DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,708,262

19 Ngày Tại An Lộc - Phan Huy

08 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 9271)
19 Ngày Tại An Lộc - Phan Huy

19 Ngày Tại An Lộc


 

 

an_loc




Là đơn vị tổng trừ bị chiến cho Quân Khu III, Liên Đoàn 3 BĐQ đã có mặt tại An Lộc ngay khi mặt trận này bùng nổ. Hiện nay LĐ 3 BĐQ vẫn còn cố thủ An Lộc cùng các lực lượng bạn. Với nhiệm vụ chính là giải vây áp lực của địch cho các đơn vị bạn bằng bất cứ giá nào, ba Tiểu đoàn 36, 31 và 52 của LĐ3 BĐQ đã tạo được những chiến công thần thánh, mang lại những kết quả thật bất ngờ cho chiến trường QK III. Qua những sự kiện ấy, chúng ta khẳng định rằng: An Lộc giữ vững được Một phần công trạng là của LĐ3 BĐQ.


Để chứng minh cho câu nói trên, Diều Hâu xin giới thiệu với độc giả bài hồi ký của Đại Úy Dồng Kim Quan, ĐĐT/ĐĐ 4 thuộc Tiểu Đoàn 36 Liên Đoàn 3 BĐQ thuật lại (qua sự ghi chép của phóng viên Diều Hâu) sau khi đã may mắn được tải thương ra khỏi chiến trường An Lộc.


Xuất Quân Ngày N lệnh tăng viện cho Bình Long để giải tỏa áp lực địch được loan ra ngay lúc chúng tôi bao tròn những ly bia sủi bọt. Mấy thằng em la lớn:


- Lại có "độ" rồi đại bàng, mình "ế độ" lâu quá rồi, lần này cáp vô chắc... "hết phản".


Sự hả hê tỏa đầy trên những gương mặt chai lì đang bắt đầu chuyển đỏ. Nỗi lo lắng không nhú lên nổi lúc này, ồn ào lại tiếp tục pha lẫn tiếng lách cách của ly thủy tinh chạm. Giòng tư tưởng vẫn chảy đều, ngụm bia lạnh, những tiếng cười đùa dấy động một vùng không làm tỉnh được sự nghĩ ngợi đang miên mang trong óc tôi.


"Dô" đại bàng, tới đâu thì tới, xui lắm mới huề!


Những ly bia vàng ánh lại giơ cao, tụi nhỏ vẫn vô tư hơn bao giờ hết. Dù sao đi nữa chiến trường vùng III cũng đã quen thuộc với tụi nó. Quá lắm là giống như... vượt biên chứ gì! Bất chợt, tôi giơ cao ly rượu còn quá nửa...


Ờ thì "dô".


an_loc_1



Giấc ngủ tối đó tôi vẫn còn đầy mộng mị. Chạm mặt tử thần 10g00 sáng hôm sau LĐ 3 BĐQ từ Tây Ninh đến An Lộc bằng trực thăng HU1B. 12giờ. Tiểu Đoàn 36 di chuyển đến Quảng Lợi. Ra khỏi phía Đông An Lộc một cây số, tụi tôi chạm địch. Theo tin tình báo lực lượng quân BV là Trung đoàn BB 272. Tiểu Đoàn 36 nhận được lệnh giữ con đường này và án ngữ đường vào An Lộc của Việt cộng.


Mối lo ngại chính bây giờ là dân chúng. Sinh mạng họ không cho phép pháo, phi pháo yểm trợ tối đa. Bọn VC chắc rõ nhược điểm này nên chúng khai thác triệt để. Mắt tôi dại hẳn khi thấy những người dân liều lĩnh chạy ra khỏi vòng chiến bị VC bắn ngã sấp mặt về phía trước. Thiếu tá Tống Viết Lạc, TĐT - TĐ 36 tức tối:


Quân dã man, nó lấy dân làm mộc đỡ đạn mình đây mà.


Gương mặt ông cau lại, chiến đấu bên cạnh ông nhiều, tôi biết ông sắp sửa có quyết định. Mỗi cấp chỉ huy đều có một lối quyết định riêng. Thiếu tá Lạc luôn luôn có quyết định đúng lúc. Ông quay lại người hạ sĩ quan cầm máy:


Gọi "gà cồ" bảo tụi nó gáy đi.


Mặc dù biết trước, tôi vẫn sững người trước quyết định đột ngột này vì hàng ngàn dân đang còn kẹt lại trong đó. Tôi ấp úng:


Thưa Thiếu tá...


Giọng Thiếu tá Lạc lại vang lên thật bình thản:



Gọi pháo binh nhưng dặn chỉ bắn khói thôi.


Tôi chợt hiểu, biết địch rất sợ pháo, ông cho pháo binh bắn đạn khói, lợi dụng cơ hội địch trốn pháo, dân sẽ thoát ra. Đã có tiếng Départ rít lên nghe rõ mồn một. 4 giờ đồng hồ sau, chiến trường nghiêng ngữa rõ rệt. Dân chúng tại Quảng Lợi đã dược di tản ra gần hết, chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ ở giai đoạn đầu: Giữ vững Quảng Lợi. Án ngữ đường vào An Lộc của VC là giai đoạn sau của TĐ 36 trong những ngày kế tiếp 7, 8, 9, 10 tháng 4. Quảng Lợi Vẫn nguyên vẹn mặc dù 24/24 giờ đều đụng địch. Hình như tử thần lảng vảng đâu đây?vT 54 xuất hiện.


Ngày 11-N, sau 5 ngày thất bại, VC nhất quyết nhổ cái gai TĐ 36 bằng chiến thuật biển người đánh vào ba mặt: Bắc, Đông và Tây. Áp lực rất nặng, phòng tuyến hai bên chỉ cách nhau 30 thước. Đợt tấn công đầu, chúng lao vào như những con thú điên được chích thêm thuốc kích thích. Những ổ Đại liên, Trung liên ở tuyến đầu làm việc rất đắc lực làm chúng không tiến được. Thiếu tá TĐT lầu bầu: Đánh nhau với lũ điên này bực cả mình, chắc chúng nó điếc hết cả rồi đâu có sợ súng?


Áp lực địch trước mặt vẫn còn nặng, tôi đưa ý kiến với Thiếu tá TĐT xin đều chỉnh cho pháo binh bắn yểm trợ. Đây là một mạo hiểm rợn nhất của tôi trong gần mười tuổi lính. Cách nhau 30 thước, chệch một ly ông cụ là... cõng rắn cắn gà nhà. Tim tôi bóp lại khi nghĩ đến điều đó. Thiếu tá Lạc ưng thuận sau một phút nghĩ ngợi. Tôi mím chặt môi, nâng máy điện lên điều chỉnh... Ầm... Ầm... Xác địch hất tung lên ngang tầm mắt, tôi ngồi bệt xuống đất, những giọt mồ hôi hai bên trán nhỏ xuống thoải mái. Tiếng Thiếu tá Lạc loáng thoáng:


Đẹp lắm...!


Giữa lúc đó, hơn 10 chiếc T54 từ phía Đông chạy lại, 50 thước, 40 rồi 30... tiếng hỏa tiển M.72 ở tuyến đầu nổ dội. Một cuộn khói cụm bốc lên cao làm hiện ra hình ảnh chiếc tăng T54 lật ngữa trên mặt đất. Đoàn T54 quay đầu bỏ chạy không bắn phá. Chính nhờ điểm này chúng tôi mới biết được rằng Bộ Binh và Thiết Kỵ của quân BV không được phối hợp với nhau. Nếu có chỉ là sự lừa gạt, bởi vì sau này đều tra một tù binh bị bắt sống trên một chiếc tăng T54 lạc giữa ranh giới BĐQ và SĐ 5, nó đã khai:


Tôi được tin An Lộc đã giải phóng. T 54 vào chỉ để yểm trợ mà thôi.


Cũng nhờ sự không phối hợp chặt chẽ này của quân BV, ngày 10-4 phòng tuyến TĐ 36 nới rộng thêm gần được 200 thước. Gãy cánh. Ngày N&14 ĐĐ được lệnh TĐT tiến chiếm lại căn nhà sát phòng tuyến. Toán xung kích 4 người lọt vào nhà sau khi hạ 9 VC trong nhà và chung quanh. Hai người của toán xung kích bị thương khi đánh cận chiến trong nhà. Thiếu úy Nam - ĐĐP dẫn người lên tiếp ứng, một quả lựu đạn tung từ nóc nhà xuống, có tiếng hét của Thiếu úy Nam, người hạ sĩ quan truyền tin giữ máy chết tại chỗ. Nóng lòng bốc lên đến đầu tôi. Tôi điều động lực lượng trừ bị của Đại đội ra cứu Thiếu úy Nam. Đạn đạo của địch hai bên bắn như mưa bấc, chúng tôi bò sát đến căn nhà... một trái lựu đạn nữa nổ tung, tôi nghiến răng bóp cò, hai xác VC đổ vật xuống. Tôi cảm thấy đau nhói ở chân phải, tiếng lũ em lép nhẹp:


Đại bàng! Đại bàng bị rồi.


Tôi ráng gượng:


-Rẽ quá mà tuị bay...


Nỗi lo sợ lại ào đến, mấy thằng em không ai dẫn dắt không biết ra sao?... Ngày 25- được tản thương, trực thăng đáp ở phía Nam An Lộc một cây số, vùng đất của lực lượng Dù. Tử thần dường như còn cố với theo tôi một lần nữa, vừa bốc lên, 2 viên AK xuyên qua vào lưng máy bay nghe ê răng nhưng... may quá! Chúng tôi đang chờ nhảy vào An Lộc bất cứ lúc nào để tiếp tục chiến đấu cạnh đồng đội, đón nhận những ngày sống với tử thần không suy nghĩ.


PHAN HUY

Mời nghe nhạc:

Con Đường Cái Quan. Phạm Duy


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Năm 20187:31 SA(Xem: 27)
Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách của người bạn cùng đơn vị trước 75 để kiếm sống qua ngày. Sách lèo tèo vài ba cuốn. Thuốc lá thì vài bao. Vốn liếng đều do cô bạn nhỏ cùng quê tốt bụng giúp đỡ. Nhiều bữa không bán buôn được gì tôi chạy ra đầu đường uống nước máy trừ cơm. Ban đêm rúc vào một góc nào đó ngủ bụi. Vậy mà cũng lây lất ngày này qua tháng nọ như một phép lạ. Một hôm, anh bạn trẻ Đỗ Thất Kinh từ trên Bản Thuột về Sài Gòn tìm kế sinh nhai, may mắn tìm được một chân giao bơ đậu phọng cho khách hàng. Đang đói, tôi bám theo liền. Chật vật vậy mà hai anh em cũng sống qua ngày. Có điều ban đêm tôi phải tìm chỗ ngủ vì bạn tôi cũng ở lậu; rầy đây mai đó nhưng khá hơn tôi là bạn ngủ dưới một mái nhà.
21 Tháng Năm 20182:23 CH(Xem: 196)
Một Đại Hội 21 của các cựu SVSQ Trường VBQGVN vừa được tổ chức vào những ngày 11, 12 và 13 tháng 5/2018 tại thành phố San Jose, miền Bắc Cali, đã thành công tốt đẹp. Xin được chúc mừng và ngợi ca ban tổ chức đã bỏ nhiều công sức để có được một Đại Hội với nhiều hình thức truyền thống Võ Bị đáng được tự hào. Đại Hội cũng đã bầu ra một vị Tân Tổng Hội Trưởng, tốt nghiệp Khóa 24, có đầy đủ khả năng để chu toàn trách nhiệm.Tuy nhiên bên cạnh sự thành công và niềm tự hào đó, dường như vẫn phảng phất điều gì làm người ta cảm thấy ít nhiều tiếc nuối, xót xa. Bởi chỉ hơn một tháng sau, vào các ngày 23-24 và 25 tháng 6 tới đây, cũng sẽ có một Đại Hội 21 nữa được tổ chức tại Westminster, miền Nam Cali, và cũng để bầu một Tân Tổng Hội Trưởng. Điều khó hiểu là cả hai Đại Hội cùng mang tên Đại Hội 21 này đều nhân danh Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
18 Tháng Năm 20186:49 CH(Xem: 301)
Luân Hoán với tôi (VTrD), đồng hương, cùng những ngày trong quân trường Bộ Binh Thủ Đức khi khóa tôi được gởi sang học quân sự giai đoạn I ở Trường BB Thủ Đức cùng với khóa 24. Lúc đó Khối Chiến Tranh Chính Trị thành lập Ban Biên Tập liên khóa 23 & 24 Sinh Viên Sĩ Quan cho nguyệt san Thủ Đức nên được gặp nhau. Tháng 5-1967, chúng tôi chia tay, Luân Hoán tiếp tục ở quân trường vào giai đoạn II, sau đó phục vụ đơn vị tác chiến ở Sư Đoàn 2 BB. Gần hai năm sau, tôi nhận được tin buồn của Phan Nhự Thức, Luân Hoán mất một bàn chân rồi!... Chiến trường ở Quảng Ngãi lúc đó rất khốc liệt, không còn gì ngoài lời an ủi “thôi đành, để còn sống với vợ con”. Trong cuộc hành quân vì đạp phải quả mình “ba râu” chôn sát dòng sông, mất đi bàn chân trái tại Thi Phổ ngày 11/2/ 1969.
16 Tháng Năm 20185:46 CH(Xem: 124)
Tôi gặp Trần Hữu Hội lần đầu là trong một buổi tối thật buồn: một bạn văn của chúng tôi, nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh vừa nằm xuống và đêm đó anh em Quán Văn đang tổ chức một buổi tưởng niệm đọc thơ văn để sáng hôm đưa tiễn anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Khi tôi và Elena thắp nhang trước linh cửu và bước ra cửa thì thấy một người đàn ông gầy gò, chống nạng đứng hút thuốc, khép nép sát bức tường. Tôi nhìn anh mỉm cười, hỏi anh là bạn hay là người thân của anh CTNM. Anh đáp “bạn, mà như em!”. Giọng anh thật khẽ khàng, không biết có phải còn e dè với người lạ hay không muốn kinh động cái không gian nhuốm màu tiếc thương của người vừa rời cõi tạm. Nói xong anh rít một hơi thuốc thật sảng khoái và tôi nhìn anh, cười lần nữa, và lúc này tôi mới thấy người đàn này có khuôn mặt phúc hậu và nụ cười thật hiền. Và tự nhiên trong tôi phát sinh một thiện cảm đặc biệt.
11 Tháng Năm 20186:15 CH(Xem: 212)
Nhà thơ Trần Vàng Sao tên thật Nguyễn Đính, sinh năm 1941, quê quán làng Đông Xuyên, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế. Cả cuộc đời ông gắn liền với phường Vỹ Dạ, thành phố Huế. Năm 1962, ông đậu tú tài ở Huế và dạy học ở Truồi. Năm 1965 ông thoát ly lên rừng cho đến năm 1970 ông bị thương, được đưa ra miền Bắc chữa bệnh và an dưỡng. Theo lời kể lại của nhà thơ Thái Ngọc San - người cũng thoát ly ra Bắc và đã gặp nhà thơ Trần Vàng Sao, thì đây là quãng thời gian khổ ải nhất của nhà thơ vì gặp nhiều đố kỵ ghen ghét từ những người cùng chiến tuyến với ông. Tháng 5 năm 1975, ông trở về Huế được phân công làm liên lạc viên tức đưa thư, rồi công tác ở ban Văn Hóa Thông Tin xã và nghỉ hưu năm 1984. Theo Nguyễn Miên Thảo, người viết lời tựa cho tập thơ thì vào thời điểm này, bài thơ "Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình" của ông được đăng trên Sông Hương, số kỷ niệm 5 năm ngày tạp chí ra đời. Bài thơ lập tức gặp phản ứng dữ dội của một số chức sắc địa phương