DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,821,072

Xã Hội VN: Khi đàn bà miền Tây… nhậu - Tin RFA

12 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 9453)
Xã Hội VN: Khi đàn bà miền Tây… nhậu - Tin RFA

Khi đàn bà miền Tây… nhậu



Chiếc ly “xây chừng” được chuyền tay nhau, chị Ba giữ phần cầm cái, rót rượu. Chị và các nữ “đồng chí” uống sòng phẳng với đàn ông chúng tôi, không bỏ sót vòng nào.



 Cảnh nhậu của phụ nữ miền Tây.
Cảnh nhậu của phụ nữ miền Tây.



Vừa nhậu, chị Ba vừa cười, nói: “Nam nữ bình đẳng, mấy em tới đâu, mấy chị tới đó”. Ban đầu uống 2 người 1 ly, nhưng sau 3 vòng đầu, tôi… sợ toát mồ hôi khi nghe chị Ba tuyên bố: “Đến vòng tăng tốc, mỗi người 1 ly, chị uống trước”...

Cuộc nhậu nhớ đời ở Cà Mau


Nghe đồn phụ nữ Cà Mau nhậu có tiếng, nên trong một chuyến công tác về đó, khi mấy đồng nghiệp rủ đi “so ly” với mấy chị em phụ nữ, tôi hào hứng nhận lời ngay. Chừng 11 giờ trưa, chúng tôi đã có mặt ở nhà anh Ba, một cán bộ huyện C.

Vừa thấy khách, anh Ba đã cười khà: “Nghe tụi bây xuống chơi, tao kêu chị Ba mày làm mồi bén đãi khách”. Không phải đợi lâu, chị Ba dọn lên đĩa vịt xiêm luộc chấm nước mắm gừng và thau tôm nướng đỏ au. Chị Ba xách ra can rượu đế 10 lít, tuyên bố: “Đây là tăng 1, tăng 2 tới bia”. Tôi nhẩm tính: Chỉ có 4 người chúng tôi, cộng với vợ chồng anh chị là 6, làm sao “cõng” nổi 10 lít rượu. Vừa dứt đã thấy chị Ba móc điện thoại alô, chưa đầy 5 phút sau 4 chị “chiến hữu” của chị Ba có mặt, ngồi vào bàn tiệc.

Chiếc ly “xây chừng” chạy quanh bàn nhậu, chị Ba làm “chủ xị”... Đến khi can rượu vơi hết phân nửa, chị Ba tuyên bố: “Bây giờ tăng tốc, chị uống sao mấy em uống vậy”. Nói xong, chị Ba rót liền 3 ly rượu, lần lượt uống hết từng ly, rồi rót rượu cho từng người. Vòng 3 ly đầu, tôi gắng gượng cầm cự, nhưng đến vòng thứ hai, vừa nốc xong, tôi vội vàng chạy ra hè “cho chó ăn chè”, trong khi chị Ba và các “chiến hữu” ngồi cười ha hả. Anh Ba chủ nhà cũng chỉ khá hơn tôi một chút, chứ không cầm cự nổi với vợ và bạn vợ.


Khi đã ngà say, anh Ba ôm tôi tâm sự: “Mỗi tháng không dưới 20 ngày bà con, lối xóm mời đám giỗ, đám cưới, thôi nôi, đầy tháng, ăn mừng... Anh đi không xuể, chị Ba mấy em phải đi thế, bả nhậu riết rồi lên đô”. Chiều hôm đó, tôi “quắc cần câu” nằm trên võng, còn nghe chị Ba và các “chiến hữu” vừa thu dọn “chiến trường” vừa rủ nhau đi uống bia, hát karaoke...


Hôm sau trên đường về TP.Cà Mau, anh bạn tôi điện thoại cho ai đó rồi cười nói: “Ghé xã Lương Thế Trân nhậu tiếp, có một nhóm nữ trẻ hơn đang sẵn sàng tiếp tụi mình”. Nhớ tới trận nhậu kinh hoàng hôm qua, tôi nổi da gà, nhưng vì tò mò, tôi gắng gượng đồng ý. Chúng tôi ghé vào một căn nhà lá nằm giữa các ao nuôi tôm. Trên bộ ván, 4 phụ nữ tuổi khoảng 30 - 40 đang ngồi “lai rai” chờ khách, trước mặt là mâm bánh xèo nhân tôm và một can rượu đế 10 lít đã vơi một phần ba. “Vào cửa bửa 1 ly”, “ngồi xuống uống 1 ly”, “cầm đũa dủa 1 ly”, tôi tá hỏa với 3 ly rượu “chào sân” theo đúng quy định của chủ nhà.


Chiếc ly không xoay vòng như trận nhậu hôm qua, ở đây mấy chị nhậu theo kiểu chia phe: 4 phụ nữ ngồi đối diện với 4 đàn ông chúng tôi, ly rượu chuyền qua lại liên tục giữa hai phe. Đến khi chị Năm chủ nhà quyết định tăng tốc lên 2 ly một lượt, tôi muốn hoa mắt, nhìn thấy phe bên kia có đến... 8 người. Chỉ thêm 1 vòng nữa, tôi giơ tay đầu hàng, xin ra võng nằm, sau lưng là tiếng “trăm phần trăm” của mấy chị.


Làm cán bộ phải biết nhậu!


“Không phân biệt nam nữ, làm cán bộ ở miền Tây mà không biết nhậu thì không phải là... cán bộ” - cô bạn tôi hiện đang làm Phó Giám đốc Sở TNMT tỉnh X nói xanh rờn. Bạn và tôi thân nhau từ hồi học trung học, sau này mỗi người một nơi, nhưng hình ảnh người con gái dịu dàng, có phần nhút nhát ngày nào vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.


blank
Mua chuột về làm mồi nhậu - chuyện không phải hiếm của phụ nữ miền Tây.

Cho tới một ngày, tình cờ cùng có mặt trong tiệc nhậu, tôi không tin vào mắt mình khi thấy bạn liên tục nốc cạn những ly rượu đầy mà mặt không hề biến sắc. “Không uống không được bạn à” - cô ấy giải thích - “Ban đầu mình “né” dữ lắm, nhưng cuối cùng cũng phải nhậu”.

Rồi bạn kể cho tôi nghe có những cuộc làm việc cả ngày, nhưng cuối cùng chỉ được “gút lại” ở bàn nhậu. “Tửu lượng mình không cao như bạn thấy đâu. Phụ nữ tụi này khi nhậu phải biết “ăn gian” mới cầm cự nổi” - bạn tâm sự. Rồi bạn kể những màn “ăn gian” trong tiệc nhậu mà cánh cán bộ nữ dày công “nghiên cứu”, truyền tai nhau áp dụng: Trà trộn nước lã vào ly rượu trắng; cho nước trà vào ly rượu Tây; nhả rượu vào ly trà đá hoặc ra khăn tay; đổ rượu xuống gầm bàn... “Khi bị “đối phương” để ý, không “ăn gian” được, buộc phải uống, thì phương cách cuối cùng là vào nhà vệ sinh móc cổ ói cho rượu bia ra hết, rồi nhậu tiếp. Ban đầu rất khó chịu, nhưng dần cũng quen” - bạn thú nhận.


Sau lần nghe cô bạn cũ tâm sự về chuyện nhậu, mỗi lần dự tiệc nhậu có phụ nữ tôi đều kín đáo quan sát, đúng như bạn tôi nói, các chị em đều khéo léo “ăn gian”. Họ đi nhậu phần nhiều vì “lễ nghĩa”, muốn cho công chuyện được thuận lợi, cho vừa lòng mọi người, chứ thực ra ít có người thấy “đã”. Tôi chợt thấy “thương” họ, họ trở thành nạn nhân của một thói quen hình thành đã lâu, ai cũng thấy không nên, nhưng không ai muốn sửa và dám sửa!


Tối trước, tôi đến rủ người bạn vốn sành sỏi trong chuyện ăn nhậu đi uống vài chai. Cửa vừa mở đã thấy bạn cười méo xệch miệng: “Tao phải giữ con cho đứa em gái, bữa nay nó đi nhậu tới tối”. Em gái của bạn là cán bộ cấp sở ở tỉnh Tiền Giang, hôm nay đi tiếp khách, nhờ anh trai rước và giữ đứa con học lớp 1, vì chồng cô công tác vắng nhà. Anh bạn cho biết, mấy cô bây giờ đi nhậu cũng “tăng 2, tăng 3”, sau rượu rồi tới bia, kết thúc bằng chầu karaoke, có bữa 9 giờ tối cô em mới ghé nhà anh rước con. “Phải thông cảm cho nó thôi, đi nhậu cũng là “công tác”, giữ con cho nó cũng như giúp nó công tác tốt”.


Những hệ lụy của đàn bà nhậu


“Một người chồng hư, chỉ hư người chồng. Một người vợ hư, hư cả gia đình”. Điều đó cũng đúng trong chuyện nhậu, khi người phụ nữ vốn là linh hồn của gia đình sa đà vào chuyện nhậu, hậu quả sẽ nặng hơn người chồng “nát rượu”. Tại TP.Mỹ Tho (Tiền Giang), người ta vẫn còn nhắc chuyện một phụ nữ đã đánh mất tất cả vào những trận nhậu nổ trời. Người phụ nữ này cũng thuộc loại sắc nước hương trời, có mái ấm gia đình, trước đây chẳng hề biết đến rượu bia. Nhưng về sau do quan hệ làm ăn, chị trở thành “cao thủ” nhậu lúc nào không hay, một mình có thể “cõng” cả chai Chivas loại 70cl, còn bia thì phải hơn nửa thùng.


Từ khi biết mùi bia rượu, ngày nào chị cũng có “độ”, nhiều khi một ngày “đánh” 2 - 3 trận. Người chồng không thể nào chấp nhận một người vợ hết say rồi xỉn, nên lẳng lặng chia tay, đứa con gái cũng đi theo cha vì không chịu nổi người mẹ lúc nào cũng nồng nặc mùi bia rượu, về tới nhà là lăn ra ngủ như chết. Chồng con bỏ rơi, chị càng nhậu bạo hơn và cặp bồ với một bạn nhậu. Nhưng sau một thời gian, anh chồng hờ cũng lẳng lặng chia tay với nữ đệ tử lưu linh thứ thiệt.


Mới đây, gặp lại đồng nghiệp ở Cà Mau, tôi hỏi thăm vợ chồng anh Ba và các chị ở huyện C ngày trước, anh bạn cho biết chị Ba bị bệnh xơ gan rất nặng, nhóm nhậu của chị cũng tan rã. Tôi thầm nghĩ, nhậu như các chị mà không bệnh mới là lạ. Cô bạn phó giám đốc sở của tôi chưa thấy bệnh gì, nhưng những tiệc nhậu triền miên đã làm cho vóc dáng “tơ liễu” ngày nào giờ trở nên quá khổ.


Cô em gái của bạn tôi cũng vậy, trong nhà có đủ các loại máy chạy bộ, máy đánh tan mỡ bụng, nhưng mỡ cứ tích tụ quanh người theo năm tháng. Hay chuyện bà Thúy Liễu đốt chết chồng là nhà báo mới đây vẫn còn gây đau xót nhiều người. Bà Liễu cũng từng là tay nhậu có hạng trong giới nữ ở TP.Tân An. Bà có một nhóm bạn nữ khoảng 4 – 5 người, thỉnh thoảng tổ chức “chén thù chén tạc”. Từ nhậu nhẹt, tới cờ bạc, rồi thảm họa, chỉ là những bước ngắn!


Nhưng nhậu đến mức để lại hậu quả như 2 cặp vợ chồng ở xã An Minh Bắc, huyện U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang thì đúng là “độc nhất vô nhị”. Chuyện của họ luôn là đề tài đàm tiếu ở các tiệc nhậu vùng rừng U Minh heo hút này. Họ là hàng xóm của nhau, thường xuyên ăn nhậu “đồng vợ đồng chồng”. Một tối, 2 cặp vợ chồng cùng ngồi nhậu hết 5 lít rượu. Rượu vào lời ra, một người chồng đề nghị “đổi vợ”. Anh chồng kia đồng ý. Hai cô vợ ban đầu phản đối, nhưng đến lúc say mèm thì “chơi luôn”.


Đến sáng tỉnh rượu, mọi chuyện đã rồi! Một trong 2 người lẳng lặng dắt cô vợ mới (đổi) ra đi sau khi để lại 1 cây vàng và mấy dòng cho người hàng xóm: “Cây vàng này tui bù lỗ cho chú vì vợ chú trẻ hơn vợ tui”.


Dạt nhà đi hoang, nữ sinh biến thành nô lệ tình dục



15 tuổi, ham chơi, thích dạt nhà, cô nữ sinh trải qua những cuộc tình chóng vánh, miễn sao tìm được chỗ trú thân. Cuộc sống phóng túng đã đẩy các cô vào động mại dâm ở bên kia biên giới. Khi bị biến thành nô lệ tình dục, hai nữ sinh mới cuống cuồng chống cự, tìm cách thoát thân...



 Nguyễn An Khang, Phạm Thị Hà, Nguyễn Văn Chiến tại cơ quan công an
Nguyễn An Khang, Phạm Thị Hà, Nguyễn Văn Chiến


Nữ sinh thích “dạt nhà”

Cùng sống gần nhà, học cùng một trường, ở cùng một độ tuổi, đều chán cảnh nhà, thích “đi hoang”, chừng đấy điểm chung đã đẩy T. và H. (cùng SN 1997) lại gần nhau. Hai cô nữ sinh 15 tuổi học cùng trường nhanh chóng kết thân với nhau và sau những ngày dạt nhà, sống buông thả, cả hai đều phải cay đắng cắn răng sống những ngày tủi cực trong “động quỷ” khi bị biến thành nô lệ tình dục.

May mắn, cả hai đã tìm cách thoát khỏi được “tổ quỷ”, trở lại lớp học. Nhưng những năm tháng đó sẽ thành vết nhơ, nó sẽ đeo bám hai cô gái đến hết cuộc đời.

T quê ở Hưng Yên, sau khi bố mẹ ly hôn, cô sống với bà ngoại. Mẹ đi lấy chồng khác, bố phiêu bạt, bặt tin, bà ngoại già yếu không đủ sức là chỗ dựa tinh thần cho cô gái mới lớn, bản tính ngỗ nghịch.

Thấy con bỏ học, mẹ T đã phải đón cô lên Hà Nội chung sống với mình rồi xin cho con đi học trở lại. Sống cùng mẹ và cha dượng, cuộc sống của T chẳng mấy dễ chịu. Cô bé mới lớn hay cãi mẹ. Mỗi lần như vậy, T chỉ muốn bỏ nhà đi thật xa để không phải nghe những lời mắng mỏ của người lớn.

Còn H nhà nghèo, bố mẹ người ngoại tỉnh, lên Hà Nội làm thuê kiếm sống, quanh năm chẳng đủ tiền cho H mặc quần áo đẹp. Cũng như T, H dù có đủ đầy cha mẹ nhưng cô cũng chán cảnh nhà, chỉ thích đi hoang.

H luôn nhìn T với ánh mắt thán phục. T bằng tuổi H, nhưng với “bản lĩnh” của kẻ cầm đầu, các bạn học cùng lớp đều răm rắp gọi T là chị, không ai dám qua mặt nữ “đại ca” này.

Chơi với T, H biết bạn mình có nhiều người bạn xã hội đang sống bên Trung Quốc, chán cảnh nhà, muốn đi làm, dứt khỏi sự bó buộc của gia đình, H nói T nhờ người xin việc hộ mình bên Trung Quốc.

Sẵn mối quan hệ từ trước với Phạm Thị Hà (SN 1995, trú tại Minh Tân, Yên Lạc, Vĩnh Phúc), một “mẹ mìn” đã dạt sang Trung Quốc từ nhỏ nên đã thuộc lòng khu “chợ tình dục” gần biên giới Việt Trung, T gọi điện nhờ Hà xin cho bạn mình một công việc ở bên Trung Quốc.

Nhận điện thoại, Hà mừng thầm vì có “con mồi” tự chui đầu vào rọ, cô ta không phải mất công lừa phỉnh. Hà vội vàng về Việt Nam đón H đưa sang Trung Quốc.

Suốt chuyến đi, Hà rỉ tai H về một tương lai tốt đẹp với công việc mới, lương cao. Để tạo lòng tin với “con mồi” của mình, Hà luôn tỏ ra tử tế, ân cần với H. Hà còn “bật mí” cho H biết rằng, T chính là kẻ buôn người sừng sỏ, chỉ đi với Hà thì H mới được an toàn...

Tin lời Hà, H theo chân “mẹ mìn” này sang Trung Quốc để rồi sau đó bị bán vào động mại dâm với giá 50 triệu đồng. Tại đây, H bị đánh đập, bị ép bán dâm. Thiếu nữ này tỏ ra bướng bỉnh, nhất định không chịu “đi khách” nên càng bị đánh đập tàn nhẫn.

Sau trận đòn nhừ tử dành cho H, chủ chứa gọi Hà đến để trả lại “hàng”. Hà đã phải trả lại cho chủ chứa số tiền đã bán H và đưa H đến bán cho một chủ chứa khác. Lần này, Hà không dám lấy tiền ngay, mà giao hẹn với chủ chứa, sau 5 ngày, nếu H chịu “đi khách” thì Hà mới nhận tiền.

Trong thời gian này, H luôn quay quắt tìm đường chốn chạy. Khi thời hạn 5 ngày còn chưa hết, H đã tìm cách đào tẩu khỏi tổ quỷ.

Thoát khỏi động mại dâm, H bơ vơ, lạc lõng nơi đất khách quê người. Gặp một gã thanh niên Trung Quốc thành thạo tiếng Việt, H như “chết đuối vớ đươc cọc” khi ngỡ anh ta là người tốt. H không ngờ rằng, anh ta sẵn sàng chìa tay cứu H là để lừa bán cô vào một “tổ quỷ” khác.

Khi H cay đắng nhận ra điều đó thì cũng là lúc gã đàn ông kia biến mất, để lại cô với đám “bảo kê” luôn canh chừng ngày đêm. Cô bị đẩy sâu hơn vào nội địa Trung Quốc, phải cắn răng chịu làm nô lệ tình dục. Ngay cả khi “đi khách”, đám “bảo kê” cũng luôn theo sát gót H.

Trong một lần bị bọn “bảo kê” đưa đi “chiều” khách, khi được đi ra ngoài đường, vừa thấy bóng cảnh sát, H nhảy xuống xe, lao về phía cảnh sát kêu cứu. H được đưa về trụ sở cảnh sát. Sau đó, cảnh sát Trung Quốc đã bàn giao H cho đồn biên phòng Việt Nam. H gọi điện về nhà báo cho bố mẹ biết, vừa nói, cô bé mới lớn vừa òa khóc.

Ngày 18/7, gia đình đến đón H, đưa về nhà. Vừa mừng vừa tủi, H tỏ ra hối hận vì những tháng ngày thích rong chơi, bỏ nhà đi hoang đã khiến cuộc đời cô rẽ vào ngả tối. Gia đình H đưa con đến trình báo với cơ quan điều tra.

Lúc này T bị “đưa vào tầm ngắm”. Cơ quan điều tra ráo riết truy lùng T để lần ra các chân rết trong đường dây buôn bán trẻ em, nhưng T biệt tăm khỏi địa phương.

Rơi vào tay bọn buôn người và mối tình chóng vánh

Đến ngày 28/8, cơ quan điều tra nhận được tin báo, T mới về nhà sau nhiều tháng phiêu dạt. Bị cơ quan công an triệu tập lên trụ sở lấy lời khai, T khóc như mưa kể về những ngày lưu lạc của mình. Hóa ra chính T cũng bị biến thành “miếng mồi ngon” của bọn buôn người.

Sau khi khai ra “má mì” tên Hà, cơ quan công an đã dùng T để làm “mồi nhử” “má mì” này xuất hiện. Theo kế hoạch “mồi bẫy” mà cơ quan điều tra vạch ra, T gọi điện cho Hà nói là “đang có hàng”. Nhận điện thoại của T, một lần nữa Hà quay về Việt Nam để “đón hàng”. Nhưng lần này Hà đã bị tóm gọn.

Kể về những tháng ngày lưu lạc, bị biến thành nô lệ tình dục của mình, T tỏ ra hối hận. Cô được mẹ xin học trở lại. Được đến trường, nhưng những ngày tháng u ám vừa qua vẫn đeo bám tâm trí khiến T chưa thể quên được. Tất cả cũng chỉ vì sở thích “dạt nhà” khiến cô tự đẩy mình vào đường tối.

Tết vừa rồi, chán cảnh nhà, hay bất đồng với mẹ, T lại muốn bỏ nhà đi hoang. Nhưng cô không biết phải đi đâu, về đâu.

Được một người bạn cho số điện thoại của một thanh niên tên Bờm, quê ở Phú Thọ, T đã không ngần ngại gọi điện cho anh ta với hy vọng gã thanh niên tên Bờm sẽ cho cô bé một chốn trú thân để cô có thể sống tạm qua những ngày tết.

Qua điện thoại, chỉ sau dăm ba câu à ơi, đưa đẩy, T đã “đánh gục “chàng trai tên Bờm ở đầu máy bên kia. Hai bên nhanh chóng nói lời yêu đương rồi Bờm hẹn sẽ lên Hà Nội đón T về Phú Thọ ăn tết.

Như đã hẹn, sát Tết, T lẳng lặng bỏ nhà theo Bờm về Phú Thọ. Bờm thuê phòng cho cả hai. Ngày 30 Tết, anh ta đưa T đi chơi. Trong lần đi chơi đó, T được Bờm giới thiệu với các bạn anh ta.

Thấy T xinh xắn, Nguyễn Văn Chiến (SN 1994, trú ở Bảo Yên, Thanh Thuỷ, Phú Thọ, sinh viên một trường cao đẳng dược), bạn của Bờm đã đã chủ động làm quen và mời T về nhà mình ăn Tết, bất kể T được biết đến là bạn gái của Bờm.

T đã không phải mất nhiều thời gian suy nghĩ. Cô nhanh chóng đổi người yêu, quay ra cặp kè với Chiến. Suốt 3 ngày Tết, T đã ở lại nhà Chiến chơi, cho đến khi bị gia đình Chiến “đuổi khéo”, cô mới chịu quay về nhà ở Từ Liêm, Hà Nội.

Về nhà với mẹ được vài ngày, bị mẹ mắng mỏ, dạy dỗ, T lại muốn dạt nhà “đi hoang”. Cô chán cuộc sống tù túng, luôn phải vâng theo lời mẹ. Trong lúc không biết đi đâu, về đâu, T lại gọi điện cho Chiến để “tâm sự”.

Biết người yêu lại muốn “đi hoang”, Chiến hứa với T sẽ ra bến xe đón cô. T bắt xe khách từ Hà Nội đi Phú Thọ và được Chiến đón và hứa xin việc làm cho T để cô có thể tự lập, không còn phải lệ thuộc vào gia đình nữa.

Ngày 30/1, Chiến rủ thêm người họ hàng của mình là Nguyễn An Khang (SN 1993, trú ở Bảo Yên, Thanh Thuỷ, Phú Thọ) đưa T sang Trung Quốc qua đường tiểu ngạch, bán cho chị gái Khang là Nguyễn Thị Loan (SN 1990, lấy chồng người Trung Quốc) được 16 triệu đồng.

Loan từng là gái bán dâm ở Trung Quốc, sau khi “giải nghệ”, lấy chồng, cô ta mở một động mại dâm do chính mình làm chủ. Để có gái đẹp phục vụ khách làng chơi, Loan điện về Việt Nam nhờ Chiến và Khang tìm những cô gái trẻ nhẹ dạ để mang sang Trung Quốc bán cho Loan.

Thấy “món hời”, khi gặp được T, Chiến và Khang mừng rỡ khi không phải mất công lừa lọc mà T vẫn nhiệt tình chui đầu vào rọ. Bị người yêu lừa bán cho “má mì” tên Loan, hàng ngày T phải tiếp vài chục lượt khách.

Nếu cô bướng bỉnh không chịu đi khách, sẽ phải hứng chịu những trận đòn thừa sống thiếu chết. Không cam chịu kiếp sống làm nô lệ tình dục, giống như H, T luôn quay quắt tìm cách thoát thân khỏi “tổ quỷ”.

Sau khi trốn khỏi “tổ quỷ”, về Việt Nam, T đã trình báo với cơ quan công an. Đến ngày 1/9, Chiến, Khang và Hà đã bị bắt. Cả ba sẽ phải đối mặt với án phạt tù thích đáng vì những gì mà bọn chúng đã gây ra.




BVN-TH

(từ báo VN)


Tin RFA

Tin buổi tối 12-9-12

Tin buổi sáng 13-9-12

Cuộc sống quanh ta 12-9-12

Những con số trong tuấn11-9-12

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5775)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6962)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9638)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12953)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6766)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh