DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,444,065

Thơ Hồ Chí Bửu

Tuesday, August 7, 201212:00 AM(View: 21532)
Thơ Hồ Chí Bửu
Thơ Hồ Chí Bửu






nguyet_cam_5




TRƯỜNG CŨ



Thầy trở lại tưởng vô cùng xa lạ

Thăm bầy chim tóc sẻ búi chưa đầy

Trên bước nhớ nghe lòng lâng lâng quá

Nầy hàng xoan lả ngọn vẫn còn đây

 

Thầy đứng đó tưởng chừng như mới đó

Của mười năm đếm lá rụng sân trường

Trên bảng gỗ hồn rơi rơi phấn trắng

Một chút gì…và một chút thương thương

 

Thầy bé nhỏ và các em rất nhỏ

Xa thật nhiều những bài học công dân

Thầy đã thế và các em sẽ thế

Cũng một lần nghe lòng thoáng bâng khuâng

 

Thầy trở lại nhưng buồn hơn lúc trước

Thương thật đầy những viên đá hoa xanh

Thầy trở lại không còn khua nhịp thước

Không còn cười xoa nhẹ mái đầu xanh

 

Thầy trở lại, để thấy mình vẫn thế !

Tuổi thời gian phấn bạc chớm trên đầu

Với những đường gân kéo dài sinh kế

Bài giảng đầu đời thầy đã quên đâu …?

 


CHIỀU MƯA

UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

Tặng Minh Dung


Thì cứ giận hờn cho đỏ mặt

Em về mưa bụi rớt trên vai

Ta đã quen rồi cơn độc ẩm

Một mình ngồi ngắm gió mưa bay

 

Quán cóc không em hình như lạnh

Chẳng hề, có rượu ấm lên thôi

Uống thêm ly nữa nghe bằng hữu?

Ta nói mình nghe cũng đã đời

 

Rót tiếp cho mình ly rượu lạt

Có buồn thì cũng chỉ mình thôi

Chắc tại cơn mưa chiều bất chợt

Hồn ta phủ ướt đám mây trôi

 

Ta khốn khổ nên cả đời quanh quẩn

Bên cối xay chữ nghĩa đã rã rời

Không vượt được cái bóng mình bé nhỏ

Không tự mình bức phá cuộc rong chơi

 

Mưa dứt hột, rượu rơi cay mắt

Nhậu một mình thiên hạ thấy kinh

Ta chợt thấy cuộc đời phi lý

Lỡ chết mà chưa – Rượu Một Mình..

 

XƯA LẮM RỒI HUỆ ƠI !


Xa xa lắc – cái thời áo trắng

Có ngã ba ngã bốn trong hồn

Ta trơ trọi nghèo nàn hy vọng

Em mỉm cười – Tay vẫy đi luôn

 

Đời đã dạy ta bằng khinh bạc

Chút mộng mơ sót lại vẫn thừa

Em vào đời sống bằng tiếng hát

Ta vào đời phiêu hốt làm thơ

 

Năm mươi năm, ta cao một chút

Tiếng tăm theo tham vọng đời thường

Cũng muốn sống cho lòng bớt tục

Nhưng nỗi buồn ngôn ngữ vây luôn

 

Khi nguội lạnh nhủ lòng, thôi kệ

Chuyện tình yêu rồi sẽ lãng quên

Cứ xao xuyến như chàng tuổi trẻ

Mộng mơ khi áo tím qua thềm

 

Ta đã đi qua nhiều con dốc

Nỗi hoài nghi còn lại một mình

Bởi chính em đã là cơn lốc

Xoáy trong ta làm cuộc viễn chinh…

 

CHỜ NGƯỜI VỀ TỪ TORONTO

Tặng Sachile

 

Được gì chưa - Sau ba mươi năm xa xứ?

Đã bao mùa đếm tuyết trắng rơi nhanh?

Chắc chỉ có một trái tim nhức nhối

Một nỗi buồn khép kín vây quanh!

 

Người trở lại. Ta nhìn nhau, chắc lạ ?

Khi tâm hồn rơi mãi ở phương xa

Người trở lại. Ta chưa là gỗ đá,

Mà sao lòng quên mất một mùi hoa.

 

Ở phương đó đâu có chùa rêu mái ngói

Đâu có cây đa lả ngọn bên đình

Chỉ có những buiding cao vòi vọi

Đêm độc hành người đếm gót phiêu linh

 

Ba mươi năm, chắc người già hơn tuổi

Những đắng, cay, chua, ngọt cuộc đời

Như dòng thác muôn đời rượt đuổi

Không thể dừng, chỉ một điểm rơi..

 

Ta vẫn sống bằng trái tim bé nhỏ

Nhưng có quê hương - Có góc riêng mình

Có những cái không giá nào mua được

Là khoảng trời yên lặng chẳng đao binh

 

Người nghĩ gì – Ba mươi năm xa xứ?

Đã se lòng thương nhớ quê hương?

Ở đâu đó, có một người không khóc

Lệ đâu còn nên nhớ để mà thương

 

Ta chờ đợi – Người trở về sống lại

Những dấu yêu đánh mất lâu rồi

Hãy gõ cửa – Để rồi được mở

Về làm người – Đơn-giản-vậy-thôi…

 

GẶP NÀNG


Em mang sông núi trên người

Ta mang cung kiếm. Cuộc đời oái ăm

Gặp nhau đêm hội trăng rằm

Cớ sao lại bước vào nhầm tử, sinh?

 

ĐÊM VŨNG TÀU

NGHE THÁI THANH HÁT


Lạ gì tiếng hát khói sương

Lời ca như giết đoạn trường trong ta

Ngước nhìn biển rộng bao la

Con thuyền vô trạo một ta một mình

 

PHƯƠNG XA


Trèo lên trên đỉnh sầu đông

Thấy bầy chim nhỏ đang đồng dao ca

Hỡi người lạ ở phương xa

Còn tìm đâu nữa bóng tà tịch xưa ?

 

HỜ HỮNG


Nửa tối trở về nực nồng hơi rượu

Vợ ta nước mắt môi cắn môi

Nằm quay vô vách ta không nói

Rờ rún mà ngâm mẹ kiếp đời

 

THƠ TÌNH


Bài thơ ta viết từ lâu lắm

Muốn đọc cho nàng nghe thất kinh

Nghĩ ra nàng đã sang nhà khác

Thôi để riêng ta giữ một mình

 

XUẤT


Nửa đêm nằm mộng không ngờ

Sáng ra tắm rửa đề thơ tặng nàng

Cho hay suối ngọc vô vàn

Cửa thiền chặn lại cửa nàng mở ra

 

TRỞ LẠI


Ta quăng bình bát xuống sông

Bình trôi nước ngược lên dòng thượng lưu

Định về cởi áo đi tu

Gặp em đang tắm – còn tu nỗi gì ?

 

BUỘC LÒNG


Chiếc nhẫn sau cùng đem bán nốt

Dù rằng di tích của tình xưa

Con ta khát sữa nằm nhăn nhó

Dù tiếc dù thương cũng chẳng chừa !

 

NGHI NGỜ


Tụi bạn bảo ta khi nằm ngủ

Hào quang chiếu sáng ở trên đầu

Thời nầy đâu có ai thành phật ?

Chắc là lửa cháy suốt đêm thâu

 

VỀ THÔI


Ni cô tưới kiểng trước chùa

Thấy ta người hỏi vào chùa thăm ai ?

Thưa rằng đến viếng Như Lai

Gặp nàng tưới kiểng ta quay đầu về !

 

MỘNG


Đêm qua nằm ngủ mà mơ

Thấy tiên hiện đến trao thơ mời chầu

Trả lời rằng chẳng được đâu

Trần gian ta nợ nửa cầu gió trăng …

hồchíbửu.


Mời nghe nhạc:


Gọi anh mùa Xuân. Thơ Trần Mộng Tú. Nhạc: Anh Bằng. Diễm Liên hát


 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, January 19, 202110:19 AM(View: 52)
Cũng đành lỗi hẹn với mùa xuân. Lỗi hẹn với bao điều đã hứa. Khi trở về mùa xuân không còn nữa. Trên nhánh mai gầy đã trổ lộc xanh.. Cũng đành lỗi hẹn với người thân. Ngày Ba mươi Tết hương thơm nồng góc phố.
Monday, January 18, 20217:56 AM(View: 76)
chiều Cali trời buồn như tôi. mây phương nam bâng khuâng ngừng trôi. hoàng hôn em về ngang phố núi. làm nhá nhem đời hoa vừa rơi. đường quanh co không một bóng người. đèn thắp lên, đốm như ma trơi. tôi chân dung thô sơ như tượng.
Sunday, January 17, 20217:57 AM(View: 59)
vỡ tung hoài niệm cũ. có điều gì bất ngờ. hoa cỏ lau nghiêng ngã. theo sau mặt nạ cười. fuck . fuck . fuck . khoái khẩu. cờ bay theo gió cờ bay. trời tháng giêng. đầy um ruồi muỗi châu chấu đá voi. những trái mít đái buồn tay chưa hái. (VCL)
Saturday, January 16, 20217:48 AM(View: 103)
Lâu rồi tình đã thiên di. hồn tôi băng đảo li bì ngủ trưa. ngoài kia trời chuyển sang mưa. giọt sầu tôi rụng giữa mùa đông miên. em về cười nói huyên thuyên. mong manh áo mỏng nghiêng nghiêng mưa ngàn. em quên ướt át hai hàng. thịt da ẩn hiện qua làn xiêm y. chìm dần trong giấc mê si
Friday, January 15, 20219:22 AM(View: 68)
Cuộn chiều bóng đổ về đêm. Mà bên đấy chẳng chịu têm nắng vào. Gió thì vòi vọi trên cao. Mây thì lững lững trôi vào phía tây. Gió mùa chả ngả về đây. Mà se se lạnh mà gầy nhớ thương. Tơ trời ai thả mà vương.