DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,824,755

Xã Hội VN: Gái gọi kiểu mới ở Sài thành - Tin RFA

23 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 7523)
Xã Hội VN: Gái gọi kiểu mới ở Sài thành - Tin RFA

Gái gọi kiểu mới ở Sài thành

 

 

kieu_nu_2-content

hình minh họa


PR là cách gọi “lịch sự” chỉ những cô gái bia ôm, mại dâm, không bị quản lý của má mì, ma cô, mà “độc lập tác chiến” ở các quán nhậu, nhà hàng. Thời hoàng kim của chân dài thường không qua tuổi 25.

Những ông khách có thói trăng hoa, nhất là những người có địa vị trong xã hội giờ chẳng dại dột gì mà vào một quán bia ôm để vui vẻ. Họ chọn một nhà hàng, quán nhậu bình thường rồi nhờ quản lý gọi "PR" vào phục vụ. Chính vì vậy mà nhiều quản lý ở các nhà hàng phòng lạnh ở nội, ngoại thành TPSG đều có quan hệ mật thiết với nhiều gái "PR" để có nguồn em út phục vụ cho "thượng đế".

Vào một phòng lạnh trong nhà hàng nằm trên đường Cao Thắng (quận 3), mấy thực khách chưa kịp ngồi xuống ghế thì quản lý đã hỏi: "Có cần "PR" không anh?". Ít phút sau, 4 cô gái trong trang phục mát mẻ bước vào phòng và tự bắt cặp chứ chẳng cần đợi ai xếp chỗ để ngồi. Họ rót bia, gắp mồi và chăm sóc khách y như hai người đã yêu nhau từ kiếp trước. Bữa nhậu kết thúc, nhận được một triệu đồng, các em không quên giúi vào tay quản lý tờ bạc 100.000 "lại quả".

Bên cạnh "PR" cơ động, một số quán nhậu nổi tiếng trên địa bàn TPSG còn có lực lượng tại chỗ mà cô nào cũng trẻ trung, xinh đẹp. Tuy nhiên, theo quy định của chủ quán, các cô không được phép ngồi với khách mà chỉ được đứng ôm. Vì vậy mà nhiều tay nhậu gọi vui là "bia ôm đứng". Nhiệm vụ chính của các cô là ôm ấp, rót bia, tán gẫu và… nhổ tóc sâu. Riêng ở quán trên đường Điện Biên Phủ có nhiều cô hát vọng cổ khá mùi mẫn làm say mê bao thực khách và tất nhiên tiền "boa" kiếm được cũng thuộc hạng ít ai bằng. Vào quán này mà "boa" 200.000 đồng là các cô ngúng nguẩy bỏ đi, lẩm bẩm chửi thề "đồ Hai lúa!".

Hầu hết các cô gái PR vẫn trẻ đẹp và đến từ các tỉnh miền Tây Nam Bộ. Khi mới chân ướt chân ráo lên Sài Gòn, họ thường làm nhân viên phục vụ cho các quán ăn, nhà hàng rồi gia nhập nhóm "PR" vì thấy các chị ai cũng có xe tay ga, điện thoại iPhone, quần áo mượt mà, nước hoa thơm phức. Thế là mỗi sáng, diện bộ cánh xinh tươi họ "ngồi đồng" ở quán cà phê hay đi mua sắm để chờ khách gọi.

Nếu như trước đây những ông khách giàu có thói trăng hoa thường chọn mấy em chân quê, sinh viên… có ngoại hình đẹp để làm "bồ nhí", cung cấp tiền bạc, mua xe sắm nhà thì nay chuyện này đã lỗi thời. Các ông bây giờ chẳng muốn vướng víu chuyện yêu đương phiền toái mà chọn giải pháp tốt nhất là "ăn bánh trả tiền". Ý thức được điều đó nên các "PR" cũng chẳng mơ có ngày được đại gia "nuôi nấng" mà chỉ cốt làm sao để được nhiều tiền boa trong mỗi bàn nhậu hay mỗi lần đi khách. Để bao vây khách sộp, các cô thường liên kết thành một nhóm để hỗ trợ lẫn nhau theo kiểu đôi bên cùng có lợi.

Khi gặp khách làng chơi tiêu tiền như nước, các cô sẽ giới thiệu cho nhau để cùng "xẻ thịt", tất nhiên người được giới thiệu sẽ trích phần trăm tiền "cò" để hai bên cùng vui vẻ. Và bàn nhậu sẽ là nơi để họ ngã giá qua đêm hay "đi dù". Đội ngũ này hiện có mặt ở khắp nơi từ quán nhậu bình dân đến nhà hàng cao cấp mà theo nhiều chủ quán, thời buổi này bán quán nhậu mà thiếu "PR" thì coi như "chết" sớm.

Theo Thủy (21 tuổi, quê Đồng Tháp), một "PR" thường xuyên hoạt động ở quận Thủ Đức, lúc đắt sô khoảng 4-5 lượt khách, bình thường chừng 2-3 lượt. Giờ vật giá leo thang nên tiền boa mỗi lần "bèo" lắm cũng 200.000 đồng, nhẩm ra các cô kiếm ít nhất cũng trên 10 triệu đồng/tháng, chưa kể tiền bán dâm. Với mức thu nhập cao như vậy, nhưng chỉ vài ngày ế khách, nhiều cô chẳng có tiền ăn sáng.

Trên thực tế, để có tiền mua xe tay ga, sắm điện thoại đắt tiền hầu hết các "PR" ở khu vực Thủ Đức đều vay tiền của các tay trùm cho vay nặng lãi. Vay 30 triệu đồng mỗi ngày phải trả 200.000 đồng tiền lãi mà vốn thì cứ giữ nguyên. Bên cạnh tiền lãi, hàng tháng mỗi cô còn gửi về cho gia đình 3-5 triệu đồng, rồi tiền thuê phòng trọ, tiền quần áo, phấn son… còn lại thì chơi đề, đánh bài và nuôi trai.

Vì thực tế, dù ngày ngày "làm dâu trăm họ" nhưng các "PR" hầu như ai cũng có bạn trai. Mà người bạn của họ nếu không "đầu trộm đuôi cướp" thì cũng là giang hồ nghiện heroin, bài bạc. Những gã giang hồ này là chỗ dựa cho họ trong thế giới tệ nạn đầy rẫy bạo lực, lọc lừa, xảo trá. "Nhiều đứa gặp thằng "bồ" chơi "hàng đá" (ma túy tổng hợp) chưa kịp đưa tiền là bị đánh đập dã man nhưng cũng phải cắn răng mà chịu. Vì bỏ thì nó đâu để cho yên…", nữ "PR" buồn bã nói.

Với các cô gái PR, 25 tuổi đã là quá già, khách chê nên quản lý chẳng bao giờ gọi đến. Từ chỗ làm ra tiền mỗi tháng gần 20 triệu đồng, bỗng chốc trở nên trắng tay trong khi nợ nần thì vẫn còn đó. Vì vậy, con đường đã định gần như tất yếu đó là trở thành một gái mại dâm thực thụ, một "má mì" chăn dắt đám hậu sinh, một "tú bà" của đường dây gái gọi... Hậu quả là có kẻ vào tù, có người "thân tàn ma dại" bởi sự tàn phá của ma túy, có kẻ "ra đi" vì căn bệnh thế kỷ.

Trước đây, một cô "PR", quê ở Cần Thơ đã bị bọn giang hồ cho vay nặng lãi đe dọa tính mạng vì không đủ tiền để trả nợ 20 triệu đồng. Nhờ có ngoại hình dễ nhìn cô có mặt ở khắp quán nhậu trong thành phố. Thấy làm được nhiều tiền nên cô vay giang hồ 20 triệu đồng, lãi suất 60% để gửi về cho mẹ sửa lại căn nhà dột nát. Cuối năm 2011, bà ngoại của cô bênh nặng nên phải về quê chăm sóc, những kẻ cho vay tưởng con nợ trốn nên tìm đến tận nhà dọa nạt, quậy tưng bừng.


Đàn ông sa cơ nên làm ôsin để vợ ngoại tình



"Khi có tiền thì vợ quan tâm, chung thủy; lúc gặp khó khăn vợ hoạnh họe coi mình là osin, thậm chí cặp bồ ngay trước mặt cũng phải nhắm mắt làm ngơ", anh Bùi Thanh Điền (31 tuổi, ở Chi Lăng, Lạng Sơn)- công tử giàu sang một thời chua xót nói.



Anh Điền với công việc hàng ngày: Đưa vợ đi làm, đi chợ, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo
Anh Điền với công việc hàng ngày: Đưa vợ đi làm, đi chợ, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo



Thời sinh viên, bạn bè đi xe đạp tôi đã có xe máy vi vu. Bạn bè 5-7 đứa túm tụm chung nhau một căn phòng hơn chục mét vuông, thì tôi đã một mình chễm chệ một ngôi nhà 2 tầng hoành tráng, với đầy đủ tiện nghi từ ti vi cho đến tủ lạnh (mặc dù chỉ là nhà thuê).

Bố mẹ, anh chị tôi đều theo nghiệp kinh doanh nên sau khi ra trường tôi trụ lại Hà Nội, được anh chị nhượng cho một vài mối quan hệ và bắt đầu sự nghiệp riêng.

Làm ăn một thời gian, tôi tạo dựng được một cơ ngơi kha khá. Khi đó, trong mắt bạn bè tôi đúng là công tử con nhà giàu sang, nhiều tiền lắm của nhưng cũng nổi tiếng chịu chơi.


Tôi lấy Huyền (nhân viên một công ty truyền thông, Hà Nội), một cô gái nghèo. Nói về độ chịu chơi, chiều vợ thì tôi là số 1, muốn gì có đấy tất cả đều là hàng hiệu chính hãng.

Đổi lại, Huyền cũng tỏ ra là người vợ biết điều, nếu không muốn nói là cực kỳ ngoan ngoãn, chiều chồng và rất chung thủy.

Được khoảng 1 năm sau, tôi bị bắt vì dính vào một đường dây buôn lậu, phải chịu án 2 năm tù. Trong lúc bố mẹ từ mặt tôi vì cho rằng tôi làm xấu mặt họ, Huyền phải gom góp toàn bộ số tài sản chúng tôi có rồi chạy vạy khắp nơi để lo lót chạy chọt cho tôi nhưng do không tìm hiểu kỹ nên tiền mất mà án tù tôi vẫn phải mang.


Suốt thời gian tôi ở tù, Huyền vẫn qua lại thăm nom chu đáo, khiến tôi cảm động. Mỗi lần vào, em lại gióng giả về khoản nợ khổng lồ đã chạy vạy lo cho chồng. Nhìn em gầy gò, đen sạm tôi thương lắm nên dù em nói cay nghiệt thế nào tôi vẫn chịu được.


Hết 2 năm, tôi ra tù, chúng tôi thuê một căn phòng nhỏ cấp 4. Mang vết đen từng mang án tù nên chẳng ai muốn thuê tôi. Nhờ một số người bạn giúp đỡ, tôi vay được ít tiền hùn vốn mở quán vịt nướng. Nhưng được một thời gian quán phải đóng cửa vì vắng khách, làm ăn thua lỗ.

Mọi gánh nặng cơm áo đổ lên đôi vai gầy của Huyền. Em phải đi sớm về khuya nhưng bù lại thu nhập của em đủ để hai đứa tôi sinh hoạt thoải mái.

Không biết làm gì, ngày ngày tôi đưa đón vợ đi làm rồi đi chợ, nấu cơm, giặt quần áo... mong đỡ đần em phần nào.

Nhưng đúng là khi có tiền làm việc gì cũng dễ, không có tiền bản lĩnh đàn ông cũng hèn. Hầu hết các cuộc vui với bạn bè tôi đều phải xin phép vợ hoặc vợ cho tiền mới dám đi.

Bản thân tôi cũng tự ti không muốn 'chém gió' với bạn bè như xưa, các cuộc gặp gỡ tôi cũng kiếm cớ thoái thác dần.

Thời gian gần đây, mấy đứa bạn thân rỉ tai bảo thấy vợ tôi cặp kè với người đàn ông khác nhưng tôi không tin. Đúng là Huyền hay về muộn nhưng công việc của em bận rộn thế, phải gặp gỡ đối tác nhiều.

Hơn nữa, nếu em muốn bỏ tôi thì đã bỏ ngay lúc tôi ở trong tù, việc gì phải sấp ngửa chạy vạy kiếm tiền lo cho tôi làm gì cho mệt thân.

Nhưng tôi cũng bắt đầu để ý đến Huyền hơn và chua xót nhận ra em đang khinh thường chồng ra mặt.

Trong mắt Huyền lúc này tôi không khác gì một osin không phải trả lương, còn Huyền mới là trụ cột gia đình, là người kiếm tiền chính và có quyền quyết định mọi thứ.

Sinh nhật vừa rồi vợ tôi có làm cơm mời một số bạn bè, trong đó có Hải, một thanh niên kém vợ tôi 3 tuổi và cũng chính là người được đồn đoán đang cặp kè với vợ tôi.

Lúc Hải đến, cậu ấy mang một chiếc bánh kem rất to, có dòng chữ I Love You. Tôi thấy vợ mình vui ra mặt: "Ôi chỉ có Hải là người hiểu mình nhất". Nghe vợ nói mà tôi tím mặt nhưng không nói gì.

Như mọi ngày, tôi được phân công nhiệm vụ phục vụ ăn uống cho mọi người. Thi thoảng có người hỏi, Huyền gọi, tôi lên chào hỏi vài câu xã giao rồi lại xuống bếp chuẩn bị đồ ăn, bát đũa. Thấy Huyền thân mật với Hải, mấy thằng bạn của tôi tỏ thái độ, có người ái ngại nhìn tôi nhưng tôi chỉ cười xòa.


Tan bữa tiệc, Huyền cùng bạn bè rủ nhau đi hát hò để lại mình tôi với một chồng bát cao quá đầu người. Một vài người bạn gái thấy ngại ngỏ ý muốn giúp nhưng Huyền gạt phắt "đó là công việc của anh Điền, anh ấy phải làm", mặc dù lúc đó đã là 12h đêm.


Đến khoảng 3h sáng, tôi mới thấy một chiếc xe chở vợ mình về, đó là xe của Hải. Qua khe cửa, tôi sững sờ thấy hai người ôm hôn thắm thiết. Tôi muốn lao ra đấm vào mặt thằng nhãi đó một cú nhưng cơn tức giận, cuồng ghen khiến tôi lóng ngóng, mãi mới mở được cửa.

Tôi bắt đầu tra hỏi Huyền, nhưng em vênh mặt cho biết trong lúc tôi ở tù Hải là người giúp đỡ nhiều nhất cả về tiền bạc lẫn tinh thần. Nếu không có Hải thì tôi đã tù rũ xác, Huyền cặp với Hải cũng là trả ơn thay cho tôi.

Tôi hận mình đã mù quáng tin vợ suốt thời gian qua nhưng cũng đau đớn khi nhận ra tôi là thằng đàn ông bất tài, không lo nổi cho bản thân, cho vợ, phải để vợ nuôi mình. Ngay trong đêm, tôi ôm quần áo ra nhà nghỉ ngủ rồi hôm sau bắt xe về quê.

Suốt gần 1 tháng ở quê, tôi đã nghĩ rất nhiều về cuộc hôn nhân của tôi và Huyền, về tương lai sau này. Tôi vẫn rất yêu Huyền, còn em hẳn vẫn còn tình cảm với tôi nên mới không bỏ tôi. Tình cảm của em với Hải có lẽ chỉ là nhất thời lúc tôi sa cơ. Tôi tin rằng mình sẽ chinh phục lại được vợ như trước đây.

Nghĩ vậy, tôi đã quay lại thành phố xin lỗi vợ và trở lại điệp khúc cuộc sống thường ngày: đưa đón vợ đi làm, đi chợ, nấu cơm, giặt quần áo... Về mối quan hệ giữa Huyền với Hải, tôi biết hai người ấy vẫn gặp gỡ nhau nhưng tôi nhắm mắt làm ngơ.

Tôi băn khoăn tự hỏi đàn ông sa cơ thì nên làm ô sin để vợ tự do tìm tình thì đó mới là tình yêu thật lòng dành cho vợ?

Dù sao, tôi vẫn đang tìm việc làm và hy vọng một ngày nào đó em sẽ nhận ra đâu là tình yêu đích thực.


BVN-TH


Tin RFA

VN tuần qua 21-9-12

Thế giới tuần qua 20-9-12

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5803)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6983)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9657)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12971)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6780)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh