DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,710,609

Xã Hội VN: Cầu thủ Việt "mua dâm" - Bí thư chi đoàn CS thôn giết vợ vì "xỉn" - Cá, mực khô: Thấy làm, hết dám ăn - Tin RFA

26 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 8101)
Xã Hội VN: Cầu thủ Việt "mua dâm" - Bí thư chi đoàn CS thôn giết vợ vì "xỉn" - Cá, mực khô: Thấy làm, hết dám ăn - Tin RFA

"Mua dâm", chuyện thường ngày của cầu thủ Việt




Chuyện cầu thủ có hút thuốc, uống bia uống rượu như nước lã, đi bar hút “cỏ”, tài mà, rồi "chơi" cả thuốc lắc, thậm chí sử dụng ma túy đá đã không phải chuyện hiếm gặp. Nghi án sử dụng thuốc lắc của Huy Hoàng khép lại bằng kết luận là chỉ... say rượu nhưng vấn đề những thói hư tật xấu, sự xuống cấp về đạo đức của cầu thủ lại được mở ra và cho thấy thực trạng đáng báo động.

Ngoài việc dính vào tệ nạn xã hội là sử dụng chất cấm, thì các cầu thủ còn dính vào những thứ tệ nạn nào nữa. Còn nhiều những thứ tệ nạn, những “thú chơi” khác nữa, mà những cái thú này còn phổ biến hơn nhiều so với việc sử dụng chất cấm.

Ngay sau khi có những tin tức về vụ việc của Huy Hoàng, với những hình ảnh “lạ” trong clip được ghi lại, có cầu thủ đã chia sẻ cùng nhau trong một câu chuyện phiếm: “Anh Hoàng phê quá, bị quay lại mà chả biết gì, cũng đen, nhỉ. Có "chơi" thì ở chỗ kín kín, ai biết. Mà có đi chơi thì đừng có mà mặc áo cầu thủ làm gì”.

Bên lề sân cỏ sau một buổi tập của một đội bóng V-League, một cầu thủ trẻ từng nói: “Chơi gì thì chơi, dại gì dính vào bay lắc, hít đá điếc nọ kia, nát người. Nhưng anh bảo, ba chục thằng đàn ông bị nhốt chung vào khu nhà như thế này, trẻ thì xa người yêu, lớn thì xa vợ. Toàn thằng thanh niên đá bóng hùng hục như trâu suốt ngày, rồi mỗi trận thắng lại có tí men vào người, bọn em không ra ngoài “làm tí”, "bóc bánh trả tiền" thì mới là lạ. Ở đội em chả có thằng nào là không biết mùi đời, mấy thằng đội trẻ, các anh lớn cũng cho chúng nó thử hết, “vào đời” hết”.

Một lãnh đội còn bảo, cầu thủ dính vào cái gì thì lo, chứ có đi “bóc bánh trả tiền” vui vẻ ở ngoài chút thì đó là thứ tệ nạn “lành” nhất. Vị lãnh đội đã già tuổi đời này lý giải rất đơn giản: “Chúng nó đá bóng xong thì mình mẩy đau ê ẩm, gân cơ hoạt động hết công suất, thì cầu thủ hay phải đi massage. Mà giờ các cái chỗ massage có phải massage trị liệu kiểu bình thường đâu, massage xong lại còn có cả... thư giãn. Đội đi thi đấu khắp nơi, ở khách sạn, tối đá xong cầu thủ cứ phải đi massage, và thế là sa chân vào tệ nạn luôn. Mình chỉ nhắc chúng nó nhớ giữ gìn cẩn thận”.

Trong các ngõ ngách, góc khuất của đời sống cầu thủ Việt, thì cái chuyện này vô cùng phổ biến. Cầu thủ bóng đá là người nổi tiếng, người của công chúng, nên rất nhiều cô gái trẻ luốn tìm cách tiếp cận. Tình thế đó, chỉ cần cầu thủ thiếu chút bản lĩnh là sa ngã ngay. Sau trận đấu, một nhóm cầu thủ với một nhóm cả cô gái trẻ đi bar đến gần sáng, uống say rồi sau đó tìm “bãi đáp” ở các nhà nghỉ là chuyện quá bình thường. Trong thành phần các cô gái đó, thì ngoài “thể loại” thích ăn chơi, "đú đởn", gái gọi bán dâm chuyên nghiệp hoặc cao cấp chẳng thiếu.


blank



Thu nhập khá cao so với mặt bằng chung của xã hội, cầu thủ cũng chẳng mấy khi đi đêm với những "gái gọi rẻ tiền". Thường là đến một khách sạn xịn, gọi điện là có chân dài đến tận nơi. Xong việc trả tiền, đường ai nấy đi không quen biết, rất kín đáo. Vài cầu thủ ngôi sao còn chuyên dùng “hàng” chân dài giá đến vài trăm đô một đêm, chả kém gì các đại gia. Những cô gái này chắc có lẽ cũng biết danh tiếng của cầu thủ, nhưng cũng rất chuyên nghiệp, không bao giờ lộ ra ngoài về danh tính khách hàng, độ an toàn rất cao, nên vẫn cứ được các cầu thủ “chia sẻ” với nhau.

Về khoản “gái” này thì các ngoại binh còn hơn cầu thủ nội binh rất nhiều. Chỉ cần đến Việt Nam thi đấu một thời gian, ngoại binh học được rất nhanh các trò ăn chơi tiêu khiển. Ở nhiều đội bóng luôn có các giai thoại lưu truyền về các anh chàng châu Phi với đủ thứ trò, với đủ thứ chuyện hỉ nộ ái ố. Trong đó, giai thoại hài hước nhất bao giờ cũng là về chuyện mấy anh người Phi khỏe như trâu này đi "tòm tem" với gái mại dâm.

Một cầu thủ người Nam Mỹ từng đá bóng vài năm ở V-League, lang thang qua vài đội bóng khắp Bắc - Nam, được gọi là “vua” trò này. Anh chàng có cô người yêu đồng hương cao ráo thỉnh thoảng lại sang thăm. Còn lại, những lúc cô đơn, cầu thủ này lại lỉnh ra khỏi đội, mà mỗi lần như thế phải có tới cả hàng "chân dài" tháp tùng.

Thời gian gần đây, tệ nạn mại dâm hoạt động tinh vi hơn. "Gái gọi" là những gái mại dâm lưu động, không nằm trong đường dây lớn mà hoạt động theo kiểu đơn lẻ, tự thân vận động hoặc theo nhóm 2-3 người. Trong số các khách hàng của các "gái gọi" hạng sang, có không ít là những cầu thủ.

Mại dâm cũng là một tệ nạn, nhưng dính vào món này, nhiều cầu thủ vẫn cứ nghĩ là “chả sao cả”, vẫn cứ tập tốt đá tốt. Ban lãnh đạo đội, huấn luyện viên có biết thì cũng chỉ nhắc nhở chiếu lệ, bởi cầu thủ không "bay", không "lắc", không dính dáng vào ma túy, cờ bạc là đã tốt lắm rồi.



“Yêu“ trong hơi men, Bí thư chi đoàn thôn giết vợ



Nạn nhân chính là vợ Hợp, chị Đặng Thị Bình (26 tuổi).

Trước đó, vào khoảng 6h ngày 19/9, xác của chị Đặng Thị Bình được phát hiện tại một ao cá cách nhà riêng khoảng 120 m. Nạn nhân nằm sấp, mặt úp dưới nước, áo vén lên ngực, phần dưới không mảnh vải che thân.

Quá trình khám nghiệm hiện trường, lực lượng trinh sát không thu được dấu vết gì, kết quả khám nghiệm tử thi kết luận nạn nhân bị chết do ngạt, nhưng trong cổ họng không phát hiện có dị vật như bùn đất…


Hợp và chị Bình nên nghĩa vợ chồng từ năm 2003, sau đó họ liên tiếp sinh 2 con, 1 trai, 1 gái. Cuộc sống gia đình khá bình lặng, Hợp làm Bí thư chi đoàn CS thôn, còn chị Bình thì tần tảo với đồng áng, cùng chồng gánh vác việc gia đình.

Khoảng 21h30 phút ngày 18/9, sau bữa rượu ngà ngà bên ngoài, Hợp trở về nhà. Lúc đó, chị Bình cùng 2 con là Lý Thị Yên và Lý Đình Duy đang nằm chơi trong nhà.

Sẵn men rượu trong người, Hợp nảy ý định "quan hệ" với vợ. Vì thế, Hợp nhắc 2 con đi ngủ sớm, sau đó chốt cửa lại và đóng cửa đi ngủ. Suốt thời gian chờ đợi con ngủ, tâm trạng của Hợp vô cùng phấn khích.

Sau đó, Hợp lần sang giường của vợ nhưng bị chị Bình từ chối. Tức giận, Hợp vơ lấy chiếc chăn lông màu vàng để gối đầu phủ lên mặt và ngực của vợ và tiến hành "quan hệ".

Một lúc sau, không thấy vợ phản ứng, Hợp bỏ khăn ra hỏi nhưng không thấy vợ nhúc nhích gì, lúc đó Hợp biết chị Bình đã chết. Vì sợ hãi hành vi của mình bị phát hiện, Hợp nghĩ đến việc dựng hiện trường giả.

Nghĩ là làm, Hợp tháo đôi khuyên tại của vợ, sau đó mở cửa đưa chị Bình ra khỏi nhà rồi đặt nằm úp xuống mặt nước ở góc ao nhà anh Hoàng Văn Hòa, cách nhà Hợp khoảng 120 m. Hợp còn cởi bỏ chiếc quần chị Bình đang mặc vứt ra cạnh ao và cầm đôi dép của nạn nhân để gần nơi vứt xác nạn nhân.

Tiếp đó, Hợp về nhà giấu đôi hoa tai ở khe nền nhà gần bếp, ném chiếc điện thoại di động của chị Bình xuống ao trước cửa nhà rồi lên giường đi ngủ.


 

 Tuy Hòa: Cá, mực khô: Thấy làm, hết dám ăn



Cá, mực ươn, chết chỉ cần nhúng qua hóa chất rồi mang ra phơi ở bến cảng, lề đường. Những mặt hàng cao cấp như vi, da cá mập cũng tẩm hóa chất trước khi tung ra thị trường

Tranh thủ nắng lên, bà Huỳnh T.Ơ (còn gọi là bà Bốn, ngụ phường 6, TP Tuy Hòa - Phú Yên) mang mớ vi và da cá thối ra đổ dưới nền đất bến cảng để phơi. "Thúi quá bà ơi!"- hai người đi câu cá lỡ miệng liền bị bà Bốn chửi như tát nước.

Mực, cá phơi như... rác


Vừa đến bến cảng, chúng tôi đã nghe mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ mớ cá bà Bốn đang phơi. Không chỉ hôi thối, nhìn mẻ cá trong quá trình phân hủy, nhiều con dòi bò tràn ra nền đất, ruồi nhặng kéo cả đàn đến bám, chúng tôi không khỏi rùng mình.

Bà Bốn miệng ngậm điếu thuốc, hai tay lia lịa trở những miếng cá như sợ đám ruồi nhặng tranh mất. Bà cười phân bua: "Trông vậy chứ khô rồi ngon lắm, đã khử hết rồi!". Một người hàng xóm của bà Bốn bảo rằng thuốc khử ấy còn mạnh hơn gấp 10 lần nước ôxy già dùng rửa vết thương. Đổ dung dịch này vào thùng, cho thêm nước theo tỉ lệ 1 dung dịch - 3 nước rồi cho cá, mực ươn, chết vào. Nước sôi ùng ục, khoảng 10 phút mang ra thì mực, cá dẫu ươn, hôi cỡ nào cũng săn chắc lại.

Không chỉ tại bến cá, dọc các con đường Trần Hưng Đạo, Lê Duẩn, Độc Lập (TP Tuy Hòa), những ngày nắng lên, người dân cũng đổ mực, cá khô phơi tràn trên mặt đường. Những điểm phơi cá, mực khô trên đường Độc Lập còn nằm cạnh một bãi rác lớn. Mặc cho những đợt gió biển cuốn theo cát hay bụi đường tấp vào, sau cùng, những mớ khô này đều được đóng gói, chuyển vào TPSG tiêu thụ.



blank
Mực, cá khô phơi đầy đường cạnh một bãi rác trên đường Độc Lập, TP Tuy Hòa - Phú Yên



Vi, da cá mập đầy thuốc tẩy


Vì cho rằng dùng vi, da cá mập chữa được bệnh ung thư nên hiện nay, giá của các loại này (đã qua sơ chế) cao ngất trời, đặc biệt là vi cá mập mà người tiêu dùng thường gọi là cước cá. Hiện giá cước cá loại 1 lên đến 20 triệu đồng/kg, còn da cá mập có giá trung bình 1,4 triệu đồng/kg. Thường chỉ có những buổi yến tiệc của các gia đình khá giả mới dùng da cá hoặc cước cá mập. Thế nhưng, chẳng mấy thực khách biết rằng mình đang dùng thuốc tẩy trong bữa ăn thịnh soạn ấy.

Các cơ sở chế biến vi, da cá mập khi mua cá về bỏ lăn lóc trên sàn đất để mổ xẻ lấy vi, lấy da vì... đã có thuốc tẩy. Bà Huỳnh T.K (phường 6, TP Tuy Hòa), chủ một cơ sở gia công vi, da cá mập cho một công ty yến sào lớn ở TPHCM, cho biết không thể không dùng thuốc tẩy vì khách chuộng mặt hàng trắng đẹp. "Da cá mập chỉ có màu đen thôi nhưng họ yêu cầu trắng đẹp thì mình phải cho thuốc tẩy. Chỉ cần ngâm 5 phút thì da cá từ màu đen sẽ thành màu trắng. Còn cước cá cho qua thuốc tẩy là nó trở nên óng ánh, đẹp lạ thường" - bà K. nói.

Cũng theo chủ cơ sở này, những người làm vi, da cá mập gọi là thuốc tẩy nhưng không ai biết trong đó gồm những chất gì. Trước khi mang sản phẩm đi phơi hoặc sấy, công nhân đổ thuốc tẩy vào chảo nước rồi ngâm vi, da cá 5-10 phút. Tùy yêu cầu mặt hàng trắng cỡ nào, họ để cho thuốc tẩy nhiều hay ít. "Công nhân không mang bao tay sẽ bị lột da ngay"- bà K. cho biết.

Bà Phan T.Đ, chủ DNTN A.Đ - chuyên sản xuất và cung cấp yến sào, hải sản cao cấp trên đường Trần Hưng Đạo (TP Tuy Hòa), cho biết muốn mặt hàng trắng cỡ nào cũng có. "Chỉ cần cho nhiều thuốc tẩy, ngâm lâu là bảo đảm mặt hàng trắng muốt nhưng buôn bán thì được chứ đừng ăn"- bà Đ. khuyên.

Ông Nguyễn Duyên, Chi cục trưởng Chi cục Quản lý chất lượng nông lâm sản và thủy sản Phú Yên, cho biết các dung dịch dùng để tẩy trắng sản phẩm đều có chứa độc tố. Theo ông, việc quản lý an toàn vệ sinh thực phẩm hiện nay còn nhiều điều khó, biết nó độc hại và cũng thấy họ làm đấy nhưng phải kiểm tra, lấy mẫu đưa đi kiểm định mới chấn chỉnh, khuyến cáo họ được!


BVN-TH
(theo b
áo VN)


Tin RFA

Tin tối 25-9-12

Tin sáng 26-9-12

Những con số trong tuần 25-9-12


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5285)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6500)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9245)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12596)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6488)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh