DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,704,987

Thơ Thành Tôn (cựu hs TCV)

05 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 18231)
Thơ Thành Tôn (cựu hs TCV)
Thơ Thành Tôn



tton_0
nhà thơ Thành Tôn




MIỀN CƯ NGỤ


hoc_tro_1_0


1.

bước chân đuổi theo cùng ngày tháng

con đường vòng không dẫn đến đâu

muốn soi mặt mình gương đã rạn

tôi trở về tôi như vực sâu

tôi thỏa thuận xác thân miền cư ngụ

nhận sống đời như chuyện đã đành

cha mẹ anh em cùng ngôn ngữ

trao đổi nhau như dĩ nhiên

2.

kể từ đó đứng ngồi cho phải phép

vô lẽ nằm khi thiên hạ đi

cũng có lúc tưởng mình lộn kiếp

nhìn tay chân mặt mũi nghĩ hơi kỳ

đặt câu hỏi cho từng người đã gặp

nhưng lạ thay , bị từ chối cảm thông

nên trở về tôi thằng lạ mặt

trở về tôi cùng một chiếc gông

làm kẻ lưu vong trên thân xác

có đứng đi đâu ý định riêng

phải sống là đầu hàng cái chết

sao tranh dành nhau một miếng ăn

3.

bây giờ tôi như kẻ tử thương

nén cái nhìn tật nguyền lên thân thể

tay có cụt tôi ôm em bằng môi

chân có què tôi đi bằng hai vế

đến trăm tuổi đời, tôi ngã xuống

sống đã khôn thì thác phải thiêng

thôi gỉa từ anh em nó về đất

tôi rời tôi như một chiếc tên




KẺ ĐÀO NG
Ũ
 

thieu_nu_1_0


Buổi sáng soi gương và đội mũ
Lòng đã hồ nghi khuôn mặt quen
Dấu vết riêng nào trên nhân dạng
Đã hằng hằng không tuổi tên
 
Chân bước ra đường luôn chạm mặt
Những bàng hoàng trên nhan diện ai
Sống nửa đời người chưa dám chắc
Chân dung ta trung thực bao phần
 
Nên nhiều lúc tâm thần chấn động
Một kẻ nào ẩn dạng, âm mưu
Hắn tà giáo hay giòng chính thống
Mặt đầm đầm đường nét hư vô
 
Những dội đập ngày đêm bấn loạn
Trán phẳng phiu dậy sóng muộn phiền
Thân chống bộ xương ròn hữu hạn
Hồn mang ảo giác kẻ tham thiền
 
Ngực sống đã mơ hồ nhịp đập
Tim trong tay kẻ lạ âm thầm
Cõi nào phân chia miền tranh chấp
Thân vô cùng ràn rụa mối thương tâm
 
Ta bắt gặp ngoài ta hình bóng
Những đường quen nét thuộc nghi ngờ
Kẻ đào ngũ lầm lì, ngập ngọng
Nhàn nhạt trong cơ thể hồ đồ
 
Kẻ đào ngũ, chính ta trong hắn
Ngực cơ hồ đập nhịp ai xa
 
 
NIỀM RIÊNG



hoc_tro_4
 
Ngắm ta dị tướng kỳ hình
Ngay thân thất lạc cong mình bơ vơ
Trăm năm xê dịch hằng giờ
Tình thâm nhòa nhạt từng giờ lá bay
Ngoài tầm mắt thịt, vòng tay
Sáng ra phiến trán đã đầy dấu nhăn
Gương soi mặt nọ thường hằng
Ta trong ý kẻ đôi đằng loanh quanh
Máu nào trăm sợi phân ranh
Bóng chao tượng động hồn nhanh xác rù
Cuộc ta, một cõi biên khu
Thác thiêng ảo giác sống ngu đời đời
Khoanh tay chịu tiếng ngậm lời
Phàm thân linh thể đất trời hư không


KẺ LÃNG TỬ
hoc_tro_7
Quán trưa ghế một ta ngồi
Ly bia cũng nhạt cảnh đời tiêu sơ
Vào ra quen mặt nghi ngờ
Vòng quay đã lặp đĩa mờ âm thanh
Buồn buồn thổi khói lên nhanh
Mờ hơi ẩm quán lạnh tanh hồn nời
Ngoài trời vồi vội mưa rơi
Phố quen nhàn nhạt cảnh đời bay bay
Co ro hồn tỉnh chân say
Thân ta ướt át quên ngày nồng cơn
Nhớ em trăm sợi chờn vờn
Nhạc hâm nóng máu dập dờn da gai 
Bia lưng. Ghế nóng. Mưa mài
Quanh ta cảnh tượng nhạt phai tình người
Ngồi đây trông thật thảnh thơi
Tủy xương dậm dật trăm lời nôn nao

Cảnh ta, kẻ lạ trông vào
Dài đuôi mắt liếc đủ xao dòng tình


Thành Tôn


Trên Ngọn Tình Sầu. Thơ Du Tử Lê. Nhạc: Từ Công Phụng.Tiếng hát: Tuấn Ngọc

Bản Tình Ca Cho Tam Kỳ


 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Năm 20186:33 CH(Xem: 35)
hồi nhỏ ăn diện lùi xùi. chuyên chơi bộ cánh quần đùi may-dô. rất tiện trèo vách chui rào. (LH)
18 Tháng Năm 20188:51 SA(Xem: 59)
bán cầu. một nửa mặt em. nửa kia tôi đến. lạ miền thu dung. những con sông chẩy kỳ cùng. (HXS)
16 Tháng Năm 20186:18 CH(Xem: 78)
Biển chiều nay chập chùng muôn sóng gọi. Thổi qua hồn nghe thoảng tựa chiêm bao
14 Tháng Năm 20183:17 CH(Xem: 88)
Ờ thì chắc gì như năm trước. Gió thốc ngoài hiên thổi tạt buồn. Tay trắng-trắng tay anh trơn trợt. Tuột dốc tình níu chẳng chịu buông.
12 Tháng Năm 20188:23 SA(Xem: 258)
Phải đâu mẹ của riêng anh. Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi. Mẹ tuy không đẻ không nuôi. Mà em ơn mẹ suốt đời