DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,820,398

Xã Hội VN: Chạy trốn khỏi nhà thổ TQ - Tin RFA

10 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 8537)
Xã Hội VN: Chạy trốn khỏi nhà thổ TQ - Tin RFA

Chạy trốn khỏi nhà thổ TQ


Cô gái lao ra đường. Đêm đông lạnh buốt, trên người cô chỉ có mỗi chiếc quần ngắn và áo hai dây mỏng dính mà chủ chứa luôn bắt cô phải mặc. Suốt nhiều ngày, cô nung nấu ý nghĩ trong đầu phải chạy trốn, ở lại cũng chết, mà ra đường có chết thì vẫn đỡ hơn phải bỏ xác trong nhà thổ.



Trở về trong vòng tay người thân - Ảnh: CTV
Trở về trong vòng tay người thân - Ảnh: CTV
blank

Thao vẫn bị ám ảnh bởi những lần bỏ trốn và bị bắt lại - Ảnh: Q.Việt



Thà chết ngoài đường

Một cơ hội đã đến với Nguyễn Thị Thao, cô gái quê ở xã Đoàn Kết, huyện Yên Thủy, tỉnh Hòa Bình, mới 16 tuổi đã bị lừa bán sang nhà thổ ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Một tối mùa đông cuối năm 2011, cảnh sát kiểm tra khu “đèn đỏ”, gọi các chủ chứa lên. A Mai, người Trung Quốc, chồng chủ chứa Xao, lên gặp cảnh sát. Ở nhà chỉ còn bà này và các cô gái.

Thao lóe lên suy nghĩ đây là cơ hội may mắn của mình. Gã chồng đi vắng. Đám “leng chảy” ma cô cũng tạm lánh mặt cảnh sát, chỉ còn mỗi bà Xao canh chừng các cô gái trong nhà. Thao bàn với Hồng, cô gái cùng tuổi quê ở Hưng Yên: “Tìm cách nhốt bà ta lại thì mình trốn được”. Hồng e ngại lắc đầu, từ biên giới họ đã phải đi xe cao tốc nửa ngày đường mới tới được khu đèn đỏ ở thị trấn Lình Coóng này thì làm sao tìm đường về được? Hơn nữa, tiền ở đâu để đi đường. Thao phải trấn an bạn rằng cô đã giấu được 200 tệ trong áo gối, còn đi đâu cũng được, miễn sao ra khỏi địa bàn của bọn chủ chứa là được rồi. Hồng vẫn hoang mang sợ chủ chứa bắt được. “Chết ngoài đường cũng được. Miễn sao không phải chết trong nhà chứa này là được rồi!”. Thao nói vậy khi kể lại cho chúng tôi nghe khoảnh khắc ấy.

Cuối cùng Hồng cũng đồng ý liều cùng bạn. Hai cô canh lúc bà chủ chứa đang dán mắt vào tivi, lẻn từ phía sau ập đến đè xuống nền nhà. Ả chủ chứa ngày thường rất dữ dằn, nhưng dựa hơi chồng và đám ma cô. Một mình bà ta không thể chống chọi được hai cô gái trẻ tuổi lại đang ngùn ngụt căm hờn. Họ lấy rèm cửa trói chặt chủ chứa, rồi khóa trái cửa nhốt bà ta trong phòng. Tìm được chìa khóa chiếc xe máy mà bà ta hay dùng để chở chính các cô đi tiếp khách, Thao và Hồng lao ra đường. Họ cuống cuồng chạy trốn, quên cả trên người đang chỉ có mỗi quần ngắn và áo hai dây mà chủ chứa luôn bắt phải mặc. Họ chọn con đường hướng về phía biên giới, rồi cứ thế chạy đại tới đâu thì tới.

Thao cầm tay lái đến khoảng 1g sáng, đi được hơn 100km thì phía sau xuất hiện mấy bóng đèn ôtô chiếu thẳng vào xe cô. Đoán chủ chứa cho người đuổi theo bắt lại, Thao nghiến răng phóng xe hết tốc độ. Cô biết điều kinh khủng gì đợi mình nếu bị bắt lại. Tuy nhiên, khả năng cô gái và chiếc xe máy không thể thoát được ba chiếc ôtô do bọn ma cô cầm lái. Chỉ phút chốc chúng đã vọt lên, ép hai cô té vào lề đường. Thao vất xe, định liều mạng chạy vào rừng, nhưng đành đứng lại khi thấy Hồng bị trật chân không thể chạy theo được.

Thao bị A Thâu, một tên ma cô, túm được, đấm tới tấp vào mặt. Hắn giận dữ rít lên: “Mày ngu, mày ngu. Tao đã dặn là không bao giờ được trốn cơ mà. Bây giờ mày muốn chết kiểu nào”. Ở bên cạnh, Hồng còn bị đánh đau hơn. Chúng dùng tuýp sắt quật vào mặt, vào đầu, vào lưng cô gái vì nghĩ Hồng chủ mưu chạy trốn. Bị áp giải về nhà chứa, hai cô lại tiếp tục bị đánh đập tàn nhẫn, rồi bán cho chủ chứa khác. Vì kiếm tiền trên thân xác các cô nên đám chủ chứa rất ác với hành vi bỏ trốn. Họ thường xử theo cách dã man nhất để răn đe các cô gái khác. Cũng chẳng mấy ai quan tâm thân phận cô gái lạc loài, chẳng có ai trình báo hay giấy tờ gì trong người.


Ba lần chạy trốn

Trong các cô gái từng cố gắng chạy trốn khỏi “địa ngục” xứ người mà chúng tôi tiếp cận được, cô thôn nữ Nghiêm Thị Thư quê ở xã Bình Dương, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc đã đọng lại nhiều nỗi niềm chua xót về thân phận con người! Bị lừa bán cho một nhà chứa ở thị trấn Lình Coóng, Trung Quốc năm mới 17 tuổi, Thư đã ba lần tìm cách bỏ trốn và cuối cùng cô đã thành công.

Lần thứ nhất, Thư trèo tường bỏ trốn ngay trong lúc đám buôn bán người đang “giao dịch” giá cả cô ở phòng trong. Chính bọn người phía VN do Tú Anh cầm đầu đã bắt cô lại, đánh đập đến mang thẹo trên người để nhớ đời. Lần thứ hai, Thư đợi khách say ngủ, lẻn xuống cầu thang bộ trốn ra ngoài. Tuy nhiên, cô mới qua chưa biết đường và cũng chưa rành ngôn ngữ nên đi lạc về ngay khu “đèn đỏ”. Lần thứ ba vào một ngày cuối năm 2011, cô và một người bạn dân tộc Tày tên Hỉnh bị điều đi phục vụ ở nhà riêng. Ba gã vừa chơi ma túy vừa hành hạ hai cô. Đến gần sáng thì bọn chúng bỏ ra ngoài, sơ ý quên không khóa trái cửa.

Thư phát hiện cơ hội, rủ bạn bỏ chạy. “Cứ ra đường gặp ai cũng vẫy, chắc sẽ có người giúp mình”- Thư trấn an bạn. Thế là hai cô gái liều mạng lao ra đường. Nhưng đứng vẫy xe gần cả giờ, họ vẫn không được ai dừng lại giúp đỡ. Trời lúc này đã sáng rõ, Thư sợ chủ chứa đi tìm bắt lại nên vào đại một công trình đang xây dở để tìm người giúp đỡ. Ban đầu gã bảo vệ định đuổi họ ra ngoài, nhưng khi nhìn thấy rõ hai cô trẻ đẹp, quần áo phong phanh nên cho vào và giở trò sàm sỡ. Thư chống cự quyết liệt, thoát ra được, chạy thẳng qua bên kia đường, lại đâm đầu vào ngay một khách sạn.

Trong lúc nhân viên bảo vệ khách sạn bất ngờ, chưa kịp phản ứng gì thì Thư phát hiện hai cô gái Việt đồng cảnh vừa tiếp khách trong phòng ra. Thư cuống quýt, chỉ kịp hỏi trông mặt khách hiền hay dữ rồi xô cửa lao thẳng vào phòng đó. Hai người khách vừa chơi bời xong, không hiểu chuyện gì, đuổi Thư ra ngoài. Cô bập bẹ mấy câu tiếng Hoa do chủ chứa bắt học để xin họ giúp đỡ. Hai khách làng chơi lạnh lùng lắc đầu. Cô quỳ xuống, cầu xin họ cho mượn điện thoại một, hai phút để gọi về nhà nhưng vẫn không được. Lúc này bảo vệ đã lên tới phòng lôi Thư ra ngoài. Đến khi biết thân phận cô đang tìm đường chạy trốn, gã hứa sẽ giúp đỡ, rồi dẫn lên sân thượng giấu. Lợi dụng tình cảnh cô gái đang sợ hãi, gã trở mặt định cưỡng bức ngay trên sân thượng. Thư điên cuồng đạp văng gã ra và chạy thục mạng ra cầu thang bộ để xuống đường.

Gã bảo vệ cao to lao theo túm được Thư. Thấy cô gái vẫn cương quyết không cho giở trò, gã gọi điện báo cảnh sát tới. Thư bị đưa về đồn, nhưng may mắn gặp được cảnh sát tốt bụng. Họ giữ cô lại một ngày, lấy lời khai, rồi cử người chở về thành phố biên giới Đông Hưng giáp Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh của VN. Gặp được người thân lên biên giới đón, Thư gục xuống khóc nức nở! Cô may mắn về được quê hương, nhưng các bạn cô vẫn đang ngày đêm bị đày đọa ở địa ngục xứ người...



Có một làng nghề lạ lùng- se dây thừng giữa Sài Gòn



Sài Gòn nổi tiếng là vùng đất của trung tâm thương mại, của khu công nghiệp, khu chế xuất sầm uất, náo nhiệt. Cũng tại thành phố này, có một khu vực được nhiều người biết đến với cái nghề lạ - nghề se dây thừng.



 Sài Gòn nổi tiếng là vùng đất của trung tâm thương mại, của khu công nghiệp sầm uất, náo nhiệt. Cũng tại thành phố này, có một khu vực được nhiều người biết đến với cái nghề lạ - nghề
Sài Gòn nổi tiếng là vùng đất của trung tâm thương mại, của khu công nghiệp sầm uất, náo nhiệt. Cũng tại thành phố này, có một khu vực được nhiều người biết đến với cái nghề lạ - nghề



Vốn dĩ nhiều người xem nghề đã mai một bởi công nghệ máy móc xâm chiếm, nhưng tại nơi đây, hàng trăm hộ dân nhập cư vẫn bám trụ mưu sinh với nghề dẫu thu nhập không cao. Đó là khu vực thuộc khu dân cư Vĩnh Lộc, phường Bình Hưng Hòa B, quận Bình Tân, TPSG.

Sợi tơ, dòng đời

Mỗi khuôn đất được phân ra để se dây thừng độ vài héc ta. Người se dây thừng dựng chòi sống ngay trên đất. Hay đúng hơn mỗi mảnh đất có một chủ. Họ đứng ra thuê đất, mua thành phẩm rồi trực tiếp thuê người làm.

Cứ một ký dây thừng thành phẩm, nhân công được trả 1.400 đồng, trung bình thu nhập mỗi ngày một người từ 70 - 100 ngàn đồng, mỗi tháng cũng trên xấp xỉ 2 triệu đồng.

Đối công việc se dây thừng không nhiều công đoạn. Cần một người đứng phân loại, chia số lượng dây cước nhỏ ban đầu rồi buộc vào đầu máy se, một người cầm dây kéo thẳng sang đầu máy bên kia và người đầu máy bên kia giữ máy mỗi lúc bắt đầu se dây để dây được cố định, thẳng hàng.

Trong 3 công việc, khó nhất phải kể đến người đứng phân loại. Đây là giai đoạn chọn từng sợi cước nhỏ buộc vào máy. Chị Nguyễn Thị Vân (người làm công, quê An Giang) chia sẻ:

“Chọn cước khá lâu. Nếu thừng to thì phải chọn đến hơn trăm sợi, thừng nhỏ thì vài chục sợi. Lấy và phân chia đều thì từng sợi thừng cũng nhỏ đều nhau, theo đó thân dây thừng thành phẩm sẽ tròn đều, đẹp, chắc chắn.

Ngược lại bản thừng sẽ méo, không to đều, xấu và không chắc chắn. Vì thế đòi hỏi người chọn quen tay, khéo tay, cẩn thận kẻo sợi cước bị rối mà vứt đi. Công việc này thường hợp với phụ nữ hơn”.

Tuy nhiên, so với công đoạn đầu thì người kéo dây lại mất nhiều sức nhất. Ông Nguyễn Văn Ba (quê An Giang) cho biết: “Người kéo dây lao lực nhiều. Để có được một đoạn dây thừng dài khoảng 200m, chỉ riêng người kéo phải chạy ít nhất 2 vòng, mỗi vòng tương đương với chiều dài sợi dây.

Từ đầu máy này, kéo cho thẳng dây sang đầu máy kia se lần 1 và chạy ngược lại để gộp dây se lần 2. Nếu dây thừng to hơn thì lại tiếp tục chạy. Vị tính mỗi ngày mỗi người chạy đi, chạy lại cũng cả hơn chục km”.

Xem ra, nghề se dây thừng nhìn tưởng chừng đơn giản nhưng cũng khá kén công. Người làm bỏ nhiều công sức may ra mới có thu nhập cao. Gia đình ông Ba có 3 người làm tất cả, tháng trừ hết mọi chi phí cũng được vài triệu đồng.

Nhưng thông thường, thu nhập nhiều hay ít vẫn phụ thuộc nhiều nhất vào người kéo. Bởi một phần công việc này phụ thuộc khá nhiều vào thời tiết. Trời nắng thì phải dậy sớm làm cho mát, ngược lại trời mưa thì coi như bỏ.

Thế nên, nếu người kéo có khỏe, nhanh thì thừng được se nhiều và ngược lại. Gia đình ông Ba và mọi gia đình khác, đều dành việc này cho chồng hoặc con trai vì họ là người khỏe nhất.

Hầu hết những gia đình về đây làm nghề se dây thừng đều còn rất trẻ, từ các tỉnh miền Tây Nam bộ như Cần Thơ, An Giang, Tiền Giang, Bạc Liêu, Sóc Trăng… Có gia đình gửi con ở quê học hành, cũng có gia đình mang theo cả con cái về đây phụ giúp cha mẹ.

Họ gắn bó với nghề se dây thừng với mong muốn xây dựng kinh tế, lo cho gia đình vì ở quê không có công ăn việc làm ổn định, ruộng vườn không có để canh tác nên đành ly hương kiếm sống. Chị Vân cho biế:

“Nhà tôi có 2 vợ chồng và 2 con nhỏ đang học cấp 1. Bố mẹ nghèo, chúng tôi không có ruộng đất nên sớm làm thuê từ nhỏ. Nhưng ở miền sông nước, thu nhập chủ yếu vào mùa khô, còn lại mưa ở nhà.

Quyết định lên đây vì điều kiện làm ăn dễ hơn, theo đó cũng có tiền mà nuôi con ăn học. Mỗi tháng vợ chồng tôi tiết kiệm cũng gửi về được chút ít”.


Người dân đang se dây thừng
Người dân thực hiện những công đoạn se dây thừng



Giáp “hộ” se dây thừng nhà ông Ba là “hộ” của anh chị Đặng Văn Minh (Tiền Giang). Vợ chồng anh chị có vẻ vất vả hơn vì chỉ có 2 người. Mỗi lần kéo dây anh Minh kiêm luôn cả việc giữ máy. Ngược lại chị vợ vừa phải đứng máy chọn cước vừa phải phụ chồng gom dây se lần 1.

Song cũng vì cha mẹ ở quê già yếu lại trông nom đứa con nhỏ 5 tuổi của anh chị nên hai vợ chồng cứ cần mẫn suốt để có tiền gửi về quê. Lắm hôm mới 5 giờ sáng, mấy hộ gia đình trong khu đã nghe tiếng máy se nhà anh kêu rồ rồ.

Thế nên, mới 7 giờ sáng, chiếc áo anh Minh mặc trên người đã thấm đẫm mồ hôi. Hai chân trần, trên đầu chỉ có cái mũ lưỡi trai mà ngày ngày anh vẫn cứ chạy kéo dây đều đều.

Ước mơ về một tương lai tươi sáng

Theo tìm hiểu của chúng tôi, nghề se dây thừng xuất phát từ miền Tây và tồn tại từ lâu. Trước đây, khi chưa có máy móc hiện đại, nghề làm thủ công là chính. Đây cũng là một phần công việc chính của bà con sông nước.

Tuy nhiên máy móc xuất hiện ngày càng nhiều, dần thay thế giai đoạn thủ công, bà con có làm cũng không được bao nhiêu, chỗ tiêu thụ ít, thế nên nghề dần đi xuống, thưa người làm. Thanh niên trong vùng chuyển sang làm thuê, làm mướn, vào nhà máy, xí nghiệp là nhiều.

Để tìm hướng phát triển cho nghề, đồng thời tạo công ăn việc làm cho người lao động nghèo, nhiều thương gia đã đánh ngược lên thành phố, tìm kiếm những khu đất trống, thuê làm mặt bằng, dựng chòi, mua nguyên liệu và kéo bà con về.

Mỗi lần tập trung thành khu vực cũng cả trăm hộ dân nhưng nếu chia ra theo chủ, theo từng mảnh đất thì còn vài chục hộ. Được cái, vốn là nghề truyền thống, người làm công chỉ lo làm ăn, không phải mất tiền chỗ ăn ở, thu nhập cũng ổn định nên dù lương có thấp nhưng họ cũng chịu gắn bó.

Đơn cử gia đình ông Ba gắn bó cũng đến hơn chục năm. Đa số người lớn tuổi ra về thì người trẻ lại đến. So với những năm đầu nhiều người lớn tuổi thì nay hầu hết là thanh niên, vợ chồng trẻ.

Ai đó nói con người miền Tây tính phóng thoáng, làm được bao nhiêu thường ăn nhậu hết bấy nhiêu. Nhưng tại dải đất Vĩnh Lộc này, điều ấy chỉ đúng một phần.

Đến đây rồi mới biết, trong con người họ có phần phóng khoáng thật vì chúng tôi mới gặp ít phút mà đã bắt được chuyện và cứ như người thân quen. Song nhìn vào cuộc sống, công việc, ước mơ mới thấy rằng họ đoàn kết, chịu khó làm ăn mong muốn đổi đời.

Nhìn những ngôi nhà mà họ sinh sống, thực ra đó là những túp lều, dựng tạm dựa vào nhau mà tá túc. Mỗi gia đình ngăn cách nhau bằng tấm bạt, nhà này nói gì nhà kia nghe hết thế nhưng chưa một lần mất mát đồ đạc, xảy ra cự cãi.

Nhiều vật dụng sinh hoạt gia đình này có đều có thể cho gia đình khác mượn như xe đạp, xe máy, thậm chí là tiền… Nói cho ngay, liên quan đến vấn đề thu chi, một người trong khu vực đứng ra đại diện đi chợ búa về rồi bán lại cho những hộ xung quanh.

Mọi giao dịch chỉ thông qua cuốn sổ nhỏ, ai mua bó rau, lạng thịt, cân cá… cứ thì ghi vào. Nhớ đến ngày lĩnh lương trả là được, nếu không có thì cho thiếu lại.

Chị Vân tâm sự: “Một năm mọi người ở đây chỉ về quê vào dịp tết. Hoặc chỉ khi gia đình có công việc. Thế nên, cùng xa quê, cùng hoàn cảnh nghèo khó, mọi người lấy tình cảm để mà sống với nhau.

Gia đình nào gặp khó khăn thì tất cả các gia đình khác ngồi lại tìm cách giúp đỡ, dù chỉ là chút ít. Có thể nói, mọi người tin nhau là chính, chỉ như thế mới không mất đoàn kết và sống tốt cùng một khu nhà như vậy”.

Theo chị Vân, điều đáng mừng là, chính tình thần đoàn kết, đùm bọc động viên nhau làm ăn mà gia đình nào cũng chịu khó làm ăn, biết chắt chiu tiết kiệm chứ không tiêu pha nhiều.

Gia đình ông Ba, hiện tại vừa làm, vừa tích cóp gửi về quê và còn nuôi 2 con nhỏ đang học cấp tiểu học. Nhìn thấy thế, gia đình anh Minh cũng chạnh lòng: “Ngày ngày nhìn mấy đứa trẻ trường tiểu học Trí Tuệ Việt gần đó tan trường, hay nhìn con ông Ba được đi học mà tôi nóng lòng quá.

Sang năm con tui vào lớp 1 rồi, vợ chồng phải cố tích cóp nhiều hơn cho nó đi học. Chứ cuộc sống cha mẹ nó đã khổ, không có ruộng đất, sau này nó không học hành đàng hoàng lại nối tiếp con đường làm thuê như ba mẹ nó. Cuộc đời riết cũng chán. Chỉ đến trường, đến lớp may ra mới đổi đời”.

Và cũng chính ý chí, ước mơ xây dựng kinh tế này cũng là động lực để họ gắn bó hơn với nghề. Kể từ ngày nghề se dây thừng chuyển về thành phố thì nghề cũng không ổn định như xưa. Vốn dĩ thương gia phải thuê đất của người khác theo hợp đồng, vì thế hợp đồng thuê đất hết hạn thì thương gia phải tìm kiếm những mảnh đất khác.

Thuê được mảnh đất như cũ thì mọi người tiếp tục công việc. Ngược lại thì số nhân công giảm đi. Cứ như vậy nay đây mai đó với nghề song không vì thế mà con người nơi đây chán nản, bỏ đi, ngược lại họ vẫn cứ bám theo nghề.

Ông Ba cho biết “Nghề này di chuyển thường xuyên. Mấy năm trước, ông và những hộ dân khác làm ở quận Tân Phú, vì hết hạn hợp đồng họ lại khăn gói lên đây. Cứ chủ đi đâu, chúng tôi theo đó”.

Có thể thấy, so với ngành nghề khác ở Sài Gòn, người dân tứ phương đổ về đây để kiếm kế sinh nhai, âu cũng là xây dựng nền kinh tế cho bản thân, gia đình thì se dây thừng cũng xem như một cái nghề để một bộ phận người có quê quán miền Tây lên đây lập nghiệp, xây dựng tương lai.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5773)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6961)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9638)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12950)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6766)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh