DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,710,613

Xã Hội VN: Nữ bán dâm tuổi 16 'đi khách' hơn 30 lần mỗi ngày - Tin RFA

10 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 7993)
Xã Hội VN: Nữ bán dâm tuổi 16 'đi khách' hơn 30 lần mỗi ngày - Tin RFA
Nữ bán dâm tuổi 16 'đi khách' hơn 30 lần mỗi ngày


"Em xuống đây được 8 ngày, trung bình mỗi ngày "đi" khoảng 10 đến 20 khách. Có hôm ít người làm em "đi" đến 30 khách" - Thảo "còi" khẳng định.


Vào khu "tình ái"

Trong rất nhiều câu chuyện chúng tôi được tai nghe, mắt thấy về vô số những hoàn cảnh khiến các cô gái bán dâm dạt về "thiên đường sung sướng ở Quất Lâm" (huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định) để hành nghề "mua vui" cho khách làng chơi.

Có vô vàn lý do đưa đẩy các cô gái từ những vùng thôn quê vốn chân chất nhưng vì nhiều lý do khác nhau như hoàn cảnh gia đình này nọ, hay ham chơi trượt dài trở thành "gái đú"... Để rồi họ đã chấp nhận sự thật dấn thân vào cái nghề gái bán dâm luôn bị xã hội lên án, khinh bỉ phản đối này.

Nhưng có lẽ câu chuyện ngắn về một cô gái có biệt danh là Thảo “còi” trần tình, tiết lộ ra sẽ khiến nhiều người phải chua xót, giật mình. Bởi cô gái mới ở cái tuổi 16 quê ở Sơn La này về Quất Lâm “định cư” trong quãng thời gian hơn một tuần lễ mà có "thành tích" "bán cái tự có" quả là kinh ngạc. 

“Em đến đây mới có 8 ngày thôi, ngày nhiều nhất là hơn 30 lần “đi khách” – Thảo “còi” rành rọt “khoe” như vậy khi chúng tôi hỏi: “Về đây lâu chưa, mỗi ngày “đi” khách mấy lần?”.


blank
Một gái bán dâm chờ khách ngoài bãi biển Quất Lâm.



Phía ngoài dọc trên bãi biển, những vị khách nam “ham của lạ” vẫn nườm nượp thế gót chân nhau ra vào ki-ốt số 13… Chẳng khó để nhận ra, họ đến đây không ngoài mục đích tìm kiếm sự "khoái lạc" "vui vẻ" một chút với những cô gái làm tiền. Và với những đề nghị thỏa mãn sinh lý của cánh mày râu đặt chân đến đây, bà chủ ki-ốt luôn sẵn sàng điều “hàng” đến để “chiều” lòng khách đến.

Sau vài ba cuộc điện thoại điều "hàng" của bà chủ ki-ốt trong khu “tình ái” này để “mượn” các cô gái “bán hoa” từ những ki-ốt khác về, thì chỉ vài phút sau 2 ả ăn mặc mát mẻ, đầu trần cưỡi trên chiếc xe tay ga xịn táp vào quán.

Họ không ngần ngại đưa ra những ánh mắt gợi tình lả lơi hướng về những vị khách đang ngồi nhâm nhi nước trà chờ đến lượt phía ngoài.

Chúng tôi ra vẻ là những người ham thích “của lạ” khó tính để đề nghị bà chủ “điều” cho một em nhìn dung nhan ưa nhìn và kèm theo yêu cầu dặn dò: “Kiếm cho em nhỏ nhắn, dễ coi chút bà chủ nhé”. 

Không để chờ lâu, bà chủ nhấc điện thoại gọi loạn xạ hết chỗ này đến chỗ khác để đưa "hàng" về theo đề nghị. Cuối cùng "con mồi" cũng xuất hiện, một cô gái nhìn mọi "góc cạnh" trên cơ thể, khuôn mặt khá "nai" cũng đến.

“Đi khách” hơn 30 lần/ngày

Ngồi tỉ tê với câu chuyện với cuộc sống của những người miền biển, rồi lái sang hoạt động tại thiên đường sung sướng ở Quất Lâm với cô gái có biệt danh Thảo "còi" vô cùng cởi mở. Bởi theo cô gái này, hầu hết chị em đến Quất Lâm đều không ngoài mục đích kiến tiền bằng cái "vốn tự có". Còn cánh đàn ông thì không“ăn gái” cũng chẳng thể tắm biển vì ở đây nước biển đục ngầu tắm làm sao được?. 

Trở lại câu chuyện về nhân vật Thảo "còi" mà bà chủ ki-ốt số 13... đưa đến, cô có khuôn mặt non nớt nhưng cũng ít nhiều thể hiện được dáng đứng ẻo lả, trang phục khêu gợi khó cưỡng. Với thân hình nhỏ nhắn, khuôn mặt ưa nhìn và quyến rũ hơn cả đó là chiếc áo hai dây bó sát người, quần sooc bò khá gợi cảm hiện diện trước mặt chúng tôi. Ít phút sau, hai chúng tôi cùng nhau vào căn phòng phía sau ki-ốt số 13...

Trong câu chuyện với cô gái xưng tên Thảo “còi” quê ở Sơn La này, cô xuống Quất Lâm được 8 ngày. Nhưng điều đáng kinh ngạc là cô tiết lộ mình sinh năm 1996. Hỏi về lý do vì sao xuống đây làm cái nghề này thì Thảo "còi" không ngần ngại trả lời: "Vì chán bố mẹ cứ ép đi học nên nghỉ rồi xin nhà đi làm thêm".

"Nói chính xác là em sinh ngày 29 tháng 12 năm 1995. Thiếu một ngày nữa là em sang năm 96 rồi (1996) nên lấy sinh năm 96 cho nó trẻ" - Thảo "còi" cho biết.

Tiếp câu chuyện với Thảo "còi", dường như cô hãnh diện và tự hào là người trẻ nhất ở đây đi làm cái nghề này. "Ở đây em là người trẻ nhất đấy. Còn mấy chị cũng chỉ hơn em một vài tuổi thôi, đa phần toàn người trẻ tuổi cả. Thật đấy..." - Thảo "còi" cho biết thêm.

Chúng tôi tỏ vẻ chưa rõ hỏi lại về việc: "Một ngày đi khách bao nhiêu lần" thì Thảo "còi" nhẩm tính, chắc như đinh đóng cột: "Em xuống đây được 8 ngày mà, trung bình mỗi ngày "đi" khoảng 10 đến 20 khách. Có hôm ít người làm em ham quá "đi" được khoảng hơn 30 khách". 

"Sao nhiều thế cơ á? Cả "tàu nhanh"... Có đi đêm không?" - chúng tôi hỏi lại. "Ơ, ngày "làm" từ 10h sáng đến hết đêm liên tục chẳng đến trăm lần là không chắc. Đấy là chưa kể là "đi" đêm với khách nữa" - cô khẳng định.

Hết câu chuyện trên giời dưới biển về cái nghề "mua vui" cho khách làng chơi, Thảo "còi" giục: "Thôi anh đi đi sắp hết giờ rồi. Một ca có 30 phút thôi đấy, không nhanh người ta gọi ra bây giờ".

Vội nhìn xuống máy ghi âm đang chạy chỉ ở phút 27 rồi, nên chúng tôi ra giọng mặc cả: "Bảo nhiêu phút rồi, đi thêm ca nữa với anh nha?". "Thôi anh "đi" nhanh lên em hẹn khách quen rồi. Thích thì gọi lại sau cho em đi" - Thảo "còi" mách nước.

Đúng như Thảo "còi" cảnh báo, vừa dứt lời, phía ngoài cửa tiếng bà chủ nó vọng vào: "Hết giờ rồi nhá".

Tôi chợt nghĩ, cánh đến ông đến đây mà không "vui" một tí với các em cũng uổng phí sao mình lại không nhỉ? Nhưng hết giờ mất rồi và cũng chưa kịp đến "Z" với em nên đành "hoãn" sự sung sướng đó lại và cùng lưu số điện thoại của nhau đành hẹn khác kèm theo lời nhắn: "Em mở máy để anh điện thoại còn đi nhé". "Ok" - em trả lời cụt ngủn rồi vội vã tút tát lại nhan sắc bước ra ngoài và tiếp tục công việc của mình...

Còn hỏi Thảo "còi" về việc thôi không làm cái nghề này nữa, cô tâm sự: "Em làm ít hôm nữa kiếm ít vốn rồi về quê mở hàng buôn bán, chứ học tiếp chắc đầu óc cũng thể không nhồi nhét được đâu!".




Bí mật công nghệ làm nhang tẩm chất độc



Đốt những nén nhang thơm song người tiêu dùng sẽ không khỏi giật mình khi biết, hầu hết các loại hương nhang được bày bán trên thị trường hiện nay, đều được tẩm các loại hóa chất để khi đốt tạo tàn hương cong, đẹp.


Đến làng Cao Thôn, xã Bảo Khê, Thành phố Hưng Yên, tỉnh Hưng Yên, không ít người sẽ phải giật mình vì công nghệ làm hương siêu nhanh và siêu cong ở đây. Hiện xã Bảo Khê có hơn 80% gia đình sản xuất hương với 2 phương pháp thủ công và làm bằng máy.


blank
Bụi mù mịt tại khu sản xuất



Theo các hộ gia đình, hương ở đây có rất nhiều loại, khách hàng yêu cầu loại nào sẽ có loại đó.

Trong vai một khách hàng đi hỏi mua hương, chúng tôi ghé vào nhà anh N., một cơ sở sản xuất hương lớn trong làng. Trên một diện tích rộng khoảng 300 m2, các loại hương được phơi la liệt trên các tấm tre, nứa ở ngoài sân. Đặc biệt, trong khu vực sản xuất hương, luôn nghi ngút bụi mùn cưa, các công nhân ở đây đầu tóc, quần áo đều bị bụi mùn cưa bám dày đặc.

Tại khu vực này, bụi dày đặc đến mức quần áo chúng tôi mặc, chỉ sau khoảng 10 phút đã chuyển qua thành màu vàng. Tóc tai, mặt mũi vàng đen lẫn lộn.Theo anh N., cơ sở của anh hàng ngày sản xuất hàng trăm bó hay xuất đi các tỉnh như Hà Nội, Hà Tây, Hải Phòng, Nam Định, Thái Bình,…

Khi được hỏi các nguyên liệu để chế biến hương nhang, anh N. cho biết, hiện nay do trầm rất hiếm nên người trong thôn đều lấy các thảo mộc là các loại thuốc bắc. Tuy nhiên, khi được hỏi về các thảo mộc này thì người dân đều cho rằng là bí quyết riêng, không thể tiết lộ.


blank
Hương chuẩn bị được nhúng hóa chất



“Công thức pha chế là phải có mùn cưa, tăm hương, còn thuốc thang, thảo mộc là do từng nhà trộn vào, chứ không nhà nào giống nhà nào” - anh N. tiết lộ.

Cũng theo anh N., để hương đậu tàn đẹp và cong được sau khi đốt thì phải tẩm ướt một loại hóa chất. Nhưng cụ thể là loại hóa chất gì thì chính anh N. cũng không biết.

Hóa chất nhuộm hương 

“Chắc chắn là phải tẩm ướp hóa chất. Còn tự nó đậu thì không thể đậu được, mà phải làm cho nó đậu. Tôi cũng không biết là chất gì, chỉ biết là khi ngâm với chất này chỉ cần đốt không, tăm tre cũng tự quăn lại. Khi cho thịt hương vào thì sẽ có độ quăn rất đẹp. Khách hàng thích đốt hương đậu tàn vì tưởng là lộc nhưng ngược lại, đó chỉ là cách để để bán được hàng” - anh N. cho biết.

Cũng theo anh N., mua loại hóa chất này rất dễ, giá không đắt, chỉ chưa đến 30.000 đồng là có một can 5 lít, có thể nhúng hàng trăm bó tăm hương.


blank
Hóa chất nhuộm hương



Tiếp tục tìm hiểu quy trình sản xuất hương, chúng tôi đến cơ sở sản xuất hương N.Q của ông H. Do nghe nói được anh N. giới thiệu, nên ông H. khá cởi mở tiết lộ về quy trình này.

Theo ông H., tăm hương sau khi mua về sẽ được nhuộm và ngâm với một hóa chất đặc biệt. Ngay cả ông và người làm cũng không biết là hóa chất gì. Trước đây muốn làm hương đậu tàn (tức là hương sau khi đốt cháy xong, tàn hương có vòng uốn cong) cần có nắng từ sáng đến chiều. Nếu đang phơi mà trời đổ mưa thì coi như phải làm lại từ đầu. Còn bây giờ, việc làm hương cũng đỡ vất vả hơn chỉ cần ngâm vào hóa chất này, còn ngâm bao lâu và như thế nào tùy vào mỗi nhà.

Loại hóa chất mà ông H. cho tẩm hương được là một chất lỏng, có màu đỏ đục, như màu nhớt, mùi khét và hắc, rất khó chịu. Theo ông, chỉ cần nhúng và ngâm tăm hương vào một loại hóa chất tầm 3 – 5 phút rồi nhấc ra, sau đó đem cuộn thịt hương (mùn cưa) rồi đem phơi khô tầm nửa ngày, là có thể đóng gói xuất hàng đi các tỉnh.

Cũng theo ông H., cả thôn ông sản xuất hương nhang nhiều năm nay, nhưng chưa có cơ quan chức năng nào xuống kiểm tra về tính độc hại, hay ảnh hưởng tới sức khỏe của người dân và công nhân như thế nào.

Việc sản xuất hương dùng hóa chất đã diễn ra gần chục năm nay, nhưng theo nhiều người dân, việc làm hương này là do thị trường chứ không phải do người làm muốn là được.

Theo ông H., tại thôn hiện nay không chỉ sản xuất tăm hương có tẩm hóa chất, mà nhiều hộ gia đình còn đặt mua tăm hương tại xã Quảng Phú Cầu, huyện Ứng Hòa, Hà Nội.

3 phút là hương cong, đẹp

Để tìm hiểu thêm về loại hóa chất sản xuất hương, chúng tôi đã đến xã Quảng Phú Cầu, huyện Ứng Hòa, Hà Nội. Đây cũng là vùng chuyên sản xuất tăm hương cung cấp cho nhiều cơ sở sản xuất. Điều đáng nói tăm hương ở đây 100% là tẩm hóa chất để hương có thể đậu tàn đẹp.

Xã có trên 90% hộ gia đình sản xuất tăm hương. Tùy theo yêu cầu của khách hàng mà sẽ nhuộm tẩm thêm hóa chất khác nhau.Hương ngâm hóa chất để làm cho tàn cong Tại cơ sở sản xuất tăm hương của gia đình ông Thoán, đây là một cơ sở sản xuất lớn vì mỗi ngày sản xuất khoảng 100 bó hương. Cũng theo ông, lượng tiêu thụ tăm hương hàng ngày khá lớn, có nhiều ngày thiếu tăm, gia đình ông phải sang mua thêm từ các hộ khác.

Cũng theo ông Thoán, loại hóa chất được dùng để ngâm và tẩm vào tăm hương, chính là Acid Photphoric (H3PO4), tuỳ theo yêu cầu của khách mà gia đình ông sẽ tẩm lượng axit với nồng độ khác nhau.

“Muốn hương cong đẹp thì trộn 1 lít axit H3PO4 vào 10 - 12 lít nước lã. Sau đó khuấy đều và sau khi nhúng, thì ủ 3- 5 phút rồi rút ra phơi, rồi đem đến người làm hương để cho thịt hương vào” - ông Thoán tiết lộ.

Theo ông Thoán, việc sử dụng này rất độc hại cho sức khỏe, nhưng thị trường bắt buộc nên người dân phải làm. Cụ thể, theo ông, các hóa chất này ảnh hưởng đến đường hô hấp và nếu chân tay lở loét ra thì chưa biết đến chừng nào khỏi.

Ông Tàm, một người dân sống tại xã Quảng Phú Cầu cũng cho biết: “Tác hại của thuốc làm cong tàn là đánh lừa người tiêu dùng, còn tàn là ảo ảnh chứ không phải là dùng hương cong là được nhiều lộc. Tôi ngửi mùi hương này thấy nhức đầu và chóng mặt, còn lúc đốt thành hương có độc hại hay không thì chưa ai biết được”.

BVN-TH

theo báo trong nước

Tin RFA

Bản tin sáng 8-9-12

Thế giới trong tuần 7-8-12

VN tuần qua 7-9-12


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5285)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6500)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9245)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12596)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6488)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh