DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,707,443

Xã Hội VN: Những đường dây buôn gái - Tin RFA

06 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 7463)
Xã Hội VN: Những đường dây buôn gái - Tin RFA

Những đường dây buôn gái


“Qua đây không làm gái thì làm tiểu thư à? Mày không tiếp khách, tao kêu bọn ma cô hiếp, chích thuốc nghiện cho thân tàn ma dại. Không thì tao vất vào rừng cho bọn xã hội đen...”. Nếu không được tận mắt, tận tai nghe tâm sự đầy nước mắt tủi nhục của các cô gái bị vùi dập ở xứ người, sẽ rất khó tin chuyện này lại có thật!



Nghiêm Thị Thư tức tưởi kể về những ngày tủi nhục của mình - Ảnh: QUỐC VIỆT
Nghiêm Thị Thư tức tưởi kể về những ngày tủi nhục của mình - Ảnh: QUỐC VIỆT



Bẫy tình

Những ngày lang thang ở các chợ người Trung Quốc và cố gắng tiếp cận các cô gái bị đày đọa tình dục, chúng tôi đã phát hiện rất nhiều con đường dẫn đến địa ngục trần gian. Đằng sau cuộc gạt tình, những vụ bán người vẻ đơn giản như “vì thiếu tiền chơi game” là những đường dây buôn người thật sự với nhiều thủ đoạn thâm độc, tàn bạo.

Cô thôn nữ Nghiêm Thị Thư ở huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc bị lừa bán qua Trung Quốc lúc chưa tròn 18 tuổi thật ra chỉ là một trong nhiều nạn nhân của đường dây buôn người này. Đến khi phải cắn răng chịu khách vùi dập, Thư vẫn còn nghĩ thằng “người yêu” kẹt tiền chơi bời nên liều bán cô. Mãi sau gặp thêm các cô gái khác cũng đồng cảnh ngộ bị đường dây này lừa bán, Thư mới hiểu sự thật đen tối của “người yêu” là một kẻ chuyên buôn người.

Giữa năm 2010, Thư lang thang trên mạng Internet thì quen Tú Anh (tên thật là Nguyễn Anh Tú, sinh năm 1988, ở thành phố Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc). Thiếu nữ ở ruộng đồng nhanh chóng choáng ngợp với anh chàng đẹp trai có dáng dấp như diễn viên Hàn. Trong khi gã buôn người lần hồi đưa cô vào tròng thì Thư lại mê mẩn mối tình sét đánh. Thư và Tú Anh đã tổ chức một đám cưới rình rang trên mạng. Dù chỉ cưới ảo nhưng cô cũng phải miệt mài đêm ngày cày game suốt sáu tháng để có tiền sắm váy áo, nhẫn kỷ niệm ngày cưới.

Trước tết 2011, Tú Anh rủ Thư đi chơi cùng các bạn mình. Đó là Cao Thị Hồng Lương và Phùng Thanh Tuấn mà về sau Thư mới biết là đồng bọn từng lừa bán các cô gái khác. Ả Lương, biệt danh là Linh Lương hay Linh Béo, rủ cả nhóm lên biên giới Lạng Sơn buôn quần áo. Tối đặt chân tới vùng biên, Linh Béo trả tiền cho một phụ nữ địa phương dẫn đường tắt qua đất Trung Quốc, sau đó thuê xe thẳng lên thành phố Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Chặng đường buôn người đầu tiên trót lọt, đến đây chúng nhập bọn với “mẹ” Ngọc ở Nam Ninh. Đó là mụ tú bà 50 tuổi, tên thật Nguyễn Thị Biên, quê Bắc Giang, từng chăn dắt Linh Béo làm gái bán dâm ở Nam Ninh, rồi bày đường đi nước bước cho Linh Béo lại lừa bán các cô gái khác.

Ứa nước mắt tủi thân, Thư tâm sự: “Bỡ ngỡ tới Nam Ninh, em thấy bụng mình như lửa đốt. Mấy ngày xa gia đình rồi, trong khi bà Ngọc và Linh Béo lúc nói chờ lấy quần áo, khi lại bảo đợi xin việc. Còn Tú Anh cứ lầm lì không nói gì”. Tuy nhiên, lúc này Thư vẫn chưa biết mình đã rơi vào tay bọn buôn người. Ở nhà bà Ngọc vài ngày, chúng lại đón xe đưa Thư đến một thị trấn đông đúc có tên là Lình Coóng. Sa chân đến đây, thôn nữ này mới biết mình đã bị bán cho bà Bạch cũng là người Việt. Đợi đêm xuống, cô leo tường bỏ trốn. Chính Tú Anh và Linh Béo bắt Thư lại. Chúng đè nghiến Thư xuống sàn nhà làm lưng cô bật máu vì rách da. Vừa tát cô, chúng vừa hăm dọa: “Mày bỏ trốn nữa, bọn tao rạch nát mặt cho đi ăn xin”.

Thư càng khóc, chúng càng đánh chửi: “Người Hoa kỵ tiếng khóc xui xẻo”. Sau đó, cả bọn lặng lẽ về khi đã ngã giá bán được Thư cho bà Bạch. Qua hai ngày bỏ đói, nhốt cô trong phòng kín, bà ta mở cửa kêu Thư ra đi làm. Cô ngơ ngác hỏi làm gì. “Làm gái chứ làm gì. Tao mua mày 100 triệu đồng để nuôi không mày à?”. Bà Bạch lộ rõ mặt tú bà hung ác khi vừa đánh vừa dọa cho bọn ma cô hiếp dâm, chích Thư thuốc nghiện nếu cô không chịu nghe lời. Về sau, cô mới cay đắng biết thân xác mình thật sự chỉ được bà Bạch mua giá rẻ mạt 10.000 tệ (tiền nhân dân tệ Trung Quốc, bằng khoảng 30 triệu đồng tiền Việt). Mụ tú bà hét khống để bóc lột cô gái ngây thơ phải kiếm tiền cho mình!


blank
Con sông biên giới Bắc Luân, nơi nhiều cô gái bị lừa bán sang Trung Quốc - Ảnh: QUỐC VIỆT



10 ngày, ba phận người

Khi phải cùng các cô gái khác cam chịu thân phận cay đắng ở địa ngục xứ người, Thư mới ngậm ngùi biết chỉ sau cô ít hôm, bọn Tú Anh, Linh Béo lại lừa bán trót lọt thêm hai cô gái nữa vào ổ quỷ này.

Ở tuổi 21 nhưng Vũ Thùy Ly, quê Bỉm Sơn, Thanh Hóa, hằn sâu nét mệt mỏi, u uất khi tâm sự với chúng tôi: “Năm 18 tuổi, em đang học cao đẳng giao thông vận tải ở Hà Nội thì bạn gái ở Vĩnh Phúc rủ về quê chơi. Con đường tủi nhục của em bắt đầu từ đây...”. Ly ngậm ngùi kể nhà mình rất nghèo. Cha làm công nhân, mẹ quanh quẩn với ruộng, hay cãi cọ nhau. Ly rất buồn, đặt nặng tình cảm vào bạn bè. Năm 2010, về quê bạn ở Vĩnh Phúc, cô lại quen với Tú Anh, Tuấn, Linh Béo qua những lần “buôn chuyện” trên mạng. Gặp nhau vài buổi, chúng đã bỏ tiền bao Ly và cả cô bạn lên chợ biên giới Trung Quốc chơi. Hai cô thôn nữ lúc này mới 18 tuổi, không mảy may nghi ngờ lòng dạ nhẫn tâm của bọn buôn người. Chiều mùa đông ngày 23-12-2010, cả nhóm đặt chân đến Đồng Đăng. Linh Béo mua cho Ly và cô bạn đôi giày để đi bộ đường rừng qua biên giới.

Đi bộ khoảng hơn một giờ ra được đường lớn, Linh Béo vẫy taxi. Nhưng chỉ ngồi xe một đoạn, cả nhóm lại xuống, gọi xe ôm len lỏi đường rừng vì có kiểm soát công an cơ động Trung Quốc phía trước. Sau đó, cả nhóm lại lên taxi đi thẳng tới thành phố Nam Ninh và cũng vào nhà “mẹ” Ngọc mà bọn Linh Béo đã dẫn Thư vào. Thấy hai cô gái ngây thơ, tươi trẻ, Ngọc ngọt nhạt: “Mấy đứa cứ ở chơi với cô hôm nay, rồi mai ra chợ lấy hộ cô ít quần áo”. Sáng sau, “chồng” bà Ngọc là một gã đứng tuổi người Trung Quốc đi mua vé xe để cả nhóm đi tiếp. Ngồi xe chạy suốt đến Lình Coóng, Ly và bạn rất đói nhưng vẫn chưa nghi ngờ mình bị bán vì vẫn có nhóm “bạn tốt” Linh Béo đi chung.

Khi đến nhà bà Bạch trời đã khuya. Cả nhóm mệt mỏi lăn ra ngủ. Sáng hôm sau, Ly và bạn thấy “mẹ” Ngọc cùng nhóm Linh Béo mất tăm. Đôi bạn ngơ ngác hỏi thì bà Bạch lạnh lùng: “Chúng cầm tiền về hết rồi”. Hai cô bắt đầu hoảng sợ khi thấy Thư (bị bán sang trước 10 ngày) xanh xao đang ngồi ủ rũ trang điểm, chuẩn bị làm việc gì đó. Ly ngơ ngác xin bà Bạch: “Các bạn về rồi, vậy bọn cháu về luôn nhé”. “Về cái mả tiên sư nhà chúng mày. Bị bán rồi mà không biết à”- bà Bạch cười nhạt. Ly và bạn bật khóc tức tưởi: “Bán chúng cháu làm gì ạ?”. “Làm gái cho người ta chơi chứ làm gì” - bà Bạch hét to. Ly rấm rứt: “Vậy bán bao nhiêu để bố mẹ cháu chuộc được không ạ?”. Bà Bạch xấn xổ tới hai cô gái đang run rẩy: “Chuộc cái mả tiên sư nhà bọn mày. Mỗi đứa tao mua 100 triệu ấy. Chuộc nổi không?”.

Hai cô gái tái mét, chết lặng. Ngay sau đó tú bà này gọi điện thoại cho bà Vân nào đó để tiếp tục bán Ly, còn cô bạn thì giữ lại. Nhìn hai người bạn mới vừa đau khổ sa chân, Thư cũng ứa nước mắt. Chỉ mười ngày, bọn Tú Anh đã bán cả ba người vào địa ngục trần gian!

Chợ chuyên bán... thịt ế ở Hà Nội


Chợ chỉ họp từ 12 giờ – 15 giờ trong ngày, thời điểm mà các khu chợ khác đều đóng cửa nghỉ trưa. Chị Hoa - người bán thịt lợn cho hay, toàn bộ thịt ở đây đều là thịt ế được tập kết từ các chợ trong nội thành.



Thịt được bày bán tại cổng chợ Vồ (Hà Đông)
Thịt được bày bán tại cổng chợ Vồ (Hà Đông)


Các loại thịt ôi thiu, thịt bẩn bày bán tràn lan từ thành phố tới thôn quê...

Thịt được bày bán ngay vỉa hè, dưới lòng đường trong tình trạng ôi thiu, ngả màu... nhưng người bán vẫn thản nhiên bán, còn người mua hàng nhắm mắt bỏ qua, phần vì nghèo, phần vì hám lợi…

Vô tư mua bán

12 giờ trưa, khi cái nắng của Hà Nội đã trở nên gay gắt hơn thì tại khu vực bán thực phẩm của chợ Vồ (số 8 Quang Trung, Hà Đông) vẫn tấp nập kẻ mua, người bán. Chỉ bước đến đầu chợ, mùi hôi nồng từ các mẹt thịt đã xộc lên khiến không khí càng trở nên ngột ngạt. Trong vai người mua hàng, chúng tôi không ngớt nhận được những lời mời chào: “Mua thịt gà đi em, chị bán rẻ cho”. Vừa nói, người bán hàng vừa giơ tảng thịt gà đã se khô, ngả màu tím tái lên mời chào...

Vài năm trở lại đây, chợ Vồ được biết đến là chợ đầu mối thịt ôi thiu giá rẻ của Hà Nội, với các mặt hàng từ thịt lợn, thịt gà đến thịt bò, tôm, cá… Chợ chỉ họp từ 12 giờ – 15 giờ trong ngày, thời điểm mà các khu chợ khác đều đóng cửa nghỉ trưa. Chị Hoa - người bán thịt lợn cho hay, toàn bộ thịt ở đây đều là thịt ế được tập kết từ các chợ trong nội thành. Trước đây, thịt được bán ngay ở vỉa hè đường Nguyễn Trãi, bày la liệt trên những tấm xi măng hay bao tải dứa đen ngòm và cáu bẩn. Tuy nhiên, thời gian gần đây, khi bị công an dẹp mạnh, người bán chuyển vào chợ Vồ. Người bán hàng chỉ bày trên bao tải dứa một con gà hay dăm ba miếng thịt lợn đã ôi...

Giá thực phẩm ở chợ Vồ rẻ bằng một nửa so với giá thông thường. Thịt lợn có 40.000 - 50.000 đồng/kg, rẻ hơn mức giá thông thường là 80.000 - 100.000/kg. Tương tự, thịt gà có giá 40.000 – 50.000 đồng/kg, thịt bò có giá 90.000 – 100.000 đồng/kg. Theo quan sát của phóng viên, hầu hết người đi chợ này đều mua với số lượng lớn. Thay vì xách túi nylon, nhiều người mang cả bao tải to hay làn mây cỡ lớn, chất tới cả chục cân thịt.

Một chủ hộ kinh doanh tại chợ này cho hay, hầu hết khách hàng của anh mua hàng về phục vụ cho các quán cơm bình dân, bún chả, thậm chí là những hàng cơm văn phòng. Anh này khuyên chúng tôi: “Làm cơm văn phòng mà mua thịt ngon thì lãi lời được bao nhiêu. Em cứ tẩm ướp lên là thơm ngon hết. Nếu lấy số lượng lớn, anh chở hàng đến tận nhà mà không tính phí”.

Thịt bẩn “tấn công” bữa cơm dân nghèo

Chợ thịt ôi dưới chân cầu Thăng Long (giáp ranh 2 xã Xuân Đỉnh và Đông Ngạc, Từ Liêm, Hà Nội) cũng khá nổi tiếng và chủ yếu bán lẻ cho người tiêu dùng. Gọi là chợ nhưng ở những khu vực này không có quầy hàng, thịt được bày la liệt trên bao tải dứa, kẻ đứng, người ngồi nhốn nháo.

Theo anh Nguyễn Văn Sơn (lái buôn thịt ở Mê Linh), sau khi bán thịt lợn tại chợ Nam Trung Yên, nếu quá 12 giờ mà không hết thì anh sẽ mang về đây để bán. Nhưng thường tháng nào anh cũng phải ngồi ở chân cầu này đến 20 ngày vì còn quá nhiều thịt ế. Trước đây, những người ngồi chợ này phải vừa bán vừa chạy, nhưng từ ngày có bà bán hàng nước chè bên đường sang thu tiền “làm luật” thì chợ không còn phải chạy như trước nữa. “Mỗi người ngồi bán thịt ở đây đều phải nộp 5.000 đồng cho một lần ngồi. Nếu không nộp sẽ bị đuổi đi, thậm chí bị chửi bới, đánh...”.

So với chợ Vồ, giá cả ở đây cũng tương đương nhưng chất lượng lại kém hơn nhiều lần. Những miếng thịt lợn chảy nước, màu bạc phếch được dãi ra ngay dưới mặt đất, ruồi, nhặng bâu kín, nhưng người bán hàng chẳng buồn đuổi đi. Trong khi đó, cả người mua và người bán vẫn thản nhiên ngã giá. Có thể dễ dàng nhận thấy, phần đông người mua hàng đều là công nhân của các nhà máy thuộc Khu công nghiệp Bắc Thăng Long.

Dựng chiếc xe đạp vào lề đường, chị Nhân hớt hải bỏ đôi găng tay len lao động dày cộp để chạy lên vỉa hè chọn thịt. Không khỏi nhăn mặt khi nhấc từng miếng thịt lên ngửi, nhưng cuối cùng chị cũng tặc lưỡi mua 4 lạng với mức giá 10.000 đồng. Cầm túi thịt ngả màu trên tay, chị cười ngượng nghịu: “Hồi trước chưa biết chợ này, có khi cả tuần nhà mình mới dám mua ít thịt về ăn, còn lại chỉ ăn đậu với lạc. Biết là thịt ở đây không được tươi ngon, nhưng lương bọn mình thấp, tiền đâu mà ăn sang!”.

Chị Nhân cho biết, không chỉ riêng mình mà hầu hết công nhân cùng ở xóm trọ đều mua thịt giá rẻ dưới chân cầu. Sau khi mua về, để thịt bớt mùi ôi thiu, họ xát một lớp muối dày để rửa. Chị Nhân bảo, nhiều hôm thịt ôi quá, chị phải rửa thêm bằng giấm và ướp bột ngũ vị hương để rán mới “tẩy” hết được mùi...

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5279)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6490)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9238)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12590)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6476)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh