DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,706,671

Xã Hội VN: Những cuộc ăn chơi thác loạn của phận gái massage - Tin RFA

18 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 7365)
Xã Hội VN: Những cuộc ăn chơi thác loạn của phận gái massage - Tin RFA

Những cuộc ăn chơi thác loạn của phận gái massage


Khác với thế giới bên ngoài, trong quán massage, cách sống, cách đối xử giữa người với người rất đặc biệt.



Những cuộc ăn chơi thác loạn của phận gái massage
ảnh minh họa


Bước vào làm trong quán massage, càng ngày tôi càng khám phá ra những điều bí ẩn vừa thú vị vừa đầy cay xót. Không gian, cấu trúc quán luôn khép kín nhưng nơi đây khá ồn ào, huyên náo bởi những hoạt động của con người. Hầu như các cô gái làm nghề massage không còn biết e thẹn hay ngại ngùng về bất cứ vấn đề gì.

Buông thả và trượt dốc

Họ sẵn sàng đáp trả bạn nếu bạn chọc ghẹo, sẵn sàng văng tục, chửi thề với bất kỳ ai nếu người đó làm họ phật lòng. Họ ăn mặc rất hở hang nhưng vẫn thản nhiên ngồi chồm hỗm trước mặt bạn cười đùa, chỉnh sửa nội y… Ngoài những tiếng lóng, những từ ngữ "chuyên ngành" rất khó hiểu, họ còn sử dụng nhiều từ ngữ của lớp dân chơi, hơn nữa những câu nói cửa miệng của họ cũng luôn sặc mùi giang hồ, thô thiển và tục tĩu.

"Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy", câu thành ngữ ấy quả là đúng khi xét trong trường hợp ở quán massage. Sống trong một môi trường cá biệt, đầy rẫy những sự cám dỗ, hầu hết họ là những cô gái trẻ, ít học, từ các vùng quê nghèo dấn thân lên chốn thị thành để kiếm miếng cơm manh áo, dùng thân xác để mua vui cho thiên hạ, dùng nước mắt và danh dự để đổi lấy đồng tiền nên rất dễ sống buông thả, dễ trượt chân và dấn sâu vào vũng lầy của xã hội.

Bên cạnh đó, do tuổi trẻ bồng bột, hiếu thắng, muốn thể hiện mình nên họ hay học đòi những thứ "cao sang" như cách ăn nói, cách tiêu xài... Nhìn tổng quan từ bên ngoài để đánh giá, tôi cho rằng đặc điểm chung nhất của họ là những cô gái nghênh ngang, xấc xược và có phần hỗn láo.

Ngoài việc ăn nói ngang ngược, họ còn là những chân dài rất sành điệu và chịu chơi. Họ sẵn sàng cá độ với bạn về một vấn đề gì đó mà không cần đắn đo suy nghĩ. Hút thuốc, nhậu nhẹt với họ chỉ là chuyện bình thường, thậm chí nhiều cô còn nghiện thuốc lá đến nỗi mỗi lần lên tua phải tranh thủ thời gian rít vài khói rồi mới vào phòng phục vụ khách. Có cô còn sành sỏi việc chơi hàng đá (một loại ma túy) và nói về nó như một chuyên gia. Bên cạnh đó, họ rất rành về những vũ trường, những quán karaoke mở thâu đêm ở địa bàn, để sau mỗi đêm khi kết thúc giờ làm việc, buồn buồn lại kéo nhau đi xả hơi.

Ham chơi, sành điệu, tiêu tiền rất thoáng nhưng họ lại rất lười nhác. Một nhân viên nam cùng làm với tôi bức xúc: "Con gái gì mà lười, biết mặc mà không biết giặt đồ, biết ăn mà không biết rửa bát, chỉ biết xả rác chứ không biết dọn rác…". Quả thật như vậy, đám nhân viên nam chúng tôi bị họ hành hạ đủ điều, bởi họ luôn xả rác vô tội vạ, nhờ cậy đủ thứ phi lý trong khi họ hoàn toàn làm được như việc lau quạt trong phòng của chính họ, dọn vệ sinh trong phòng tập thể mà họ hàng ngày vẫn ngủ… Họ rất hiếm khi động tới việc giặt đồ, giặt đồng phục mà chuyên nhờ bà vú làm tạp vụ tại quán, sau đó trả cho bà ấy một ít tiền.

Có lẽ với họ, việc kiếm ra đồng tiền quá dễ dãi nên bản thân có tính ỷ lại. Họ đã bị đồng tiền chi phối vì tôn trọng sức mạnh của nó đến mức quá đáng. Một điều đáng nói nữa là, cách đối xử của họ với người khác, hầu như những cô gái làm massage buồn hay vui phụ thuộc vào việc khách bo nhiều hay ít, khách quậy hay không quậy. Với họ, khách là trên hết, nếu gặp khách bo nhiều, khi cô gái bước ra khỏi phòng sẽ rất vui, lúc đó bạn có thể chọc ghẹo đủ điều mà không lo sẽ bị chửi. Nếu ngược lại, khi gặp khách bo ít, chỉ cần bạn hớ ra một tí trong lời nói hay thái độ thì bạn sẽ được "ăn" mọi thứ tục tĩu nhất trên đời.


blank

Các cô gái ăn mặc hở hang, ngồi đủ tư thế nhưng không biết ngại



"Thích là cặp bồ"

Trừ một số cô gái thuê phòng trọ bên ngoài, hầu hết các cô gái đều trú lại trong quán để tiện làm việc. Mặc dù ở trong không gian được vây kín bởi những bức tường kia nhưng những tệ nạn xã hội vẫn luôn rình rập và đe dọa tới họ. Theo sự tìm hiểu của tôi thì đa số các cô gái làm trong quán massage đều đã có bồ, điều đáng nói là những người mà họ cặp bồ đều là những tay ăn chơi có tiếng, những tên giang hồ có số má.

Hơn nữa, họ yêu và chia tay rất chóng vánh, không có nhiều thời gian để tìm hiểu kĩ về đối phương. Có một số trường hợp khi lên tua, nếu gặp khách "ngon", ra giá hợp lý, vài cô cũng đồng ý ra ngoài qua đêm để kiếm thêm thu nhập.

Trong thời gian làm việc tại quán, tôi đã rất chú ý tới Ngọc. Đó là một cô gái có hình thể khá cân đối. Nước da trắng, mái tóc mượt, nụ cười duyên của cô đã khiến không ít khách làng chơi phải mê mẩn, khách đến quán yêu cầu cô rất đông nên rất hiếm khi cô phải đi những tua ngoài. Tiền thưởng mà cô được nhận cũng hơn nhiều so với người khác. Thế nhưng, cô rất hay ứng tiền của bà chủ. Khi dò hỏi Hoa, bạn thân của Ngọc, tôi mới biết do bồ Ngọc hay cờ bạc nên cô thường xuyên thiếu tiền. Hoa còn chia sẻ thêm: "Tụi em làm nghề này thì có người con trai bình thường nào dám yêu, nếu kiếm được ai thì yêu đại đi, thấy hợp thì yêu, không thì thôi".

Không biết vì mặc cảm xã hội hay vì tuổi trẻ bồng bột mà họ lại chọn cho mình những người yêu "đặc biệt" như vậy, nhưng dù vì lý do gì đi nữa họ cũng trở thành "miếng mồi" ngon và là mục tiêu của những thành phần xấu trong xã hội tiếp cận, lợi dụng. Nhiều cô đã gặp phải những gã Sở Khanh, kẻ chuyên lừa tình, kẻ chuyên lừa tiền. Nói chung, do yêu vội nên không ít cô đã phải ôm hận cả đời.


blank

Căn phòng của các cô gái massage rất bừa bộn



Tìm đâu lối thoát?

Bên cạnh những cô gái chanh chua bốp chát, thích đua đòi, sống buông thả còn có một số cô gái đã sắp bước qua cái tuổi "má hồng" đang trăn trở, suy nghĩ về tương lai. Lâm Tuyền, năm nay 28 tuổi, quê Đồng Nai, tâm sự: "Tuổi trẻ em đã phải nhiều lần khóc ngất vì khách chửi, vì bà chủ mắng, vì nhục nhã, tủi thân nhưng dòng đời đưa đẩy nên em không thể bỏ nghề. Giờ đã có ít vốn, em tính vừa làm vừa học cắt tóc, lúc nào học được em sẽ giải nghệ về quê mở quán". Tuyền còn cho biết: "Nhiều chị em ở đây cũng tính học nghề để mai mốt có tuổi còn có đường mà kiếm sống nhưng không biết chọn nghề gì, một số người đang học dở lại nản chí rồi bỏ. Còn em thì sắp xong rồi, em sắp được tự do. Anh nghĩ mà coi, ngày nào cũng đem thân ra cho mấy cha say xỉn ôm ấp vuốt ve, sao chịu mãi được".

Trúc Phương, cô gái vừa tròn 17 tuổi, quê Cà Mau, tâm sự: "Em mong sao sẽ kiếm được nhiều tiền về chữa bệnh cho mẹ, sau đó có vốn em sẽ mở một quán cà phê, nói thật bọn em ít học nên muốn làm một nghề nào đó khó lắm". Hải Châu, 25 tuổi, quê Bình Dương thì có vẻ đứng đắn hơn khi cô mong: "Em cũng sắp nghỉ rồi, giờ em chỉ lo cho đứa em trai của em học nốt kỳ cuối ở trường đại học nữa thôi, sau đó em về mở tiệm may, giờ em may vá cũng khá lắm rồi".

Áp lực từ gia đình, cuộc sống, cộng thêm việc khách làng chơi ham của lạ nên quậy quá khiến các cô thấy bị tổn thương, bị xúc phạm mà rơi những giọt lệ xót xa cho thân mình. Dù là lý do gì đi chăng nữa, các cô cũng là những mảnh đời bất hạnh, những con người đáng thương hơn là đáng ghét.

Tôi đã chứng kiến cảnh Gấm vừa làm khách vừa khóc sụt sùi, khi nghe tin đứa con gần tròn hai tuổi của mình bị té phải vào nhập viện, đã thấy Huyền khóc ngất khi nghe tin ông nội hấp hối mà không được về thăm và còn nhiều cảnh ngang trái, đáng xót thương khác nữa. Có đôi lần, các cô gái làm khách xong rồi chạy về phòng ôm mặt khóc nức nở, hoặc lặng thinh ngồi hút thuốc, dẫu có ai hỏi chuyện cũng chẳng đoái hoài trả lời.


“Giang hồ nhí” ở chân cầu Bình Triệu

 

 

 

Nhóm “giang hồ“ dưới chân cầu.

Nhóm “giang hồ“ dưới chân cầu.

 




Những đứa trẻ vào đời khi chưa kịp... lớn, sống lang thang thành dân giang hồ.

Một trong những nơi được giới giang hồ chọn để “đóng đô” hoạt động, khu vực dạ cầu Bình Triệu nổi lên, bởi nơi đây thường là “bãi đáp” của một nhóm “giang hồ…mũi dãi (hay còn gọi là “giang hồ nhí”) mỗi lúc chiều về. Chúng thường tụ tập để chơi đùa, hít keo, đặc biệt là mua bán ma túy gây náo động cả một khu vực. Chúng tôi đã có dịp thâm nhập, tìm hiểu cuộc sống của băng nhóm này trong những bước đi chập chững vào đời. Mấy ai biết được rằng đằng sau “tuổi thơ dữ dội” ấy lại là những phận người đầy bi kịch, cuống cuồng tìm lối thoát...

Vào đời khi chưa kịp lớn

Chúng là những phận người phải sớm vào đời dù vẫn còn là một đứa trẻ. Khi bạn cùng trang lứa đang tung tăng cắp sách đến trường thì chúng phải len lỏi vào ngóc ngách của từng con hẻm nhỏ để mưu sinh, chật vật tìm một góc tối dưới dạ cầu để mong có được giấc ngủ chập chờn. Có lẽ vì vậy mà trông vẻ ngoài chúng nhỏ thó, gầy còm và đen đúa. Chúng chính là những đứa trẻ trong một nhóm “giang hồ nhí” gồm gần 20 đứa thường tụ tập ở chân cầu Bình Triệu mỗi khi chiều về.

Tập tành làm giang hồ

Cầu Bình Triệu vắt ngang sông Sài Gòn là địa bàn giáp ranh giữa các phường 13, 26, 27 (Q.Bình Thạnh) và P.Hiệp Bình Chánh (Q.Thủ Đức), TpSG. Nơi đây có một nhóm trẻ bụi đời chuyên tụ tập dưới hai bên dạ cầu.

Chờ ánh đèn đường vừa sáng, bóng tối bắt đầu xuất hiện, theo chân tình nguyện viên của một Câu lạc bộ công tác xã hội, chúng tôi chạy chiếc xe máy cà tàng rảo dọc khu vực cầu Bình Triệu nhằm tìm đám “giang hồ nhí”. Mặc dù đã lượn lờ mấy lượt quanh đây nhưng chúng tôi vẫn không tìm đâu ra bóng dáng bọn trẻ. Trong lúc tưởng chừng như bế tắc, bỗng có hai đứa nhỏ ăn mặc xềnh xoàng, tóc tai bù xù chạy đến mời chúng tôi mua vé số. Hai đứa tự giới thiệu là chị em ruột. Đứa chị tên Trang 14 tuổi và em trai tên Nam 10 tuổi.

Bán được vé số, hai đứa nhóc chẳng buồn nói thêm lời nào ù chạy về hướng dạ cầu Bình Triệu thuộc khu vực P.Hiệp Bình Chánh, Q.Thủ Đức. Không còn cách nào khác chúng tôi đành bám theo sau chúng. Trước mắt chúng tôi là 12 đứa trẻ đang túm tụm chơi đùa. Quần áo nhếch nhác, chân tay lấm lem, đầu tóc xơ xác, gương mặt “cô hồn” là bộ dạng chung của đám trẻ con này.

Chúng tôi đánh bạo hỏi chuyện, nhưng chưa nhận được câu trả lời nào thì một bé gái (sau này mới biết tên Thủy) khoảng 15 tuổi ra vẻ đàn chị, hất mặt nói trỏng kiểu gây sự: “Ê, đi chỗ khác chơi!”. Cô bé “đại tỷ” này còn đe dọa đồng bọn: “Không nói chuyện với người lạ. Đứa nào ngu, bị xử ráng chịu!”. Một lúc sau, xem chừng chúng tôi có vẻ vô hại, đám nhóc không còn đề phòng nữa. Tuy vẫn còn là trẻ con, nhưng đứa nào cũng nói chuyện rất ngang ngược và ra vẻ bất cần đời.

Băng giang hồ “mũi dãi” này hình thành dưới dạ cầu Bình Triệu từ hơn một năm nay. Nếu quy tụ đủ “quân số” thì chúng có tới gần 20 đứa. Đứa nhỏ nhất 8 tuổi và đứa lớn nhất 17 tuổi. Ban ngày chúng tủa đi nhiều hướng kiếm sống. Đứa lớn thì lượm ve chai, bán vé số, còn những đứa nhỏ lang thang đầu đường xó chợ ngửa tay xin tiền. Nhưng chúng có một điểm chung là hễ phát hiện ai để tài sản gì hớ hênh liền trổ nghề “hai ngón”.

Đang hỏi chuyện thằng nhóc tên Tí thì bất ngờ hai thằng con trai gần đó (khoảng 13 - 14 tuổi) lao vào đánh nhau như “hổ đói giành mồi”. Thấy vậy, mấy đứa đứng gần nhanh chóng kéo hai đứa tách ra. Đợi hai cái đầu nóng nguội lại, chúng tôi bắt đầu hỏi chuyện. Thằng nhóc ôm đầu máu kể: nó vừa yêu một đứa con gái trong nhóm nhưng bị từ chối. Từ nãy giờ nó tìm cách cà kê bắt chuyện với “người yêu trong mộng” nhưng cứ bị thằng kia nhảy vào phá đám nên nó tức giận, quyết “nện” cho đối phương một trận nên thân. Chúng cho biết, đánh lộn để thể hiện “bản lĩnh” là chuyện xảy ra thường ngày ở đây.


“Giang hồ nhí” ở chân cầu Bình Triệu, An ninh Xã hội, giang ho nhi, tre em lang thang, tre em mo coi, bao, bao cong an, bao an ninh, vn

Chân cầu Bình Triệu - nơi nương náu của nhóm “giang hồ nhí”


Thấy đám giang hồ này có vẻ “dễ chịu” hơn, chúng tôi bèn gợi hỏi về gia cảnh từ một thằng nhóc người gầy như khúc củi mục thì thằng Bảo vội chen vào: “Nó tên Cường, ba nó bỏ rơi hai mẹ con nó từ lâu. Nó sống trong khu nhà trọ gần đây với mẹ. Mẹ nó hằng ngày đi lượm ve chai từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Ở nhà có một mình nên nó buồn, ra đây chơi đó”.

Qua nhiều lần tiếp xúc, mãi đến sau này chúng tôi mới phát hiện ra đám nhóc đã láu cá “phịa” tên dỏm và nói địa chỉ bậy bạ. Dường như bọn trẻ nghĩ rằng sự ma mãnh này có thể bảo vệ chúng an toàn trong cái vỏ bọc của sự lừa dối.

Nhắm mắt chơi keo

Trong lúc chúng tôi đang vui vẻ trò chuyện với đám nhóc, bỗng một thằng nhỏ người xanh xao chạy đến, trên tay cầm một hũ gì không rõ, hô to: “Hàng về, hàng về rồi tụi bây ơi!”. Nghe thế, cả nhóm nhanh chóng túm tụm vây quanh thằng nhóc. Chúng xúm nhau “chia hàng” vào từng bịch nilông nhỏ, bỏ quên cả sự có mặt của chúng tôi. Khi đã cầm chắc phần “hàng” của mình trên tay thì từng đứa bắt đầu tìm cho mình một góc riêng. Chúng bắt đầu úp bịt nilông có chứa chất vàng đục lên mũi và hít liên tục từng hơi dài với vẻ mặt đầy mãn nguyện.

Thấy lạ, chúng tôi lân la hỏi thì đứa con gái tên Hoa ngồi bên cạnh nhìn như dò xét rồi trả lời tỉnh bơ: “Muốn biết cái này hả, góp tiền vào thì tụi này cho chơi chung rồi sẽ biết!”. Khi được hỏi “vì sao lại hít chất này?”, Hoa thản nhiên đáp: “Có gì lạ đâu, hít cái này vừa rẻ vừa phê. Khi hít xong, trong đầu mình nghĩ cái gì thì nó hiện ra ngay cái đó. Rất đã!”. Vừa nói dứt lời, Hoa chỉ tay về phía một thằng nhóc và nói: “Thằng đó đang phê keo kìa, thấy chưa?”. Nhìn theo hướng Hoa chỉ, chúng tôi thấy một thằng nhóc đang bước đi nghiêng ngả, tay nó quờ quạng vẽ vào không trung, còn miệng thì lẩm bẩm nói điều gì không rõ. Đảo mắt nhìn quanh, đứa nào cũng bắt đầu có biểu hiện say keo, mặt mũi chúng trở nên đờ đẫn, bước đi loạng choạng và miệng liên tục nói nhảm, chửi bới không ngừng.

Đêm đã khuya, đường phố bắt đầu vắng bóng xe cộ. Một vài đứa co người nằm ngổn ngang dưới nền đất trong góc tối ngủ ngon lành. Hình như muỗi và cái lạnh đã quá quen thuộc với chúng. Những đứa còn thức, say keo gật gù không buồn trò chuyện. Một cặp “tình nhân” khoảng 15 tuổi vừa ôm nhau hít keo, vừa tình tự: “Ê, thằng C.Đ! Mày yêu tao, mày phải nhường cho tao hít keo nhiều hơn” hay “Mày là đồ đàn bà biết cái khỉ gió gì mà đòi hít cho nhiều!”. Nghe chúng tâm tình bằng thứ ngôn ngữ tanh tưởi ấy, chúng tôi chợt thấy rùng mình, lo ngại.


“Giang hồ nhí” ở chân cầu Bình Triệu, An ninh Xã hội, giang ho nhi, tre em lang thang, tre em mo coi, bao, bao cong an, bao an ninh, vn

Đánh nhau sứt trán để chứng tỏ bản lĩnh“Giang hồ nhí”



Cầm bịch nilông chứa keo đã cứng lại mà lũ trẻ không nỡ quăng đi, chúng tôi biết đó là keo chó. Đây là loại keo chuyên dùng để dán giấy, gỗ, giày... được bày bán công khai khắp mọi nơi. Một cán sự tình nguyện xã hội thổ lộ: “Trong keo chó có chứa thành phần dung môi hữu cơ vô cùng độc hại đối với sức khỏe con người. Ban đầu hít keo sẽ có cảm giác nhức đầu, chóng mặt nhưng hít thường xuyên sẽ gây nghiện và tạo cảm giác “phê” tương tự ma túy. Dần dà, chất độc này sẽ gây tổn hại đến hệ thống não bộ làm giảm trí nhớ, thậm chí mắc bệnh thần kinh...”.

Tội nghiệp, tuổi thơ non nớt vô tư là thế, bọn trẻ bụi đời nào có biết cái chết luôn rình rập ở xung quanh chúng khi sự tập tành học đòi làm người lớn trỗi dậy quá sớm mà thiếu vắng sự kiểm soát, giáo dục của cha mẹ, cộng đồng.

"Mơ hồ" chạm tay tử thần

Tối hôm sau, chúng tôi quay lại dạ cầu Bình Triệu thì bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng đau lòng. Một người phụ nữ tóc vàng hoe tầm 24-25 tuổi cùng hai thanh niên bặm trợn bắt ba đứa nhóc trong băng “bụi đời cầu Bình Triệu” quỳ gối. Theo lệnh của người phụ nữa kia, hai thanh niên thay nhau đấm đá túi bụi vào mặt, ngực, bụng đám nhóc. Bị đánh bò lê, chúng lại gượng quỳ lên cho hai gã kia đánh tiếp mà không dám khóc.

Thoáng thấy chúng tôi, hai gã liền dừng tay rồi nhanh chóng chuồn mất. Chúng tôi đến gần nhỏ nhẹ vỗ về, thăm hỏi thì thấy cả ba đứa đều bị đánh sưng mặt, dù vậy chúng vẫn không dám hé môi nói nửa lời. Rồi chúng lẩn vào góc tối dưới dạ cầu và mất tăm. Một đứa con gái tên H. (13 tuổi) kéo chúng tôi ra ngoài thì thào cho biết: “Bà đó thuê ngôi nhà trọ gần đây, rủ rê ba đứa nó về ở để bà ta nuôi cơm. Bả còn cho tụi nó hít cái gì đó đã hơn keo chó. Ngoài ra, mỗi ngày tụi nó phải đi giao “hàng” cho bả. Nếu trót lọt, tụi nó được bả cho tiền và cho “phê”. Hôm nay tụi nó làm mất “hàng” nên bị trừng phạt”. Chưa kịp hỏi thêm điều gì thì từ đằng xa, thằng Th. ngoắc tay con H. bảo đi về. H. liền chạy ù khuất dần trong một con hẻm tối đen như mực.

Sau trận đòn dằn mặt, không khí dưới dạ cầu trở nên trầm lắng. Chưa đến 8 giờ tối, đám nhóc giang hồ đã lủi thủi đi vào góc tối để tìm chỗ ngủ. Những đôi “tình nhân nhí” kéo nhau tìm nơi khác “tâm sự”. Chúng tôi đành quay về và nhủ lòng đêm sau sẽ khai thác thêm về hành vi mượn tay trẻ em để vận chuyển thứ “hàng lạ” của người phụ nữ kia.

“Hàng” mà cô bé H. vừa nói đến là gì? Có thứ hàng hóa bí mật nào mà bọn trẻ không dám gọi tên nhưng khi hít có thể “đã” hơn keo chó? Phải chăng đây là đường dây buôn bán “hàng trắng” ngấm ngầm lợi dụng những đứa trẻ bụi đời để khai thác, trục lợi?


BVN-TH



Tin sáng 18-9-12

Tin tối 18-9-12

Biểu tình chống Hồng Vân

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5277)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6489)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9238)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12589)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6476)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh