từ lâu. Kiểu như "đi làm", "xong khoán chưa"...

Tôi tới một nhà nghỉ ở khu 2, hơn chục gái gọi đứng sát nhau lố nhố, ăn mặc kiểu "có cũng như không", nhưng nom toàn là "các chị hết đát" mặt trát phấn son xanh đỏ như... "chim bói cá" ở các thành phố dạt về tìm "tép riu", đắt rẻ đi tuốt tuột. Tôi đưa tiền trả xe ôm sau khi "bo" thêm 50 ngàn, định bụng tìm một chỗ bình yên sát biển, nhưng dưới ánh đèn mờ đỏ quạch, có cả chục cô đang đứng "mời hàng" để khách chọn lựa.

Dù đã ngồi ở góc tối khuất, một cô vẫn nhìn thấy tôi. Tiến về phía tôi, miệng nói như mê sảng "mở hàng em cái", nói xong em tung mông ngồi thỏm vào lòng, tranh thủ tình tứ "mắt chơm chớp" đầy quyến rũ làm "hớp hồn" khách. Sau màn tiếp thị "khủng bố" không làm "xiêu lòng" vị khách là tôi, em lanh lợi chuyển "chiêu" tình cảm.

Em bảo tên Hiền, mới 19 tuổi nhưng đã có thâm niên "2 năm trong nghề", quê tận Phú Thọ. "Trước em đi làm ở Hà Nội, khu Cầu Diễn, nhưng ở đấy làm ăn khó khăn quá nên dạt về đây. Ở đây mỗi lần đi khách được ít tiền, nhưng mùa du lịch đông khách lắm nên cũng kiếm được kha khá. Cuộc đời cứ trôi dạt ra đến tận bãi biển thế này, người ta gọi bọn em là "ghẹ” kể cũng đúng” - cô ả thỏ thẻ.

Trong vô số câu chuyện “mỏ đỏ” kể về nghề, ngoài tính chất chuyên nghiệp của công việc đang làm, thì các chủ chứa ở đây quản lý khá chặt chẽ và tinh vi. Theo đó, tất cả các gái mại dâm ở đây được chủ chứa "giao khoán" 20 khách /ngày với mức ăn chia là "cưa đôi", nếu vượt "năng suất" thì số tiền đi khách, em sẽ được hưởng trọn.

Xưa chỉ nghe thấy từ "khoán" dành cho người lao động, nay các chủ chứa ra cả "mức khoán" cho gái mại dâm, điều mà không ai có thể tưởng tượng được. Kể tới đây, em kéo tuột tôi đứng dậy bảo, "anh vào giúp em đủ khoán..."!

Có cả "bảng lương"!

Anh Quang - chủ một nhà nghỉ tại khu 3 cho biết, gái mại dâm ở đây được thu gom và quản lý rất chuyên nghiệp, có cả sổ chấm công, kê bảng lương cho nhân viên đàng hoàng. Các em muốn sống ở "miền đất hứa" này phải trẻ, đẹp, chiều khách và đặc biệt phải rất... yêu nghề.

Theo anh Quang thì ở đây có khoảng 1/3 gái mại dâm được thuyên chuyển, mua bán từ nơi khác về, 1/3 là các cô gái tự tìm đến làm việc. Phần còn lại được gọi là của quý, tức là con nhà lành.

Mỗi nhà hàng lớn thường có nhiều vệ tinh đi săn lùng con gái ở cổng các xí nghiệp, cơ quan nhiều lao động nữ. Trong vai những tay công tử đẹp mã, giàu sang, bọn này lân la tại các tiệm may, quán gội đầu, chụp ảnh gần đó rồi làm quen, rủ đi chơi, hát karaoke. Khi con mồi đã cắn câu, bọn chúng bắt đầu đưa họ đi chơi Đồ Sơn ăn chơi, hát hò thỏa sức rồi giữa chừng kiếm cớ ra ngoài. Mấy tiếng sau, chủ quán vào cùng một số tay anh chị đòi tiền với con số khoảng vài triệu đồng. Thế là mỗi cô bị đẩy vào một phòng và bị dọa nạt uy hiếp... Loại hàng theo kiểu này các chủ nhà nghỉ có thể khai thác khắp nơi với đội ngũ "cộng tác viên" hùng hậu.

"Thủ tục" để trở thành một "nhà đầu tư" ở "khu công nghiệp không khói" này vô cùng đơn giản", đa số các em đến Đồ Sơn đều tự nguyện, không bị ai ép buộc, vì vậy chẳng mấy em hận đời, hận tình hay bị bán mua mà đơn giản chỉ coi đây là một cách dễ kiếm tiền.

Công an thị xã Đồ Sơn cho biết, qua một số lần bắt quả tang các nhà nghỉ hoạt động mại dâm đều thu được những cuốn sổ ghi chép của chủ chứa. Tên người bán dâm được viết tắt, kẻ ô, chấm công theo ký hiệu cho mỗi lần đi khách.

Theo anh Quang giải thích rằng, ký hiệu "n" là tàu nhanh, "c" là chậm (qua đêm), sau mỗi ký hiệu đó là tên viết tắt của các nhà hàng mà gái mại dâm trú ngụ. Ghi sổ chấm công cũng là một thủ đoạn để khống chế gái mại dâm. Các cô không được lấy tiền đi khách ngay vì chủ sẽ chấm công và cuối tháng mới được trả tiền.

Mỗi lần đi khách, một cô được 100- 150 ngàn đồng, còn lại là "nhà đầu tư" hưởng. Người nào khi có việc như ốm đau, về quê mới được trả ít một. Làm như vậy, không ai dám vứt bỏ công lao của mình mà bỏ trốn.

Các nhà hàng ở đây, có nhiều nơi không có phòng riêng kín đáo vì theo chủ chứa thì làm như vậy sẽ "vướng mắt" công an. Có nhà xây hầm dưới đất để cất giấu tiếp viên. Gái mại dâm được trang bị một chiếc vòng đeo cổ mặt nhựa điều khiển từ xa, khi vòng phát sáng một nhịp là đã hết giờ, ba nhịp là "có động".

Để giữ gìn "thương hiệu", sau khi "hoàn thành nhiệm vụ", các em bao giờ cũng chào khách rất lễ phép và lặng lẽ đi ra không một lời đòi hỏi dù không được cho thêm tiền. Các cơ sở lưu trú tư nhân hầu như đều có nhân viên và thực hiện việc luân chuyển, trao đổi một cách nhuần nhuyễn. Không tranh giành, không chặt chém, lừa gạt...

Quả như người ta nói "không đi không biết Đồ Sơn" và Đồ Sơn mà tôi biết trong bài viết này là sự buông lỏng quản lý của các nhà chức trách địa phương, hay là không biết để tệ nạn mại dâm ở đây công khai tới mức trở thành một "ngành công nghiệp"!.

Sài Gòn: “Chợ” ma túy trong bến xe


26-content

Dọc tường rào phía sau dãy nhà chờ dành cho taxi và khách đón thân nhân của Bến xe Miền Đông là nơi thường xuyên diễn ra các giao dịch mua bán “hàng trắng”, nơi đây dày đặc kim tiêm của con nghiện.

Sau nhiều ngày đeo bám, chúng tôi phát hiện có nhiều nhóm đối tượng hoạt động buôn bán, phân phối ma túy ngay bờ rào trước cổng siêu thị Bình An (nằm trong Bến xe Miền Đông, quận Bình Thạnh - TPSG). Mỗi nhóm khoảng 4 - 5 người, đặc điểm chung đều sở hữu những khuôn mặt bặm trợn, trên người đầy hình xăm kỳ dị và ánh mắt lờ đờ của người nghiện ma túy.

 

Như chốn không người

 

Chiều 14/7, trong vai khách chờ đi xe liên tỉnh, chúng tôi đứng sát một thanh niên mặc quần đùi màu đỏ, mình trần lộ hình xăm, liên tục trao đổi với những người đứng bên ngoài đường Đinh Bộ Lĩnh qua hàng rào sắt. Mỗi khi có người dúi tiền vào, anh ta thoắt đi đâu đó rồi trở ra nhét một tép giấy lên khe hàng rào sắt để “khách hàng” lấy đi. 

Cách đó không xa, một thanh niên thản nhiên ngồi bệt xuống bãi cỏ, ẩn sau đuôi chiếc taxi rồi rút kim tiêm ra ngồi chích, “phê” xong, anh ta ném dụng cụ còn dính máu xuống gốc cây rồi bỏ đi. Nhân viên điều hành bãi xe và tài xế taxi dường như đã quá quen thuộc với cảnh tượng đó nên không tỏ ra bất ngờ.

 

Tấp vào một chậu cây kiểng, chúng tôi tình cờ nghe được mẩu chuyện của 2 con nghiện. Một người khoảng 25 tuổi, cao 1,7 m, nước da ngăm đen, khuôn mặt hốc hác, bực bội: “Nó tưởng tao mới về đây nên làm khó, trước đây 3, 4 năm làm gì có mặt nó. Trước tao hay đi ở các cây cầu vượt nhưng giờ công an lùng ghê quá nên mới về đây làm ăn”. Người kia đáp lại: “Về đây thì dễ dàng hơn, bến xe đông người qua lại, khó bị phát hiện”.

 

Câu chuyện bị gián đoạn khi xuất hiện một thanh niên cao gầy, mặc quần soóc, áo ca rô, bịt khẩu trang, trên tay cầm một tờ báo đang đi tới. Biết trước đây là bạn hàng nên một người nhanh chóng tiếp cận, chỉ sau vài giây trao đổi, người thanh niên kia móc tiền đưa rồi ngồi ở nhà đậu taxi chờ.

 

Sau khi nhận tiền, một trong hai con nghiện lập tức đi nhanh vào một con hẻm trên đường Đinh Bộ Lĩnh đối diện cổng bến xe, vài phút sau quay lại cùng thanh niên kia đi vào một góc khuất phía sau những chiếc xe khách đậu gần đó để giao hàng.

 

Mạng lưới có tổ chức

Các đối tượng buôn bán ma túy ở đây dường như đã quen mặt nhau nên việc giao dịch diễn ra rất nhanh, không hề có chuyện kỳ kèo giá cả. Địa điểm lý tưởng được chọn để giao dịch là khu vực nhà đậu xe taxi, sát hàng rào nơi có hàng cây lớn, khá kín đáo.

Sáng 15/7, một người đàn ông khoảng 40 tuổi, ăn mặc lịch sự đang ngồi hút thuốc tại khu vực này. Vài phút sau, phía ngoài hàng rào xuất hiện 3 thanh niên, đầu tóc nhuộm vàng đỏ, đến ra hiệu. Lập tức, người đàn ông đứng dậy, hai bên cùng đi tới một gốc cây rậm rạp, nằm khuất tầm nhìn phía sau chỗ đậu của taxi.

Dường như là khách quen nên việc giao dịch diễn ra chớp nhoáng, nhóm thanh niên đứng ngoài đưa tiền và nhận hàng, sau đó kéo nhau vào con hẻm bên kia đường Đinh Bộ Lĩnh, còn người đàn ông quay lại chỗ ngồi cũ để chờ khách hàng tiếp theo.

Hoạt động buôn bán ma túy tại đây diễn ra nhộn nhịp nhất là khoảng từ 7 giờ đến 10 giờ hằng ngày, đây là thời điểm bến xe tập trung rất đông người. Từ 10 giờ trở đi, đội quân này tản mác đi nhiều nơi để nghỉ ngơi. Đến khoảng 14 giờ thì hoạt động trở lại cho tới 21 giờ. Tuy là nhiều nhóm nhưng giữa các đối tượng hình thành một mạng lưới, có liên hệ mật thiết với nhau và luôn cắt cử “lính canh” đi đi lại lại quan sát để phòng sự cố.

Theo sự phân công, mỗi nhóm chỉ một người cầm hàng, các đối tượng còn lại (đa số là con nghiện) có nhiệm vụ lân la qua lại khi có khách thì liên hệ, hẹn địa điểm rồi chạy lại người cầm hàng để lấy giao dịch.

Nhiều đối tượng táo bạo thì làm ăn theo kiểu tiền trao cháo múc, nghĩa là cứ đưa tiền là có thuốc. Tuy nhiên, đa số những người được cắt cử giữ hàng thường rất cảnh giác, ít khi mang theo hàng trên người mà giấu ở một nơi khác, như những gốc cây rậm rạp gần đó, thậm chí là một địa điểm nằm ngoài khu vực bến xe. Để tránh bị phát hiện và dễ dàng bỏ hàng khi gặp sự cố, chúng thường nhét ma túy vào các ống hút màu trắng rất tinh vi.

Tình trạng mua bán, hút chích mua túy trong Bến xe Miền Đông được phơi bày một cách ngang nhiên, trắng trợn ngay trước mặt bàn dân thiên hạ nhưng không hiểu vì sao nó vẫn cứ tồn tại?

Tình trạng mua bán, sử dụng ma túy trong bến xe hiện đang là vấn đề nhức nhối. Thường mỗi tuần có 2-3 vụ bắt giữ người liên quan đến ma túy và thu gom hàng trăm kim tiêm tại đây. Ngoài ra, không ít con nghiện là hành khách cũng bị phát hiện sử dụng ma túy trong các nhà vệ sinh, hàng chục trường hợp bị ngất xỉu vì sốc thuốc, nhân viên của bến xe phải đưa đi cấp cứu. Bảo vệ cũng nhiều lần nhờ các lực lượng công an phường, quận, kể cả Công an TP đến hỗ trợ truy quét.



BVN-TH



Truy
ền Hình RFA


Bản tin tối 16 -7-12

Bản tin sáng 17-7-2012

VN tuần qua





 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 6035)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7229)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9832)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13193)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6957)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh